Len chờ số phận sẽ xảy
ra với cô. Ngồi trong chiếc ghế nệm có dù che, cầm trong tay ly Ca Cao sữa,
cô chờ người đàn ông quyết định đời ḿnh. Mùa thu ở Đà Lạt lạnh như nước đá,
nhưng Len chỉ tṛng lên người ḿnh một chiếc áo gió cổ lông cừu, bản thân cô
là Len mà, cô tự làm ấm cô được. Nhớ những ngày c̣n nhỏ đi học tiểu học,
không lúc nào cô chịu lép vế đám nhóc con trai, lẽ nào bây giờ lớn lên lại
thua kém họ chứ. Len từng rón rén ngoài những ngôi biệt thự kín cổng cao
tường, trước cổng luôn luôn treo tấm bảng “coi chừng chó dữ”, cô đập cửa th́nh
th́nh chọc tức bầy chó để đám con trai đứng trên tường liệng gạch hoặc bắn
giàn thun vô đầu chúng. Cô từng bịt kín chuông điện của một dăy nhà tướng tá
dọc đường Tú Xương bằng kẹo cao su. Cô trèo cây hái trộm xoài cực kỳ chuyên
nghiệp và từng bị khỉ cắn một lần, báo hại gia đ́nh chạy đôn chạy đáo đưa cô
lên bịnh viện Pasteur chích ngừa thú dại đúng mười lăm mũi thuốc vào bụng.
Cái kim nào kim nấy khổng lồ, mỗi ngày lănh một mũi thuốc đau thấu trời. Len
lè lưỡi. Nhưng cách ǵ cô đầu hàng. Học xong trung học với biệt danh Phù
Thủy, Len đă làm những tay thanh niên đua xe gắn máy Sài G̣n phải ớn lạnh. Cô
làm như người đi hóng mát tản bộ chơi ở Lê Lợi mỗi chiều thứ bảy. Thật ra
đoàn xe từ hướng Nguyễn Huệ ập xuống là cô lao xe lên trước. Len chạy bạt
mạng đến mức đám choai choai hoảng hồn dạt ra, chúng thích Belmondo th́ thích
chứ làm tài tử đến nỗi phải nằm nghĩa địa th́ không nên. V́ thế cô nữ sinh
lớp 12 xinh đẹp luôn luôn là cây đinh trong bất cứ một dám đông ồn ào nào.
Chưa ai thấy Len than thở bao giờ cả, không phải v́ nhà Len thừa của cải, mà
chính là do cách nh́n của cô trước mọi vấn đề: Đói hả? Đói th́ đi kiếm ǵ ăn
và đă ăn th́ không trừ chuyện ăn... trộm. No hả? No th́ đi kiếm ǵ chơi, và
đă chơi th́ không loại trừ chuyện dancing suốt sáng. Ai thất t́nh đến gặp
Len, cô sẽ giải quyết ngay, cô lựa một trong những chàng trai đang thất t́nh
v́ ḿnh cho gặp người bạn trai đồng cảnh ngộ, mọi chuyện sẽ khiến cả hai người
yên ḷng, bởi v́ chuyện bị phụ rẫy không phải là một cái ǵ đặc biệt cho lắm.
