Yểu Điệu Thục Nữ

CHƯƠNG 2: MỘT NGÀY CỦA CÔNG CHÚA

Nhung ngả lưng trên tấm nệm dầy khoảng ba tấc là ít, nàng duỗi hết tuổi mười bảy của ḿnh trên những tiện nghi thừa thăi dành cho một cô gái được cưng chiều. Trong pḥng bày biện vừa sang trọng vừa trang nhă. Hai bức tranh treo tường sao lại kiệt tác của hai danh họa Leona de Vinci và Van Gogh. Bức tranh vẽ một phụ nữ cười hết sức bí hiểm và bức tranh vẽ một người đàn ông tự cắt lỗ tai ḿnh. Phía đầu giường nằm là một b́nh hoa bằng thủy tinh loại đắt tiền, chỉ cắm một loại hoa duy nhất nàng yêu thích: Hoa huệ trắng. Chiếc đàn dương cầm nằm ở một góc sát bàn học nơi Nhung có thể trổ tài nghệ điệu luyện của ḿnh qua những ngón tay ngà lướt phím, nếu nàng cảm thấy sách vở quá chán nản. Rồi bồn tắm nước nóng nước lạnh. Rồi gương lược. Rồi tủ cẩm lai treo quần áo. Rồi…nàng thở dài.

Nhung quá mệt mỏi trong mùa hè này, nàng dự định thi vào trường Nhạc nhưng quyền lực của gia đ́nh dặn rằng hăy cứ việc nghỉ ngơi.  Nghỉ ngơi đối với con gái cưng một tổng giám đốc là đi du lịch khắp nơi cho khuây khỏa đầu óc và cho biết.  Biết được vị trí của ḿnh trong xă hội và biết ḿnh sinh ra là lá ngọc cành vàng.  Phải vậy không Nhung?  Như bây giờ nàng đang duỗi dài cơ thể trên một chiếc giường nệm dày ba tấc là ít ở Vũng Tàu, trong pḥng riêng ngôi biệt thự nghỉ mát của gia đ́nh nàng, tự biết ḿnh trống rỗng, cô độc, nhớ bạn bè và thèm ăn những trái ổi chuyền tay trong lớp học.  Mùi hoa huệ thơm ngát, lư do ǵ Nhung yêu nó, không thể giải thích được, nàng đă ghiền mùi thơm của hoa huệ trắng từ nhỏ khi đi ngang qua các nhà thờ, cho dù gia đ́nh nàng theo đạo Phật.  Phải chăng huệ trắng là từ bi như Đức Mẹ, quyến rũ chất tinh khiết trẻ thơ trong tâm hồn nàng, hoa huệ làm dịu ḷng bao nhiêu th́ hai bức tranh treo tường lại làm nàng bực ḿnh bấy nhiêu.  Hỡi Mona Lisa, bà không thể có thái độ rơ ràng hơn được sao, hoặc cười hoặc không cười, và hỡi ông họa sĩ bậc thầy Van Gogh kia, tại sao ông lại cố t́nh hành hạ ḿnh như thế?

Làm sao Nhung biết tường tận ư nghĩa thiên hạ được, bởi v́ nàng là Công chúa.  Công chúa th́ không bao giờ đói bánh ḿ và sữa, nàng chỉ đói truyện cổ tích mà thôi.  Cha mẹ và các ông anh chẳng qua là Bảy Chú Lùn có nhiệm vụ bảo vệ săn sóc nàng, c̣n anh chàng Hoàng tử  ở đâu vậy?  Này cô Phù Thủy Len hung dữ của tôi ơi, cô đang ở đâu, hăy đến cho tôi một trái táo tẩm thuốc độc để tôi nằm mơ đợi chàng.  Tôi tồn tại nhờ sự huyền diệu.  Thử hỏi không có sự huyền diệu th́ cuộc đời này đáng chán biết chừng nào.

Có tiếng gơ cửa pḥng.  Không chờ Nhung ra mở, cánh cửa đă tự động hé ra.  Một người phụ nữ đầy uy lực bước vào, chỉ có mẹ mới gan như vậy.  Bà quư tộc do một ngôi sao nào đó chiếu mạng hay v́ là vợ một ông tổng giám đốc, chỉ có trời mới biết.  Riêng bà biết bà là ǵ.

