Chương 14:
Không hẹn nhưng chẳng hiểu sao mọi người lại đến trại vịt nhà Hoàng cùng một lúc. Vừa vô tới cổng rào, Ngọc Như đă đánh hơi:
- Mùi ǵ thơm quá trời nghe các bạn.
Mỹ Vy đă biết ḿnh sắp được đăi món ǵ nhưng vẫn giả vờ:
- Đố mày đoán được cái món hấp dẫn ấy!
Ngọc Như hỉnh mũi mấy cái liền, nói mà không cần suy nghĩ:
- Mùi thịt vịt. Chắc là ḿnh sắp được đăi món vịt quay.
Mỹ Vy khẽ trề môi:
- Sai bét.
- Vậy chứ mày biểu đó là thứ ǵ?
Tư đen đi sau lấn lên lanh chanh bật mí:
- Vịt nướng bao đất sét đó. Món này con Mỹ Vy khoái khẩu lắm.
- Như vừa phát ra điều ǵ, Ngọc Như dừng lại nh́n vào mặt bạn đăm đăm:
- À, th́ ra người ta đă biết trước mà c̣n làm bộ ngây thơ.
Sợ bạn hiểu lầm, Mỹ Vy phải vội vàng đính chính:
- Ê, đừng có nghĩ bậy cho tao nghe. Tao chỉ muốn mày bất ngờ trước món đặc sản này.
- Thế à?
Giọng châm biếm của Ngọc Như làm Mỹ Vy hơi tưng tức, nhỏ không nói năng ǵ thêm nữa cho đến khi Hoàng bước ra đón mọi người:
- Đông đủ cả chứ. Hoàng chỉ sợ công lao của ḿnh không có người biết đến thôi.
Lượm ào vô với ư định giúp bạn:
- Mày lo xa chi vậy, nếu dư dả món nào cứ tồn hết vào bao tử tao đây nè.
Tất cả đặt chân vào căn cḥi vịt khá rộng của nhà Hoàng. Bữa tiệc mà Hoàng định khao mọi người đă được bày biện sẵn trên chiếc sạp kê bằng gỗ. Mùi thức ăn thơm lừng kích thích cái đói của mấy nhỏ con gái trước tiên. Ngọc Như vẫn là kẻ láu táu:
- Thế này mới không uổng công tui nhịn ăn bữa cơm chiều.
Tư đen cũng bước tới bàn tiệc để nh́n cho thật rơ, dưới ánh sáng của ngọn đèn dầu nào là vịt nướng những hai con và một số trứng luộc có đủ cả rau răm. Thế là chẳng cần phải khách sáo lôi thôi, Tư đen tḥ tay bốc liền ngay một cái trứng đập đầu đưa lên miệng húp nước ngọt. Nhỏ tấm tắc khen:
- Ngon quá, trứng lộn luộc c̣n nóng hổi ăn với muối tiêu kèm lẫn rau răm nhớ chết luôn.
Mỹ Vy gơ tay lên đâù bạn:
- Mày liệu xơi được mấy cái mà không thèm đợi ai vậy bà chúa tham ăn?
Ngọc Như cũng không chịu đựng nổi, tiếp theo luôn. Nhỏ trả lời thay cho Tư:
- Không biết mày sao chứ tao th́ chắc chắn nửa chục.
Mỹ Vy kêu trời lên:
- Vừa vừa thôi mấy nhỏ ơi! Coi chừng cái tin này lan ra là tụi bây ế cả lũ.
- Ối, sợ ǵ! Ế ở nhà với mẹ cho sướng thân. Sống trên đời mà phải nhịn những thứ thèm ăn th́ chẳng c̣n ǵ là thú vị cả.
Thấy hai nhỏ con gái tự tiện nhập tiệc rồi Lượm với Hoàng cũng ngồi co chân lên sạp. Họ quay mặt bảo với Mỹ Vy rằng:
- Vào ngồi đi, không thôi hết phần bây giờ đấy.
Mỹ Vy vẫn lịch sự theo thói quen:
- Tự nhiên đi, cái bụng Vy không quá tải như hai nhỏ kia đâu.