Đối với cô, tuổi trẻ là tuyệt đối ưu thế, cô sống tiết kiệm từng giây phút
trong mỗi tṛ chơi của ḿnh. Cái hôm quyết định đi xin việc làm và ngẫu nhiên
gặp Lụa, cô đă hết c̣n ǵ để nói với gia đ́nh. Với một ông cha luôn luôn t́m
khoái lạc riêng, với một bà mẹ cũng chọn cách giải trí cho sự quá rảnh rỗi của
ḿnh, cô cảm thấy bất lực. Nhưng Phù Thủy nổi tiếng trước bạn bè là không bao
giờ than thở hay tuyệt vọng, được rồi, Len sẽ bỏ nhà ra đi như một kiểu đảo
chánh. Cô mở tờ báo hàng ngày ra và đọc ngay mục Rao Vặt. Trong mục này có
một chỗ có thể thí nghiệm được. Thế là hôm nay Len ngồi đây, giữa ḷng thành
phố Đà Lạt. Cô là một trong hai kẻ được chọn qua cuộc tuyển lựa nhan sắc và
sinh ngữ của bốn mươi thí sinh. Những cặp mắt đàn ông long lên khi cô uốn éo
các dáng điệu. Đừng ḥng rớ được tôi, không ai dễ dàng làm xiêu ḷng ả Phù
Thủy này đâu. Len lên làm ở Đà Lạt được hai tháng th́ có mười cái hẹn bị
khước từ, sáu cái được tiếp kiến và hàng chục cái hẹn lơ luôn. Cứ tưởng tượng
cô nhún nhảy giữa cao nguyên trong cái dáng người yểu điệu cân đối, cao một
mét sáu mươi hai, nặng năm mươi kilô theo sự cân đo của công ty du lịch, khoác
thêm một chiếc áo da đắt tiền, lúc lắc mái tóc đen nhánh phủ đầy hơi nước, môi
huưt sáo bài “Woman in love” th́ ai mà chịu được. Không riêng ǵ các du khách
triệu phú mà các ông chủ địa phương cũng ngớ ngẩn theo. Chưa kể mỗi đêm chủ
nhật ở Palace, Len vừa xuất hiện là sàn nhảy nhốn nháo, cây dương cầm của một
nhạc sĩ tài hoa dậm theo muốn đứt hơi. Cô hồn nhiên như trái cây trên cành.
Cô không muốn trái chín sớm. Cô sợ những hàm răng phàm tục cắn phải. Cô chờ
đợi cổ tích như một sự khiêu chiến với Nhung. Có thể có Chú Lùn trên đời này
không? Biết đâu được. Cô phải chờ. Nhưng chắc chắn Chú Lùn không phải là
người đàn ông hẹn cô hôm nay.
Người đàn ông có cái
trán hói và cái bụng quá khổ ngồi xuống ghế bên cạnh Len, mùi nước hoa đàn bà
lại toát ra làm bẩn dưỡng khí của buối tối. Toàn thân thể người đàn ông là
một khối lố bịch chắp vá bởi tiện nghi so với Len quá đỗi man dại rừng rú. Hắn
chỉ có một cái tạm coi được là cái tên: anh Tám, tân phó tổng giám đốc Tổng
công ty du lịch Xuyên Đại Dương, từng là cựu chánh văn pḥng của công ty trên.
Anh Tám rút khăn ra để
có cớ sụt sịt kẻ cả, ông để bàn tay mập ú lên tay Len.
-
Anh đến chậm do hội họp liên
tục, làm trên này em thấy thế nào?
Len rút tay lại. Cô ráng nén nỗi ghê tởm:
- Em nhớ anh quá chứ
sao? Em chỉ muốn về pḥng cùng anh ngay lập tức.
Người đàn ông hănh tiến
một cách mặc cảm, hắn không ngờ thân xác hắn vẫn c̣n giá trị đối với một hoa
khôi cao nguyên như vậy.
-
Em hài ḷng lắm phải không?
Anh đă nói vậy mà. Vậy đó...
Vậy đó... Thánh Ala ơi,
làm sao Len quên được.
Ba ngày sau khi được
thu nhận làm hướng dẫn viên du lịch, Len và Tuyết, cô gái cùng được tuyển với
Len được kêu lên văn pḥng.
-
Đêm nay hai em đi dùng cơm tối
với anh, phải tập chiêu đăi khách quí nước ngoài cho quen nghề, nghe lời anh
Tám trọng thưởng. Đó. Vậy đó.
Được rồi, đă leo lên
lưng cọp th́ phải có cách tính, Len bấm tay Tuyết, hai cô gái chào người đàn
ông trán hói bụng phệ đẫm nước hoa. Họ ra ngoài bàn tán với nhau.
-
Tiếp khách ǵ vậy?
-
Nghe nói một nhà doanh nghiệp
Đài Loan mới kư hợp đồng.
-
Vậy phải cảnh giác nghe Tuyết.
-
Cảnh giác như thế nào Len?
-
Th́ ḿnh coi phim, đọc sách là
biết rành hết rồi. Nó giống như mấy vụ án trên báo. Nào là đánh thuốc mê, ăn
kẹo me, bắt uống bia cho say để chiếm đọat đời con gái người ta...
-
Ờ, tôi đồng ư với bồ, chúng ta
phải cảnh giác.
Cảnh giác, cẩn thận, dè
chừng, đề pḥng, Len đă thuộc ḷng tám chữ ấy trong đầu, cô và Tuyết được xe
hơi đưa đến nhà hàng mi-ni, một loại khách sạn tư nhân kín đáo.
