Chương 1:
Mỹ Vy không thể
nào ngờ được trong trận tranh giải vô địch về môn Teak-Wondo của thành phố ngày
hôm ấy ḿnh lại gặp được Hoàng, người bạn trai của thời thơ ấu cách đây đă sáu
bảy năm đằng đẵng. Giờ ngồi nghĩ lại cô bé không khỏi nao ḷng khi nhớ tới sự
xúc động lúc nhận ra bạn ngay trên khán đài sân khấu.
Ngày xưa Hoàng
rất đỗi yếu ớt, thậm chí thường bị bạn bè cùng trang lứa bắt nạt. Thế mà giờ
đây người bạn trai của cô bé lại oai phong, lẫm liệt tung ra những thế vơ thật
tuyệt chiêu hạ được đối phương, dành chiếc cúp danh dự cho ḿnh. Hôm đó, Mỹ Vy
đă ḥ hét đến khàn cổ đễ cổ vũ cho Hoàng. Cô bé đă vẫy tay, huơ nón và tháo cả
chiếc khăn đang buộc trên tóc đễ giơ lên bằng tất cả sự vui mừng khi nghe trọng
tài tuyên bố Hoàng thắng cuộc. Sau đó, Mỹ Vy c̣n phải chen lấn với mọi người
một hồi lâu mới tiếp cận được Hoàng. Song, thay v́ vồn vă chúc mừng th́ cô bé
chỉ thốt lên được một tiếng gọi bạn rồi im lặng. Âm thanh ngắn ngủi đó bị ch́m
ngay vào những tiếng ồn ào lúc bấy giờ nên không làm cho Hoàng nghe thấy, khiến
Mỹ Vy phải trơ ra đó một hồi lâu mới được người bạn trai chú ư. Nhưng bước đầu,
Hoàng vẫn c̣n ngờ ngợ chưa nhận ra ngay được cô bạn gái ngày xưa. Măi cho đến
khi nh́n thấy nốt ruồi duyên bên khóe mép của Mỹ Vy, Hoàng mới chợt nhớ ra và
gọi trúng tên bạn. Mỹ Vy không thể quên được nỗi vui mừng, lẫn xúc động của
ḿnh. Cô bé đă lao tới ôm chầm lấy Hoàng mà không chút ngại ngùng hay mắc cỡ.
Giờ nghĩ lại, Mỹ Vy bỗng nghe đôi má nóng bừng và cảm thấy xao xuyến trong ḷng.
- Mày mơ mộng ǵ vậy Mỹ
Vy? Tao không là thầy bói nhưng cũng biết chắc là mày đang nhớ tới kẻ vừa đoạt
giải vô địch về vơ thuật của thành phố ḿnh phải không?
Mỹ Vy chợt giật
thót người trước câu nói trúng tim đen của bạn, song cô bé vẫn trề môi:
- Mày chỉ có mà đoán ṃ
thôi. Tao đang nhớ má tao chứ bộ.
Nhỏ Ngọc như
cười khúc khích:
- Mày mới là con nói xạo.
Má mày ở nhà chứ có đi đâu mà nhớ!
Bị bạn lật tẩy,
Mỹ Vy lúng túng đỏ mặt cười. Cô bé miễn cưỡng thừa nhận:
- Ờ... th́ tao nhớ tới...
Hắn có sao đâu. Nhưng Hoàng chỉ là bạn của tao, chứ có phải là ǵ ghê gớm lắm
đâu.
Thái độ của Mỹ
Vy làm Ngọc Như cười ngặt nghẽo. Cô bé ngă lăn ra giường kêu:
- Ối... trời... làm ǵ mà
mày phải thanh minh dữ vậy . Th́ tao có bảo tên con trai ấy là giống ǵ của mày
đâu.
Mỹ Vy làm mặt
nghiêm với bạn:
- Chứ không phải mày định
ám chỉ bậy bạ ǵ đó hả.
Ngọc Như đưa hai
tay lên ngắt lời:
- Oan cho tao quá xá rồi.
Tao c̣n con nít chưa biết h́nh dung đến những chuyện xa xôi đâu.
Nghe bạn nói
thế, Mỹ Vy bĩu môi:
- Xí, con nít ǵ mà cân
nặng tới nửa tạ lận.
Ngọc Như lườm
bạn thật nhẹ:
- Tại má tao nuôi tao
bằng sữa voi chứ bộ.
