Thằng Quỷ Nhỏ

Chương 20:
 
Nga đoán như thánh.
 
Hôm trước Nga đi xem phim với Khải, hôm sau Quỳnh biết liền. Anh buồn thỉu buồn thiu.
 
Thật ra, Quỳnh buồn chuyện Nga đi chơi với Khải th́ ít mà buồn chuyện Nga tỏ ra lạnh nhạt với anh th́ nhiều. Đối với Quỳnh, Nga đi chơi với ai, thậm chí Nga yêu ai, đó là chuyện riêng của Nga. Quỳnh sẽ buồn, nhưng Quỳnh chịu đựng được. Anh biết anh chẳng thể đ̣i hỏi ǵ hơn ở Nga. Anh biết anh chẳng bao giờ len lỏi vào trái tim Nga được. "Đặc ân" đó dành cho người khác, không phải dành cho anh.
 
Ngược lại, nếu Quỳnh có "cả gan" yêu Nga th́ đó cũng là chuyện riêng của Quỳnh. Trái tim anh có "quyền" hướng tới một h́nh bóng và mơ tưởng vẩn vơ. Anh chẳng cần Nga đáp lại t́nh yêu của anh. Tự nó, nó sống được. Anh ấp ủ và nuôi dưỡng nó bằng những vần thơ chép đầy trong tập và bằng những giấc mơ mà anh không bao giờ kể lại với bất cứ ai.
 
Anh chỉ cần một điều: Nga hăy coi anh là bạn. Nga hăy tṛ chuyện với anh và đừng phũ phàng từ chối những chăm sóc thầm lặng của anh. Nga không giống những người con gái khác. Nga không xem anh là thằng hề chuyên làm vui cho lớp học. Vậy th́ Nga hăy đừng đối xử với anh như những kẻ khác. Quỳnh th́ thầm với chính ḿnh. Đôi khi anh tưởng như anh đang bày tỏ nỗi ḷng u uẩn của ḿnh với Nga và Nga đang ngồi trước mặt vừa chăm chú nghe anh vừa mỉm cười dịu dàng và thông cảm.
 
- Trăm sự cũng tại cuốn tập chết tiệt kia mà ra !
 
Bất giác, Quỳnh buông lời nguyền rủa. Chính cuốn tập đó là nguyên nhân của mọi tai họa. Sau khi đọc được những vần thơ đẫm nhớ thương trong đó, thái độ của Nga đối với Quỳnh lập tức thay đổi. Mà ḿnh th́ đâu có muốn vậy. Ḿnh đâu có muốn Nga biết rơ t́nh cảm của ḿnh làm chi. Quỳnh phiền muộn nhủ thầm.
 
Những ngày sau đó đối với Quỳnh là những ngày rất đỗi nặng nề. Năm học sắp kết thúc mà người bạn gái duy nhất của anh chừng như mỗi ngày mỗi vuột khỏi cuộc đời anh. Mà trái tim anh th́ mỏng mảnh như tơ trời, đâu có níu giữ được ai. Nga chỉ khẽ vùng vẫy, nó đă đứt tung.
 
Mà Nga th́ cứ "vùng vẫy" hoài. Nga chẳng thèm nh́n anh. Nga chẳng tṛ chuyện với anh như trước. Và cứ hễ chuông reo báo giờ chơi th́ Nga vội vàng bỏ ra khỏi lớp.
 
Mỗi lần như vậy, Quỳnh chỉ c̣n cách ngồi đưa mắt nh́n theo. Vẻ thẫn thờ của Quỳnh khiến tụi bạn ưa chọc phá đâm chán. Chẳng đứa nào thèm trêu ghẹo anh nữa. Hai vành tai của Quỳnh dạo này cũng "hỏng" rồi. Chúng bị "trục trặc" một bộ phận nào đó, bạn bè điều khiển chẳng như ư muốn nữa. Biểu chúng vẫy, hứng th́ chúng nhúc nhích, không hứng th́ chúng nằm trơ, y như xe chết máy, chán ơi là chán ! Vài lần như vậy, tụi bạn lảng hết.
 