Tuy nói thế, nhưng Mỹ Vy cũng t́m chỗ để ngồi. Nhóm bạn trẻ năm người ăn uống thật vui vẻ trong cḥi vịt giữa cánh đồng lộng gió.
Thỉnh thoảng, từng chuỗi cười rộn ră vang lên như phá tan sự yên ả ở nơi đây. Tiếng côn trùng cũng ḥa tấu góp vui song bóng đêm bên ngoài không đồng điệu bởi những tia chớp ngoằn ngoèo đang bắt đầu xuất hiện.
Mỹ Vy chợt lo xa:
- Trời sắp có mưa rồi đó các bạn.
Hoàng đặt vào tay nhỏ bạn gái một cái đùi vịt thơm béo ngậy:
- Đừng lo. Cứ việc ăn đi nào. Nếu có mưa Hoàng sẽ t́nh nguyện đưa tất cả mọi người về tận nhà.
Cô bé thầm cảm ơn người bạn trai tốt bụng, nhưng ngoài miệng th́ làm bộ hỏi rằng
- Nếu giả sử có kẻ nào chặn đường ăn hiếp Vy th́ Hoàng sẽ làm sao?
Lượm ngừng ăn để cướp lời:
- Một câu hỏi dễ ợt. Thằng Hoàng nó sẽ "binh" ngay cái tên láu cá ấy bởi bây giờ nó là một vơ sĩ thứ thiệt rồi, chứ không c̣n yếu ớt như ngày xưa.
Nghe qua Hoàng chỉ cười bởi bản tánh xưa nay vẫn luôn điềm đạm, nhất là cậu chẳng bao giờ khoe khoang những ǵ ḿnh vừa đoạt giải ở tầm tay. Nhưng Tư đen lại khơi dậy sau khi ăn song một cái trứng vịt nữa .
- Ḿnh c̣n nhớ hồi đó Hoàng đi học vơ với lời nguyền là sẽ trả thù thằng Sung một trận nên thân. Thế sao bây giờ có Nghề rồi lại im hơi, lặng tiếng không t́m nó rửa hận.
Hoàng nhấm nháp chiếc đầu vịt rồi bỏ xuống đáp khẽ khàng:
- Lúc c̣n nhỏ ḿnh có nghĩ như thế, nhưng khi đặt chân vào chỗn vơ đường ḿnh mới hiểu ra rằng những ǵ ḿnh sắp đạt được không nhằm cho mục đích cá nhân. người ta đi học vơ không phải để trả thù mà là để pḥng thân và giúp người. Chính v́ vậy mà ḿnh đă bỏ qua cho thằng Sung đó các bạn.
Người hiểu chuyện và khâm phục Hoàng nhất là Mỹ Vy, bởi v́ cô bé là nhân chứng của chặng đời thơ ấu. Nhưng nghe nhắc đến thằng Sung, Mỹ Vy chợt hỏi thăm:
- Hiện giờ tên Sung và gia đ́nh đang sống ở đâu?
Tư đen ngừng ăn nói th́ thào:
- Bỏ xứ đi lâu rồi.
Lượm chận lại:
- Bậy.
Tư cong môi lên căi:
- C̣n không. Từ khi nhà bà Năm Trầu bán cho người ta tới giờ bả chỉ ở nhờ quanh quẩn trong làng một thời gian rồi bỏ đi đâu mất. Tui nghe nói có người gặp ở dưới Cần Thơ.
- Xa dữ vậy sao? Nghĩ cũng tội cho gia đ́nh của bă quá.
- Th́ cũng tại thằng Sung mà ra.
- Không biết bây giờ nó có suy nghĩ lại để giúp đỡ ǵ cho má nó không?
Tư đen nói:
- Những người như nó chắc ǵ có thể trở thành người tốt được.
Như không chịu với cách nghĩ của bạn, Mỹ Vy tranh luận liền:
- Cái nh́n của mày độc đoán quá Tư đen. Theo tao th́ thằng Sung không phải là người xấu, chỉ tại nó chẳng được học hành nên khó bảo đấy thôi.