- Hí... hí... chắc hồi đó
ngày nào má mày cũng bồng mày vô sở thú chứ ǵ?
Biết bạn chọc
quê nhưng Ngọc Như vẫn tỉnh queo:
- Ai biết. Song mấy con
voi sở thú th́ làm quái ǵ để đủ sữa mà cung cấp cho tao. Nghe nói hàng tháng
ba tao phải sang tận Châu Phi đem sữa voi từ bên ấy đóng thùng về nuôi tao lận
đó!
Mỹ Vy nguưt bạn
thật là dài:
- Mày quả là đồ xạo quá
trời. Xứng đáng là con cháu của chú Ba Phi...
Ngọc Như giăy
nảy:
- Thôi đi, tao thích làm
con Trạng.
Lần này th́ đến
lượt Mỹ Vy cười:
- Con của Trạng Quỳnh ấy
à? Gớm nhỉ! Mày thuộc loại khôn tổ cha.
Cả hai nói
chuyện tới đây th́ Hoàng đến, anh chàng trông thật thư sinh trong bộ đồng phục
học sinh. Nh́n Hoàng hôm nay không ai có thể ngờ rằng trước đó ít lâu cậu đă
đoạt giải vô địch của một môn vơ thuật.
Dựng chiếc xe
đạp của ḿnh vào bóng mát dưới sân, Hoàng bước nhẹ chân vào nhà nhỏ bạn gái.
Rất lịch sự, Hoàng khẽ gật đầu, chào cả hai. Cử chỉ ấy của cậu con trai đă
khiến cho Ngọc Như bụm miệng cười, tiếng cười khục khặc cố nén mà không được:
- Ối ... ối...
Thấy bạn mất
lịch sự như vậy, Mỹ Vy liền chau mặt, cô bé véo vào đùi Ngọc Như liên tục rồi
ngượng nghịu đón Hoàng:
- Hôm nay Hoàng rảnh sao
mà tới đây? Mỹ Vy cũng vừa ...
Ngọc Như đang
ngả nghiêng bỗng chồm dậy, nhỏ dùng hai tay xoa chỗ đau rồi lên tiếng ngắt lời:
- Con Mỹ Vy nó vừa nhắc
tới Hoàng tới mươi lần lận đó! Nó nói ngày nào Hoàng không đến thăm là kể như
ngày đó nó không ngủ, không ăn...
Dù rất ngượng
trước câu đùa nghịch ngợm của bạn, song Mỹ Vy chẳng thể nào làm khác hơn là căi
lại:
- Xí không ngủ,
không ăn th́ chết làm sao. Mày thấy đó, tao vẫn mập mạp và khỏe mạnh đâu có
thua ǵ...
Ngọc Như vươn
dài cổ:
-
C̣n khuya à nhỏ. Mày mà theo
kịp tao th́...
Mỹ Vy cũng chẳng
vừa:
- Hứ, cái món ăn của mày
ngày trước đâu có ai thèm dùng. Bởi v́ nó quá “bổ” nên cơ thể của mày mới khó
nh́n như vậy, trông chẳng khác ǵ một chú voi bị lạc đàn. C̣n tao đây nè, tao
chỉ cần uống sữa tươi tiệt trùng mỗi ngày một hộp, vừa khỏe, vừa mi nhon có khối
kẻ phát ghen. Đại thể là mày...
Lời châm biếm
của Mỹ Vy đă khiến Ngọc Như nhảy đông đổng. Cô bé coi như không có mặt của kẻ
thứ ba nên tuôn ra ào ào.
- Không dám đâu nhỏ ơi!
Tao mà thèm ghen với cái thân ốm nhom của mày đó hả. Công ty sữa Vinamilk họ
trả công quảng cáo cho mày bao nhiêu dẫn tao đi ăn chè với.
Mỹ Vy khẽ hầm hừ:
- Đồ cái thứ mập mà c̣n
hảo ngọt.
Ngọc Như tỏ vẻ
giận:
- Mập mặc kệ tao, mày
muốn có được không?
Thấy t́nh h́nh
sắp sửa trở nên căng thẳng, Hoàng lên tiếng giải hoà:
- Thôi cho xin can đi hai
vị cô nương. Bây giờ ḿnh t́nh nguyện đăi cả hai đi ăn chè thập cẩm, chịu không
nào?
