Khoảng Trời Thơ Dại

Chương 10:

          Ngày con Mỹ Vy đi, thằng Hoàng đă cố trốn bệnh viện về.  Nó đưa qua cho con bé rất nhiều thứ đồ dùng của nó và cả chục trứng vịt luộc c̣n nóng.  Giọng thằng Hoàng không kém chi người lớn:

- Mày đem trứng theo để ăn đường.  C̣n mấy thứ này th́ đem lên đó mà xài để đừng có quên tao.  Chừng nào rảnh xin ba má mày về đây chơi với tao nghe?

Câu nói đó làm con Mỹ Vy muốn khóc.

- Ừ, tao sẽ về đây thăm mày mà.

Thằng Hoàng c̣n dặn thêm:

- Nếu không có tiền đi xe th́ cứ viết thư cho tao, tao sẽ gởi lên.

Con Mỹ Vy tự ái:

- Mày khỏi lo chuyện đó!  Tao dành dụm được rồi.

Mặc dù con Mỹ Vy nói thế thằng Hoàng vẫn ch́a ra con heo đất.  Nó dúi vào tay bạn:

- Mày hăy giữ lấy, khi kẹt lắm hăy xài.  Tao bỏ ống từ tết tới giờ chắc cũng kha khá đó!

Món này th́ con Mỹ Vy không chịu nhận, nó giăy nảy từ chối:

- Thôi mày hăy đem về đi Hoàng.  Tao không muốn lạm dụng ḷng tốt của mày nhiều như vậy.

Nhưng thằng Hoàng vẫn cố t́nh nhét vào giỏ quần áo của con Mỹ Vy. 

Nó nhiệt t́nh hơn lúc nào hết:

- Tao cho mày chứ có phải mày xin đâu.  Cứ cầm lấy rồi có lúc phải dùng.

Mỹ Vy khăng khăng trả lại con heo đất cho thằng Hoàng, nó dứt khoát:

- Tao không lấy.  Mày đừng có bắt buộc, tao sẽ giận không thèm về thăm nữa đâu.

Thằng hoàng x́u nét mặt, song nghĩ ǵ đó nó không ép con Mỹ Vy nữa.  Cuộc dọn nhà bắt đầu, kẻ vào, người ra rối rít lên cả tiếng đồng hồ.  Thằng Hoàng cũng không ngồi yên, nó phụ dọn dẹp những ǵ trong khả năng của nó.  Người trong xóm túa đến tiễn gia đ́nh con Mỹ Vy khá đông.  Người cho thứ này, kẻ tặng thứ khác ồn ào cả lên, cảm động không kể xiết.  Bà ngoại con Mỹ Vy th́ ngồi khóc, hôn từng đứa cháu với lời dặn mấy đứa phải ngoan.

          Giây phút chia tay đến quá nhanh v́ tài sản gia đ́nh con Mỹ Vy đem đi cũng chẳng có ǵ nhiều lắm.  Chiếc xe hơi loại nhỏ bắt đầu nổ máy để hối thúc.  Ba con Mỹ Vy vội lớn tiếng bảo các con:

- Lên xe đi mấy đứa.

Những giọt nước mắt của vài người ứa ra cùng với lời chúc đi mạnh giỏi.  Thằng Hoàng cũng không nén được xúc động, nó giữ chặt tay con Mỹ Vy:

- Mày nhớ về thăm tao nghe.

Con Mỹ Vy sụt sịt:

- Ừ, tao nhớ...

- Mày lên thành phố ráng học cho giỏi đặng sau này làm bác sĩ.

Đang buồn bă nhưng con Mỹ Vy cũng phải bật miệng cười:

- Mày mong tao làm bác sĩ về đây để chích mày hả?

Thằng Hoàng khẽ nhếch môi:

- Chứ sao.  Tao biết mày chữa bệnh lành tay lắm.

Con Mỹ Vy nói đùa:

- Được rồi, tao sẽ làm bác sĩ.  người đầu tiên tao sẽ chích là mày.

- Rất sẵn sàng.  Miễn mày đừng quên tao là được.

Đó là những câu từ giă cuối cùng của con Mỹ Vy và thằng Hoàng v́ chiếc xe đă chuyển bánh.  Hai đứa không nói ǵ với nhau nữa bởi sự xúc động đă dâng nghẹn cả lời.  Chỉ có đôi cánh tay là giơ lên vẫy vẫy đồng loạt với cánh tay trong giờ phút chia xa.  Thằng Hoàng đứng chôn chân tại đất rất lâu dù ba má nó đă thúc giục cần phải trở lại nằm bệnh viện.

Chiếc xe đă đưa con Mỹ Vy đi mất, biết đến bao giờ nó mới có dịp về thăm.  Thằng Hoàng nghe buồn, hụt hẫng, một nỗi buồn lấn át mọi nỗi buồn mà nó gặp trong đời.  Xa con Mỹ Vy nó đâu c̣n đứa bạn nào thân thiết để mà chơi, mặc dù quanh nó bọn trẻ trong xóm cũng nhiều vô kể.  Hôm qua thằng Lượm đă đích thân t́m đến bệnh viện xin lỗi nó và mong nó mau xuất viện để về nhà.  Lúc ấy, thằng Hoàng đâu c̣n ḷng dạ nào để giận măi nên đă đồng ư tha cho nó.

Thằng Hoàng hướng mắt nh́n con đường làng vương đầy bụi v́ chiếc xe vừa đi qua.  Nó muốn t́m h́nh ảnh con Mỹ Vy song tất cả chỉ là khoảng không in dáng lũy tre làng và đàn trâu đen đủi.  Giữa lúc đó th́ thằng Lượm và con Tư đen ṃ đến, trên tay chúng đứa nào cũng có một món đồ được gói gém cẩn thận bằng tờ giấy đỏ hoa.