Bước vào pḥng ăn, Len
đi qua một dăy pḥng ngủ, những cánh cửa hớ hênh làm cô thêm hoảng hốt, trong
pḥng ngủ bốn bên toàn là những tấm gương soi. Họ thiết kế như thế này để làm
ǵ vậy?
Hai cô ngồi chung với
một gă người Tàu, nghe đâu hắn từ Đài Loan qua đây làm ăn, cứ coi điệu bộ của
hắn và cách làm dáng của hắn th́ so với xếp của các cô bên tám lạng, người nửa
cân.
-
Uống chúc mừng hai người đẹp.
Anh Tám nân ly bia xủi
bọt chạm vào ly gă khách, hai cặp mắt họ hau háu.
-
Dạ, tụi em uống nước ngọt được
rồi.
Len nhanh miệng trả lời,
cô cũng chạm ly ḿnh vào ly của Tuyết, màu Coca như màu máu bầm. Tỉnh tối đa
nghe Len, cô tự dặn ḿnh. Đă bao thiếu nữ đă sa chân ở những chỗ hào nhoáng
như thế này.
Uống một lát xem chừng
đă say, gă khách Đài Loan xí xa xí xồ một hồi, anh Tám bỗng nghiêm mặt lại.
-
Tuyết qua ngồi với anh khách
đi cưng. Ảnh chịu cưng lắm đó.
Tuyết vùng vằng níu
Len:
-
Sao bây giờ bồ?
-
Cứ qua đi, đừng để nó động đến
người ḿnh là được.
-
Chà, con Tuyết ngoan ghê, anh
sẽ tăng lương gấp đôi cho hai cưng vào tháng sau.
Len phản ứng lại ngay,
cô bắt đầu khó chịu.
-
Anh Tám ăn nói cẩn thận lại
nghen.
Gă chánh văn pḥng mặt
ỉu x́u, nhưng hắn vẫn nh́n vào ngực Len bằng cái nh́n của một con thú. Móng
vuốt hắn c̣n ẩn giấu, hắn chưa có cơ hội. Th́ đây cơ hội đă đến ngay tức th́,
Tuyết có vẻ sợ hăi sự vuốt ve thái quá của gă khách, cô xinh phép đi vào pḥng
vệ sinh.
Chỉ chờ có thế, anh Tám
cười thật tươi.
-
Len ơi, em lại quầy nói họ
mang cho ḿnh hai gói ba số.
Thấy Len ngần ngừ, ông
ta bồi thêm:
-
Đi đi, chiều anh Tám chút mà.
Ờ, đứng dậy rồi hả? Đó... vậy đó.
Vậy đó ... Thánh Ala ơi,
gă khách Đài Loan búng vào ly Coca của Tuyết và Len hai nhúm bột, bột tan
nhanh như đời con gái của hai cô...
Buổi sáng Len thức giấc
trong thân thể phạm tội của bà Eva. Cô không c̣n ǵ để nói với người đàn ông
mập béo đang ngáy như ḅ rống. Cô lạnh lùng bước vào pḥng tắm. Len lao vào
bồn rồi xả hết nước, da thịt cô đầy vết bầm, bất cứ chỗ nào cũng thấy đau đớn,
chỗ đau đớn nhất chỉ một ḿnh cô biết, vậy mà cô không hề khóc mới là kỳ. Gă
đàn ông đập cửa sau ba tiếng đồng hồ cô nằm trong bồn, có lẽ hắn sợ cô tự sát,
hắn gọi ầm ĩ:
-
Len ơi, cho anh tắm với.
Len mặc quần áo vào và
dửng dưng ra mở cửa. Cô không nói một tiếng. Cô nằm vùi đầu vào gối.
Hắn tắm qua một cách sơ
sài và giật ḿnh trong lúc soi gương. Ái chà, ḿnh vẫn là anh Tám chánh văn
pḥng, phải bắt chước Hồ Tôn Hiến trong Truyện Kiều mới được.
-
Len ơi, anh sẽ lo tất cả cho
em. Em muốn ǵ nào?
