Khoảng Trời Thơ Dại

Chương 11:

Thế mà đă sáu bảy năm, Mỹ Vy không có dịp về quê v́ cuộc sống gia đ́nh như cỗ máy hoạt động không lúc nào ngừng nghỉ.  Mỹ Vy đi học một buổi, một buổi phải phụ bán hàng với má đâu c̣n th́ giờ để nhớ tới các bạn ở quê nhà.  Cũng có đôi lúc ngồi buồn, cô bé nghĩ đến thằng Hoàng và con Tư, nhưng chỉ ít phút thôi v́ h́nh như tất cả đă bị lùi vào kư ức.  Ở trường học, Mỹ Vy có bạn mới.  Cuộc sống thay đổi và cô bé cũng lớn dần theo mỗi tết hàng năm.  Con heo đất mà thằng Hoàng nhét vào giỏ của nó năm xưa, vẫn c̣n giữ làm kỷ niệm, dù tiền nó đă tiêu hết vào những lúc kẹt trong việc học hành.

Giờ đây Mỹ Vy đă trở thành một cô bé gái đang chớm tuổi dậy th́.  Cái vóc dáng nhỏ bé đen đủi đă thay vào đó nét xinh tươi của một bông hoa thành thị.  Mỹ Vy với dáng người cân đối, đầy đặn và gương mặt thật duyên dáng đă làm thu hút nhiều bạn trai.  Song từ khi gặp lại được Hoàng, cô bé đă thấy tuổi thơ của ḿnh trở về trong cuộc sống.  Tuy cả hai không c̣n vẫy vùng, bơi lội dưới sông.  Ngồi trên lưng trâu thả diều trong những buổi chiều tuyệt đẹp có ánh hoàng hôn đang từ từ lịm tắt.  Không c̣n được ăn món vịt nướng bao đất sét, và không c̣n tự nhiên như cái thuở thiếu thời gọi mày xưng tao .

Gặp lại Hoàng, Mỹ Vy mừng tưởng chừng như không có ǵ sánh được.

Song đôi khi chợt nghĩ đến một cái ǵ đó xa vời, cô bé lại thấy ḷng dấy lên niềm suy nghĩ vu vơ:

- Xời ơi!  Bộ hai người đang quay lại video dĩ văng sao mà ngồi ngây người ra lâu quá vậy?  Quán chè thập cẩm chắc là người ta đă bán hết từ lâu rồi.

Tiếng của Ngọc Như toang toác lên làm tất cả kư ức trong Hoàng và Mỹ Vy bị dừng lại.  Ngọc Như chỉ ngón tay vào hai người c̣n đang ngơ ngác nét mặt v́ hồi tưởng:

- Buồn cười ghê.  Khi không làm người ta hụt ăn chè một cách có tính toán vậy đó.

Bây giờ th́ Hoàng đă bừng tỉnh với nụ cười thật tươi:

- Không có hụt đâu Ngọc Như ơi!  Nếu hết chè th́ ḿnh sẽ ăn thứ khác.

Lần này Ngọc Như hí hửng:

- Thứ khác hả?  Nhưng liệu Hoàng có đủ tiền để bao không?

Cậu con trai vỗ vào chiếc túi nơi ngực áo:

Miễn là Ngọc Như đừng đ̣i vô nhà hàng.  C̣n b́nh dân th́ Hoàng dư sức:

Ngọc Như lôi Mỹ Vy ra đứng giữa:

- Mày làm chứng nghe Vy.

Mỹ Vy cười:

- Mày làm to chuyện để chi, Hoàng không dám xù đâu.

Tuy nghe Mỹ Vy nói vậy, Ngọc Như vẫn tươm tướp:

- Biết đâu được mày.  Tao không có tin ai.

Thấy Ngọc Như phát ngôn như thế, Ḥang vội đứng lên mời lần nữa:

- Ngọc Như không tin th́ ta đi bây giờ nghe.  Hai người cứ việc chọn nơi mà ḿnh muốn đến.

Mỹ Vy bảo với bạn:

- Mày có tâm hồn ăn uống hơn th́ cứ việc chọn thực đơn đi.

Ngọc Như không khách sáo:

- Đi ăn ḿ hoành thánh.

- Thôi.  Bây giờ chiều tao khoái ăn gỏi cuốn hơn.

- Trời.  Thứ tương ấy cay xé lưỡi tao không ham đâu nhỏ.

- Thế thứ hoành thánh của mày béo ngậy tao chẳng hợp khẩu đâu.

Ngố nghe ư kiến của hai nhỏ bạn gái, Hoàng chỉ cảm thấy buồn cười.

