Thằng Quỷ Nhỏ
Chương 17:
Nga đến nhà Quỳnh lần thứ hai gặp lúc Quỳnh vắng nhà. Lần này, Nga cũng đi
với Ngoạn. Nó định ghé Quỳnh mượn cuốn bài tập vật lư.
Mẹ Quỳnh vẫn ngồi ở chỗ quen thuộc trước cửa nhà, đằng sau thùng thuốc lá.
Thấy Nga tới, mắt bà sáng lên:
- Cháu đến chơi hả ? Bữa nay Quỳnh đi vắng. Nhưng cháu cứ vào nhà chơi đi !
Không gặp Quỳnh, Nga dă tính quay về. Nhưng nghe mẹ Quỳnh nói vậy, Nga đành
theo Ngoạn vào nhà.
Bên cạnh bàn "làm việc" của Quỳnh đang xúm xít ba, bốn đứa trẻ. Chúng dang
h́ hục tháo lắp một cái máy ǵ đó.
Nga hỏi Ngoạn:
- Anh Quỳnh đi đâu, em biết không ?
- Ảnh đi làm.
- Làm ǵ vậy ?
- Ảnh đi...
Đang nói, Ngoạn bỗng ngừng bặt. Suưt chút nữa, nó đă khai với Nga chuyện anh
Quỳnh đạp xe ba gác. Trong những buổi chiều trong tuần, anh Quỳnh chỉ ở nhà có
hai ngày. Những ngày c̣n lại, hễ ăn cơm trưa xong là anh chạy qua nhà ông chú để...
đi làm. Anh đă dặn Ngoạn, hễ chị Nga có hỏi th́ bảo anh đi... đóng sách ở ngoài
cửa hiệu. Vậy mà vừa rồi Ngoạn quên bẵng đi mất. Khi chị Nga th́nh ĺnh hỏi,
Ngoạn suưt buột miệng để lộ mọi chuyện.
Thấy Ngoạn ngắc ngứ, Nga sốt ruột:
- Làm ǵ mà em cà lăm vậy ? Hay là em cũng không biết ?
Đột nhiên Nga sực nhớ ra:
- À, chị biết rồi ! Ảnh đi đóng sách phải không ?
Đang ú ớ, nghe Nga hỏi vậy, Ngoạn mừng rơn. Nó gật đầu lia và nh́n Nga bằng
ánh mắt tinh ranh:
- Đúng rồi ! Sao chị biết hay vậy ?
Nga lên giọng:
- Chị là bạn ảnh sao lại không biết !
Thấy điệu bộ hách x́ xằng của Nga, Ngoạn cười thầm trong bụng. Đă mấy lần,
Ngoạn tính nói huỵch toẹt công việc của anh Quỳnh ra để chọc bà chị chơi, nhưng
sợ anh Quỳnh rầy, nó đành thôi. Thôi mà trong bụng cứ tiếc hùi hụi.
Để khỏi bị lôi cuốn bởi cái ư muốn "bật mí" đang thôi thúc trong ḷng đó,
Ngoạn bỏ lại chỗ mấy đứa bạn.
Trong khi đó, Nga đi thơ thẩn quanh nhà, chờ Quỳnh về, trong bụng cứ lo ngay
ngáy không biết Quỳnh đi "đóng sách" đến bao lâu.
Nga bước đến bên cửa sổ, nh́n ra con lạch sau nhà. Những dây rau muống xanh
mướt đan kín mặt nước. Chúng ḅ chồng lên nhau như một bầy rắn nghịch ngợm. Bên
kia lạch thuộc về ngoại ô, những mái nhà nằm thấy thoáng sau những rặng dừa. Đây
đó, những đứa trẻ ngồi câu cá ở sát mép nước. Đứa nào đứa nấy trần trùng trục,
da đen nhẻm.
Đứng ngó mông ra cửa sổ một hồi, đâm chán, Nga quay vào. Nó đến bên bàn học
của Quỳnh ở góc nhà, đứng săm soi mấy cuốn tập. Nga có ư t́m cuốn bài tập vật lư
nằm đâu nhưng chẳng thấy. Chắc Quỳnh cho ai mượn rồi cũng nên ! Nga nghĩ thầm và
thuận tay nó cầm lên cuốn tập đặt sát mép bàn và hờ hững lật ra.
Đọc vẩn vơ mấy ḍng đầu, Nga bỗng giật ḿnh. Hóa ra đây không phải là cuốn
tập ghi chép bài học. Cuốn tập chép toàn thơ có xen kẽ những đoạn văn ngắn.
