Pḥng Trọ Ba Người
Nguyễn Nhật Ánh

CHƯƠNG 12

      "Thanh Hương" viết thư cho Mẫn đều đều .
      Đúng như kế hoạch, cứ cách khoảng một tuần hoặc mười ngày, một lá thư đầy nũng nịu bay về căn gác trọ.
      Bây giờ không chỉ Mẫn mà cả Chuyên và Nhiệm đều nôn nao mong ngóng thư của em "Thanh Hương". Cả hai gặp em Sương và em Thủy hằng ngày, những ǵ cần nói đă nói ... sạch sành sanh, ít khi có chuyện thư qua thư lại lôi thôi . V́ vậy đối với Chuyên và Nhiệm, "hiện tượng thư t́nh" của Mẫn có một sức hấp dẫn đặc biệt, như thể đó là một món chơi sang mà những chàng Don Juan b́nh dân như Chuyên và Nhiệm không bao giờ sắm nổi .
      Có khi Thu Thảo nổi hứng ngưng viết thư liền tù t́ nửa tháng khiến Chuyên và Nhiệm phải thấp thỏm hỏi Mẫn:
      - Mày và em Thanh Hương đang giận nhau hả?
      - Đâu có.
      - Chứ sao kỳ này em lâu viết thư vậy ?
      - Tao cũng chẳng biết. Có lẽ em đang bận ôn thi kiểm tra học kỳ.
      Hôm sau, Mẫn hỏi Thu Thảo . Cô cười:
      - Tại em đang nghĩ cách viết sao cho nó khang khác một chút. Hẹn đi chơi hoài, "mỏi chân" quá!
      Câu nói đùa của Thu Thảo khiến Mẫn ph́ cười .
      Trong những lá thư gần đây, Thu Thảo không c̣n viết theo "lá thư mẫu" của Mẫn nữa . Cô yêu cầu Mẫn cho cô được quyền "tự do sáng tác". Cô bảo như thế nó tự nhiên hơn, đồng thời cũng thích thú hơn.
      Mẫn đồng ư ngay đề nghị của Thu Thảo . Anh cũng đă bắt đầu chán cái tṛ "soạn thảo thư t́nh", một nhiệm vụ nặng nề quá sức anh và những sơ hở tệ hại trong quá tŕnh thực hiện nhiệm vụ quỉ quái đó có thể phản lại anh bất cứ lúc nào .
      Vả lại, đọc những lá thư do Thu Thảo sáng tác, Mẫn c̣n được thưởng thức cái cảm giác ṭ ṃ thú vị, chứ như trước đây, anh chẳng hề chờ đợi một điều ǵ trong những lá thư do chính anh viết ra .
      Và những lá thư của Thu Thảo - Thanh Hương luôn luôn khiến Mẫn ngạc nhiên về nội dung trữ t́nh cũng như giọng điệu êm ái đáng yêu của nó.
      Mỗi lần đọc thư Thanh Hương, Nhiệm cứ xuưt xoa luôn miệng:
      - Chậc! Con bé của mày viết thư dễ thương ác!
      Chuyên th́ gật gù, lẩm bẩm:
      - Tao không ngờ thằng Mẫn lại "cua" được một em "chiến" như vậy .
      Rồi Chuyên ngó Mẫn:
      - Hôm nào mày dẫn em về đây chơi đi!
      Lời đề nghị bất ngờ của Chuyên khiến Mẫn giật thót. Anh lúng túng:
      - Để từ từ...
      - Từ từ ǵ nữa! Mày quen em đă mấy tháng rồi!
      Mẫn t́m cách hoăn binh:
      - Tao c̣n phải hỏi ư kiến em đă! Nhiều khi em ngại ...
      - Có ǵ đâu mà ngại ?
      - Ngại chứ! Nhất là cái miệng thằng Nhiệm!
      Nghe "đụng" đến ḿnh, Nhiệm vội vàng trấn an Mẫn:
      - Tao thề là khi gặp em Thanh Hương, tao sẽ câm như hến.
      Mẫn nheo mắt:
      - Ai tin mày nổi!
