Thằng Quỷ Nhỏ
Chương 9:
Những con chim ẩn ḿnh chờ chết là một tác phẩm hấp dẫn. Nga đọc một
mạch. Chỉ trong một buổi chiều, Nga đă đọc xong cuốn sách.
Sáng hôm sau, Nga mang cuốn sách dến lớp, định trả cho Quỳnh. Nhưng Nga chưa
kịp lấy ra, Quỳnh đă đưa cho Nga cuốn sách mới.
- Tôi đem cuốn sách Nô t́ Isaura cho Nga nè ! - Quỳnh dịu dàng nói.
- Ôi, - Nga kêu lên - Sách ở đâu mà anh có ngay vậy ?
Quỳnh khịt mũi:
- Sách của tôi chứ đâu.
- Sách có sẵn ở nhà hả ?
- Ừ.
Nga cầm cuốn sách săm soi một hồi rồi lắc đầu:
- Anh nói dối. Sách này anh mới mua. Cả cuốn hôm qua cũng vậy.
Quỳnh cắn môi:
- Sách ở nhà mà !
Nga liếc Quỳnh:
- Anh làm như Nga là con nít. Sách ở nhà mà mới tinh vậy ?
Quỳnh chép miệng:
- Tại tôi giữ kỹ. Đọc xong là tôi cất vào tủ liền.
Nga "hứ" một tiếng:
- Anh lại phịa rồi. Sách c̣n những trang dính vào nhau, chưa hề rọc, vậy mà
anh bảo đă đọc xong.
Lần này, lời "tố cáo" của Nga khiến Quỳnh im bặt. Những chứng cớ rành rành
làm anh không chối căi vào đâu được.
Thấy Quỳnh đỏ mặt ngồi im, Nga gặng hỏi:
- Sách anh mới mua phải không ?
Quỳnh bối rối gật đầu, mũi đỏ ửng.
- Anh mua chi vậy ? - Nga lại "truy".
Quỳnh đáp một cách khó khăn:
- Mua ... mua ... để Nga đọc.
- Mua cho Nga đọc ? - Nga hắng giọng - Anh thật là điên !
Nói xong, Nga mở cặp lấy cuốn Những con chim ẩn ḿnh chờ chết ra đưa
cho Quỳnh, khẽ giọng nói:
- Nga trả anh cuốn sách hôm qua nè. Cảm ơn anh lắm lắm. Nhưng lần sau anh
đừng mua sách cho Nga mượn nữa. Tốn tiền lắm. Hôm trước, vụ cuộn băng nhạc, Nga
đă nói anh rồi mà anh chẳng chịu nghe.
Quỳnh chẳng chịu cầm cuốn sách Nga đưa. Anh chớp mắt:
- Nga giữ cuốn sách đi. Tôi mua tặng Nga đó.
Mặc cho Quỳnh nài nỉ, Nga cứ dúi cuốn sách vào tay anh, giọng quả quyết:
- Nga không lấy đâu. Anh cầm về đi.
Thái độ quyết liệt của Nga làm Quỳnh cảm thấy buồn tủi. Anh nuốt nước bọt:
- Bộ Nga không thèm lấy mấy cuốn sách của tôi hả ?
Nga cười:
- Anh đừng có nói vậy. Không phải là Nga không thèm lấy. Nhưng nếu Nga lấy,
mai mốt anh lại tiếp tục mua sách tặng Nga nữa cho mà coi !
Lời giải thích của Nga giúp Quỳnh yên tâm trở lại. Anh vội vàng nói:
- Tôi hứa sẽ không tặng sách cho Nga nữa đâu !
Nga ḍm Quỳnh lom lom:
- Thật không ?
- Thật.
Nga liền cầm lên hai cuốn sách, mỉm cười:
- Thật th́ Nga nhận hai cuốn sách này. Kẻo anh lại nghĩ Nga không thèm lấy.
Quỳnh cũng cười:
- Tôi không nghĩ vậy nữa đâu.
Đột nhiên, không hiểu nghĩ sao, Nga đưa cuốn Những con chim ẩn ḿnh chờ
chết lại cho Quỳnh:
- Chiều nay, Nga sẽ đọc cuốn Nô t́ Isaura . C̣n cuốn này th́ anh cầm
về đi !
Quỳnh tái mặt:
- Tôi cầm về làm ǵ ? Sao khi năy Nga bảo là Nga nhận rồi mà !
Nga nheo nheo mắt, vẻ nghịch ngợm:
- Th́ Nga nhận. Nhưng cuốn này Nga đọc xong rồi.
Quỳnh ngơ ngác:
- Đọc xong rồi th́ Nga giữ chứ ?
