Chương 5:
Từ hôm giận con Mỹ Vy tới giờ thằng Hoàng không thèm t́m gặp nó dù biết rằng gia đ́nh nó sắp chuyển đi. Thế nhưng sự vắng mặt của con bé là một khoảng trống đối với thằng Hoàng mà nó không thể diễn tả được. Hằng ngày sau những giờ học ở trường, nó về nhà nằm dài ra trên bộ ván rồi suy nghĩ mông lung. Những cái tát tai ba nó đánh thằng Sung cũng làm cho nó xốn xang vô kể. Nhất là chính mắt nó trông thấy bà Năm Trầu phải chạy đôn chạy đáo để bồi thường thiệt hại do Sung gây ra. Vậy mà thằng Sung vẫn cứ nhởn nhơ, nó c̣n hăm dọa sẽ cho thằng Hoàng biết mặt. Sợ nó, thằng Hoàng đi học trong nỗi thấp thỏm. Thế nhưng, nó lại chưa thể làm lành với con nhỏ Mỹ Vy, để có đứa đi chung trên đường về.
Sáng nay thằng Hoàng dậy muộn hơn mọi ngày nên nó đi học trễ. Ba chân, bốn cẳng làm vệ sinh cá nhân, nó chộp gói xôi bắp má nó để dành phần trên bàn, ăn ngấu nghiến rồi ôm cặp phóng ra cửa. Trên đường đi tới trường, nó chẳng gặp một đứa bạn nào ngoài một vài người lớn đang tất bật ra đồng. Sợ trễ giờ, thằng Hoàng chạy như bay trên đường, nó không hề để ư bọn thằng Sung đang núp bên lùm cỏ chờ nó ở phía trước.
- Oái!
Thằng Hoàng đang chạy bỗng vấp phải một ḥn đá nằm giữa đường nên té nhào. Nó lồm cồm ḅ dậy đưa tay phủi chỗ bẩn rồi đi tiếp, song chợt có tiếng gọi lớn:
- Ê, đứng lại.
Ngoảnh đầu về phía sau, thằng Hoàng thấy lố nhố năm, sáu đứa từ trong bụi cỏ nhảy ra. Biết ḿnh bị bọn thằng Sung phục kích, thằng Hoàng đă thầm run trong bụng. Song nó cố làm gan để hất hàm:
- Tụi mày muốn cái ǵ?
Thằng Sung lừng lững bước tới trước mặt nó rồi chống nạnh:
- Tao muốn mày quỳ xuống lạy tao.
Tuy đă khá nao núng trong ḷng, thằng Hoàng vẫn to tiếng phản đối:
- Mày có phải là cha tao đâu mà mày bắt tao phải lạy mày.
Dáng vẻ thằng Sung bữa nay trông thật cô hồn, nó mặc áo phanh ngực, mặt vẽ hề như tướng cướp. Ngay cả giọng nói thằng Sung nghe cũng rất ngang tàng:
- Tao không phải là cha mày nhưng mà là ông cố nội của mày có được không?
Thằng Hoàng tức ứ cổ:
- Đồ hỗn láo. Coi chừng ông nội tao về bẻ cổ mày đó Sung.
Thằng Sung cười sằng sặc:
- Ối! Ổng chết mất đất rồi c̣n đâu. Ba mày c̣n sống kia mà tao c̣n không ngán.
- Không ngán mà bữa hôm đó ổng mới cho mày có mấy cái bạt tai à.
Câu nhắc nhở của thằng Hoàng làm sự thù hận của thằng Sung trổi lên, nó bắt đầu xông tới:
- Chính v́ mấy cái tát tai của ông già mày mà hôm nay mày phải trả giá đó nhóc con.
Thằng Hoàng hơi lùi lại:
- Rồi tụi bay tính làm ǵ tao?
- Trói mày cho ong ṿ vẽ chích.
Thoạt nghe qua thằng Hoàng đă hoảng sợ, song nó nghĩ bọn kia không đến nỗi ác thế đâu. Nó t́m lời phải trái:
- Ba tao đánh mày là v́ mày dẫn tụi nó vô bắt vịt nhà tao chứ đâu phải đương nhiên ổng đánh. Lẽ ra mày phải biết đó là lỗi của mày.
Nhưng thằng Sung đă chận ngang câu nói của thằng Hoàng:
- Lỗi phải ǵ, chỉ phải cái miệng lẻo mép của mày nên ổng mới biết là tụi tao ăn cắp.
Thằng Hoàng run cả giọng:
- Nhưng đó là của cải nhà tao, tao đâu thể làm ngơ.
Thằng Sung cười gằn lên:
- Vậy ư? Mày không làm ngơ được th́ phải trả giá cho cái tội bép xép.