      Nhiệm cả quyết:
      - Th́ mày với thằng Chuyên tin. Tao thề là tao sẽ im thin thít. Nếu cần, mày cứ lấy băng keo dán miệng tao lại .
      Chuyên vỗ vai Mẫn:
      - Mày đừng lo! Tao c̣n giữ cuộn băng "tấu hài" của thằng Nhiệm trong tay, nó không dám giở tṛ ǵ đâu!
      Nhiệm gật đầu lia lịa:
      - Đúng rồi! Tao ngu ǵ "hại" mày để cho mày "hại" lại tao!
      Sự "đầu hàng" hăng hái của Nhiệm khiến Mẫn mím môi lại để khỏi bật cười . Anh chưa kịp nói ǵ th́ Chuyên đă nhắc:
      - Vậy mày định hôm nào giới thiệu em Thanh Hương với tụi tao ?
      Mẫn lấp lửng:
      - Chưa biết.
      Chuyên nhăn nhó:
      - Mày phải cho biết trước để tụi tao c̣n sửa soạn đón tiếp chứ!
      Mẫn cứ một mực lừng khừng:
      - Tao c̣n phải xin ư kiến em...
      - Th́ xin lẹ lẹ đi!
      - Ừ, mốt tao xin.
      Nhưng rồi Mẫn lờ tịt.
      Chuyên và Nhiệm sau vài lần nhắc nhở, thúc giục, thậm chí "chửi rủa" Mẫn thậm tệ nhưng thấy Mẫn cứ trơ ra, lúc nào cũng chỉ nhe răng cười trừ, cả hai chán quá không thèm đ̣i gặp Thanh Hương nữa . Chuyên nghĩ sở dĩ Mẫn chưa "ra mắt" người yêu với bạn bè là tại Thanh Hương "nhát". Nhiệm suy luận "thực tế" hơn: "Hay là người yêu thằng Mẫn cũng có cái chân bị tật giống như nó?". Tất nhiên Nhiệm chỉ thắc mắc trong bụng.
      Nhưng đoán ǵ th́ đoán, cho đến nay Chuyên và Nhiệm vẫn chỉ mới biết Thanh Hương qua những lá thư t́nh định kỳ của cô, những lá thư mà sự dịu dàng đặc biệt của chúng khiến cả ba chàng trai lần nào đọc cũng cảm thấy bồi hồi .
      V́ vậy, hôm nay nghe Thu Thảo bảo "sẽ viết cho nó khang khác", Mẫn giật ḿnh:
      - Viết khang khác là viết sao ?
      Thu Thảo cười bí mật:
      - Viết sao th́ khi nhận được thư anh sẽ biết.
      - Biết bây giờ không được hả?
      - Không được! Thư t́nh ai lại nói trước!
      Mẫn thở ra:
      - Vậy th́ thôi! Lật tập ra học đi!
      - Làm ǵ học liền vậy! Ngồi chơi thêm mười phút nữa đi! - Thu Thảo nài nỉ.
      Mẫn khăng khăng:
      - Không "ngồi chơi" ǵ hết! Không nói cái vụ "khang khác" kia th́ lấy bài ra học!
      Thái độ "thù vặt" của Mẫn khiến Thu Thảo tức cành hông.
      Cô vừa lúi húi lục tập vừa giở giọng bướng bỉnh:
      - Học th́ học! C̣n chuyện kia th́ anh đừng ḥng "dụ khị"!
      Rốt cuộc, Mẫn chẳng moi được ǵ ở Thu Thảo .
      Phải đợi đến năm ngày sau, khi nhận được thư của Thanh Hương, anh mới biết cái khang khác đó là ǵ.
      Lá thư mở đầu bằng hai chữ cộc lốc: "Anh Mẫn".
      Những tính từ âu yếm quen thuộc như "thân yêu", "yêu quí" rơi đâu mất. Thô bạo hệt như nhà đèn "cúp" điện, Thu Thảo "cúp" thẳng tay những từ ngữ đầy âm vang đó.
