Khoảng Trời Thơ Dại

Chương 4:

Bữa cơm chiều nhà thằng Hoàng bao giờ cũng muộn màng bởi lẽ cha con nó c̣n phải lo cho đàn vịt đẻ.  Gần tám giờ tối mới ăn cơm xong, và định chuồn qua nhà Mỹ Vy chơi chốc lát.  Nhưng sực nhớ tới lời hứa sẽ khao nhỏ bạn ăn vịt nướng nên nó bèn chuyển hướng đi.  Đêm ba mươi trời chẳng có trăng sao nên tối om như mực.  Thoạt đầu, thằng Hoàng cũng thoáng ngần ngại khi nghĩ đến chặng đường trở ra trại vịt.  Song nó không thể thất hứa với con Mỹ Vy, nhất là có sự chứng kiến của cả con Tư đen.

Cố tỏ ra bạo dạn, thằng Hoàng dấn mạnh bước chân trên đường ṃn nhỏ xíu có mọc đầy cỏ dại.  Đôi lúc nó bị hổng bước chân v́ đạp nhằm trúng ổ gà, khiến ḷng can đảm thoáng chùng đi.

Nhưng nghĩ tới sự háo hức của Mỹ Vy trước món thịt vịt nướng thơm lừng nó lại gạt đi nỗi sợ hăi bóng đêm đang xâm chiếm.  Mất mười phút nó mới tới được khu trại vịt của ḿnh, song chưa kịp dở tṛ "đạo chích" th́ thằng Hoàng chợt phát hiện có nhiều bóng đen đang lố nhố quanh chỗ đó!  Nó vội núp vào một bụi cỏ rậm rạp để nghe ngóng v́ biết chắc không phải là ma.  Nhưng nhóm người nào lại đến ŕnh ṃ ở khu vực này khi ba nó đang vắng mặt?  Chắc chắn là trộm chứ không phải là người ngay, thằng Hoàng khẳng định như vậy nên trườn ḿnh tới gần để nhận diện.  Nó đếm được tất cả bảy tám cái đầu song v́ trời quá tối nên không thể thấy rơ mặt kẻ nào.

Thằng Hoàng nín thở theo dơi hành động của bọn kia và thấy chúng xâm nhập vào chỗ có vịt đẻ.  Ôi, đích thị là ăn trộm trứng, thằng Hoàng muốn lên tiếng để đánh động cho bọn chúng chạy đi nhưng lại sợ họ đông người liều lĩnh phản công nó.  Những phát chích nhay nháy của đám muỗi đói làm chân tay nó ngứa ngáy.  Thằng Hoàng định chạy vê báo tin cho ba nó và chú tư hay để huy động người ra bắt trộm nhưng nó chợt nghe tiếng một kẻ vang lên:

- Mau lên tụi bay ơi!  Ba thằng Hoàng và lăo tư ấy ăn cơm rồi ra đây là tụi ḿnh chết cả đám đó.

Thằng Hoàng định thần lại và nhận ra đó là tiếng nói của thằng Sung.  Ôi, th́ ra toàn lũ nhóc, chắc thèm trứng vịt nên làm liều.  Thằng Hoàng tính lên tiếng để hù bọn nó một phen nhưng nghĩ lại thấy tội nghiệp v́ lũ chúng toàn con nhà nghèo, quá nghèo nên việc có quả trứng vịt ăn cũng là điều khó hiếm.  Thôi mặc kệ cho bọn nó, chắc chúng cũng quơ đại một hai chục trứng là cùng.  Ḷng nhân ái của thằng Hoàng tự bảo nó hăy làm thinh, nó lặng lẽ rời khỏi khu trại vịt với ư nghĩ ngày mai khao con Mỹ Vy chưa muộn.

Không đi chơi nữa, thằng Hoàng về nhà ngủ sớm hơn mọi ngày.  Nhưng đến sáng hôm sau, khi nó đang sửa soạn đi học th́ ba nó đang từ trại vịt trở về với khuôn mặt bực tức.

Ông nói với má nó:

- Từ ngày nuôi vịt đẻ tới giờ tối hôm qua trộm nó mới để ư tới bắt hơn chục con vịt lại c̣n bợ biết bao là trứng, chưa kể những cái chúng đạp b lung tung.

Thằng Hoàng nghe giọng má nó đầy tiếc rẻ:

- Trời ơi!  Dữ vậy sao?

Ba nó chặc lưỡi:

- Từ trước tới giờ ḿnh quá chủ quan v́ vùng này đâu có mất trộm.  Chắc từ mai phải nấu cơm ăn luôn ngoài trại vịt để coi chừng chúng thôi.

Sự kiện xảy ra làm thằng Hoàng áy náy, nó không ngờ bọn thằng Sung lại cả gan ăn trộm của nhà nó một số lượng lớn như vậy.  Hơn chục con vịt chúng chỉ đem bán chứ làm sao ăn cho xuể.  C̣n trứng vịt th́ chúng vừa lấy, vừa đạp bể có phải chăng là để trả thù nó hay không?  Một cơn giận dâng lên làm thằng Hoàng không nén nổi sự yên lặng, nó quyết định thuật lại với cha chuyện tối hôm qua.

