Thằng Quỷ Nhỏ

Chương 13:
 
Bông hoa thứ tư xuất hiện đúng vào hôm thứ năm sau cái ngày Khải bị chất vấn. Đó là một đóa hướng dương vàng rực và tươi tắn. Cái cọng kẽm dùng để làm cuống hoa hướng dương có lẽ dài hơn những cọng hoa khác nên khi cắm vào lọ, đóa hướng dương bỗng nhiên cao vượt hẳn lên. Nó ngự trị ở trên cao và đưa mắt nh́n xuống lũ hoa hồng, cẩm chướng và lay-ơn với vẻ ǵ đó như là sự trịch thượng. Và khi Nga phát hiện ra đóa hướng dương bí ẩn này, Nga có cảm giác nó ngạo mạn và thách thức với cả chính ḿnh.
 
Phản ứng đầu tiên của Nga trước sự xuất hiện đáng sợ của bông hoa thứ tư này là... rùng ḿnh. Không bực bội hay ṭ ṃ như những lần trước, lần này thấy bông hoa như thể thấy ma, Nga nghe lạnh toát sống lưng. Và ngay lập tức, Nga chạy vù xuống bếp, miệng hớt hải:
 
- Chị Ngàn ơi chị Ngàn !
 
Chị Ngàn vừa bắc ấm nước, chưa kịp cắm bếp điện, đă vội giật nảy ḿnh trước điệu bộ cuống cuồng của Nga. Chị quay lại, lo lắng:
 
- Chuyện ǵ vậy ?
 
Nga thở hổn hển, giọng đứt quăng:
 
- Bô...ô...ông ho...o...a...
 
Chị Ngàn cố tỏ ra b́nh tĩnh:
 
- Bông hoa sao ?
 
Nga đè tay lên ngực để trấn áp cơn xúc động:
 
- Thêm một bông hoa nữa. Hoa hướng dương.
 
Nga vừa nói dứt câu, chị Ngàn đă tức tốc chạy lên nhà trên.
 
Và đóa hướng dương đang phô sắc trên đầu tủ khiến chị sững sờ. Chị đứng như chôn chân trong pḥng khác, miệng lẩm bẩm:
 
- Lạ thật.
 
Nga đứng sau lưng chị Ngàn, thở dài ngán ngẩm:
 
- Lại Khải chứ ai !
 
Chị Ngàn cắn môi:
 
- Vô lư.
 
Nga hừ giọng:
 
- Bây giờ mà chị c̣n có lư với vô lư nữa ! Không phải Khải th́ ai vô đây ! Chẳng lẽ nhà ḿnh có ma thật ?
 
Chị Ngàn khẽ nhíu mày:
 
- Nhưng hôm trước ḿnh đă hỏi Khải rồi. Chẳng lẽ Khải lại dám đùa dai như vậy.
 
Nga nhún vai:
 
- Dám chứ sao không ! Sau khi ḿnh "truy" nếu Khải ngưng ngay tṛ đùa, Khải sợ ḿnh nghi ngờ. V́ vậy, Khải cố cắm trộm thêm vài bông hoa nữa để chứng tỏ ta đây không dính dáng ǵ đến chuyện đó. Và Khải sẽ chấm dứt tṛ đùa nghịch của ḿnh vào một lúc thích hợp.
 
Sự phân tích của Nga không phải là không có lư. Chị Ngàn khẽ gật gù nhưng chẳng bày tỏ ư kiến ǵ. Bỗng nhiên chị hỏi:
 
- Hoa hướng dương tượng trưng cho điều ǵ, em biết không ?
 
Nga lắc đầu:
 
- Không. Nhưng em sẽ hỏi. Bạn em chắc biết.
 
- Ai vậy ? Hạnh hả ?
 
- Không.
 
- Vậy chứ ai ?
 
Tự dưng Nga đâm lúng túng. Thấy vậy, chị Ngàn bật cười:
 
- Thôi, chị biết rồi. Anh chàng Quỳnh của em phải không ?
 