-         Nhung ơi, thay đồ tắm biển con.  Biển đẹp lắm, ít sóng và không có cờ đen.

-         Thôi mà mẹ, cho con nghỉ một chút đi, con lại thích nhiều sóng hơn.

Người đàn bà vẫn ngọt ngào:

-         Ôi!  Công chúa của mẹ, chắc con c̣n giận thằng anh con chứ ǵ?

Nhung quay đầu úp mặt xuống gối.

-         Hơi đâu mà căm thù ảnh, con đâu lạ ǵ tính anh Hai, ảnh chỉ biết có tiền.

Nàng xoà năm ngón tay ra.

-         Ngón cái là đô-la, ngón trỏ là xe hơi, ngón giữa là các cô gái, ngón áp út là nhảy nhót, nhưng c̣n ngón út th́ coi chừng.  Nó sẽ phản lại ảnh.  Mẹ cứ nói con là ngón út của anh đó.

Người đà bà bắt đầu thấy khó chịu.

-         Mẹ cho rằng tuy nó có lỗi khi ép xe bạn gái con, nhưng rơ ràng nó đâu biết mặt con Tơ Lụa nào đó, c̣n thằng đạp xích lô gốc gác cỡ nào mà lên mặt làm anh hùng, cha con nói đám b́nh dân bây giờ lộn xộn lắm, tụi nó hay yêu sách này nọ liên tục, thằng xích lô này thuộc loại tầng lớp đó chứ sao?

Đến lược Nhung khó chịu, nàng bịt hai vành tai lại.

-         Con khuyên mẹ xuống tắm trước đi, biết vậy chẳng thèm kể cho mẹ nghe chuyện hư đốn của anh Hai, lát nữa con sẽ xuống.

Người đàn bà ngần ngừ, bà thương Nhung biết chừng nào, nhưng rơ ràng cha mẹ sinh con trời sinh tính, nó muốn tách ĺa khỏi bà, đâu có được, uống nước phải nhớ nguồn nghe Công chúa, bà ngồi xuống giường hôn lên trán con.

-         Th́ mẹ ch́u con đấy, mẹ và các anh con tắm biển trước, chịu không?  Con nhớ ghé băi riêng của gia đ́nh ḿnh nghe, độc quyền của cha con đó.

Nhung ậm ừ để người đàn bà không nói nữa.  Nàng cười buồn bă khi thấy mẹ ḿnh đóng cửa lại.  Băi tắm mà cũng độc quyền ư, cho dù chỉ là một góc Vũng Tàu?  Trời Phật ạ, làm ǵ mà vương tước đến thế, điều đó chỉ càng làm nàng bị bạn bè xa lánh hơn.

Nhung mở toang cửa sổ và nằm suốt bốn tiếng ngó buổi chiều.  Trong ṿng bốn tiếng núi đá đang xanh bỗng tím sầm lại.  Gió lùa vào khoảng không lồng lộng chẳng bức vách nhân tạo nào ngăn được.  Tiếng gió rít lên như tiếng nói, hanh khô, sắc gọn, rát bỏng.  Vũng Tàu không phải là băi biển đẹp trong tâm hồn Nhung, dẫu cho dân thành phố xuống đây như đi hội chợ, dù hoa đủ màu, ghế nằm đủ sắc.  Bởi Vũng Tàu có vẻ đô thị quá, nó như một băi biển nằm giữa trung tâm Sài G̣n.  Chẳng phải vậy sao, cũng những khuôn mặt ph́ nhiều v́ mỡ ấy, cũng xe cộ bảng xanh bảng trắng ấy, cũng những lon bia sủi bọt, cái nh́n dục vọng đỏ gay, chỉ khác với thành phố là ở đây thoải mái cởi áo quần ra, c̣n ở Sài G̣n th́ liệu hồn:  phạt vi cảnh ngay đấy.

