Pḥng Trọ
Ba Người
Nguyễn Nhật Ánh
Mẫn không thể nào tin được
trong cuộc "chạy đua tới t́nh yêu" giữa hai ông bạn, rốt cuộc Nhiệm lại là kẻ
thắng cuộc.
Ngay trong buổi chiều Nhiệm ở đâu chạy ào lên gác hí hửng thông báo cho
Mẫn và Chuyên một tin sốt dẻo:
- Tối nay lúc bảy giờ tao sẽ dẫn em Thủy đi xem phim ở rạp Ḥa B́nh. Tụi
mày nhớ... đón xem!
Mẫn c̣n mỉm cười bán tín bán nghi:
- Lại tưởng tượng!
Nhiệm giơ ngón tay cái lên, hào hứng nói:
- Thật trăm phần trăm! Thằng Chuyên đến giờ này vẫn chưa thấy động tĩnh ǵ,
coi như thua rồi!
Chuyên trầm tĩnh:
- Để coi! Nếu quả đúng như vậy th́ tao chịu thua mày!
Đúng bảy giờ kém mười lăm, Chuyên và Mẫn đă đứng lóng ngóng trước rạp Ḥa
B́nh, chờ xác nhận nguồn tin của Nhiệm.
Đợi đến bảy giờ hai mươi, vẫn không thấy hai nhân vật chính xuất hiện,
Chuyên cười khẩy:
- Thằng Nhiệm tung tin vịt gạt tụi ḿnh ra đây đứng mởi cẳng chơi!
Mẫn chép miệng:
- Chắc nó "xù" rồi! Em Thủy sức mấy chịu đi xem phim với nó!
Chuyên ngó Mẫn:
- Giờ tính sao ? Về hay đợi ?
Mẫn lưỡng lự:
- Thôi, đợi thêm năm phút nữa đi!
Đợi thêm năm phút nữa, vẫn chẳng thấy ǵ, cả hai tính quay về, bỗng Mẫn
kêu lên:
- Nép vô gốc cây, lẹ lên! Thằng Nhiệm tới!
Chuyên nhảy vô gốc cây, tḥ đầu ra:
- Đâu ?
- Đằng kia ḱa!
Chuyên ḍm theo tay chỉ của Mẫn nhưng vẫn không thấy Nhiệm, bèn hỏi:
- Nó đi một ḿnh hay đi với em Thủy ?
Mẫn xuưt xoa:
- Đi với em Thủy đàng hoàng!
Chuyên than thở:
- Vậy là tao thua rồi!
Nhiệm vừa đi vừa ḍm dáo dác, ư chừng muốn t́m xem Chuyên và Mẫn nấp ở đâu
. Thủy đi bên cạnh, vẫn áo trắng thêu bông đỏ. Có lẽ đó là chiếc áo ưa thích
nhất của cô . Cả hai bước lên những bậc thang và trong thoáng mắt mất hút sau
cửa rạp.
Chuyên khều Mẫn, giọng ỉu x́u:
- Thôi về!
Mẫn cười nói:
- Mày chuẩn bị tiền dẫn tụi tao đi ăn phở đi chứ!
Chuyên không trả lời Mẫn. Anh vừa đi vừa lẩm bẩm:
- Tức thật!
- Mày dở th́ thua chứ tức ǵ! - Mẫn nói .
- Tao thua không phải tại tao dở. Thế mới tức!
- Không dở sao lại thua ? - Mẫn bắt bẻ.
Chuyên tặc lưỡi:
- Nếu tao rủ em Sương đi xem phim, có thể em sẽ đi nhưng tao không dám rủ,
bởi v́ tao yêu em thật. Tao rủ, nếu em từ chối, chắc tao trốn luôn. Thằng Nhiệm
th́ khác, gặp ai nó cũng tán bừa, được th́ tốt, không được th́ thôi, y như xổ số
kiến thiết vậy, chẳng đắn đo ǵ ráo . Yêu như nó...
Mẫn bênh Nhiệm:
- Nhưng nó cũng phải có nét hấp dẫn ǵ đó em Thủy mới chịu đi chơi với nó
chứ!
Chuyên gật gù:
- Cũng có thể. Nhưng vấn đề là em Thủy đă đi làm do đó em bạo dạn hơn em
Sương của tao . Em Sương đang đi học, c̣n nhút nhát...