Nghe xong, cha nó vừa thương vừa trách nó:

- Th́ ra nhà mất trộm v́ có nội gián bên trong.

Thằng Hoàng cuối mặt đính chính:

- Bởi tại con không ngờ tụi nó lại bắt cả vịt nhà ḿnh.

Má nó tiếc của nên bảo ba nó:

- Ông phải truy t́m tụi nó để đ̣i lại số vịt và trứng bị mất chứ.

Ba nó nghĩ ǵ đó rồi cũng gật gù:

- Bà nói phải.  Không những lấy lại những thứ đă mất mà tôi c̣n phải cho chúng một bài học phải chừa.  Con nít ranh mà đă bày đặt ăn trộm.

Thằng Hoàng muốn ngăn cản cha nó nhưng nó không biết t́m lời lẽ nào.  Nó ôm cặp đi học mà tâm trạng đầy thấp thỏm.  Ngồi trong lớp, nó luôn nghĩ đến bọn thằng Lượm, thằng Sung sẽ bị ba nó trừng trị như thế nào?  Liệu ông có đánh tụi nó một trận nên thân hay chỉ la rầy răn dạy?  Dẫu sao th́ thằng Hoàng cũng không muốn ba nó xử nặng tay dù bọn thằng Sung thường chẳng tốt với nó bao giờ.

Giờ ra chơi, thằng Hoàng vẫn cứ thẫn thờ.  Nó gặp con Mỹ Vy thuật lại câu chuyện và bị con bé mắng:

- Lẽ ra mày đừng nói với ba mày chuyện ấy.

- Nhưng mày thấy đó!  Tụi nó bắt vịt và lấy trứng của nhà tao nhiều quá, lại c̣n phá phách đạp bể lung tung.

- Th́ chúng làm như thế để trả thù bọn ḿnh mà.

- Nhưng mày có công nhận là bọn thằng Sung có quá đáng lắm hay không?

Con bé Mỹ Vy chỉ khẽ gật đầu:

- Ừ th́ quá đáng.  Nhưng tao nghĩ mày xử lư chúng hay hơn.

Thằng Hoàng nhăn nhăn trán:

- Ḿnh xử chúng sao được.  Tao với mày th́ chúng bóp mũi cái vèo thôi.

Mỹ Vy tỏ ra điệu bộ đanh đá:

- C̣n khuya à nhỏ.  Tụi nó chỉ ăn hiếp được mày chứ tao th́ không dễ đâu.

Thằng Hoàng lộ thái độ bực tức:

- Ngày mai tao sẽ xin với ba tao cho tao đi học vơ.  Tao sẽ đánh chảy máu mũi đứa nào dám động tới cọng lông chân của tao.

Cử chỉ của thằng Hoàng làm con nhỏ Mỹ Vy phải bật cười, nó vụt trêu:

- Chờ mày có vơ pḥng thân chắc thiên hạ ai cũng thành vơ sĩ hết.

Tự dưng thằng Hoàng đâm giận lây cả con Mỹ Vy, nó quay mặt làm lẫy:

- Mặc kệ tao.  Mày làm phe với bọn thằng Lượm, thằng Sung luôn đi.

Nghe thằng Hoàng nói vậy, con Mỹ Vy thấy tưng tức liền liếc xéo:

- Hứ.  Tao vào phe với bọn nó làm chi.  Đồ thứ con trai ǵ mà hay hờn lẫy, hèn chi tụi nó kêu mày là Thị là phải.

Câu nói ấy khiến thằng Hoàng giận cành hông.  Nó hét vào tai con Mỹ Vy trước khi bỏ về lớp của nó:

- Ừ đó.  Tao là vậy đó!

Con Mỹ Vy thấy tức cười trước thái độ của thằng Hoàng, song nó không thể nhếch mép được.  Tiếng trống vào học lại vang lên, Mỹ Vy tạm quên chuyện thằng Hoàng tiếp tục tâm trí trong giờ học.  Khi ra về, nó có ư đợi nhưng không thấy thằng Hoàng đâu.  chắc có lẽ c̣n giận Mỹ Vy nên thằng Hoàng đă đi về trước.

Trời nắng gắt, Mỹ Vy dùng chiếc cặp che đầu rồi thong dong bước.  Con bé không nghĩ đến thằng Hoàng mà ưu tư việc ba nó vừa thông báo sẽ chuyển nhà vào tuần sau.  Vậy là chẳng c̣n bao lâu nữa nó sẽ phải xa rời nơi đây.  Mỹ Vy nghe lưu luyến quá.  Những lo âu của nó trước kia không thể thay đổi được, nó phải vâng chịu theo số phận dù ḷng có muốn hay là không.  Từng bước chân nặng trĩu đưa con bé trở về nhà.  Trên đường đi, nó không buồn hái hoa như mọi bữa.  Mồ hôi trên trán Mỹ Vy bắt đầu rịn ra ướt đẫm cả thái dương.  Thỉnh thoảng, nó đưa tay quẹt ngang rồi nhóng bước về phía trước.  Con đường làng dẫn từ trường học về nhà không xa lắm chỉ độ khoảng non cây số nhưng hôm nay v́ thiếu thằng Hoàng nên nó như dài ra.  Đi măi rồi cũng về đến nhà, Mỹ Vy cất cặp xong ra phụ dọn cơm với má nó.  Bữa cơm chẳng lấy ǵ làm ngon song các em nó đông nên ăn hết nhẵn cả rồi.