Một luồn không khí mát tràn đến, sắp mưa phải không, sao trái tim Nhung toàn hơi nước?  Hẳn là mưa đến nơi rồi.  Nếu có mưa th́ ḿnh tắm,  Nhung tươi hẳn lên và rời khỏi giường.  Nàng chọn bộ áo tắm màu đen lạ mắt.

2.

Ra đến trước ngoài băi, nàng mới biết ḿnh dại dột.  Nước da Nhung trắng như bông, thân thể nhún nhảy trong động tác chạy như một con sơn dương đang khiêu vũ, đôi vú mới lớn đă qua rồi cái thời kỳ “quả cau nho nhỏ, cái vỏ vân vân” để biến thành sự sống tṛn trịa toàn con người nàng toát ra sự mời mọc.  Chỉ trừ đôi mắt, đôi mắt trong veo cổ tích lạc lơng trong cái dáng của một cô đào xin-nê.

Công chúa băng ḿnh xuống băi tắm riêng biệt quen thuộc, ở đó cả gia đ́nh nàng đang nằm dài phơi nắng trên những chiếc ghế xếp trang trí đầy hoa văn.

-         Cuối cùng con gái ḿnh cũng nhập cuộc.

Người đàng bà dụi đầu bào một người đàn ông trung niên nói nhỏ, họ có vẻ hài ḷng.  Tiếng của một thanh niên:

-         Con bạn mày kháu thật, Nhung ơi.

Công chúa bĩu môi không thèm trả lời gă thanh niên từng bị ăn hai cái tát bất ngờ, nàng lao ḿnh vào nước mặn, nước mặn như nước mắt nàng tiên cá, nơi có thể làm cho nàng quên đi những phiền toái tầm thường.  Nhung bơi càng lúc càng xa, bởi v́ mưa không rớt như nàng dự tính, nàng quyết định làm cho thân thể ḿnh thật lạnh thay cho những giọt mưa.  Bạch Tuyết ngày xưa đâu có được tự do bơi ngoài biển, Công chúa suốt đời chỉ ngủ trong rừng.  Trong rừng dễ có ma lắm nếu thiếu một chàng Hoàng tử.  Nhưng cũng dễ gặp cá mập ở biển lắm nếu thiếu một người che chở.  Ai vậy hỡi ông trời xa lắc?  Tôi đang bơi như con bướm đây sau khi tôi bơi như con ếch như con rắn, tôi bơi ba kiểu để trở thành con người quư tộc.  Tôi sẽ không bơi ngửa ở biển v́ như thế xấu lắm, con gái chỉ có thể khoe nhan sắc ḿnh cho một người con trai duy nhất, mười bảy tuổi tôi chưa h́nh dung được chàng Adam đời ḿnh, tôi c̣n phải thi vào trường Nhạc nữa ông trời ạ.

Nhung lặn một hơi vào bờ, nàng rất ngạc nhiên khi gặp một thanh niên lạ hoắc đang ung dung ngồi chơi đàn giữa ṿng vây gia đ́nh ḿnh.  Một bài hát lời Việt qua giọng trầm ấm áp của anh ta, nhưng nàng biết chắc đó là bài Serenata của Toricelli “lắng trầm tiếng chiều ngân, nhạc dặt d́u ái ân...”

Khoác chiếc khăn lông trắng vào người cho đỡ trần trụi, Nhung gieo ḿnh xuống chiếc ghế dựa, khoảng cách từ ghế đến gia đ́nh nàng chừng mười thước.  Nàng muốn tận hưởng buổi chiều ở biển thật yên tĩnh.  Nhưng biển không cho nàng yên, biển rắc nhạc vào tâm hồn nàng.  Hết sóng, rồi gió, rồi tiếng guitare.  Khúc hoà âm tuyệt đẹp.  V́ ở dưới chiều gió nên dù không muốn nghe, tiếng hát anh chàng lạ hoắc vẫn vọng đến “đă quên hết sầu chưa, t́nh này là gió mưa, người ơi...”.   Tiếng hát chấm dứt và anh ta đứng dậy tiến về phía Nhung trong ánh mắt đồng ư của mẹ nàng.  Giọng nói của anh ta hơi khàn, anh chàng có lẽ đă uống nhiều rượu.