Một hôm, Luận bước lại ngồi xuống bên Quỳnh, ṭ ṃ:
 
- Làm ǵ mà mấy bữa nay mày buồn xo vậy ?
 
Quỳnh chối:
 
- Tao có buồn ǵ đâu !
 
- Đừng xạo mày ! Ḍm mặt mày là tao biết liền !
 
Nghe Luận nói vậy, biết không thể chối được, Quỳnh ngồi im. Luận lại hỏi:
 
- Mày buồn nhỏ Nga phải không ?
 
Quỳnh giật thót:
 
- Đâu có.
 
Luận tặc lưỡi:
 
- Mày chỉ giỏi chối ! Tao biết mày buồn nhỏ Nga.
 
Quỳnh lại làm thinh. Anh khụt khịt mũi thay cho câu trả lời.
 
- Mày với nhỏ Nga lúc này không chơi với nhau nữa phải không ? - Luận lại lên tiếng.
 
Quỳnh lặng lẽ gật đầu.
 
Luận thắc mắc:
 
- Sao vậy ?
 
- Ai biết ! - Quỳnh lại nói dối.
 
Luận ngẫm nghĩ một hồi rồi lại chép miệng:
 
- Chắc là tại tao.
 
Quỳnh lắc đầu:
 
- Không phải tại mày đâu ! Lúc này mày đâu có trêu tụi tao nữa !
 
- Chính v́ vậy mà nhỏ Nga mới nghỉ chơi với mày. Chứ hồi tao c̣n chọc mày, nhỏ Nga bênh mày ra mặt. Tao càng chọc, hai đứa mày càng "sát cánh" bên nhau.
 
Lối lập luận của Luận khiến Quỳnh tức cười. Nhưng anh không cười nổi. Luận lại nói:
 
- Vậy ngày mai tao bắt đầu chọc lại nghen ?
 
- Thôi, thôi ! - Quỳnh vội vă xua tay - Mày đừng có giở tṛ đó ra nữa !
 
Luận cười h́ h́:
 
- Mày không muốn th́ thôi ! Nhưng tao phải làm ǵ để giúp mày chứ !
 
- Tao chẳng cần.
 
- Chẳng cần th́ tao đi à !
 
- Ừ, mày đi đi !
 
Luận đi thật. Nó bỏ ra ngoài hành lang. Ḍm qua cửa sổ, thấy Quỳnh ngồi ủ rũ, Luận lắc đầu. Nó chẳng hiểu sao bạn gái bạn trai chơi với nhau thế nào cũng có hồi xích mích. Luận th́ Luận chẳng thèm chơi với bọn con gái. Luận chỉ thích chọc cho tụi nó giăy nảy lên thôi.
 
Cả Hạnh cũng băn khoăn về thái độ của Nga đối với Quỳnh. Trong một lần cặp kè với nhau ngoài sân, Hạnh hỏi Nga:
 
- Lúc này sao Nga cứ ra ngoài chơi hoài vậy ?
 
- Th́ giờ chơi, phải ra chơi chứ !
 
Hạnh "x́" một tiếng:
 
- Lúc trước đâu có vậy. Lúc trước Nga cứ ở hoài trong lớp.
 
Nga ậm ừ:
 
- Th́ hồi trước khác, bây giờ khác.
 
- Khác sao ?
 
Hạnh hỏi cắc cớ làm Nga không trả lời được. Nga ấp úng rồi nhăn nhó đáp:
 
- Th́ khác chứ khác sao !
 
Hạnh liếc Nga:
 
- Khác là bây giờ Nga "nghỉ chơi" với Quỳnh chứ ǵ ?
 
Túng thế, Nga phải gật đầu.
 
- Có chuyện ǵ vậy ? - Hạnh hỏi ḍ.
 