Nga đỏ mặt:
 
- Sao lại "anh chàng Quỳnh của em" ! Chị chỉ chọc em. Em với Quỳnh chỉ là bạn thôi. Bạn một trăm phần trăm.
 
Chị Ngàn nheo mắt:
 
- Làm ǵ em phải khẳng định ghê thế ! Bạn tới một trăm phần trăm lận ?
 
- Thôi, em chẳng thèm nói chuyện với chị nữa đâu ! - Nga ngúng nguẩy - Chị nói ǵ đâu không hà !
 
Chị Ngàn cười khúc khích:
 
- Chị nói đàng hoàng mà em bảo ǵ đâu ! Chỉ có em "ǵ đâu" th́ có !
 
Thấy chị Ngàn c̣n muốn trêu chọc nữa, Nga vội vàng ôm cặp chạy ra khỏi nhà. Nó hấp tấp dắt xe ra cổng, mặc cho chị Ngàn gọi giật sau lưng:
 
- Em ăn ḿ rồi hăy đi học chứ !
 
Tới lớp, thấy Khải đứng ngay trước cửa, Nga không thèm nh́n. Nó ôm cặp đi thẳng về chỗ ngồi.
 
Quỳnh đang lúi húi chép ǵ đó trong tập. Thấy Nga vào, anh vội vă gấp tập lại và nhét vào ngăn bàn.
 
Nga chẳng để ư đến vẻ lấm lét của Quỳnh. Nó xích lại gần anh, nói nhỏ:
 
- Nga hỏi anh cái này nè !
 
Quỳnh xoay qua:
 
- Ǵ vậy ?
 
Nga vuốt tóc, giọng ngập ngừng:
 
- Về ư nghĩa của các loài hoa ấy mà !
 
Quỳnh gật gù:
 
- À, tôi hiểu rồi. Cũng giống như lần trước Nga hỏi chứ ǵ !
 
- Ừ. Nhưng lần này là hoa hướng dương. Anh có biết hoa hướng dương tượng trưng cho điều ǵ không ?
 
Quỳnh giật thót. Gần đây, những câu hỏi của Nga về các loài hoa khiến Quỳnh cảm thấy ngờ ngợ. Anh mơ hồ nhận ra một điều ǵ đó. Tại sao hết hoa lay-ơn lại tới hoa hướng dương, quỷ thật ! Quỳnh mải theo đuổi những ư nghĩ trong đầu, quên cả trả lời Nga khiến Nga sốt ruột:
 
- Sao, anh nhớ ra chưa ?
 
Quỳnh lại giật ḿnh. Anh vội vàng đáp:
 
- À, à, tôi nhớ ra rồi ! - Đang nói, Quỳnh bỗng ngập ngừng nh́n Nga, vẻ bẽn lẽn - Nhưng mà... nhớ cái ǵ hén ?
 
Nga ph́ cười:
 
- Anh đăng trí thật đấy ! Vậy mà cũng bảo nhớ ra rồi !
 
Mũi Quỳnh lập tức đỏ ửng. Anh nhăn mặt nhíu mày cố nhớ xem vừa rồi Nga hỏi câu ǵ. Và càng nhăn nhó, mặt anh càng khó coi, hai vành tai th́ không ngừng động đậy. Vẻ khổ sở của Quỳnh khiến Nga động ḷng. Nó liền nhắc:
 
- Ư nghĩa của hoa hướng dương !
 
Quỳnh thở phào. Anh lấy lại vẻ tươi tỉnh:
 
- Chà, vậy mà bỗng dưng quên mất !
 
Rồi anh nh́n Nga, hắng giọng:
 
- Hoa hướng dương hả ? Hoa hướng dương tượng trưng cho niềm tin và hy vọng.
 
Nga cắn môi. Niềm tin và hy vọng ? Khải c̣n hy vọng ǵ ở ḿnh nữa đây không biết ! Khổ ơi là khổ ! Người đâu mà dai hơn đỉa. Người ta đă không ưa mà cứ đến nhà hoài. Cũng tại chi Ngàn mà ra tất. Chị có thiện cảm với Khải. Thế là anh ta cứ bám vào đó mà "tấn công" ḿnh. Lại c̣n dám đùa dai với ḿnh và chị Ngàn nữa. Bí bí mật mật, cứ làm như ta đây là Sherlock Holmes không bằng !
 