-         Tại sao cô ghét tôi?

-         Tôi không nghĩ ǵ hết?

Thấy bên cạnh c̣n chiếc ghế trống.  Nhung tỏ thái độ lịch sự.

-         Mời anh ngồi.

-         Cảm ơn cô.

Chàng trai ngồi xuống.

-         Tôi là bạn học của anh Hai cô, tôi tên là Đế.

-         Cái ǵ? Anh tên Đế à?

Nhung cười ngặt nghẽo:

-         Thảo nào miệng anh toàn mùi rượu.

Đúng lúc đó, ba thanh niên bước qua, họ đều là anh trai Nhung, họ vỗ vai người bạn học cũ.

-         Nguyễn Hoàng Đế là một nhạc sĩ nổi tiếng, em chưa nghe bao giờ sao? 

Mặt người nhạc sĩ đỏ ửng, anh ta ấp úng:

-         Xin các bạn đừng giới thiệu tôi như vậy.

Vô ích, người anh lớn nhất, kẻ đỏm dáng nhất trong ba người anh, kẻ suưt gây tai nạn cho Lụa như được bắt trớn, hắn huyên thuyên:

-         Đế là thằng bạn đa tài của tụi tao, sáng tác nhạc, tự hát và biểu diễn, chơi được đủ loại nhạc cụ, rất hợp với năng khiếu Piano của mày.  Chưa đủ, c̣n độc thân và có một gia tài khổng lồ do bà nội để lại.  Đúng không Nguyễn Hoàng Đế?

Tội nghiệp chàng bạn học bất đắc dĩ, chàng co rúm như con tôm trước cuộc tấn công sỗ sàng và chớp nhoáng này.  Cũng may cuộc chiến tranh thực dụng bằng ngôn ngữ đă chấm dứt.

-         Thôi anh Hai, anh Ba, anh Tư về trước, em nói chuyện với bạn anh xem sao, hắn đang cô đơn v́ biển đấy.

“Ừ, các anh cút hết đi” Nhung định hét lên như vậy nhưng nàng dằn xuống được.  Hăy liếc về cha mẹ nàng, họ đang dụi đầu vào nhau, họ đang biểu diễn một quan điểm ngoại giao đầy tinh tế hăy làm quen với chàng nhạc sĩ lừng danh nầy đi, người lớn đă nghiên cứu rồi, không thể nào trật được, có tài có tiền có khuôn mặt hiền từ một cách khả ái, không bao giờ lỗ đâu, lư lịch cha mẹ đă nắm, đường tiến thân có đồ thị rơ ràng, hăy can đảm lên con gái cưng.

Được rồi, Nhung sẽ can đảm ngay, nàng nói:

-         Tôi có nghe một số bài hát của anh, cũng tạm được.

-         Đó là do tôi viết trong lúc chưa quá chén.

A, anh chàng cũng khá lém lỉnh, khác hẳn bộ mặt đưa đám lúc năy, ít ra phải có chút nam tính chứ.

-         Anh đi đến đây bằng ǵ, đi từ lúc nào, cớ sao lại là bạn đám anh đáng ghét của tôi, cha mẹ tôi cớ sao biết anh, và anh muốn ǵ khi định làm quen  với tôi?

Đế tuyệt vọng đứng dậy, chàng lặng lẽ trở lại chỗ xuất phát, có lẽ định xin lỗi cha mẹ Nhung chăng, ồ không, chàng cầm lấy cây guitare và ngồi bệt xuống cát, gần như bên cạnh Nhung.  Sự trả lời được cất lên không bằng cái lưỡi mà bằng nhạc.  Âm nhạc bao vây người con gái giữa biển, lúc bi thết lúc nồng nàn, âm nhạc đọc được hết những âm mưu ngỗ nghịch của Nhung, những mơ ước mới lớn và phác thảo chân dung chàng Hoàng tử của nàng Bạch Tuyết.  Nhung mở lớn hai mắt, những giọt lệ xúc động muốn ứa ra, không, không phải anh là Hoàng tử của tôi, dù anh hiểu tôi đến tận cùng như vậy, anh xa lạ với lối sống gia đ́nh tôi hoàn toàn, nhưng anh vẫn có thể đùa và thân mật với nó, anh như một nhà tiên tri nhưng không như một Hoàng tử, anh thiếu một con ngựa, một bó cung tên, một thanh gươm thi sĩ, anh chỉ có những cây đàn, điều đó chưa đủ để đánh thức giấc mơ tôi.