      Tiếp theo, thư viết, giọng sặc mùi ... chiến tranh lạnh: "Bây giờ, tôi mới biết anh là một kẻ lừa dối, một người có họ hàng với ... chú Cuội . Tôi sẽ không nói quanh co dài ḍng, bởi trong t́nh cảm sự thẳng thắn bao giờ cũng đáng quí dù đôi khi nó đem lại sự khó chịu, như trong trường hợp này, v́ vậy tôi sẽ không ngần ngại mà nói rằng: anh xạo! Anh bảo tôi là người bạn gái duy nhất mà anh quen, vậy chứ cô Thu Thảo là ai ? Tất nhiên, câu hỏi của tôi cũng là câu trả lời, một câu trả lời khá cay đắng đối với tôi . V́ vậy, anh khỏi cần phải t́m cách thanh minh, giải thích lôi thôi . Vả lại, tôi cũng không cần và không muốn nghe những lời bịa đặt của anh thêm một lần nào nữa".
      Những ḍng cuối thư lạnh lẽo, đầy âm khí, đọc lên muốn toát mồ hôi lạnh: "Gởi anh lời từ biệt. Chúc anh hạnh phúc".
      Mặc dù biết đây chỉ là một tṛ chơi, lá thư đầy dẫy những lời lẽ nặng nề của "Thanh Hương" vẫn khiến Mẫn cảm thấy bồn chồn. Giọng điệu ch́ chiết của lá thư này quả thật khác xa cái giọng điệu thủ thỉ, dịu dàng mà anh đă quen nghe và quen đắm ḿnh trong nỗi xúc động mơ hồ do nó gây ra .
      Chuyên và Nhiệm càng sững sờ hơn cả Mẫn. Cả hai cứ giật ḿnh thon thót theo từng ḍng "tối hậu thư" của người đẹp... không chân dung kia .
      Nhiệm chép miệng than thở:
      - Kiểu này th́ nguy tới nơi rồi! Hệt như "bản án" của em Thủy gởi tao trước kia!
      Chuyên khịt mũi:
      - Thằng Mẫn nguy hơn mày nhiều! Lúc trước, mày chỉ bị cái tội "bốc phét" quá trớn về chuyện mày với em Thủy . Tội đó dù sao cũng c̣n nhẹ, thuộc phạm vi "nội bộ". Đằng này, chuyện thằng Mẫn lại dính dáng đến người thứ ba . Thế mới chết!
      Từ năy giờ, Mẫn ngồi bó gối, mặt mày buồn xo . Nghe Chuyên phân tích và "luận tội" như một quan ṭa, Mẫn lẩm bẩm, giọng rầu rĩ:
      - Đúng là chết thật!
      Nói xong, Mẫn duỗi chân, ngă người vào lưng ghế y như chuẩn bị... chết ngay tại chỗ khiến Nhiệm hốt hoảng la lên:
      - Mày làm ǵ x́u quá vậy! B́nh tĩnh đi! Để tụi tao nghĩ cách giải quyết "ca" này cho!
      Mẫn vẫn nằm ngửa, mắt nh́n lên trần nhà, phều phào:
      - Tụi mày nghĩ lẹ lẹ đi! Nghĩ chậm, tao "đi luôn" ráng chịu à!
      Nghe Mẫn "hù", Nhiệm càng hoảng:
      - Rồi, rồi! Chờ một chút! Có ngay đây!
      Nhưng rồi nghĩ hoài mà chẳng "có ngay" được một chút sáng kiến nào, Nhiệm vội thúc cùi tay vô hông Chuyên:
      - Nghĩ trước đi mày!
      Chẳng đợi Nhiệm giục đến lần thứ hai, Chuyên quay sang Mẫn, hắng giọng hỏi:
      - Tại sao em Thanh Hương lại biết Thu Thảo ?
      Mẫn lắc đầu:
      - Tao chẳng hiểu .
      - Có bao giờ mày nói cho em Thanh Hương về Thu Thảo không?
      - Không bao giờ!
      - Mày nhớ kỹ đi! Có lúc nào mày vô t́nh...