Thằng hoàng âu sầu hỏi:

- Tụi mày đi đâu vậy?

Con Tư ngó dáo dác:

- Tao với thằng Lượm tới tiễn chân con Mỹ Vy.

Thằng Hoàng lơ đăng hỏi:

- Tụi mày chậm quá trời.  Nó đă đi xa rồi c̣n đâu.

Nghe nói vậy, thằng Lượm hích con Tư:

- Chỉ tại mày lâu lắc, ra vô chải chuốc măi không thôi.

Con Tư cong môi căi lại:

- Ai biểu mày tới muộn.  Hôm qua tao đă hẹn mày bảy giờ sáng phải có mặt thế mà chờ măi tới tám giờ mới thấy mày ḷ ḍ sang:

Thằng Lượm găi đầu chỉ tay vào gói quà:

- Tại tao mắc đi mua đồ tặng con Mỹ Vy chứ bộ.

- Sao mày không mua hồi tối?

- Hôm qua tao chưa có đủ tiền.  Măi tới sáng hôm nay tao mới xin má tao cho đủ số để mua chiếc cặp da này đây.  Vậy mà uổng quá, nó đi mất tiêu rồi.

Con Tư tiếp lời thằng Lượm, nó cũng ngó xuống gói quà trên tay ḿnh:

- C̣n tao th́ mua tặng nó cái nón để đội đi học đây nè.  Không biết làm sao ḿnh gởi lên cho nó được.

Rồi quay qua thằng Hoàng, con Tư ṭ ṃ hỏi:

- Mày nhanh chân nhất, mày cho nó cái ǵ?

Thằng Hoàng đáp trong trạng thái đăm chiêu:

- Tao cho nó con heo đất của tao, song nó không chịu nhận.

Con Tư kêu toáng lên:

- Trời.  Vậy là nó không mang theo được chút quà của đứa nào.

Thằng Hoàng nh́n con Tư:

- Mày đừng lo.  Nó không nhận nhưng tao thừa lúc nó không để ư bỏ con heo đất vô giỏ quần áo của nó rồi.  Chắc lên thành phố mở ra nó sẽ thấy.

Ba đứa nhỏ cùng một lúc nh́n nhau.  Dưng như tâm tư chúng có cùng một ư nghĩ.  Thằng Lượm ngồi xuống gốc bần trước tiên:

- Vậy là quà của con Tư với tao bị ế.

Thằng Hoàng an ủi:

- Không ế đâu.  Tụi mày cứ cất, chừng nào có dịp sẽ gởi lên cho nó.

Con Tư đen có ư kiến:

- Tao đề nghị thế này nhé!  bắt đầu từ ngày mai tụi ḿnh sẽ bỏ ống đến cuối năm đập ra góp vào rồi đi lên thành phố thăm con Mỹ Vy.

- Tao nhất trí.

- Tao cũng đồng ư.

Thấy không đứa nào phản đối, con Tư đen toét miệng cười.  Nó tḥ tay vào túi lấy ra n¡m đậu phụng rang chia đều cho mỗi đứa một ít rồi cùng ăn.  Cả ba như tạm quên đi sự vắng mặt của con Mỹ Vy.  Chúng nói chuyện với nhau và đùa giỡn cho đến khi trông thấy bà ngoại Mỹ Vy từ trong nhà đi ra.  Thế là những nụ cười tạm thời vụt mất để thay vào đó là nỗi thiếu thốn một cái ǵ.

Thằng Lượm khẽ chép miệng:

- Con Mỹ Vy nó tốt lắm.  Chính nhờ nó mà tao mới có dịp làm hoà lại với mày đó Hoàng à.

Con Tư đen cũng không chịu ngồi yên, nó h́nh dung lại chuyện con Mỹ Vy đă giúp đỡ nó:

- Hôm bữa tao vô ư làm mất của má tao tờ giấy bạc năm ngàn.  Con Mỹ Vy đă phụ với tao đi bắt cua bán để đền vô số tiền đó!  Chứ nếu không chắc tao phải bị đ̣n mười roi.

Thằng Hoàng ngồi trầm ngâm rồI vụt bỏ đứng lên, nó như muốn tạm quên chuyện con Mỹ Vy vắng mặt:

- Thôi giải tán đi tụi bây.  Tao c̣n phải trở vô bệnh viện ít ngày nữa lận.  Chừng nào về tao xin ba tao con vịt nướng đăi tụi mày.

Tư đen nghe thèm chảy nước miếng:

- Tao nhớ hôm trước mày đă hứa một lần rồi phải không Hoàng?

Thằng Hoàng nghe nhắc ngây mặt rồi gật gù:

- Ừ, phải.  Nhưng lần này th́ chắc ch¡n không có hụt nữa đâu.

Vốn ham ăn, con Tư đen bàn trước:

- Tao sẽ rang muối tiêu để dành.

Thằng Lượm xía miệng vào:

- Thịt vịt ai mà chấm muối tiêu.  Để tao nhổ gừng làm nước mắm.

Con Tư đen hít hà:

- Ái chà, mới nói là tao đă ngửi thấy mùi thịt vịt nướng thơm lừng rồi tụi bay.

Đang dợm chân định bỏ về, thằng Hoàng quay lại cốc nhẹ lên đầu nó:

- Con gái ǵ mà ham ăn quá trời.

Không vừa, con Tư vặn cổ lại:

- Xí, con gái ham ăn khó kiếm lắm nghe mày.

Cả bọn cùng cười gịn.  Sự hồn nhiên trở về trong tâm hồn chúng, những đứa trẻ đang nh́n cuộc đời toàn màu xanh.

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16

Hosted by www.Geocities.ws

1