- Nhưng mày đă rủ em đi chơi đâu mà biết em nhát?
- Cần ǵ rủ mới biết. Nói chuyện với em mấy lần là biết liền.
Mẫn ṭ ṃ:
- Mày nói với em những chuyện ǵ?
Chuyên ấp úng:
- Th́ nói ... đủ thứ chuyện...
Mẫn hỏi tới:
- Mày đă nói mày yêu em chưa ?
- Chưa .
- Sao chưa nói ?
Chuyên hích vai Mẫn:
- Mày chẳng biết cái quái ǵ hết! Không phải bao giờ cũng có thể nói tiếng
"yêu" một cách dễ dàng. Phải đợi đúng... thời cơ mới được!
Mẫn cười:
- Gặp tao là tao nói đại .
Chuyên nhăn mặt:
- Mày đừng có bắt chước thằng Nhiệm. Bộp chộp như nó chẳng bao giờ thành
công.
Mẫn nhún vai:
- Giỡn hoài! Rủ được em Thủy đi xem phim mà mày bảo không thành công!
Chuyên đực mặt ra:
- Ừ hén! Tao cũng chẳng hiểu ra làm sao!
Mẫn vung tay:
- Tối nay tao sẽ "phỏng vấn" nó xem thử nó áp dụng bí quyết ǵ trong
chuyện này .
Gần mười giờ khuya, Nhiệm mới ṃ về nhà, mặt mày tươi roi rói như mới bắt
được vàng.
Mẫn nhỏm ngay dậy:
- A, chào người hùng! Đi đâu giờ này mới về?
- Th́ đi xem phim với em chứ đi đâu!
- Xem phim ǵ mà tới mười giờ?
Nhiệm nháy mắt:
- À, xem phim ra c̣n dẫn em đi ăn.
Chuyên khịt mũi:
- Ngon quá hén!
- Ngon chứ sao không! Ít ra cũng ngon hơn mày!
Mẫn hỏi:
- Mày nói cách nào mà em chịu đi xem phim với mày hay vậy ?
Nhiệm "xổ" câu quen thuộc:
- Th́ như một người yêu nói với một người yêu vậy thôi ...
Mẫn cười:
- Mày nói sao ?
Nhiệm ngó lên trần nhà:
- Để tao nhớ coi! À, tao bảo với em là "Tối nay em đi xem phim với tụi anh
không?" Em hỏi "Tụi anh là những ai ?" Tao nói "Là anh, anh Chuyên với anh Mẫn".
Em lắc đầu nguầy nguậy "Thôi, em hổng có thèm đi với anh Chuyên và anh Mẫn đâu,
em chỉ đi với ḿnh anh thôi à"...
Chuyên đập chân xuống giường, ngắt lời:
- Mày xạo vừa vừa để tụi tao c̣n nghe cho thủng chứ!
Nhiệm tặc lưỡi:
- Th́ có sao tao kể vậy ...
- Có sao kể vậy cái con khỉ! Kể đàng hoàng đi!
Nhiệm xốc lại cổ áo:
- Kể đàng hoàng hả? Kể đàng hoàng th́ như thế này . Hôm trước tao xuống
gặp em hỏi "Em nghe cuộn băng Boney M. có thích không?" Em bảo "Thích". Tao khoe
"Tụi Beatles hát cũng hay lắm". Em sáng mắt lên "Anh có không, cho tôi mượn đi".
Thế là tao lựa cuộn băng Beatles có bản "Yesterday" cho em mượn. Mấy bữa sau tao
lại hỏi "Em thích nhạc Beatles không?" Em bảo "Thích". Tao hỏi tiếp "Thích bản
"Yesterday" không?". Em lại đáp "Thích". Thế là tao làm tới luôn "Rạp Ḥa B́nh
đang chiếu phim "Yesterday" nè, trong phim có bốn thằng nhóc bắt chước John
Lennon, Paul Mc. Cartney, Ringo Starr... có hát cả bài "Yesterday" nữa, hay
lắm!". Thế là em gật đầu một cái rụp!
Mẫn hít hà:
- Chà, chà, tao không ngờ mày cũng "chiến lược" gớm!
Nhiệm cười đắc ư:
- Chứ sao! Trong t́nh yêu, muốn thành công phải thăm ḍ đối phương kỹ càng
rồi sau đó giành thắng lợi từng bước...