Nhung ôm lấy mặt khi Đế vừa ngưng đàn.  Những ngón tay duỗi ra ră rời tưởng có thể bật máu, chàng nói như độc thoại:

-         Tôi biết mặc em từ lúc em mới sáu tuổi, rồi mười một, mười hai, mười ba... và sau đó th́ quên mất.  Tôi không lại nhà em nữa để đi lang thang như một tên lảng tử bô-hê-miêng, thực tế như một tên Kissinger, tham vọng như một tên Hitler chơi nhạc.  Không ai ngờ được em lớn nhanh như thế.   Tôi đă tự lái xe đến đây, đi trên biển một ḿnh rồi sững sờ nh́n thấy một pho tượng Hy Lạp trôi trên biển.  Tôi có quan tâm ǵ những tiếng kêu thân mật của  những bạn cũ của tôi, tôi tự hành hạ ḿnh bằng một bài của Toricelli muộn màng.  Pho tượng đă bị sóng đẩy vào bờ và đang sống động như nữ thần trên chiếc ghế.  Trời ơi, nếu tôi c̣ng tiếp tục đến nhà em những năm sau đó, th́ có lẽ hôm nay chúng ta sẽ chẳng xa lạ cùng nhau.  Em hôm nay đă có những ước mơ khác, nhưng đối với tôi không hề ǵ, tôi quen sống bằng đam mê và bệnh hoạn, tôi không định đầu độc em đâu, bởi v́ tôi không thiếu phụ nữ vây quanh ḿnh.  Nhưng họ chẳng bao giờ bóp được trái tim tôi, chỉ riêng ḿnh tôi bóp nó chết.  Em có thể kích động tôi bóp nó chết được không, tôi chưa thể đoán trước được... Như một kẻ lên đồng sau khi xuất hồn trở về đời sống thực, Đế thở nặng nhọc, sinh vật Pascal trong chàng mong manh quá, Nhung cảm thấy ái ngại.

 - Anh làm sao hợp với cha mẹ và anh Hai em được?

-         Có thể họ xấu...

 Chàng nói:

-         ... Nhưng đă có một thời họ tốt, hồi đó gia đ́nh em c̣n nghèo, tôi chỉ cần có thế, đă có một thời tôi với anh Hai, anh Ba em gắn bó với nhau, ngay cả lúc chơi bi da và lúc uống cà phê thiếu nợ.  Bây giờ gia đ́nhem đầy quyền lực và tôi cũng đầy tiếng tăm, nhưng tôi vẫn là tôi muôn đời, tôi là tôi lúc ăn mày cũng như lúc thừa kế gia tài một bà già ích kỷ mà anh Hai em đoán là đồ sộ.

-         Anh sử dụng tiền đó như thế nào?

      -         Thế nào ư?

Chàng móc trong túi một xấp giấy  50.000 đồng ra và định đốt nhưng Nhung kịp ngăn lại, cái bật lữa gaz đă không làm tṛn trách nhiệm của nó .

-         Thế đó!

Chàng hỏi:

-         Tôi có bịnh hoạn không em?

Tự nhiên Nhung cúi đầu xuống, đây là cảm xúc xảy ra lần thứ hai sau khi nghe Đế chơi đàn.  Nàng chán làm công chúa lắm rồi, tạm thời là lúc này.

-         Tại sao anh không mời em đi đâu?

Chỉ chờ có vậy, Đế tiến lại cha nàng:

-         Cháu xin phép đưa cô bé đi dạo thành phố, khoảng nửa tiếng thôi.

Quay qua người đàn bà, chàng trân trọng.