Con gái thật là phức tạp không giống bọn con trai chút nào.  Hoàng nhớ tới thằng Lượm ở quê nhà và những bữa ăn Dă Chiến  của hai thằng mỗi khi cậu nghỉ học về thăm.  Chỉ vài con ốc bươu bắt vội ngoài đồng hoặc con cá nướng trui, hai thằng cũng có thể ngồi tán gẫu.  Riêng con Tư bây giờ đă lớn, nó không ṿi vĩnh Hoàng như hồi lúc nhỏ con Mỹ Vy đă đi xa.  Mỗi lần về, Hoàng mang quà đến cho nó, nó lần lựa măi không chịu nhận.  Thế nhưng nếu chẳng có ǵ th́ nó lại trách hờn.  Con gái chắc đứa nào cũng như đứa nấy thôi, bọn con trai không khéo chiều th́ mấy nhỏ cứ tha hồ giận dỗi.

          Tỏ ra hiểu tâm lư, Hoàng đề nghị:

- Thôi thế này nhé!  Đă lâu rồi Hoàng không ăn món bột chiên.  Nếu Mỹ Vy và Ngọc Như không chê th́ ta đi ăn rồi ghé thưởng thức món kem su su, được chứ?

Không ngờ cả hai nhỏ con gái đồng ư gấp:

- Tuyệt quá trời rồi, Mỹ Vy ơi!  Mày mau đi thay đồ kẻo muộn.

Mỹ Vy cười với Hoàng:

- Thôi, đi ba người xui lắm!

Thấy bạn nói thế, Ngọc Như xụ mặt xuống:

- Phải rồi, mày muốn nói tao là người thừa chứ ǵ.

Hoàng phải một phen đính chính:

- Mỹ Vy giỡn mà Ngọc Như.

Song cô bé giăy giụa lên như đỉa phải vôi:

- Không dám giỡn đâu, cái mặt nó nghiêm nghiêm là nó nói thiệt đó!

Dù cố nhịn, Mỹ Vy cũng phải cười.  Cô bé đấm vào lưng bạn thùm thụp:

- Con khỉ.  Chỉ chọc có chút xíu mà đă giống tề thiên rồi.

Ngọc Như đỏng đảnh nói:

- Xí, tao đẹp như vậy mà giống đại thánh ở chỗ nào.

- Hi... hi... mày giống ở chỗ ngứa găi lung tung đó.

Bị chọc quê, Ngọc Như càng giống khỉ.  Con bé nhăn nhó trông tức cười.

- Mày nhớ nghe Mỹ Vy.  Thứ sáu này có môn toán tao không cho mày copy đâu nhé!

- Hứ!  Làm như mày học giỏi lắm không bằng, copy mày tao lănh trúng con ngỗng th́ thiệt là oan.

- Xí, c̣n lâu.  Tao là đứa chuyên dẫn đầu lớp chứ đâu phải loại tồi.

Mỹ Vy cười khúc khích:

- Thế hả?  Vậy mà không biết đứa nào hôm thứ hai tuần rồi chỉ được có 3 điểm môn văn.

Thấy bạn khui ra cái dốt của ḿnh trước mặt con trai, Ngọc Như xấu hổ dậm chân như kiến cắn:

- Trời đất!  Tao chỉ có giỏi môn toán chứ đâu có giỏi môn văn.

- Thế mà cũng bày đặt làm tàng.  Tao chỉ yếu môn toán chút đỉnh, c̣n tất cả th́ qua mặt mày vèo vèo đó nhỏ.

Câu nói của Mỹ Vy càng khiến cho Ngọc Như biến thành hề, cô bé làm nhiều động tác gây cười thêm:

- Mày qua mặt tao mà sao cứ năn nỉ xin học chung vậy nhỏ?

Mỹ Vy trả lời tỉnh queo:

- Có ǵ đâu.  Bởi tao muốn chúng ta cùng tiến bộ chung ấy mà.

Ngọc Như trề môi:

- Ê hê... th́ ra bây giờ mới biết mày bày tṛ để moi kinh nghiệm toán của tao.

- Th́ mày cũng có thiệt tḥi ǵ đâu trong khi tao đem hết vốn liếng văn chương truyền lại cho mày.

- Vậy là huề hả nhỏ?  Nhưng dẫu sao tao cũng thấy không công bằng.

Lần này th́ Mỹ Vy nhướng mắt:

- Chà, c̣n đ̣i công bằng hả?  Vậy hăy nằm dài ra đây tao đánh cái tội học ngu làm hổ mặt thầy Thời, kiểm tra văn mà chỉ được điểm ba.

Vớ cây chổi lông gà gần đó, Mỹ Vy đưa lên hạ nhịp như thể đang chuẩn bị đánh đ̣n khiến Ngọc Như la oai oái:

- Ui da.  Mày tính cho tao ăn bánh tét thịt gà thiệt xao nhỏ?

Mỹ Vy làm điệu bộ hống hách:

- Thiệt chứ đâu phải giỡn.

Thế là bỗng nhiên Ngọc Như dịu giọng ngay, cô bé vuốt mũi bạn:

- Thôi cho tao xin can đi mà.  Ḿnh làm bạn bè làm thẳng tay sao nỡ.