Đọc lướt qua, Nga thấy những bài thơ này quen quen. Toàn thơ t́nh. Dưới
những bài thơ không đề tên tác giả nhưng Nga nhớ mang máng đây là thơ Xuân Diệu
hay Nguyễn Bính ǵ đó, Nga đă từng đọc qua rồi. Tự nhiên, Nga mỉm cười nhủ bụng:
hóa ra anh chàng này cũng mơ mộng gớm, thế mà ḿnh cứ tưởng !
Bỗng Nga không cười được nữa. Mà giật bắn người. Đập vào mắt Nga là những
câu thơ đă được sửa lời. Đúng ra là những chữ "em" trong bài đều được đổi thành
chữ... "Nga". Nga run run đọc:
V́ sao giáp mặt buổi đầu tiên
Tôi đă đày thân giữa xứ phiền
Không thể vô t́nh qua trước cửa
Biết rằng gặp gỡ đă vô duyên ?
Nga hăy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay, thế cũng vừa.
Bất giác, Nga cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Chẳng dám đọc tiếp, Nga lật qua
trang khác. Cũng vậy:
- Tôi đă nói, từ khi vừa gặp gỡ:
"Tôi rất ngoan, tôi không dám mong nhiều
Nga bằng ḷng cho tôi được phép yêu
Tôi sung sướng với chút t́nh vụn ấy"
Những câu thơ vang lên như những lời th́ thầm van vỉ khiến Nga sợ hăi. Nó
lật vội một lúc hai ba tờ như muốn chạy trốn t́nh yêu lặng lẽ của Quỳnh. Nhưng ở
trang nào, Nga cũng bắt gặp tên ḿnh. Và khi đọc phải đoạn thơ sau đây th́ Nga
ngượng chín người:
Có một bận Nga ngồi xa tôi quá
Tôi bảo Nga ngồi xích lại gần hơn
Nga xích gần thêm một chút: tôi hờn
Nga ngoan ngoăn xích gần thêm chút nữa.
Tôi sắp giận, Nga mỉm cười, vội vă
Đến kề tôi và mơn trớn: "Nga đây !"
Tôi vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay
V́ tôi nghĩ: thế vẫn c̣n xa lắm !
Nga không đủ can đảm đọc tiếp nữa. Nga gấp cuốn tập lại và đặt vào chỗ cũ.
Tim đập th́nh thịch, Nga lấm lét nh́n ra cửa. Nga sợ Quỳnh về đột ngột. Quỳnh về
đột ngột sẽ bắt gặp hành động vụng trộm của Nga, và nhất là Quỳnh sẽ biết Nga đă
đọc thấy những tâm sự thầm kín của Quỳnh. Lúc ấy, hẳn Nga sẽ xấu hổ không biết
để đâu cho hết.
Nhưng ngoài hiên không có ai. Quỳnh chưa về. Mẹ Quỳnh th́ ngồi khuất sau
cánh cửa. Nga đặt tay lên ngực để trấn tĩnh, rồi liếc về phía Ngoạn, kêu:
- Về Ngoạn ơi ! Chiều rồi !
Ngoạn quay lại, cụt hứng:
- Chiều đâu mà chiều ! Giờ này khoảng ba giờ là cùng !
- Ba giờ mà chưa chiều ? Chị c̣n phải về lau nhà.
- Vậy chị về trước đi ! Lát em về sau.
Thấy Ngoạn ù ĺ, Nga tính bước lại cốc cho nó một cái. Nhưng sợ giằng co với
Ngoạn, rủi Quỳnh về tới. Nga hết đường tránh nên nó tặc lưỡi bước ra khỏi nhà.
Khi Nga chào về, mẹ Quỳnh tỏ ra vồn vă:
- Ừ, cháu về. Khi nào thằng Quỳnh về, bác sẽ nói lại.
Rồi bà dặn vói theo:
- Mai mốt rảnh ghé chơi nghen cháu !
Nga dạ nhỏ và vội vă rảo bước. Nó đi nhanh như chạy. Nga muốn đi thật xa căn
nhà của Quỳnh nơi nó t́nh cờ phát hiện ra những tâm tư u uẩn của anh.