Nghe nói tới ăn,
Ngọc Như liền hấp tấp:
- Được quá đi chứ. Bọn
này đang thèm chè suốt từ năy đến giờ.
Không bỏ qua dịp
tốt, Mỹ Vy lại hất mặt về phía bạn. Môi cô bé cong lên:
- Thiệt là thứ ham ăn.
Người ta chưa kịp mời đă nhận lời.
Ngọc Như đang vui
bèn sấn tới:
- Ê... ê... tao ham ăn
nhưng lại có lợi cho mày. Bởi v́ tao biết mày
Tự ái, Mỹ Vy
liền ngúng nguẩy:
- C̣n lâu tao mớ thèm.
Bằng chứng là tao sẽ ở nhà không đi.
- Úi, đâu được. Mày ở
nhà th́ Hoàng cũng sẽ ở nhà, ai làm nhiệm vụ bao tao ăn. Chi bằng chiều người
ta một chút, mất mát cái chi mà làm đỏng.
Hoàng cũng nói vô,
xoa dịu Mỹ Vy:
- Ngọc Như giỡn mà, đừng
giận nữa Mỹ Vy.
Nhưng Mỹ Vy không
thèm nói, mặt ngoảnh về một phía. Thấy vậy, Ngọc Như chọc quê thêm:
- Anh Hoàng coi, cái mặt
nó kỳ chưa.
Bây giờ th́ đôi
mắt Mỹ Vy xếch ngược lên:
- Cha! Kêu bằng Anh ngọt
xớt ta.
Ngọc Như rùng vai
trông thật điệu nghệ:
- Có ǵ đâu mà to tát.
Người ta là con trai mà, kêu bằng anh cho họ
Rồi quay qua phía
Hoàng, cô bé đá mắt hỏi:
- Phải vậy không anh...
Hoàng?
Cậu con trai xoa
tay cười:
- Ngọc Như tâm lư ghê.
Được thế Ngọc Như
toét miệng huưch tay vào bạn gái:
- Đó, mày thấy chưa. Hăy
tập giống tao đi.
Song Mỹ Vy nghênh
cái đầu:
- Sức mấy... mà... tao...
Nhưng cô bé đă bỏ
lửng câu nói v́ chạm phải tia nh́n của Hoàng đang hướng về ḿnh. Đột nhiên Mỹ
Vy cảm thấy một cái ǵ đó như là mệnh lệnh từ trong đôi mắt ấy khiến cô bé không
thể nào căi lại được.
Phải chăng Hoàng
là một cái ǵ đó rất quan trọng đối với Mỹ Vy, ngoài t́nh bạn được gói ghém bằng
nhiều kỷ niệm từ tuổi thơ mà trong đời cô bé chẳng thể nào quên được.
Mỹ Vy đột ngột
tỏ ra dễ dăi, khẽ liếc mắt nh́n Hoàng.
- Th́ tao cũng gọi Hoàng
bằng... anh... coi có chết thằng Tây nào...
Trong khi Ngọc
Như ré lên th́ Hoàng lại tỏ ra sung sướng, giọng nói nghe xúc động quá chừng:
- Cảm ơn Mỹ Vy đă cho
Hoàng lên cao một bực. Nhưng Hoàng muốn Mỹ Vy cứ thân mật như ngày nào.
Ánh mắt Mỹ Vy
bỗng hiện lên dĩ văng, và trong tâm trí cô bé ḍng kư ức mù xa chợt quay về.
Từng kỷ niệm bày ra trước mắt như Mỹ Vy đang sống ở thời c̣n cắt tóc ngắn búp bê,
cởi trần, chạy nhảy, tắm sông, chui vào vườn người ta ăn cắp trái cây để rồi bị
kiến cắn sưng ḿnh. C̣n Hoàng lúc ấy th́ là một cậu bé gầy c̣m, ít nói chuyện
hay bị tụi trẻ ăn hiếp đến độ nhiều khi phải phát khóc lên, nhất là Mỹ Vy. Song
con bé cũng đă một lần cứu mạng Hoàng. Đó là kỷ niệm mà tin chắc cả hai không
người nào có thể quên được.
Mỹ Vy quay nh́n
Hoàng và phát hiện người bạn trai cũng đang thả hồn theo dĩ văng. Thế là cô bé
lặng thinh để ḍng hồi tưởng bừng sống dậy...
Ngày ấy, của sáu bảy năm về trước nơi một miền quê sông nước ph́ nhiêu.
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16