- Chẳng có chuyện ǵ cả. Hết thích th́ nghỉ chơi vậy thôi.
 
Vừa nói, Nga vừa ngó lơ chỗ khác.
 
Đột nhiên Hạnh khịt mũi:
 
- Nga giấu Hạnh đó thôi. Nhưng Hạnh biết hết rồi.
 
Nga quay lại, thấp thỏm:
 
- Hạnh biết ǵ ?
 
Hạnh nheo mắt tinh nghịch:
 
- Hạnh biết tại sao Nga nghỉ chơi với Quỳnh ! - Rồi Hạnh kéo dài giọng - Bởi v́ gần đây Nga đi chơi với Khải.
 
Nga hoảng hồn:
 
- Ai nói với Hạnh vậy ?
 
Hạnh chun mũi:
 
- Cần ǵ ai nói. Chính mắt Hạnh trông thấy đàng hoàng. Hạnh thấy Nga với Khải đi xem phim. Bữa đó Hạnh cũng đi xem phim mà.
 
Hóa ra là vậy ! Nga than thầm và t́m cách chống chế:
 
- Hôm đó có cả chị Ngàn đi nữa.
 
Hạnh gật đầu:
 
- Ừ, Hạnh cũng thấy cả chị Ngàn. Nhưng chị Ngàn ngồi ngoài ŕa. C̣n Nga và Khải ngồi kế nhau.
 
Những chi tiết Hạnh nêu khiến Nga giật bắn người. Nga rủa thầm: nhỏ Hạnh này quỉ quái thật ! Chắc là bữa đó Hạnh ngồi phía sau mà ḿnh không biết ! Hú vía, may mà ḿnh và Khải chẳng có ǵ !
 
- Phải vậy không ? - Hạnh cất lời, cắt đứt ḍng suy nghĩ của Nga.
 
Nga hỏi lại, giọng cảnh giác:
 
- Phải chuyện ǵ ?
 
- Phải đó là lư do Nga nghỉ chơi với Quỳnh ?
 
Nga lắc đầu:
 
- Không phải vậy đâu. Hạnh hiểu lầm rồi. Giữa Nga và Khải chẳng có ǵ hết. Chỉ là bạn thôi.
 
Hạnh vẫn chưa hết thắc mắc:
 
- Bạn sao... thân quá vậy ?
 
Nga thở dài:
 
- Nga đâu có thân với Khải. Nhưng v́ Khải hay qua nhà chơi với chị Ngàn, hai người đi xem phim, rủ Nga đi theo cho vui vậy thôi.
 
- Té ra là vậy !
 
Hạnh gật gù. Bây giờ th́ Hạnh tin lời Nga. Khi nói câu đó, vẻ mặt của Nga toát ra sự thành thật, thậm chí nó c̣n có vẻ buồn buồn. Nhưng nếu không phải v́ Khải th́ v́ lư do ǵ Nga không thèm nh́n mặt Quỳnh nữa ? Hạnh lặng lẽ đi bên Nga, trong đầu quay cuồng hàng trăm dấu hỏi. Nhưng rồi Hạnh cũng chẳng lần ra được đầu dây mối nhợ nào.
 
Trong khi đó, Quỳnh vẫn âm thầm chấp nhận số phận của ḿnh. Anh chẳng trách Nga. Anh chỉ buồn. Từ trước đến nay, chưa bao giờ Quỳnh trải qua một nỗi buồn lớn lao như thế. Nó ngấm vào ḷng anh từng giọt, từng giọt như tiếng mưa rơi rả rích trên mái tôn nhà anh vào những đêm đông lạnh. Trước khi gặp Nga, anh hồn nhiên biết bao. Anh thản nhiên chấp nhận cái vai mà bạn bè đă phân cho anh. Anh là đối tượng bị trêu chọc, anh bị xem như thằng hề chuyên mua vui cho đám đông. Anh chịu đựng tất cả những điều đó với sự lặng lẽ b́nh thản, mặc dù không phải không có lúc anh cảm thấy vô cùng khó chịu. Nhưng dù sao, đó cũng là những nỗi khó chịu thoáng qua. Chúng khác xa với tâm trạng day dứt khổ sở mà anh đang gặp phải. Trong nhiều đêm trằn trọc, Quỳnh hiểu rằng quên đi người ḿnh ghét bỏ th́ dễ nhưng quên đi người ḿnh yêu thương là chuyện khó tày trời.
 
