Yểu Điệu Thục Nữ
- Có một lần em hỏi anh, h́nh như là lúc
gặp nhau lần đầu, em nói “sự thơ mộng c̣n tồn tại trong cuộc đời này không?”
Lúc đó anh chưa thể trả lời, em nhớ chứ?
-
Dạ, em làm sao quên được.
-
Theo Tiểu Muội sự thơ mộng có thật hay không?
-
Có và luôn luôn có anh Vương ạ, nhưng nó ẩn nấp
sau những giọt lệ.
-
Những giọt lệ của em không mua được sự thơ mộng
đâu.
-
Chứ bằng cách ǵ chúng ta mua được?
-
Bằng sự hoàn thiện con bười, cô bé thân yêu ơi,
con người ta thích gây chiếnn với nhau, họ hả hê với cuộc đời kiếm chác, bất
cứ giờ nào họ cũng sẵn sàng lao vào, họ biến thành một Rôbô hoàn thiện.
-
Anh nói ǵ em chưa hiểu?
-
Rồi em sẽ dần dần hiểu một Rôbô hoàn thiện là ǵ,
là bấm nút biết được ngay thị trường giá cả lên xuống, vậy th́ phải tính toán
thế nào cho có lời, là bấm nút biết được ngay cấp trên muốn ǵ, vậy th́ phải
tính toán thế nào để thăng quan tiến chức, là bấm nút một cái thấy bọn nghệ sĩ
thật là đáng sợ, chúng đói rách mà hay tọc mạch, vậy th́ phải tính toán thế
nào để thu phục chúng...
-
Thôi thôi Thi Sĩ ơi, em không thích làm Rôbô hoàn
thiện đâu, em chỉ thích làm con người thôi.
-
Con người hoàn thiện ư? Khó vô cùng trong thời
đại thanh toán nhau bằng máy móc, em làm nổi không?
-
Nổi.
-
Vậy th́ em đă được tự do.
-
Con người hoàn thiện đồng nghĩa với tự do sao anh
Vương?
-
Đúng bé Lụa ạ, con người tự do không hề phá phách,
nó biết kính trên nhường dưới, biết cư xử với nhau có học, biết đau ḷng khi
người khác thiếu thốn và thẹn với ḷng khi vật chất dư thừa, con người tự do
không dám chà đạp lên kẻ khác.
-
Nhưng tự do có làm nên sự thơ mộng không?
-
Em biết Len bây giờ như thế nào không?
-
Không, em không biết.
-
Nàng đă đượlc tự do và nàng biến thành phân nửa
sự thơ mộng.
-
C̣n phân nửa kia?
-
Phân nửa sự thơ mộng kia thuộc về một người đàn
ông nhẹ dạ, đáng yêu khác, đó là Đế, anh ấy và nàng đang hoan hô tự do trên
một ngọn đồi.
-
Thơ mộng quá anh Vương ạ.
-
Ừ, họ trút bỏ hết xiêm y hào nhoáng, nguyên nhân
của ḷng giả dối, họ c̣n viện trợ cho anh ít xu.
-
Em biết tính anh không bao giờ nhận tiền của ai,
lẽ nào anh nhận sao?
-
Em muốn anh có hộ khẩu không?
-
Em muốn.
-
Đó là lư do anh nhận viện trợ của họ, một phần
rất nhỏ trong cái gia tài khổng lồ của hai người.
-
Anh nói lớn lao quá.
-
Không lớn lao mà lại rất nhỏ bé th́ hợp lư hơn,
v́ với số tiền trên, anh sẽ in được một tập thơ.
-
Anh làm chuyện này mất tự do quá, nó khác với
tính cách của anh.
-
Đôi khi phải đổi chút tự do để đạt được mục đích.
-
Mục đích ǵ vậy anh Vương?
-
Là được thoải mái yêu em và săn sóc cho tương lai
vợ một gă bốc xếp.
-
Anh sẽ ho lao v́ bốc xếp.
-
Trước sau anh cũng chuyển qua một công việc khác,
lại cũng chỉ v́ em.
-
...
