Thằng Quỷ Nhỏ
Chương 7:
Khải lại qua nhà Nga, lần này cách lần trước có hai ngày. Sở dĩ Khải không
đợi lâu hơn bởi anh đă bàng hoàng phát hiện ra khoảng cách giữa Nga và Quỳnh
đang nhích gần lại. Hôm Nga và Quỳnh "bắt liên lạc" lại với nhau, Khải đă nh́n
thấy hết. Hôm đó, Khải đứng lấp ló ngoài cửa sổ như một tên trộm. Và Khải cảm
thấy lo âu khi thấy Nga và Quỳnh cười nói thật vui vẻ, bóng mây u ám hôm nào có
vẻ đă trôi xa, thật xa.
Trước nguy cơ đó, Khải không thể án binh bất động được. "Chiến trường" trong
lớp đă bùng nổ trở lại th́ "chiến trường" ở nhà càng phải sôi sục hơn gấp bội.
Nghĩ vậy, anh tức tốc qua thăm... chị Ngàn.
Lần này, thay vào chỗ mấy băng nhạc là những cuốn sách. Khải đă quyết định
rồi. Phải sử dụng nhiều loại "vũ khí", nhẹ có, nặng có. Phải "tấn công" đối
phương bằng nhiều thứ hỏa lực th́ may ra mới có cơ giành chiến thắng. Và Khải đă
bước chân ra khỏi nhà với một chồng sách nặng trĩu trên tay.
Hên cho Khải, người ra mở cổng chính là Nga. Khải sợ nhất là đụng phải thằng
Ngoạn bộp chộp.
Nhưng hên mà xui, vừa mở cổng Nga vừa cười hỏi:
- Anh qua thăm chị Ngàn hả ?
Câu hỏi đột ngột của Nga khiến Khải chết sững. Hóa ra Nga cũng chẳng khác ǵ
thằng Ngoạn, lúc nào cũng t́m cách "chơi quê" Khải.
Sau một thoáng bàng hoàng, Khải dần dần b́nh tĩnh trở lại. Và mặc dù đang
giận tím ruột, anh vẫn giữ vẻ thản nhiên:
- Tôi qua thăm chị Ngàn và Ngoạn. Và cả ... Nga nữa.
Nga nói, vẫn giữ nguyên nụ cười "dễ ghét" trên môi:
- May mà anh qua sớm. Suưt chút nữa Nga đă đi chơi nhà bạn rồi.
Khải thấp thỏm:
- Vậy bây giờ Nga có định đi không ?
Nga tỉnh bơ:
- Đi chứ ! Nhưng lát nữa Nga mới đi.
Khải không nói ǵ. Anh chỉ khẽ tằng hắng. Lát nữa đi cũng được. Dù sao gặp
Nga một chút cũng c̣n hơn không. Cứ mang tiếng là "bạn chị Ngàn" hoài cũng khổ.
Khải hớn hở nhủ thầm và "nỗi buồn bạn chị Ngàn" bay biến đâu mất.
Đang ngồi trong nhà, thấy Khải vào, chị Ngàn kêu lên vui vẻ:
- Ồ, Khải qua chơi hả ?
Rồi không đợi Khải trả lời, chị liền hỏi tiếp khi chợt nh́n thấy chồng sách
Khải ôm trong tay:
- Em đem tập vở qua học chung với Nga hả ?
Nói xong, chị Ngàn quay sang nh́n Nga và mỉm cười khi thấy Nga đang nguưt
chị một cái dài cả chục cây số.
Cả Khải cũng bị bất ngờ trước câu hỏi "khủng khiếp" của chị Ngàn. Anh đỏ mặt:
- Dạ không ạ. Có mấy cuốn sách hay, em đem qua cho chị với... Nga đọc.
Vừa nói Khải vừa đặt mấy cuốn sách lên bàn.
Trong khi Nga ngồi im th́ chị Ngàn cầm lên từng cuốn một, lật tới lật lui.