Trước đây, Nga không bao giờ nghĩ là Quỳnh yêu ḿnh. Nga chỉ ngỡ Quỳnh chỉ
mến Nga như Nga mến Quỳnh vậy thôi. Bao giờ Nga cũng coi Quỳnh là bạn. Vậy mà
Quỳnh lại... kỳ cục quá chừng ! Hóa ra những cuốn sách anh tặng, những băng nhạc
anh đưa đều chứa đựng một t́nh cảm lặng thầm. Trong khi đó, ḿnh như một con
ngốc, Quỳnh đưa ǵ, ḿnh lấy tất, khờ ơi là khờ ! Khuôn mặt của Quỳnh bỗng dưng
hiện lên trong trí Nga, một khuôn mặt thô kệch và xấu xí. Thời gian gần đây, Nga
đă quen dần với diện mạo quái dị của Quỳnh. Nga chẳng thấy nó đáng sợ như ngày
đầu gặp mặt nữa. Đối với Nga, những đường nét thô kệch đó dần dần trở nên b́nh
thường, thậm chí có đôi khi tỏ ra đáng mến.
Nhưng bây giờ, mọi sự lại khác hẳn. Từ khi phát hiện Quỳnh đang âm thầm yêu
ḿnh, Nga cảm thấy lo âu và sợ hăi. Vẻ quen thuộc trên gương mặt Quỳnh biến mất.
Nga chớp mắt, và trong đầu nó, cái mũi của Quỳnh to dần lên, vừa to vừa đỏ, và
hai vành tai không ngừng phe phẩy như cánh bướm. Bất giác, Nga nhớ đến lời cḥng
ghẹo của Luận "Đũa mốc mà vọc mâm son, hai tai chàng vẫy như con bướm vàng".
Và Nga khẽ rùng ḿnh. Nga lắc đầu cố xua đuổi cái câu vè độc địa kia ra khỏi óc
nhưng nó cứ nhởn nhơ bay lượn trong đầu Nga, vừa bay nó vừa kêu vù vù như một
con ong đất.
Nga cứ ngỡ ngàng về chuyện Quỳnh yêu ḿnh. Với Khải, điều đó rơ ràng hơn. V́
vậy, Nga dễ đối phó hơn. Nga biết ḿnh phải làm ǵ. Với Quỳnh, Nga lúng túng hơn
nhiều.
Trước đây, càng ghét Khải bao nhiêu, Nga càng "xích lại" gần Quỳnh bấy nhiêu.
Trước sự tấn công ồ ạt của Khải, Nga t́m thấy ở Quỳnh một t́nh bạn lặng lẽ nhưng
chân thành. Ở bên Quỳnh, Nga thấy ḷng ḿnh thanh thản và ấm áp. Nhưng bây giờ,
sự thanh thản đó đă không c̣n nữa. Hóa ra, Quỳnh cũng yêu ḿnh. Chỉ khác là
Quỳnh không nói ra. Anh biểu lộ t́nh cảm bằng những sự chăm sóc ân cần và kín
đáo.
Nhưng Quỳnh làm tất cả những điều đó để làm ǵ ? Thật buồn cười. Nếu phải
chọn một trong hai, lẽ nào ḿnh lại chọn Quỳnh ? Chỉ chơi với Quỳnh với tư cách
bạn bè thôi cũng đă bị chế giễu tối mày tối mặt rồi. Huống hồ chi...
Mải nghĩ ngợi lan man, Nga về đến nhà lúc nào không hay. Nga bước vào pḥng
khách và lại bắt gặp h́nh ảnh quen thuộc: chị Ngàn đang ngồi tṛ chuyện với Khải.
Vừa thấy Nga xuất hiện, Khải gật đầu chào và mỉm cười hỏi:
- Nga đi đâu về đó ?
- Đi chơi.
Nga vừa đáp vừa cười với Khải, một nụ cười tươi thật tươi. Thái độ khác
thường đó khiến Khải ngồi chết sững. Anh như không tin vào mắt ḿnh. Và khi đă
tin rồi th́ trống ngực Khải lập tức vang lên từng hồi rộn ră.
C̣n Nga, sau khi cười với Khải, Nga đi thẳng xuống bếp, vẻ giận dỗi. Nga
chẳng giận Khải hay giận chị Ngàn. Nga chỉ giận ḿnh. Nga giận nụ cười tươi rói
của ḿnh khi năy. Không hiểu sao, Nga cảm thấy khó chịu về sự thay đổi thái độ
của ḿnh đối với Khải. Nó kỳ cục làm sao ấy !
Chương: 1
2 3 4
5 6 7
8 9 10
11 12 13
14 15 16
17 18 19
20 21