Vừa nghĩ ngợi, Nga vừa liếc ra cửa nhưng chẳng thấy Khải đâu. Chắc "con đỉa" đă ḅ đi chỗ khác rồi.
 
Quỳnh ngồi bên cạnh, ḍm Nga lom lom. Anh thắc mắc đủ thứ nhưng vẻ thẫn thờ của Nga khiến anh ngậm tăm.
 
Măi một lát sau, khi Nga quay lại mỉm cười với anh, anh mới khẽ hỏi:
 
- Sao hổm rày, Nga quan tâm đến các loài hoa dữ vậy ?
 
Câu hỏi của Quỳnh khiến Nga phân vân. Nga không biết có nên kể thật với Quỳnh câu chuyện về những bông hoa hay không. Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, Nga nhủ bụng: Thôi, kể làm ǵ ! Tṛ tán tỉnh nhăng nhít của Khải hay ho ǵ mà nói cho Quỳnh biết ! Nó bèn nói tránh:
 
- À, tại v́... lúc này Nga đang học cắm hoa.
 
- Học cắm hoa ?
 
Thấy Quỳnh có vẻ chưa tin, Nga "phịa" luôn:
 
- Ừ, Nga học ở Câu lạc bộ Phụ Nữ. Mai mốt, Nga c̣n học làm bánh nữa.
 
Quỳnh lại hỏi, giọng ngạc nhiên:
 
- Bộ ở đó người ta không dạy cho Nga biết ư nghĩa của các loài hoa sao ?
 
Nga ậm ừ:
 
- Ờ, ờ... không ! Không hiểu sao Nga chẳng thấy ai dạy điều đó. Người ta chỉ dạy cắm hoa thôi.
 
Nga vừa "phịa" vừa nh́n Quỳnh bằng ánh mắt cảnh giác. Nhưng Quỳnh chẳng phát hiện ra điều ǵ. Nghe Nga nói, Quỳnh chỉ gật gù:
 
- Kỳ quá hén ! Nhưng mà tôi nhớ những điều này có đầy đủ trong các cuốn sách dạy cắm hoa. Để hôm nào tôi sẽ t́m cho Nga.
 
Trước nhiệt t́nh của Quỳnh, Nga chẳng dám hó hé một lời. Nga chỉ lặng lẽ gật đầu. Nó sợ nó lên tiếng, Quỳnh sẽ tiếp tục hỏi về chuyện cắm hoa. Nó "phịa" một hồi, đằng nào cũng bị "ḷi đuôi".
 
Nhưng dường như Quỳnh chẳng rơ tâm trạng của Nga. Anh mấp máy môi định hỏi tiếp, bất chấp chuyện Nga có lên tiếng hay không.
 
Vẻ "quan tâm" của Quỳnh khiến Nga lo sốt vó. Nó chưa biết làm sao để thoát ra khỏi t́nh huống ngặt nghèo này th́ đúng lúc đó, Luận xuất hiện. Nga thở một hơi dài năo ruột. "Thoát" khỏi Quỳnh mà "rơi" vào tay Luận th́ c̣n tệ hơn một triệu lần.
 
Theo đúng như bài bản trước nay, Luận xuất hiện... cao cao bên cửa sổ.
 
Như đă chuẩn bị sẵn, vừa xuất hiện là Luận phát pháo liền. Lần này, rút kinh nghiệm, Luận "tránh" Nga ngay từ đầu. Nó chỉ "nện" Quỳnh:
 
- Quả cau nho nhỏ
 
Cái vỏ vân vân
 
Nay anh ngồi gần
 
Mai anh ngồi xa
 
Xích vô rồi lại xê ra
 
Mũi anh đỏ tấy tới ba bốn ngày.
 
Cũng như lần trước, dàn đồng ca lập tức phụ họa:
 
- Tới ba bốn ngày ! Tới ba bốn ngày !
 