      Mẫn cau mặt, cắt ngang:
      - Tao đă nói rồi! Không bao giờ!
      Chuyên nhíu mày:
      - Thế th́ lạ thật!
      Mẫn nhếch mép:
      - Hay là mày với thằng Nhiệm "x́" cho em Thanh Hương biết?
      Nhiệm trợn mắt:
      - Nè, nè, không có nghi ẩu à nghen! Tụi tao có biết em Thanh Hương là ai đâu!
      Mẫn nheo mắt:
      - Biết đâu trong lúc tao đi vắng, em Thanh Hương ḷ ḍ tới đây t́m tao . Gặp tụi mày, tṛ chuyện một hồi, thế là qua cái "loa phóng thanh" của thằng Nhiệm, em biết tỏng ṭng tong hết mọi chuyện.
      Nhiệm giẫy nẩy như đỉa phải vôi:
      - Chẳng có ma nào tới đây t́m mày hết! Đừng có nghi ngờ bậy bạ!
      Mẫn cắn môi:
      - Chứ tại sao em Thanh Hương lại biết Thu Thảo ?
      Nhiệm hừ mũi:
      - Lẽ ra chính mày phải biết điều đó!
      Chuyên liếc mẫn:
      - Nhưng mà giữa mày với em Thu Thảo có ǵ không?
      - Có ǵ là có ǵ?
      - Nghĩa là có ǵ... để cho em Thanh Hương phải nghi ngờ...
      Chẳng để cho Chuyên nói hết câu, Mẫn sầm mặt:
      - Chẳng có ǵ sất! Tao đă nói bao nhiêu lần rồi mà tụi mày cứ hỏi tới hỏi lui hoài!
      - Th́ tại em Thanh Hương "làm ḿnh làm mẩy" ghê quá nên tao hỏi vậy thôi! - Rồi Chuyên gục gặc &##273;ầu - Thôi được rồi! Nếu giữa mày và em Thu Thảo không có ǵ... lôi thôi, th́ "ca" này cũng dễ dàn xếp thôi!
      - Ở đó mà dễ!
      Chuyên quả quyết:
      - Tao đă nói dễ là dễ! Vấn đề là mày phải t́m cách "tiếp cận" với em, rồi lựa lời giải thích...
      Mẫn nhún vai:
      - Em đă bảo em cóc cần nghe tao giải thích kia mà!
      Chuyên cười mũi và nói bằng giọng lơi đời:
      - Mày hơi đâu tin lời bọn con gái! Em nói là nói vậy thôi, chứ trong thâm tâm em vẫn muốn nghe mày phủ định những điều em nghi ngờ.
      Sự phân tích tâm lư sâu sắc và thấm đượm tinh thần lạc quan chủ nghĩa của Chuyên giúp Mẫn "sáng" ra . Anh gật gù:
      - Được rồi! Tao sẽ gặp em!
      Nhưng trong khi chờ đợi gặp được em, suốt buổi chiều và tối hôm đó, Mẫn quấn chăn nằm thu lu trên giường, chỉ tḥ mỗi cái đầu ra ngoài để triển lăm một bộ mặt "đẫm nước mắt", c̣n rầu rĩ và đáng thương hơn cả anh chàng Werther của Goethe, khiến Chuyên và Nhiệm phải thay nhau an ủi và động viên đến khô cả nước bọt. C̣n Mẫn th́ vừa thở vắn than dài vừa cố gh́m ḿnh để khỏi bật cười thành tiếng.
      Đó là tất cả những hậu quả không thể nào lường trước của cái mà Thu Thảo gọi là "viết cho nó khang khác". Trước t́nh huống bất ngờ đó, Mẫn không c̣n cách nào khác là phải ứng diễn thật tốt vai kịch oái ăm của ḿnh, với một tâm trạng nửa thinh thích nửa hồi hộp.
      Nhưng Thu Thảo không dừng lại ở đó.
      Với bản tính nghịch ngợm, một tháng sau, Thu Thảo lại "đánh" trực tiếp vào "người yêu" của Mẫn.