Toàn sách trinh thám. George Simenon. Agatha Christie. James Hadley Chase... Và
cái tên sách nào nghe cũng rùng rợn: Dấu vết kẻ sát nhân, Ai là thủ phạm, Tận
cùng là cái chết...
Đọc lướt qua, Chị Ngàn rụt cổ:
- Đọc cái tựa thấy ghê quá !
Khải cười:
- Ngó vậy chứ hay lắm đó chị. Đọc hồi hộp dễ sợ.
Chị Ngàn xếp mấy cuốn sách lại, gật gù:
- Ừ, để chị xem thử. Nếu hay, chị mượn em thêm những cuốn khác.
Khải hào phóng:
- Để mai mốt em đem qua. Loại sách này nhà em nhiều lắm. Chất đầy cả một tủ.
Vừa khoe, Khải vừa liếc Nga. Khải chờ Nga có ư kiến nhưng anh thất vọng thấy
Nga chẳng nói ǵ. Nga cứ ngồi nh́n đâu đâu. Nga chẳng quan tâm ǵ đến "dấu vết
kẻ sát nhân" mà h́nh như đang nh́n ngắm cái dấu vết quỉ quái nào đó bên ngoài
cửa sổ. Bất giác Khải nh́n theo ánh mắt của Nga. Nhưng Khải chẳng nh́n thấy ǵ
cả. Bên ngoài chỉ có bầu trời mênh mông với những cụm mây trắng trôi lừ đừ.
Trông phát chán. Vậy mà Nga cứ trông hoài.
Chẳng đừng được, Khải sốt ruột lên tiếng:
- Nga có thích đọc mấy cuốn sách này không ?
Câu hỏi của Khải làm Nga giật ḿnh. Nó quay vào:
- Anh hỏi ǵ Nga vậy ?
Khỉ chỉ tay vào mấy cuốn sách trên bàn:
- Sách của Agatha Christie nè. Nga thích không ? Người ta quay thành phim
rồi đó.
Nga cắn môi. Chẳng lẽ Nga nói là ḿnh không thích truyện trinh thám. Ngập
ngừng một lát, thay v́ trả lời câu hỏi của Khải, Nga hỏi lại:
- Anh có cuốn Nô t́ Isaura không ?
Khải liếm môi:
- Nô t́ Isaura hả ? Tôi ... không có. Tôi định ít hôm nữa mới mua.
Nga nheo mắt:
- Thế cuốn Những con chim ẩn ḿnh chờ chết, anh có không ?
- Những con chim ẩn ḿnh chờ chết hả ? - Khải bối rối đáp - Tôi cũng
không có. Nhưng có cuốn... Tận cùng là cái chết. Đằng nào cũng "chết"
vậy. Cuốn này hay lắm !
Nga bật cười:
- Anh đúng là người ưa khôi hài. Nga hỏi cuốn này, anh lại quảng cáo cuốn
kia.
Câu nói của Nga khiến Khải đỏ mặt. Khải loay hoay chưa biết nói sao th́ chị
Ngàn đă kịp thời "cứu bồ". Chị nạt Nga:
- Em thật buồn cười. Em làm như nhà Khải là cái thư viện vậy, hỏi cuốn nào
là có cuốn đó ngay.
Nga chớp mắt:
- Th́ em chỉ hỏi vậy thôi...
Đang nói, Nga chợt kêu lên:
- Chết rồi ! Em phải lại nhà bạn ngay bây giờ. Trễ hẹn gần nửa tiếng rồi.
Rồi đứng lên, Nga quay sang Khải:
- Anh Khải ngồi chơi với chị Ngàn nghen ! Nga phải đi bây giờ !
Khải gật đầu:
- Ừ, có việc th́ Nga cứ đi. Tôi ngồi chơi, lát về.
Khải nói mà mặt mày buồn thiu.
Thấy vậy, chị Ngàn t́m cách an ủi Khải. Chị nói:
- Mấy băng nhạc hôm trước em cho mượn, nghe hay ghê !