Thấy Luận khôn khéo né ḿnh, Nga chưa t́m ra cớ để vặc lại. Nó chong mắt ḍm ra cửa, thầm mong Hạnh xuất hiện. Nhưng Hạnh đă tếch đi đâu mất.
 
Trong lúc đó, Quỳnh mím môi ngồi im. Anh không co rúm người lại như trước đây. Chỉ có mặt anh đỏ ké, cái mũi vừa đỏ vừa túa mồ hôi.
 
Thật ra, từ lâu Luận chẳng c̣n thấy hào hứng trong chuyện châm chọc Quỳnh. Thằng quỷ nhỏ hiền như cục bột, chọc hoài cũng chán. Luận chỉ muốn "nện" Nga. Nhưng lần trước Nga làm dữ, mấy đứa cùng cánh với Luận sợ run. Luận không sợ, nhưng chưa nghĩ ra cách trấn an đồng bọn, Luận đành phải tạm thời "tha" Nga.
 
Nga được tha th́ Quỳnh phải lănh. Hai đứa chơi thân với nhau th́ đứa này phải gánh cho đứa kia. Hơn nữa, lần trước Luận đă trêu tụi nó một trận ra tṛ. Nếu Hạnh không kịp thời can thiệp, chắc thằng quỷ nhỏ xỉu tại chỗ. Vậy mà tụi nó vẫn không ngán. Sau lần đó, Nga và Quỳnh vẫn tiếp tục cặp kè với nhau, chẳng coi Luận ra cái thá ǵ hết. Càng nghĩ, Luận càng ức. Nó liền nheo mắt nh́n Quỳnh, eo éo ghẹo tiếp:
 
- Đũa mốc mà vọc mâm son
 
Hai tai chàng vẫy như con bướm vàng.
 
Quỳnh nghiến chặt răng. Anh cố trân ḿnh giữ thân người thật thẳng. Quỳnh tự bảo ḿnh: phải b́nh tĩnh, phải b́nh tĩnh, đây chỉ là tṛ đùa chơi của Luận, chứ nó chẳng có ác ư ǵ đâu ! Mặc dù tự động viên ḿnh như vậy, nhưng những lời châm chích của Luận khiến ḷng Quỳnh nhói đau. Nếu ngồi một ḿnh, có lẽ Quỳnh đă để mặc những giọt nước mắt buồn tủi lăn dài trên má. Quỳnh sẽ khóc tha hồ như ngày bà ngoại qua đời. Quỳnh sẽ khóc nức nở như ngày ba Quỳnh từ bỏ mẹ con Quỳnh để đi theo một người đàn bà xa lạ. Vâng, Quỳnh sẽ khóc tức tưởi mà không thèm chùi nước mắt. Nhưng đó là khi ngồi một ḿnh kia. C̣n ở trong lớp, giữa bao nhiêu bạn bè, chẳng bao giờ Quỳnh làm thế. Quỳnh chỉ nghiến răng, khụt khịt mũi và thầm mong tṛ đùa tai ác của Luận sẽ nhanh chóng qua đi.
 
Nhưng Luận là chúa đùa dai. Nó đă trêu ai là trêu đến nơi đến chốn. Nếu Hạnh hoặc Khải không can thiệp, chắc chắn chẳng bao giờ Luận buông tha Quỳnh nửa chừng. Khổ nỗi, sáng nay cả Khải lẫn Hạnh đều trốn đâu mất biệt.
 
Trong khi đang than thầm trong bụng th́ may thay, chuông vào lớp đột ngột vang lên.
 
Quỳnh thở phào. Nhưng anh chưa kịp đứng dậy, tiếng Nga đă khẽ vang lên bên tai:
 
- Anh không buồn chứ ?
 
Nga hỏi anh giống hệt như lần trước. Và anh cũng trả lời hệt như lần trước:
 
- Không ! Tôi không buồn !
 
Nhưng lần này, Quỳnh nói dối. Lời trêu chọc của Luận sáng nay lần đầu tiên bắt Quỳnh phải nghĩ tới sự cách biệt giữa "đũa mốc" và "mâm son".
 

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21

Hosted by www.Geocities.ws

1