Chuyên cắt ngang:
- Như vậy em đi xem phim là v́ thích bản "Yesterday" chứ đâu phải là v́
thích mày!
Câu "xỏ" của Chuyên làm Nhiệm cụt hứng. Anh trợn mắt:
- Ai bảo mày vậy ? Mày thua cuộc rồi bây giờ định t́m cách "đại hạ giá"
thành công của tao phải không? Nói thật cho tụi mày biết, khi năy trong rạp hát,
tao và em đă hôn nhau mùi mẫn...
Mẫn cười cười:
- Thật không?
Nhiệm "hừ" một tiếng:
- Tao xạo mày làm ǵ!
Mẫn lại hỏi:
- Mày hôn em mấy cái ?
Nhiệm lúng túng:
- Tao không nhớ. Khoảng bảy tám cái ǵ đó!
Mẫn nheo mắt:
- C̣n em cho lại mày mấy cái ?
Nhiệm ngẩn người ra:
- Cho mấy cái ǵ?
Mẫn cười h́ h́:
- Th́ mấy cái tát chứ mấy cái ǵ!
Nhiệm nhảy chồm chồm:
- Nè, nè, mày đừng có bắt chước thằng Chuyên bôi bác tao nghe chưa!
Mẫn kéo dài giọng:
- Tao nói thật chứ bôi bác ǵ! Mày chỉ giỏi xạo! Mày mà hôn được em Thủy,
tao đi đầu xuống đất liền!
Nhiệm gật đầu:
- Tao có hôn thật. Nhưng chỉ hôn một cái thôi .
- Sao khi năy mày bảo hôn bảy, tám cái ?
Nhiệm nuốt nước bọt:
- Khi năy tao đùa . Tao chỉ hôn có một cái .
Mẫn nhún vai:
- Một cái cũng không có! Đừng xạo!
Thấy Mẫn cương quyết không chịu nhượng bộ, Nhiệm đành xuống nước:
- Th́ không hôn. Nhưng mà có... cầm tay ...
Chuyên vọt miệng:
- Cầm tay cũng không luôn!
Nhiệm quắc mắt:
- Có. Tao cầm đàng hoàng!
- Xạo .
- Thật. Mày không tin th́ thôi!
Chuyên bĩu môi:
- Mày cầm tay mày th́ có. Tay trái cầm tay phải chứ ǵ?
Nhiệm sừng sộ:
- Dẹp mày đi!
Chuyên vẫn bướng bỉnh:
- Dẹp mày th́ có!
Đang tức tối, Nhiệm chợt nhớ ra "món nợ" của Chuyên. Mắt anh sáng lên:
- Dẫn tụi tao đi ăn phở đi mày!
Nghe nhắc đến chuyện phở, Chuyên xụi lơ:
- Giờ này khuya rồi mà đi đâu!
- Vậy th́ sáng mai!
Chuyên thở dài:
- Ừ, sáng mai .
Mẫn b́nh luận:
- Nói ǵ th́ nói, bữa nay thằng Nhiệm vẫn "đại thắng", vừa được đi xem
phim với em vừa được thằng Chuyên bao ăn phở.
Nghe khen, Nhiệm rung đùi, ba hoa:
- Tao đă nói rồi, trong t́nh yêu ...
Mẫn cắt ngang:
- Thôi, thôi, tao khen mày là đủ rồi . Mày khỏi cần huênh hoang thêm nữa .
Chuyên hắng giọng:
- T́nh yêu c̣n trăm ngàn thứ phức tạp khác nữa chứ đâu phải chỉ đi xem
phim...
Nhiệm liếc Chuyên:
- Khiêu khích ǵ đó mày ?
- Khiêu khích ǵ đâu! Tao chỉ nói vậy thôi!
Nhiệm gật gù:
- Được rồi! Để đó, tao sẽ cho tụi mày coi!
Mẫn ngó Nhiệm:
- Coi cái ǵ?
- Coi cái ǵ đến lúc đó sẽ biết!
Chuyên cười khi dể:
- Mày chỉ giỏi tài "hù"!
Nhiệm không thèm trả lời . Anh đi thay áo và bước lại lu nước rửa mặt,
phớt lờ lời châm chọc của Chuyên:
- Rửa sơ sơ thôi! Coi chừng trôi hết son môi của em Thủy bây giờ!
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15