Lời khen của chị Ngàn kịp thời giúp Khải lấy lại tinh thần. Và anh chợt nhớ
tới "phương án tấn công từ xa" của ḿnh. Suưt chút nữa ḿnh đă để cho những t́nh
cảm mềm yếu làm hỏng cả kế hoạch, Khải tự trách, buồn Nga làm ǵ, trong thời
điểm này th́ thái độ của Nga hẳn như thế thôi. Trước mắt là phải chinh phục chị
Ngàn, rồi tới Ngoạn, rồi tới ông bố suốt ngày đi vắng, cuối cùng rồi mới tới Nga.
Vậy mà khi năy ḿnh quên béng đi mất, ngốc thật !
Sau khi tự "đả thông" cho ḿnh, Khải quay sang tṛ chuyện với chị Ngàn một
cách vui vẻ và thoải mái như thể anh vừa được Nga ban cho một ánh mắt âu yếm
trước khi đi ra khỏi nhà vậy.
Hôm đó, Nga ở chơi nhà Hạnh gần suốt cả buổi chiều.
Và cũng trong suốt cả buổi chiều hôm đó, nó quên béng mất Khải. Chỉ khi về
đến nhà, đụng độ với chị Ngàn, Nga mới nhớ tới "vị khách không mời mà đến...
hoài" đó.
Nga vừa ló mặt vào nhà, chị Ngàn đă trách liền:
- Chị đă nói bao nhiêu lần mà em chẳng bỏ cách cư xử thiếu tế nhị của ḿnh !
Chỉ nghe thoáng qua lời nhấm nhẳng của chị Ngàn, Nga biết ngay chị đang nói
đến Khải. Nga bực ḿnh hỏi lại:
- Em làm ǵ mà chị bảo là thiếu tế nhị ? Em có việc th́ em phải đi chứ !
Chị Ngàn khịt mũi:
- Chị không nói đến chuyện em đi tới nhà bạn. Chị muốn nói về mấy cuốn sách
ḱa !
Nga ngơ ngác:
- Mấy cuốn sách nào ?
Chị Ngàn nhăn mặt:
- Em đừng làm bộ ! Mấy cuốn sách Khải đem cho mượn chứ mấy cuốn sách nào !
- Mấy cuốn sách đó th́ có liên quan ǵ đến em ?
- Sao lại không liên can ? - Chị Ngàn hừ giọng - Khải đem mấy cuốn sách đó
đến là để cho em mượn. Người ta đă có ḷng như vậy mà em lại chê ơng chê eo.
- Em chê hồi nào ?
- Không chê th́ cũng như chê. Sách của người ta đem tới, em không thèm liếc
mắt đến một cái, lại c̣n đi hỏi đâu đâu, nào là Nô t́ Isaura, nào là
Những con chim ẩn ḿnh chờ chết. Em làm như sách của Khải là đồ bỏ đi vậy.
Nga chép miệng:
- Chị chỉ nói oan cho em. Em không nói đó là đồ bỏ đi. Nhưng em không thích.
Em không thích truyện trinh thám.
Chị Ngàn nhún vai:
- Em không thích là quyền của em. Nhưng ít ra em cũng đừng làm người ta buồn
ḷng.
Thấy chị Ngàn khăng khăng kết tội ḿnh, Nga không căi nữa. Bao giờ cũng vậy,
hễ chị Ngàn tỏ ư giận dỗi, Nga đều làm thinh.
Ngoạn năy giờ ngồi thu chân trên ghế xem Nga và chị Ngàn căi nhau. Hồi chiều
Ngoạn đi chơi nên nó không biết đầu đuôi sự việc như thế nào. Nhưng nghe hai
người chị nói qua nói lại một hồi, Ngoạn cũng lờ mờ đoán ra mọi chuyện.
Chương: 1
2 3 4
5 6 7
8 9 10
11 12 13
14 15 16
17 18 19
20 21