Len vẫn không nói một
tiếng. Vậy đó. Đêm hăi hùng nhất cuối cùng cũng trôi qua. Vậy đó. Bây giờ
anh Tám phó tổng giám đốc dang ngồi quàng vai cô giữa sương khói Đà Lạt, ông
ta đă kư quyết định chuyển cô lên đây làm hướng dẫn viên, thực ra là để thay
mặt ông ta điều khiển guồng máy kinh doanh ở cao nguyên. Cái giá phải trả cho
Len thật quá rẻ. Cô tự hiểu cô muốn ǵ?
2.
Cô nói:
-
Về pḥng với em đi, em đă
chuẩn bị hết rồi.
Anh Tám hớn hở như một
con trâu sắp gặm cỏ non, mặt ông ta đă bí tỉ v́ những chầu nhậu trong các cuộc
hội họp.
-
Chà, bữa nay cưng nôn nóng ghê,
cưng chuẩn bị ǵ nào?
-
Trái cây, bia lon, phô mai,
sữa hột gà... được chưa?
-
Giỏi, vậy là cưng biết kinh
doanh du lịch rồi.
Ông ta sụt sịt mũi
trong chiếc khăn tay.
-
Đà Lạt sắp Noel lạnh thật, này
cưng, hôm nào anh sẽ giới thiệu cưng gặp anh Bảy, xếp số một đó.
-
C̣n anh?
-
Anh số hai.
Ông ta cười ha hả, Len
cũng cười theo một chách hưởng ứng. Có điều tiếng cười của cô bén như một
lưỡi dao găm. Cô đă chuẩn bị hết rồi, căn pḥng cực kỳ ấm cúng, có bồn tắm
nước nóng, có máy điều ḥa không khí. Nhưng bữa nay cô đă nhờ các tay đàn em
thay cái máy điều ḥa bằng một cái máy quay phim tự động, loại máy quay thu
vào băng video ngay được, mỗi cuốn băng thời gian chạy ba tiếng, quá thừa mứa
đối với thể lực của gă béo phị trán hói kia, hắn hùng hục trên giường chưa tới
ba phút, huyết áp cao v́ dư mỡ mà.
Anh Tám té lăn trên
giường nệm khi Len mở cửa pḥng riêng của cô, ông ta như một kẻ đang hấp hối,
ông chỉ muốn trăn trối ngay trên da thịt cô, trời ạ, đang chếch choáng say cỡ
này mà ôm trong tay một em bảnh cỡ Len th́ chỉ có nước lên thiên đường. Ông ta
tối sầm mắt lại khi Len thong thả cởi quần áo. Trong khi thả chiếc quần jean
xuống sàn, cô đă kịp thời ấn tay vào nút quay phim tự động. Cuộc hành lạc súc
vật đúng ba phút đă diễn ra giữa một con thú và một ác tiên thay mặt con người,
giữa đen và trắng, giữa tội ác và thánh thiện, giữa sự ngu dốt và sự khôn
ngoan, giữa sự không chuẩn bị và sự có chuẩn bị.
Ông ta mềm oặt người,
lăn sang một bên để ch́m vào cơn mê toàn tiếng ngáy. Len bật dậy nhanh hơn
một cái ḷ xo, cô hướng ống kính vào những phần thân thể bẩn thỉu nhất của lăo
phó tổng giám đốc. Xong xuôi cô tắt máy và ung dung bước vào bồn tắm.
Đây là lần chung chạ
thứ hai với người đàn ông đầu tiên trong đời cô, một con súc vật đă tước đoạt
thể xác một con người, một kẻ thất phu đă tước đoạt thể xác một nàng công chúa.
Giống y hệt chuyện cổ tích. Nhưng ḿnh đâu phải là công chúa, ḿnh rực rỡ như
Phù Thủy, c̣n chàng trai hư ảo của ḷng em ở đâu, chàng có thất vọng th́ làm
ơn xê ra, chàng là một tên công tử bột ích kỷ, c̣n không ư? C̣n lỡ chàng độ
lượng ư? Thánh Ala ạ, con phải làm ǵ bây giờ?
Len lại tiếp tục là nữ
hoàng khi cô thoa một chút son môi, một chút phấn hồng lên mặt. Cô khép cửa
lại cẩn thận và đem theo cái máy quay phim quư giá, cô gọi điện thoại kêu tài
xế đưa ngay ḿnh đến một địa điểm sang băng video quen thuộc, hai tháng ở Đà
Lạt với tư thế đại diện cho chi nhánh Tổng công ty du lịch Xuyên Đại Dương đă
khiến cô tràn trề uy tín, chưa kể nhan sắc trời cho dư sức thuyết phục bất cứ
ai.