Quỳnh buồn. Nhưng Quỳnh cố nén nỗi buồn xuống đáy ḷng để tập trung đầu óc vào việc ôn thi học kỳ hai. Buồn Nga mới chỉ một, học hành chẳng ra ǵ, Quỳnh sẽ buồn gấp đôi. V́ vậy, Quỳnh cố sức.
 
Những ngày này, tàng phượng trong sân trường bắt đầu trổ hoa, báo tin mùa hè đă đến. Lũ ve thi nhau ồn ă trên những nhánh cây cao. Không khí lớp học náo nức hẳn lên, đặc biệt là vào những ngày thi cuối cùng. Bạn bè trong lớp đă bắt đầu thôi nghĩ đến chuyện sách vở. Từng nhóm tụm năm tụm ba kháo nhau những kế hoạch vui chơi trong dịp hè sắp đến.
 
Chỉ riêng Quỳnh là chẳng có kế hoạch ǵ.
 
Luận hỏi:
 
- Hè này mày có đi chơi đâu không ?
 
Quỳnh lắc đầu:
 
- Chắc tao ở nhà.
 
Luận nheo mắt, ngờ vực:
 
- Mày xạo ! Nghỉ hè, ở nhà làm ǵ ?
 
Quỳnh chép miệng:
 
- Tao ở nhà chạy xe với chú tao.
 
Luận bật "à" một tiếng. Nó sực nhớ đến hoàn cảnh khó khăn của bạn. Ngẫm nghĩ một lát, Luận cầm tay Quỳnh, lay lay:
 
- Vậy hè này tao sẽ đến chơi với mày.
 
Quỳnh thở dài:
 
- Tao chạy xe suốt ngày, mày đến chơi với ai ?
 
- Th́ tao sẽ đi theo mày. Khi nào mày mệt, tao sẽ đạp phụ.
 
- Thôi đi !
 
Quỳnh nói, giọng không giấu được cảm động.
 
Luận phẩy tay:
 
- Không có thôi ǵ hết ! Hè này tao sẽ tới !
 
Luận nói cả quyết như đinh đóng cột.
 
Nhưng rồi Luận chẳng có dịp nào thực hiện được ư định tốt đẹp đó của ḿnh.
 
Trước ngày băi trường khoảng mười hôm, mẹ Quỳnh đi đứng loạng quạng sao đó, bị bé đập đầu vào ngạch cửa, đứt mạch máu năo. Lúc đó, Quỳnh c̣n ở trường. Mấy đứa bé đang chơi trong nhà thấy vậy kêu toáng lên. Hàng xóm chạy qua, đưa mẹ Quỳnh vào bệnh viện.
 
Lúc về nhà, nghe mấy đứa nhỏ thuật lại, Quỳnh hốt hoảng chạy đến bệnh viện. Quỳnh gặp ông chú ở đó. Chú Quỳnh nói:
 
- Mẹ cháu số c̣n lớn. Gặp người khác, đứt mạch máu năo chắc đi luôn rồi.
 
- C̣n mẹ cháu th́ sao hả chú ? - Quỳnh lo lắng hỏi.
 
Chú Quỳnh thở dài:
 
- Mẹ cháu chỉ bị... liệt nửa người thôi !
 
Nghe vậy, Quỳnh ̣a lên khóc.
 

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21

Hosted by www.Geocities.ws

1