Thời gian bị hai nhỏ kéo chùn ra từ lúc nào cho đến khi đèn trong nhà phải bật sáng mới trông rơ mặt người.  Kẻ nóng ruột bây giờ lại là Hoàng, cậu con trai cứ nhấp nhỏm trên ghế:

- Trời tối rồi Mỹ Vy với Ngọc Như ơi!  Nếu hai công nương cứ đấu khẩu với nhau măi th́ Hoàng e rằng món ǵ rồi cũng bị người ta bán hết.

Vừa nghe như thế, hai nhỏ con gái im lặng ngay.  Và họ hăng hái rời nhà, chứ không lộn xộn nữa.  Ba chiếc xe đạp chạy song song trên đường phố, Hoàng đi giữa Mỹ Vy và Ngọc Như với tâm trạng thật vui.  Từ khi được lên thành phố theo học tới nay, có lẽ đây là lần thứ hai Hoàng vui như vậy.  C̣n lần đầu là bữa Hoàng đoạt giải cuộc thời vơ thuật hôm nào.  Gió mát của bầu trời làm thoải mái tâm hồn của cả ba người.  Quán bán bột chiên đón tiếp họ ḥa nhập với nhiều thiếu niên nữa.

Ngọc Như vừa ăn, vừa sút sít nước mắm cay:

- Ngon quá hả Mỹ Vy.

Mỹ Vy gật gù đáp:

- Hoàng chọn món này là hợp gu với tụi ḿnh.

Tỏ ra ga-lăng hơn, Hoàng vừa ăn vừa tiếp thêm đu đủ nạo vào đĩa cho hai nhỏ bạn gái.  Cậu con trai cũng rất là hồn nhiên:

- Món này là món học sinh thường hay dùng, lúc mới lên thành phố Hoàng ăn một lần hai ba dĩa.

Ngọc Như ngừng ăn trừng mắt ngạo:

- Ǵ dữ vậy.  Bộ Hoàng không sợ bị bể bụng sao?

Hoàng ngẩng lên cười hiền:

- Ḿnh là dân quê mà, bao tử đựng nhiều quen rồi nên đâu sợ bể.

Gặm một miếng bột chiên cho vào miệng, Mỹ Vy vụt rủ bạn:

- Ê, Ngọc Như nè, sắp tới nghỉ hè mày về quê chơi với tụi tao ít ngày nha?

V́ chưa đi xa bao giờ nên Ngọc Như ngần ngại:

- Liệu có vui lắm không?  Tao chỉ sợ...

- Bảo đảm.  Nếu không gây ấn tượng cho mày th́ tao sẽ chịu phạt kêu mày bằng chị hai.

Hoàng cũng nói vô:

- Quê ḿnh đẹp lắm đó Ngọc Như ơi!  Có sông, có đồng ruộng bao la bát ngát và rất nhiều món ăn đặc sản mà trên thành phố Ngọc Như không được thưởng thức đâu.  Ví dụ như món thịt vịt nướng bao đất sét.

Vốn rất khoái ăn nên nhỏ Ngọc Như hỉnh mũi lên:

- Úi dào, đừng đem mấy thứ đó ra dụ dỗ tui nghen.

Mỹ Vy liền dí dỏm:

- Không dám dụ mày đâu.  Tao chỉ kể một loạt thứ ăn ra đây là mày sẽ phải đăng kư theo đuôi ngay ấy mà.

Nói rồi không chần chừ, con bé hắng giọng tiếp:

- Này nhé!  Mày đă có bao giờ nếm ốc bươu luộc chấm nước mắm gừng chưa?  trời... đă lắm!  Chưa hết đâu... c̣n hột vịt lộn ăn thoải mái và bún riêu cua má thằng Hoàng nấu ăn khỏi chê.

Ngó thấy Ngọc Như nuốt nước miếng, Mỹ Vy liền nói nữa:

- Quê tao trái cây th́ có nhăn, ổi, xoài .  Ôi xoài tượng mà chấm nước mắm đường ngồi nhâm nhi th́ hết biết.

Tới đây cô bé Ngọc Như không c̣n nhịn nổi nữa nên phải phát tướng lên:

- Thôi đừng có kích thích khẩu vị của tao thêm nữa mà.  Tao bằng ḷng về quê mày một chuyến đó.

Mỹ Vy đưa mắt nh́n Hoàng rồi chúm chím miệng cười:

- Phải vậy chứ.  Tao biết mày rất dễ chịu dụ khị mà.

Tiếng cười lại thoát ra thật gịn.  Cả ba rời quán bột chiên rồi chạy theo sự hướng dẫn của Hoàng để thưởng thức tiếp tục món kem lư tưởng.  Tuổi mười lăm là lứa tuổi chưa đánh mất sự hồn nhiên nên Mỹ Vy và Ngọc Như đă đùa giỡn ầm cả đoạn đường tạo nên sự vui nhộn trong ḷng tên con trai vừa t́m được bạn.

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16

Hosted by www.Geocities.ws

1