- Th́ Nga giữ. Nhưng cuốn này chưa đóng gáy da, chưa có mạ chữ vàng.
Nói xong, Nga cười khúc khích.
C̣n Quỳnh th́ thở phào:
- Vậy mà Nga làm tôi hết hồn.
Nga nhăn mũi:
- Ai bảo anh khoe anh có nghề đóng sách chi !
Quỳnh không nói ǵ. Anh lặng lẽ nhét cuốn sách vào trong cặp.
- Anh nhớ đóng thật đẹp nghen ?
- Ừ, thật đẹp.
Ba ngày sau, Quỳnh hớn hở đem cuốn sách đến cho Nga:
- Cuốn sách của Nga nè.
Nga cầm lấy cuốn sách, reo lên:
- Ôi, đẹp quá !
Nga ngắm nghía cuốn sách với vẻ thích thú không giấu giếm. Cuốn sách trên
tay Nga bây giờ đă được đóng gáy da, b́a bọc xi-mi-li màu huyết dụ với những
hàng chữ mạ vàng óng ánh. Ngoài ḍng chữ mạ tên tác giả và tác phẩm, Quỳnh c̣n
mạ thêm tên Nga vào b́a sách, ở bên dưới. Nga thích lắm. Nhưng nó làm bộ thắc
mắc:
- Anh khắc thêm tên Nga vào đây chi vậy ?
Quỳnh tặc lưỡi:
- Khắc chơi vậy thôi.
- Khắc để chơi thôi hả ?
Quỳnh găi đầu, ấp úng:
- Với lại, cũng để... kỷ niệm.
- Để kỷ niệm sao anh không khắc tên anh vào đây mà lại khắc tên Nga ?
Hỏi xong, Nga bỗng đỏ bừng mặt. Nga định bắt bẻ để ghẹo Quỳnh chơi, không
ngờ buột miệng xong, Nga chợt nhận thấy câu nói của ḿnh thật... kỳ. Nghe nó cứ
sao sao ấy !
Không để cho Quỳnh kịp trả lời, Nga vội vàng đánh trống lảng:
- Mỗi ngày anh đóng được nhiều sách không ?
Quỳnh ngập ngừng:
- À... à... nhiều. Nhưng cũng không nhiều lắm.
- Người ta đem sách đến cho anh hả ?
- Ừ, người ta đem đến.
- Anh đóng một cuốn sách như vậy lấy bao nhiêu tiền ?
Thấy Nga bắt đầu hỏi sâu vào nghề đóng sách, Quỳnh đâm ra chột dạ. Thực ra,
Quỳnh chẳng làm nghề đóng sách bao giờ. Anh có đi làm thêm thật, nhưng không
phải là đóng sách. Hôm trước, Nga hỏi đột ngột, Quỳnh đành bịa ra nghề đóng sách
để trả lời lấp liếm cho qua vậy thôi. Không ngờ Nga tưởng thật, đưa cuốn
Những con chim ẩn ḿnh chờ chết kêu anh đóng. Mai mốt, hẳn anh lại phải đóng
tiếp cuốn Nô t́ Isaura cho Nga nữa.
Nhưng Nga nhờ đóng sách th́ Quỳnh không ngại. Anh đem tới những tiệm đóng
sách "thứ thiệt" thuê người ta đóng. Rồi cầm tới cho Nga. Chẳng làm sao Nga biết
được những khúc mắc của anh. Nhưng hôm nay, Nga cắc cớ hỏi tới hỏi lui về nghề
đóng sách, Quỳnh đâm ngán. Nga hỏi kỹ về giá cả, Quỳnh càng quưnh. Anh đáp lấp
lửng:
- Cũng tùy cuốn.
Nga ch́a cuốn sách trên tay ra:
- Như cuốn này th́ bao nhiêu ?
Quỳnh mau mắn:
- Như cuốn này th́ năm ngàn.
Đó là số tiền Quỳnh đă thuê đóng cuốn sách.
- Mỏng hơn th́ bao nhiêu ? - Nga vẫn vô t́nh tiếp tục "làm khổ" Quỳnh.
C̣n Quỳnh th́ có cảm giác như đang ngồi trên ổ kiến lửa. Anh than thầm trong
bụng "Có trời th́ mới biết mỏng hơn là bao nhiêu, c̣n ḿnh làm sao biết được !".
Tuy vậy, Quỳnh không thể không trả lời. Anh đành phải nói ṃ:
- Mỏng hơn hả ? Mỏng hơn th́ khoảng hai, ba ngàn.
Quỳnh đáp, và nghe mồ hôi rịn ướt từng chân tóc. Nhưng Nga vẫn không chịu
chuyển đề tài. Nó có vẻ quan tâm đặc biệt về "vấn đề" giá cả:
- Thế nếu không in chữ mạ vàng th́ bao nhiêu ?