      Không hề nghi ngờ chút ǵ về tính chân thật trong những lời "tâm sự" của Mẫn, cô lại giở giọng giận dỗi:
      "... Trong khi những dấu hỏi về nhân vật Thu Thảo vẫn c̣n đó, tôi lại phát hiện ra anh đang quan hệ t́nh cảm với cô Thủy nào đó nữa . Thật là quá sức chịu đựng của một người con gái cả tin như tôi ..."
      Lá thư của Thu Thảo khiến Mẫn toát mồ hôi . Khi bảo "người yêu" của ḿnh tên... Thủy, Mẫn định trả lời lấp liếm cho qua chuyện, không ngờ Thu Thảo nhớ dai c̣n hơn cả... máy tính điện tử và bây giờ lại lôi cái tên đó ra để "hại" anh.
      V́ không đề pḥng t́nh huống trớ trêu đó, Mẫn vẫn hăm hở bóc thư ra cho cả bọn xem chung như thường lệ.
      Vừa lướt qua lá thư, Nhiệm đă nhảy dựng lên:
      - Chết mẹ rồi! Thằng Mẫn "đâm sau lưng chiến sĩ"!
      Chuyên cũng ngớ người ra:
      - Quỉ quái ǵ vậy nè!
      Nhiệm chồm tới chộp lấy vai Mẫn, gầm gừ:
      - Chơi tṛ ǵ vậy mày ?
      Mẫn ú ớ:
      - B́nh tĩnh nào! Chắc là có sự nhầm lẫn ǵ đây!
      Nhiệm nghiến răng:
      - Nhầm lẫn ǵ nữa! Em Thanh Hương của mày đă "khai" tên người yêu của tao trong thư rơ ràng ràng!
      Mẫn nhăn nhó:
      - Buông tay ra đi! Tao thề là tao không hề đụng đến em Thủy của mày, dù chỉ một sợi tóc.
      Nhiệm buông tay ra nhưng mặt mày vẫn chưa hết căng thẳng. Anh mím môi:
      - Vậy tại sao em Thanh Hương lại "đặt vấn đề" em Thủy ở đây ?
      Mẫn găi đầu , ấp úng giải thích:
      - Chắc là em nghe lộn! Hôm trước em hỏi thăm về bạn bè của tao, tao có kể cho em nghe về mày với thằng Chuyên. Nhân tiện, tao nhắc đến em Sương và em Thủy! - Rồi Mẫn chép miệng, than thở - Không hiểu em nghe ba chớp ba nhoáng thế nào mà lộn em Thủy của mày thành... của tao!
      Nhiệm tỏ vẻ ấm ức:
      - Lộn ǵ mà lộn "độc" vậy không biết!
      Rồi anh liếc Mẫn bằng ánh mắt nghi hoặc:
      - Mà mày nói sao nghe khó tin quá!
      Mẫn nuốt nướt bọt:
      - Tao xạo mày làm ǵ!
      Chuyên hắng giọng:
      - Chắc là thằng Mẫn nói thật! Theo nhận định của tao th́ quan hệ giữa nó và em Thủy không hề có một dấu hiệu khả nghi nào . Trong trường hợp này, có lẽ là em Thanh Hương nhầm.
      Nét mặt của Nhiệm rạng rỡ hẳn lên:
      - Ừ, tao cũng nghĩ vậy . Nhưng mà nhầm kiểu này th́... nguy hiểm quá! Em Thủy mà...
      Nhiệm đang nói bỗng ngừng bặt, mắt ngó sững về phía cầu thang. Chuyên và Mẫn liền nhất loạt ngoảnh cổ lại, lập tức cả hai đổi sắc mặt và vội vàng mỉm cười tươi tắn:
      - Mời Thủy vào chơi!
      Chuyên vừa nói vừa nghĩ bụng: "Cô ta đúng là một... quái vật linh thiêng! Lần nào cũng vậy, hễ vừa nhắc đến cô ta là cô ta tức khắc xuất hiện!".
      Thủy bước vào . Cô nh́n Nhiệm, cười cười:
      - Anh vừa nói xấu ǵ em đó?