-
V́ em, anh sẽ giữ ǵn sức khỏe của ḿnh.
-
Vương ơi!
-
Em thắc mắc chuyện ǵ?
-
C̣n Nhung, nghe nói gia đ́nh nó bị phá sản?
-
Hơn thế nữa, tù tội và ly tán.
-
Tội nghiệp Nhung quá!
-
Bạn của anh đă tiên tri trước điều này.
-
Anh Bá phải không Vương?
-
Đúng rồi Tiểu Muội ạ, anh ta có thần giao cách
cảm.
-
Anh ấy c̣n bán ve chai không?
-
Sẽ phải tiếp tục bán một thời gian ngắn nữa, cũng
như anh, Bá đă nhận viện trợ.
-
Tiền của anh Đế và Len sao?
-
Ừ, Bá sẽ thuê một căn pḥng vừa bán tranh vừa
nhận quảng cáo.
-
Nhung theo anh ấy ư, em không tin, gia đ́nh nó
đang bị như thế...
-
Bá đă giao ước với nàng sau ba năm vấn đề bây
giời tùy nàng.
-
C̣n tụi ḿnh?
-
Cũng sau ba năm, khi em đă măn tang má.
-
Anh lư trí quá.
-
Không, anh làm đúng luật. Anh làm thơ bán nắng
nhưng anh sống bằng lư trí, thằng Bá ngược lại, nó vẽ cực kỳ lư trí nhưng sống
lại cực kỳ bản năng.
-
Anh Đế th́ sao?
-
Đế lạ lẫn lộn giữa hai điều đó, nó đâm ra khổ sở
nhất.
-
Có nghĩa là ba anh bổ sung cá tính lẫn nhau?
-
Cũng như ba đứa em: Nhung, Len, và... Tiểu Muội.
-
Chúa ơi, làm như anh biết rơ quy luật sống trên
đời.
-
Lư Bạch đă nói điều này từ mấy ngàn năm trước
“mang mang đại mộng trung, duy ngă độc tiên giác”.
-
Vương ơi!
-
Anh ngồi cạnh em đây.
-
Em thấy chuyện hai đứa ḿnh như cổ tích.
-
Em làm anh muốn ph́ cười, muội muội à, em chỉ là
một cô bé lọ lem.
-
Chứ không phải cổ tích sao, Lọ Lem là cổ tích chứ
ǵ nữa?
-
Hơi hơi cổ tích thôi, chuyện của Bá với Nhung, Đế
với Len mới là cổ tích, họ là Hoàng Tử, Công Chúa, Chú Lùn, Phù Thủy mà, c̣n
hai đứa ḿnh chỉ là Tiểu Muội và Sư Huynh.
-
Anh là Thi Sĩ chứ!
-
Em đă biết ǵ về một thi sĩ?
-
Ơ, ơ... th́ đó hẳn nhiên là một người làm thơ.
-
C̣n thiếu, Thi Sĩ là kẻ sáng tạo ra cổ tích,
chính hắn chế ra chuyện Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn thế kỷ hai mươi đấy.
-
Chúa ơi!
-
...
-
Này Vương.
-
...
-
Em muốn hỏi một câu nữa.
-
Về sự thơ mộng c̣n tồn tại hay không chứ ǵ?
-
Không, em tin là c̣n tồi tại rồi, em muốn hỏi...
-
...
-
Tại sao anh lấy tựa bài thơ viết tặng em là “Yểu
Điệu Thục Nữ”? Nó có ư nghĩa ǵ vậy?
-
Ái chà, hỏi cắc cớ nhé. “Yểu điệu thục nữ” là
một câu tríc từ Kinh Thi của Trung Hoa. Nguyên bài thơ là “quan quan thư cưu,
tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử háo cầu”.
-
Cám ơn anh, c̣n ư nghĩa?
- Trời đất, em không biết ư nghĩa thật sao, quay đầu lại đây coi, anh nói cho nghe, nào, ngẩng mặt lên, long lanh hai hột nhăn nữa, quàng tay lên vai anh đi, chỗ này nè, nhắm mắt lại, hé môi nữa, rồi...
HẾT
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12