Nó nghe má nó than van với cha:

- Ḿnh mà không lên thành phố, làm nghề ở đây chắc lũ con ḿnh chết đói quá.  Nhà có một công ruộng mà làm sao đủ gạo ăn.  Năm nào cũng thiếu trước hụt sau thế này th́ ngóc đầu lên sao nổi.

Cha của Mỹ Vy cũng phàn nàn:

- Tại trước kia ḿnh cứ khư khư đ̣i ở đây giữ mồ mả ông bà.  Chứ phải tui th́ đă bay lên thành phố sớm.  Dù sao cái nghề sửa xe honda của tui cũng có đất dụng vơ mà, c̣n ḿnh cứ gánh xôi chè bán, gia đ́nh cũng đủ sống.

- Nhưng ḿnh đă chắc chắn có chỗ sửa xe chưa?

- Có rồi.  Tui đă mướn được chỗ, mặt tiền đàng hoàng, địa điểm lại khá tốt, ḿnh cứ yên tâm dọn lên đó ở con cái sẽ có điều kiện học hơn ở đây.

- Thôi được, tui phó thác hết cho ḿnh, ḿnh cứ việc tính toán.

Câu chuyện của ba má Mỹ Vy đến đây là chấm dứt nhưng nỗi buồn sắp xa quê cứ đeo đẳng trong ḷng con bé hoài .  Nó lo dọn dẹp chén dĩa rồi ra hiên nhà ngồi thừ người ngắm trời mây như một thi nhân chính cống.  Nó nh́n những cánh c̣ trắng chao lượn trên cánh đồng phía xa xa mà nghe năo cả ruột gan.

Chợt một cái bóng thấp thoáng ở hàng rào nhà nó, con Mỹ Vy nhóng cổ lên:

- Đứa nào vậy?

Con Tư đen ló mặt ra:

- Tao.

Mỹ Vy nh́n nhỏ bạn đăm đăm:

- Mày đi đâu mà qua đây?

Con Tư đen đến bên Mỹ Vy nói:

- Tao vừa mới nghe tụi thằng Sung, thằng Lượm ăn trộm vịt nhà thằng Hoàng.

- Cái đó th́ tao đă nghe rồi.

- Thằng Hoàng kể lại với mày hả?

- Ừ, nó nói trong giờ ra chơi ở trường lận.

Con Tư làm bộ mặt bất măn y như nhà nó vừa bị trộm viếng thăm.

- Tao thiệt không ngờ tụi nó chơi đểu vậy, chẳng lẽ v́ chuyện thua cuộc chiều qua mà nó làm vậy sao?

Mỹ Vy cũng tặc lưỡi:

- Phải chi tụi nó chỉ lấy ít trứng th́ không đến nỗi.  Đằng này...

Con Tư hỏi tới nơi:

- Bộ nó lấy nhiều lắm hả Mỹ Vy?

- Tao chỉ nghe thằng Hoàng nói là tụi nó lấy rất nhiều, c̣n phá phách đập bể và bắt hơn chục con vịt đẻ nữa.

Nghe nói tới đó con Tư kêu lên:

- Nhưng làm sao nhà thằng Hoàng phát hiện ra được tụi nó vậy hả mày?

Con Mỹ Vy thở hơi dài:

- Th́ chính thằng Hoàng đă nh́n thấy tận mặt đó chứ.

- Ra là vậy.  Hèn chi sáng này tao thấy ba thằng Hoàng qua bên nhà thằng Sung làm dữ lắm, c̣n bắt má nó đền.

- Rồi thằng Sung phản ứng ra sao?

Con Tư nhướng mắt:

- Phản ứng ǵ nữa khi tội đă rành rành.  Chỉ thương má nó van xin ba thằng Hoàng hết lời.

Rồi nó quay qua con Mỹ Vy nói:

- Tao với mày sang nhà thằng Hoàng coi chuyện đă tới đâu.

Nhưng con Mỹ Vy khẽ lắc đầu:

- Mày đi một ḿnh, chứ tao không qua đó đâu.

- Ủa, sao vậy?

- Chẳng có sao cả.  Tao với thằng Hoàng giận nhau rồi.

- Mà chuyện ǵ mới được?

Thấy con Tư hỏi cặn kẽ, con Mỹ Vy bực ḿnh nói gắt lên:

- Mày đi mà hỏi thằng Hoàng ấy!

Ngó nét mặt bạn không được b́nh thường, con Tư vội bỏ đi song nó không quên ném lại vẻ ngạc nhiên trong đôi mắt.

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16

Hosted by www.Geocities.ws

1