Yểu Điệu Thục Nữ
-
Anh có phải là Chú Lùn thật
không?
-
Thật, bạn anh đặt tên cho anh.
-
Hoàng Tử là anh Robert Bá ư?
-
Đúng, hắn giang hồ bạt trụy,
từng đi tu và đang bán ve chai.
-
Vậy anh ấy đâu phải là một tên
cơ hội ái t́nh, anh ấy sẽ yêu Nhung thật sự.
-
Chắc là vậy!
-
C̣n Thi Sĩ, anh ấy có thương
Tiểu Muội không?
-
Thương lắm.
-
Em cũng thương Tiểu Muội, cô
ấy như một con búp bê.
-
Một thứ búp bê trong truyền
thuyết, rất dễ vỡ.
-
Anh Vương phải dán trái tim
Lụa bằng băng keo.
-
Không phải đâu Len, bạn anh dẽ
dán bằng trái tim của một chàng bốc xếp.
-
Thật là tuyệt vời, em vừa thấy
tuyệt vời vừa thấy đau đớn.
-
Đừng nhắc nữa.
-
Anh tưởng em bản lănh lắm sao?
-
Sao lại không Len, em đầy bùa
phép mà.
-
Không, không, em chỉ bùa phép
với người đời, c̣n đây là bi kịch có liên quan đến bốn nhân vật...
-
Ai vậy cô bé?
-
Anh và em, Nhung và anh Bá,
người mở màn bi kịch không phải là một trong bốn người, mà là chú ruột của
Nhung: lăo Tám.
-
Anh đă nói không nhắc nữa.
-
Nhưng đó không phải là cổ tích.
-
Đúng vậy, trong cổ tích Phù
Thủy rất ác độc, Phù Thủy không biết yêu.
-
Anh lầm lẫn lớn Đế ơi, nàng
yêu Hoàng Tử kịch liệt.
-
Vậy sao?
-
Chính v́ yêu nên nàng ghen với
vông chúa Bạch Tuyết, nàng không muốn t́nh địch ḿnh tồn tại.
-
Bằng gương thần hay bằng trái
táo tẩm thuốc độc?
-
Bằng cả hai, có lẽ anh đă quên
chi tiết này rồi, nàng soi gương để nhận ra c̣n có kẻ đẹp hơn ḿnh, sau đó
nàng mới ra tay bằng cách giả làm một bà già bán táo.
-
Ừ nhỉ, anh quên mất.
-
Anh thấy Công Chúa và Phù Thủy
ai đẹp hơn?
-
Anh đề nghị trí khôn anh không
làm việc.
-
Sao vậy?
-
V́ có một thời anh bị Công
Chúa làm cho mê đắm.
-
Không hề ǵ đối với em, Nhung
đẹp một cách hoàn chỉnh, nhưng nàng sẽ không chọn anh đâu...
-
Sao em biết?
-
Sao lại không biết, anh chỉ là
một Chú Lùn săn sóc ǵn giữ nàng, Thánh Ala muốn như vậy.
-
Em không thông minh đến mức độ
tàn nhẫn.
-
Đừng khen em, trong truyện cổ
tích th́ Phù Thủy chỉ sợ có Chú Lùn.
-
C̣n thực tại?
-
Thực tại th́ Phù Thủy sẽ không
sống nổi nếu thiếu một Chú Lùn tri kỷ đến vậy.
-
Em dám bỏ Đà Lạt không?
-
Nếu anh muốn.
-
Cả những tài sản đang nắm
trong tay?
-
Nếu anh muốn.
-
Em coi như đồ chơi sao?
-
Thật đó, không phải đồ chơi mà
là tṛ chơi, em giăng bẫy tṛ chơi này để phát hiện ra anh.
-
Anh c̣n giá trị với em sao?
-
Hăy kể về đời anh cho em nghe...
-
Anh là một thằng không có đời
như hai bạn anh.
-
Hăy kể về nguồn gốc của anh đi?
-
Anh mồ côi cha mẹ. Phải tự
kiếm ăn bằng bán vé số lúc nhỏ.
-
Anh không c̣n ai thân thuộc
sao?