- Không in chữ mạ vàng hả ? - Quỳnh khẽ hắng giọng để trấn áp nỗi bối rối -
Không in chữ mạ vàng th́ khoảng một ngàn.
Nga gật gù:
- Thế nếu...
Nga không biết là Quỳnh sắp sửa xỉu đến nơi. Nó cứ hỏi tới. C̣n Quỳnh th́
đang chờ cho Nga hỏi dứt câu để... ngă lăn ra bất tỉnh. May mà Hạnh can thiệp
kịp thời.
Từ năy đến giờ, Hạnh ngồi bên cạnh, im lặng chép lại bài học hôm qua, lúc
Hạnh nghỉ. Đúng vào lúc Quỳnh chuẩn bị hôn mê trước đ̣n tra tấn của Nga th́ Hạnh
cũng vừa chép xong. Nó quay sang bên và bất chợt trông thấy cuốn sách trên tay
Nga.
Hạnh liền chồm qua, mắt sáng lên:
- Cuốn sách ǵ đẹp vậy Nga ?
Thế là Nga quên bẵng mất câu hỏi dang dở của ḿnh. Nó quay sang Hạnh:
- Cuốn Những con chim ẩn ḿnh chờ chết đó.
Hạnh mân mê cái b́a xi-mi-li, trầm trồ:
- Đẹp quá hén ! Nga đóng cuốn này ở đâu vậy ?
Nga liếc Quỳnh, mỉm cười:
- Quỳnh đóng giùm Nga đó.
Hạnh tṛn mắt nh́n Quỳnh:
- Ủa, Quỳnh cũng biết đóng sách nữa hả ?
Quỳnh chưa kịp đáp, Nga đă vọt miệng:
- Sao lại không biết ! Nhà Quỳnh là tiệm đóng sách mà !
Hạnh chép miệng, xuưt xoa:
- Vậy mà trước nay ḿnh đâu có biết. Ḿnh tưởng Quỳnh chỉ có nghề đóng...
bàn thôi chứ !
Nghe Hạnh nhắc đến chuyện cũ, Quỳnh bỗng giật ḿnh. Hạnh chỉ nói chuyện đóng
bàn thôi, nhưng Quỳnh chợt liên tưởng đến vụ "cái đuôi" hôm nào. Bởi vụ "cái
đuôi" xảy ra đúng vào hôm Quỳnh đem búa đinh đến đóng lại số bàn ghế hư hỏng
trong lớp.
Hạnh không để ư đến vẻ ngượng ngập của Quỳnh. Nó bô bô:
- Vậy hôm nào Hạnh đưa sách nhờ Quỳnh đóng giùm nghen !
- Ờ, ờ...
Quỳnh ậm ừ.
Nga liếc Hạnh:
- Đóng trả tiền đàng hoàng chứ không có đóng giùm đâu nghen !
Hạnh cười:
- Ừ th́ trả tiền.
Nga liến thoắng:
- Quỳnh đóng rẻ rề à. Đóng thường thường, không mạ chữ vàng, có ngàn đồng
một cuốn hà.
Hạnh tươi tỉnh:
- Ừ, Hạnh chỉ đóng thường thường thôi.
Rồi Hạnh ngó Quỳnh:
- Mai mốt Quỳnh đóng giùm Hạnh nghen ? Hạnh đóng chừng chục cuốn thôi.
Quỳnh thở dài:
- Ừ, mai mốt Hạnh cứ đem đến.
Hạnh nheo mắt:
- Đem đến đây hay đem đến nhà ? Nếu đem đến nhà, Quỳnh phải cho biết địa chỉ
chứ.
- Thôi, thôi, đem đến lớp đi ! - Quỳnh hốt hoảng lắc đầu - Đem đến nhà làm
chi cho... xa.
Quỳnh sợ Hạnh đến nhà sẽ phát hiện ra sự "gian dối" của ḿnh. Và anh thở
phào khi thấy Hạnh vui vẻ gật đầu:
- Ừ thôi, đem đến lớp cũng được !
Trong khi Nga và Hạnh hào hứng về chuyện mấy cuốn sách th́ Quỳnh ngồi lặng
lẽ nơi góc bàn, đầu óc loay hoay đoán xem giá tiền đóng một cuốn sách "thường
thường" thật ra là bao nhiêu và trong những ngày sắp tới anh phải để dành bao
nhiêu tiền mới có thể đóng cả chục cuốn sách cho Hạnh.
Chương: 1
2 3 4
5 6 7
8 9 10
11 12 13
14 15 16
17 18 19
20 21