-         Bác giữ giùm cháu cây đàn, đôi khi bác phải trở thành thiếu nữ một chút với bác trai chứ!

Người đàn ông mập béo cười ha hả, ông tự măn xoa đầu chàng nhạc sĩ, rồi sau đó khoác vai người đàn bà, họ đi ngược lại hướng hai người tuổi trẻ, họ cần về biệt thự để xoa bóp lưng nhau.

3.

-         Em lại sang trọng như công chúa.

Khi hai người ngồi xuống ghế, chàng nói trước.  Cái quán ăn nằm khuất sau những ngọn phi lao, ấm cúng và kín đáo nhờ những chụp đèn lạ mắt, nhạc tương đối chọn lọc và quan trọng hơn hết là không có du đảng.  Những cặp t́nh nhân qua một ngày hứng biển đă bắt đầu phơi sương.  Đêm xuống lẹ làng như sóc.

-         Anh nói đúng, hồi năy em làm con người một cách thứ dân, con người dưới đáy.   Anh hiểu em như một đứa bạn gái em.

-         Cô ấy tên ǵ?

-         Lụa.

-         C̣n em?

-         Nhung.

Chàng xoa tay.

    -         Nhung và Lụa, các loại vải đắt tiền.

    - Không, bạn em rất nghèo.

Đế không nói ǵ nữa, chàng im lặng, chàng muốn được làm tri âm của Nhung đêm nay, chàng sẽ ngồi im lặng như vậy măi nếu Nhung cũng im lặng.  Nhưng Nhung không im lặng:

        -         Anh nghĩ sao về Vũng Tàu?

        - Tôi không ưa nó, tôi chỉ ưa biển mà là biển không có người.  Biển Duyên Hải chẳng hạn, nó như một cô    gái trinh bạch, c̣n Vũng Tàu bị tha hoá như môt mụ nạ ḍng.  Em hiểu nạ ḍng là ǵ không, là người đàn bà ái t́nh sành sỏi, nó đón đủ loại đàn ông vào ḷng.  Hư quá.  Cũng may c̣n có em, tôi nói thật, tôi cầu cứu đến biển trong một phút yếu ḷng ở Sài G̣n.  Ai ngờ cái băi biển ô hợp lại tặng một nàng thánh nữ cho tôi.  Tôi nói có quá lời không?

Nhung b́nh tĩnh, nàng đă qua cơn choáng váng đột ngột.

-         Anh không nói quá lời bởi v́ anh đang quá chén, phải chưa?

Lần này th́ Đế cười, chàng cũng đă qua cơn mặc cảm thất bại của kẻ đi chinh phục.  Như sực nhớ điều ǵ, chàng lục soát trong túi áo.

-         Hăy cầm lấy tấm giấy này, tôi muốn gặp lại em qua một người bạn trai độc đáo.

-         Cái ǵ vậy?

Nhung đưa mắt nh́n qua nội dung. Một hàng chữ vỏn vẹn “Tao sẽ đọc thơ ở nhà văn hoá, quyết định này đối với tao rất bất ngờ.  Nhớ đến, Vũ Vương”.  Phía dưới là ngày, giờ và một kư hiệu ǵ coi bụi đời hết sức.  Nhung đưa mảnh giấy lại cho người nhạc sĩ.

-         Em giữ làm ǵ bút tích của bạn anh.  Em sẽ ghi ngày, giờ và nhận lời đến.

Đế hoan hỉ ra mặt, chàng bộc lộ tất cả niềm vui của ḿnh.

-         Cảm ơn em vô cùng, em biết không, đây là một nhà thơ cực kỳ giang hồ.

-         Có giang hồ giống cây đàn của anh không?

Đế cau mặt.

-         Em đă hiểu sai về bạn anh, nó “đàn ông” hơn anh nhiều, muốn là làm, làm không được th́ làm lại, không công danh, không địa vị, không tham vọng, nó muốn và nó đau đớn.

-         Anh cũng gần như vậy.

-         Khác chứ, anh có tiền, c̣n nó chỉ có đời.  Hai cái chưa biết cái nào thắng.  Nhưng anh và nó đều thiếu một thứ là... t́nh nhân loại.