Người chủ cửa hàng sang
băng chạy ra:
-
Ủa, chị Len. Có chuyện ǵ gấp
không?
-
Th́ chuyện tôi đă cho người
bàn với anh trước đó. Phần đầu kế hoạch đă xong, bây giờ là phần cuối cùng.
-
Anh ta đập tay vào trán.
-
À, nhớ ra rồi, vụ cái máy quay
tự động phải không chị Len? Được rồi, chị đưa cuộn phim cho em.
Anh ta ôm cả cái máy
bước vào pḥng trong, họ cùng đi lên lầu ba, một chỗ thu, phát, sang băng
video đầy bí mật và tân kỳ.
-
Chị định sang mấy cuộn?
-
Mười cuộn tất cả, làm thật lẹ
cho tôi, phim chưa tới mười phút.
-
Em có cách làm chậm tới một
tiếng được.
-
Vậy cứ việc kéo dài phim ra,
tôi chờ ngoài này.
-
Ủa, chị không vào sao?
Len nói như mếu:
-
Làm sao tôi vào được...
Len trả lời người chủ
đàn em dù anh ta tuổi tác lớn hơn cô. Cô b́nh thản chờ đợi. Cô gọi người làm
trong nhà kêu một ly ca cao sữa.
Mặt người chủ cửa hàng
video tái mét lúc trao mười cuộn băng cho cô, mồ hôi anh ta nhỏ giọt trên trán,
anh ta cắn môi:
-
Chị đă hy sinh ḿnh như một
thám tử đạo.
3.
Ba ngày sau vào một
buổi trưa khi anh Tám phó tổng giám đốc trán hói, bụng phệ sửa soạn về Sài G̣n
th́ có một món quà gửi đến. Người bảo vệ bưng một gói giấy nhỏ được thắt nơ
một cách chu đáo gơ cửa pḥng. Ông ta lật đật đỡ lấy, không quên ủy lạo viên
cộng sự thân tín một gói 555 c̣n nguyên.
-
Chắc là vàng hoặc nữ trang ǵ
đây!
Ông mở tung gó giấy,
bên trong chỉ là hai cuộn băng video nằm kẹp dính một tờ giấy. Nội dung của
tờ giấy kẹp là anh Tám muốn tăng huyết áp trở lại “Đáng lẽ tôi gửi đến ông
một cuộn băng thôi, bởi v́ ông làm t́nh chưa tới ba phút, nhưng tôi sợ ông đập
vỡ nó, nên kèm theo một cuộn băng thứ hai để ông b́nh tĩnh xem lại, hai cuộn
giống nhau như đúc, c̣n hai mươi cuộn băng khác tôi đang giữ cũng giống nhau
như đúc. Chúc ông và vợ ông chăn gối được hạnh phúc – Len”
Thôi, thế này th́ tiêu
tan sự nghiệp rồi, ông ta thở ph́ pḥ.
-
Con khốn nạn!
Ông Tám ngă vật xuống,
ông ta đă kịp bấm chuông kêu bác sĩ. Một mũi kim trợ lực cũng đă kịp đâm vào
thân thể ông ta.
-
Con khốn nạn!
Ông Tám gào lên trước
mặt Len, trong pḥng riêng của cô, lúc chỉ c̣n hai người, ông đă gọi điện cho
anh Bảy đ́nh chuyến về Sài G̣n chậm một ngày.
Len cười khanh khách,
cô cực kỳ tự hào.
-
Ông không biết tôi có biệt
danh là Phù Thủy sao?
Ông ta gồng toàn bộ con
người phốp pháp lên, ông ta muốn bóp cổ Len ngay lập tức.
-
Mày định đ̣i hỏi ǵ tao?
Len cười khẩy:
-
Tao đ̣i hỏi ǵ ở mày à, thằng
già súc vật kia, tao bắt mày quỳ xuống trước mặt tao.
Ông Tám mặt không c̣n
một giọt máu, ông không thể ngờ một cô gái có học, xinh đẹp lại phát ngôn như
vậy.
-
Mày có quỳ xuống không? Các
cuộn băng sẽ được gởi tới các tờ báo lớn nhất, các vị lănh đạo cao nhất nếu
mày không chịu quỳ...