-
C̣n một bà nội nhưng bà rất
ích kỷ, anh có nhiệm vụ phải nộp tiền cho bà nếu c̣n muốn được ăn cơm.
-
C̣n anh đâu phải tự nhiên giàu?
-
Tự nhiên như phép lạ Len ạ,
anh trúng số độc đắc mười cặp, toàn là những vé số ế ẩm, mọi người tưởng bà
nội chết đi bỏ lại cho anh gia tài lớn, một lúc mười ông thầy dạy nhạc trả
lương thật hậu hỉ, từ một thằng nhóc lang thang ngoài đường, anh đă chứng minh
cho thiên hạ thấy “thiên tài là sự kiêu hănh lâu dài”.
-
Ai mà tin được.
-
Em cũng không tin ư?
-
Không tin.
-
Đừng làm anh buồn Len, anh thề
với em đó là sự thật, và ngụy biện cho giống hệt người đời: anh thừa hưởng
gia tài khổng lồ theo di chúc bà cụ mất.
-
Bây giờ th́ em tin rồi.
-
Sau đó anh trả thù cuộc sống,
với năng khiếu âm nhạc bẩm sinh cộng với số tiền trúng số, anh mang bộ mặt một
công tử thượng lưu trong làng nhạc.
-
Người ta có nịnh anh không.
-
Có quá đi chứ, báo chí viết
bài về những sáng tác mới nhất của anh, nó được dàng dựng một cách nhanh chóng
ở các tụ điểm ca nhạc.
-
Dù đó là những bài nhạc anh
không hài ḷng?
-
Em rất thông minh, anh chưa
lúc nào hài ḷng về các bài hát đang thịnh hành.
-
Anh định làm ǵ với gia tài
của anh?
-
Em định làm ǵ với gia tài của
em?
-
Em sẽ giao cho anh quyết định.
-
Vậy th́ anh quyết định: chúng
ta sẽ giao sự bá hộ của ḿnh cho các em mồ côi.
-
Những phụ nữ bị ruồng bỏ đáng
thương nữa.
-
Anh hiểu em mà, đừng làm anh
rơi nước mắt.
-
Những người tàn tật v́ chiến
tranh không phân biệt lư lịch nữa.
-
Anh cũng đồng ư.
-
Nhưng chúng ta có đủ sức làm
cho họ sống lâu dài không?
-
Cái đó do họ, tiền bạc chỉ là
phương tiện ban đầu, nếu họ không biết sử dụng điều đó để làm việc ngay thẳng,
họ sẽ mất hết.
-
Cám ơn anh.
-
Cám ơn em.
-
Bây giờ chúng ta đi đâu?
-
Chúng ta sẽ t́m đến một luật
sư danh tiếng để làm khế ước, phải có Ṭa án hỗ trợ bằng luật pháp.
-
Nhiều khi em không c̣n tin
luật pháp.
-
Hăy ráng tin cho đến lúc nào
kiệt lực, anh sẽ không để cho một đồng xu nào lọt vào túi riêng của đám trung
gian đâu.
-
Em chỉ tin anh.
-
Được rồi, để anh lo.
-
C̣n chuyện của chúng ta?
-
Em biết bài nhạc Romeo và
Juliette không?
-
Em đă nghe đến ṃn lỗ tai.
-
Chúng ta sẽ giống hệt họ.
-
Nghĩa là...
-
Là lên một ngọn đồi nào đó,
thí dụ như đồi Cù.
-
Tuyệt vời!
-
Chúng ta sẽ ôm nhau và lăn từ
đỉnh đồi xuống.
-
Chúng ta sẽ ngừng lại khi đập
đầu vào một gốc cây chắc?
-
C̣n lâu, nơi dừng lại là Hồ
Xuân Hương, anh và em sẽ chết ch́m dưới đáy.
-
Hoan hô sáng kiến Chú Lùn,
nhưng em đang sợ chết.
-
Tại sao?
-
Anh biết thế nào là trái tim
con gái rồi.
-
Ǵ nữa Len.
-
Em đang yêu anh.
-
C̣n chuyện lên đồi Cù?
- Tất nhiên, khi yêu anh, em c̣n sợ cái quái ǵ nữa, ngay cả cái chết...
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12