Tư đen chỉ ngón tay vào mặt ḿnh và lia mắt về phía Lượm:
- Tụi tao đây cũng có học ǵ đâu, sao không xấu giống như nó.
- Th́ mỗi người có một nhân cách và chịu sự giáo dục khác nhau, nên mày làm sao có thể giống nó được.
Lượm cũng lên tiếng bênh vực cho thằng bạn thuở xa xưa:
- Nói chung th́ thằng Sung chỉ phạm tội quá bướng bỉnh, ngang tàng. C̣n con người thiệt của nó cũng có nhiều điều tốt.
Tư đen nói tươm tướp:
- Muốn bênh nó th́ phải có ǵ để minh chứng.
Lượm liếm nhẹ vành môi dính đầy mỡ của thức ăn:
- Chứng minh ư? Để ḿnh nhớ lại coi... à, có một lần ḿnh thấy nó nhường nhịn thằng em nó củ khoai lang trong khi bụng nó đang đói.
- Xí, có thế mà cũng nói. Chuyện nhỏ như con ruồi.
Không để Tư đen chê Lượm thêm, Mỹ Vy nhét vào miệng bạn gái miếng phao câu vịt to tướng:
- Chuyện nhỏ nhưng miếng thịt này th́ lớn. Mày xơi đi cho trơn mỏ nói được nhiều.
Bị bạn chơi khăm, song Tư đen không cảm thấy ngán trước phần thịt béo ngậy mỡ màng này. Nhỏ c̣n mạnh miệng nhai ràu rạu rồi c̣n nuốt chửng:
- C̣n không? Lựa cho tao miếng nữa.
Mỹ Vy rùng ḿnh:
- Tao chịu thua mày rồi Tư ạ. Họa chăng con nhỏ Ngọc Như nó chịu được mày thôi.
Nhưng nhỏ Ngọc Như đă nguây nguẩy lắc đầu:
- Tao cũng đầu hàng vô điều kiện rồi Vy ơi. Nếu nhá thêm miếng nữa chắc phải vội ra ngoài quá. Bây giờ th́ tao đă sợ ăn, chỉ thích đi chơi ở những nơi có thắng cảnh đẹp mà thôi.
Trước ư kiến của Ngọc Như, Lượm giới thiệu liền tay:
- Muốn đi chơi th́ có khối chỗ đang chờ. Ngày mai tập họp ở bờ sông tui bảo đảm sẽ có nhiều điều thú vị xảy đến.
Ngọc Như chớp khẽ rèm mi mắt:
- Lội xuống sông tắm hả?
Mỹ Vy hất mạnh cằm:
- Mày có khùng không. Muà này nước lớn lội xuống đó để làm bạn với Long Vương hả?
Nghe nói Ngọc Như rụt cổ lại, tỏ thái độ trách Lượm:
- Tính đánh lừa người ta hả, không có nổi đâu nghe.
Lượm găi đầu lia mắt nh́n Hoàng cầu cứu. Hiểu ư, Hoàng liền giải bày giùm cho bạn:
- Thằng Lượm nó muốn rủ chúng ta xuôi ghe vô miệt vườn ăn trái cây trong đó, chứ không hề có ư xấu.
Đôi mắt Ngọc Như lại vụt sáng:
- Ồ, ăn hả? Tui đồng ư cả hai tay.
Tiếng cười nhạo của Mỹ Vy lại trổi lên âm vang cả cḥi vịt:
- Đúng là người có tâm hồn ăn uống ngập tràn.
Bữa tiệc đồng quê dần dần tan trong tiếng mưa rơi lắc tắc. Cả bọn lục đục kéo nhau về khi ba của Hoàng và chú Tư ra coi cḥi. Tư đen và Ngọc Như v́ sợ ma nên bám theo Lượm đi trước với cây đèn bỏ mặc cho Hoàng với Mỹ Vy lững thững ở phía sau. trời tối đen có khi giẫm bước cả lên nhau, song đôi mắt các người bạn trẻ lại rực sáng tựa ánh sao với ư nghĩ ngày hôm nay ḿnh không c̣n nhỏ nữa. Vâng... tất cả đă qua rồi cái thời thơ bé.
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16