Nói rồi nó vung tay làm hiệu cho bọn nhóc chung quanh:
- Tụi bây đâu, bắt nó đem lại đằng kia trói. C̣n thằng Lượm mang tổ ong giục lại đằng đó cho tao.
Thằng Hoàng hoảng hốt quay lưng định bỏ chạy, nhưng làm sao thoát được v́ bọn nó rất đông trong khi nó chỉ có một ḿnh. Thế là chỉ thoáng cái, thằng Hoàng đă bị chúng trói nhét vào lùm cây cách xa đường đi chừng năm mét. Thằng Lượm tuân theo mệnh lệnh quái ác kia đă đem cái bọc có nhốt tổ ong ở bên trong tiến tới gần thằng Hoàng. Thấy nó dợm cởi dây miệng bọc ra, thằng Hoàng hoảng hốt nói:
- Lượm ơi, mày đừng có ác như vậy chứ. Tao sẽ cho mày mười cái trứng vịt để luộc ăn.
Thằng Lượm hấp háy mắt:
- Trứng vịt nhà mày ăn không ngon.
Đứng bên ngoài, thằng Sung thấy từ xa có bóng người đi tới nên nó vội hối thúc:
- Mau lên đi mày Lượm. Bộ tính chần chờ để nhận của hối lộ hả?
Thằng Lượm tỏ ư thương hại thằng Hoàng song nó vẫn phải thi hành án. Nó cởi miệng bọc giũ mạnh một cái rồi bỏ chạy cùng bọn trẻ. Không đứa nào quay đầu lại dù tiếng kêu la đau đớn của thằng Hoàng vọng lên ngay khi bị nhát ong chích đầu tiên:
- Ui da ... đau quá! Chết con rồi ba má ơi!
Bọn trẻ đứa nào cũng chạy thật nhanh v́ sợ ong rượt theo chích. Riêng thằng Lượm, nó vừa chạy vừa bảo thằng Sung:
- Ngộ nhỡ thằng Hoàng nó bị ong chích chết th́ sao?
Lúc này thằng Sung mới chợt hiểu việc làm của nó là quá ác nên bèn dừng chân lại. Nó quay đầu về phía thằng Hoàng đang giăy giụa th́ thấy cách đă quá xa. Từ trong thâm tâm nó trỗi lên ư định dừng lại tṛ trả thù này th́ cũng là lúc có một bóng người lăng xăng ở chỗ đó. Biết thằng Hoàng đă gặp được quư nhân cứu mạng nên thằng Sung ung dung phán:
- Nó không chết đâu mà lo. Chỉ có điều được mập ḿnh một bữa.
Giọng một thằng tỏ ra vẻ lo âu:
- Tao sợ lát nữa đây ba má nó kéo tới nhà ḿnh làm rùm lên là lại bị đ̣n chết đó.
Thằng Sung làm điệu bộ nhún vai:
- Không sợ - Bất quá bị đ̣n vài roi ăn nhằm ǵ.
Thằng Lượm lo xa hơn:
- Chỉ sợ thằng Hoàng có bề ǵ th́ to chuyện.
- Ối! Mày nhát gan quá, biết thế tao không thèm rủ mày tham gia.
V́ muốn tỏ ra ḿnh bản lĩnh hơn mấy thằng kia nên thằng Sung vỗ ngực:
- Bao nhiêu tội tụi mày cứ đổ thừa hết cho tao. Thôi giải tán, chiều gặp lại.
Nghe câu mệnh lệnh ấy của thằng Sung, bọn trẻ không đứa nào nấn ná ở lại, chúng bỏ ra về hết để mặc Thủ Lĩnh ngồi suy nghĩ việc ḿnh làm với thoáng hối hận gợi lên. Lẽ ra h́nh phạt dành cho thằng Hoàng chỉ là uống nước một bụng no như ư kiến của thằng Lượm, nhưng v́ quá tức v́ việc bị ba nó đánh lẫn má nó là bà Năm Trầu cứ cằn nhằn với nó nên thằng Sung mới ra tay nặng nề. Nó biết chắc chắn thằng Hoàng sẽ sợ tới già với h́nh phạt ngày hôm nay và sẽ không dám hó he ǵ nữa hết.
Vớ nụ cười đắc thắng, thằng Sung khẽ chu miệng huưt sáo một bản nhạc dân ca mà nó đă thuộc ḷng. Nó thật không ngờ đến t́nh cảnh của thằng Hoàng đă thảm thương hơn nó dự định. Chịu trận một bầy ong chích không phải chỉ đơn giản là bị đau vài ngày rồi thôi đâu. Thằng Hoàng đă phải vào bệnh viện suốt nửa tháng khiến ba má nó làm đơn kiện tụng đến chính quyền. Lúc ấy thằng Sung mới thật sự sợ hăi và nhận thấy nó đă làm khổ đến má nó th́ đă muộn.
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16