-
Quỳ ngay bây giờ à?
-
Ừ, quỳ ngay bây giờ trước mặt
tao.
Nét mặt Len đanh chưa
từng thấy, cô nói như điên cuồng:
- Cái tṛ dơ bẩn của
mày đối với các cô gái tuyển dụng sắp bị x́ ra, mày biết chưa thằng già súc
vật, nó đang trên đường đến tai các vị chức sắc và các ṭa soạn báo chí, chỉ
cần một cú điện thoại của tao là nó sẽ dừng lại hoặc tiếp tục di chuyển. Mày
dám giết tao để bịt miệng không?
Cô nâng mặt gă đàn ông
tiều tụy đang quỳ mọp.
-
Mày dám giết tao không?
Xong, cô phủi tay như
phủi một cọng rác.
-
Bất cứ lúc nào mày cũng có thể
lên đoạn lầu đài, vợ mày sẽ tự tử, con mày sẽ khinh bỉ, mày sẽ ngồi tù mạt
kiếp, công ty của mày sẽ tan hoang, suốt đời cháu chắt mày không ngóc đầu lên
được.
Len đột nhiên nín lặng,
cô quá mệt mỏi v́ hạnh động vượt khả năng này, cô kiệt sức ngồi bệt xuống nệm
giường. Gă đàn ông rên rỉ, nước mắt gă ứa ra, bọt mép gă như bị đun sôi, nó
cứ liên tục sủi bọt, gă rên lên những âm thanh của con thú bị chọc tiết.
- Có cách nào cứu văn
tôi không? Len ơi, em không c̣n cách nào khác sao?
Len bật dậy, một tia
sáng lóe ra trong óc cô.
-
C̣n, c̣n chứ, mời ông ngồi vào
ghế đi, ông quỳ mọp một cách đáng tởm quá, ông đă bao giờ phá trinh ai mà quỳ
mọp thế này đâu?
Ông Tám vẫn chưa dám
nhúc nhích, ông ta không tin ở lỗ tai ḿnh.
-
Ngồi lên đi, không tôi lại đổi
ư.
Đợi cho ông ta hoàn hồn
tương đối, Len đưa tay ra ba điều kiện:
-
Thứ nhất, tất cả bất động sản
thuộc chi nhánh Đà Lạt phải đứng tên tôi, có luật pháp bảo chứng đàng hoàng.
Thứ hai, tôi có quyền kinh doanh tự do tài khoản ngân hàng mà các ông kư gửi ở
Nha Trang, cũng phải có luật pháp bảo chứng đàng hoàng. Thứ ba, nếu biết được
ông c̣n giở tṛ bỉ ổi với bất kỳ một nhân viên nữ thuộc quyền nào, tôi sẽ đưa
ngay những cuốn băng này đúng nơi nó phải đến.
Lần đầu tiên trong đời,
chất đàng điếm mưu mẹo và kinh nghiệm thủ đoạn của gă đàn ông thua cuộc.
Gă đồng ư làm tất cả
những ǵ Len yêu cầu, miễn là... Gă không biết rằng làm như vậy, gă đă góp
phần chính vào việc phá sản toàn bộ cái Tổng Công ty mà anh Bảy của gă tung
hết vốn vào đầu tư. Gă không biết rằng khi cái nền móng không c̣n nữa th́
trần nhà và bức tường chỉ c̣n chờ thời gian sụp đổ. Gă đă bán đứng sự nghiệp
gia đ́nh anh ruột gă để cứu lấy sự an toàn của chính gia đ́nh gă. Gă chỉ làm
người vén bức màn bi kịch. C̣n Len, cô thở phào. Trinh tiết của cô ít ra
cũng phải được bán với cái giá như thế. C̣n t́nh yêu đôi lứa ư? Tạm gác qua
mộlt bên, vợ của một Tổng thống khét tiếng như Kennedy mà c̣n chịu làm phu
nhân của ông vua tàu biển Hy Lạp cơ mà. Phải “quậy” tới cỡ đó mới đáng, bằng
không th́ thà hiền lành như... Tiểu Muội.
Cô sực nhớ đến Lụa.
- Ừ nhỉ, gửi ngay cho nó một số tiền tiếp viện và một lá thư báo tin sự đổi chác thành công.
Lụa ơi, tao là Phù Thủy mà.
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12