-         Được rồi, em sẽ đến.

Nhung nói lúc nàng đứng lên.

Họ chia tay ngay trước cửa ngôi biệt thự, cây đàn của chàng nhạc sĩ đă bị bỏ quên như lời của một bài hát.  Chàng th́ thầm:

-         Anh chính là Chú Lùn.

Nhung như muốn ngất xỉu, không lẽ những ǵ đùa nghịch bằng tưởng tượng giữa nàng và Len đă trở thàng sự thật sao, phải một lúc lâu lắm nàng mới nói được, nàng nói như rên rỉ:

-         Đừng đùa với em.  Nguyễn Hoàng Đế, anh cao lớn như vầy mà...

-         Không, anh không đùa, anh c̣n hai người bạn trai nữa, Thi sĩ là một, Hoàng tử là hai, tụi nó đều cao một mét tám mươi, tụi nó đều gọi anh là Chú Lùn.

-         Trời ơi!

Thi sĩ th́ chắc là Vũ Vương rồi, c̣n Hoàng tử, gă là ai vậy?

Chú Lùn bóp chặt bàn tay nàng rồi biến mất trong bóng tối.  Nỗi nghi ngờ của Nhung chưa có dịp chấm dứt.  Nàng định bước vào pḥng riêng th́ bị ṭ ṃ bởi một giọng đàn ông lạ, một giọng của một kẻ lớn tuổi mà có vẻ quen thuộc.

-         Tôi định nói với anh chuyện này anh Bảy!

Đúng là tiếng chú Tám, Nhung suưt reo lên và tự bụm miệng ḿnh lại.

-         Chuyện làm ăn ra sao chú Tám?

Tiếng của cha nàng:

-         Tao chỉ có mỗi mày là ruột thịt, nhưng tao không yên tâm chút nào.  Cái chi nhánh du lịch tao giao cho chú mày làm ăn ra sao?

-         Th́ tôi định nói với anh mà anh cứ ngắt lời, tôi sẽ phát triển nó thêm ở Đà Lạt, tôi xuống Vũng Tàu gặp anh là v́ vậy.

Giọng người đàn ông tên Tám nhỏ dần:

       -         Tôi mới tuyển hai nhân viên nữ “chiến” lắm.  Đứa hai mươi đứa mười bảy.

-         Nữa, cũng cái tật đó.  Bỏ bớt đi chú Tám, nếu chú c̣n muốn kinh doanh.

-         Th́ kinh doanh là phải vậy chứ sao anh Bảy, một đứa rất bảnh chỉ bằng tuổi con Nhung nhà này, nó có vẻ bất cần  đời.

-         Ai lại sử dụng đứa bất cần đời.

-         Bậy, nó có học lại giỏi sinh ngữ tên là Leng Keng ǵ đó, tôi chỉ tiếc cái con bé kia...

-         Cái ǵ nữa, tuyển đủ hai cô mà.

      -         Ừ, nhưng cái con bé mặc áo dài trắng bỏ về c̣n hay hơn nữa, nó như Claudia Cardinal...

Tiếng cha Nhung cười phá lên:

-         Đồ thứ già mất nết, ngủ đi, sớm mai bàn. 

N  Nhung chặn trái tim ḿnh cho bớt đập.  Tại sao có một cô bé nào tên Leng Keng ǵ đó phải đi xin việc?  C̣n lâu Phù Thủy mới giở đến tṛ này, nhưng biết đâu đó, Phù Thủy có bao giờ ghé thăm nhà cô đâu, thôi đừng nghỉ bậy bạ nữa.  Nhung ơi, chắc là một sự trùng tên ngẫu nhiên, giờ này hẳn Phù Thủy đang phóng Cub như bay trên đường phố, đừng t́m kiếm người mợ vô vọng nữa.  Chú Lùn của nhà ngươi đang ở trong giấc mơ ta đêm nay.  Và Công chúa ngủ dễ dàng như một đứa trẻ con no sữa, nàng mơ thấy ḿnh là một cành hoa huệ trắng muốt.

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12

Hosted by www.Geocities.ws

1