      Nhiệm nín thở:
      - Nói xấu ǵ đâu! Anh định nói: "Em Thủy mà lên đây chơi th́ tụi ḿnh... thích phải biết!" nhưng anh vừa mới nói có nửa câu th́ em đă lên tới .
      Thủy bĩu môi:
      - Anh chỉ được cái tài nói phét!
      Nhiệm găi đầu:
      - Phét đâu mà phét! Anh nói thật đó!
      Thủy rùn vai:
      - Em không tin!
      Rồi cô ch́a cuộn băng trong tay ra:
      - Trả anh nè!
      Nhiệm cầm lấy cuộn băng, hỏi:
      - Em mượn cuộn khác không?
      Thủy lắc lắc mái tóc:
      - Mượn! Anh c̣n cuộn băng nào hay không?
      Th́nh ĺnh Chuyên hắng giọng chen vào:
      - Tôi có cuộn băng hay lắm! Thủy mượn không, tôi cho mượn.
      - Băng ǵ vậy ? - Thủy hỏi, giọng ṭ ṃ.
      Chuyên tỉnh khô:
      - Băng "ca nhạc theo yêu cầu"! Cuộn băng này hôm trước tôi nhờ Nhiệm thu giùm!
      Nhiệm quắc mắt nh́n Chuyên:
      - Vừa phải thôi nghen mày!
      Rồi anh hấp tấp nói với Thủy:
      - Em đừng có nghe lời anh Chuyên! Ảnh nói đùa đó! Để anh lấy băng cho em mượn!
      Sau khi "hăm dọa" Chuyên bằng một tia nh́n như muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ, Nhiệm bước lại chỗ hộp băng lục lục t́m t́m.
      Lát sau, anh rút ra một cuộn băng ABBA đưa cho Thủy .
      Thủy cầm cuộn băng lật tới lật lui một lát rồi đưa trả lại:
      - Cuộn băng này hôm trước anh cho em mượn một lần rồi mà!
      Nhiệm gật đầu:
      - Ừ, nhưng nhạc hay ḿnh nghe đi nghe lại đâu có sao! Em cứ cầm về nghe đi! Trong đó có bản "Lay all your love on me" anh rất thích.
      Đợi cho Thủy vừa xuống khỏi cầu thang, Nhiệm lập tức quay sang Chuyên, nghiến răng ken két:
      - Tính giở tṛ đểu hả mày ?
      Chuyên nhe răng cười:
      - Ai mà thèm giở tṛ với mày! Tao chỉ "hù" chơi vậy thôi!
      Nhiệm cau có:
      - Thôi dẹp đi! "Hù" cũng không được! Mày "hù" kiểu đó có ngày tao đứng tim tao chết, mày ráng chịu à!
      Chuyên nheo mắt:
      - Sức mấy mà mày dám chết! Mày chết th́ bỏ em Thủy cho ai! Nhất là lúc này tụi mày chuyển "tông" qua "anh anh em em" nghe ngọt xớt cứ như đường cát pha ... đường phèn.
      Nhiệm cười khảy:
      - Mày làm như mày với em Sương dạo này không "anh anh em em" vậy! Nói thật với mày là tao biết hết.
      Chuyên ấp úng:
      - Th́ tao có... chối đâu!
      Mẫn dang hai tay, hệt như trọng tài quyền Anh, dơng dạc phán:
      - Vậy là huề! Khỏi căi!
      Rồi Mẫn quay sang Nhiệm, trách:
      - C̣n mày, sao không cho em Thủy mượn cuộn băng mới mà đưa băng cũ chi vậy ?
      - Th́ tao đă nói rồi! Để cho em nghe lại bản "Lay all your love on me"!
      - Sao phải nghe lại bản đó?
      Nhiệm xoa cằm:
      - Th́ để... pḥng xa . Biết đâu những điều em Thanh Hương "tố cáo" trong thư nó... đúng th́ sao! Do đó, tao mượn bản nhạc để dặn em: "Lay all your love on me!". Hăy dồn tất cả t́nh yêu của em cho anh! Đừng có chia cho thằng Mẫn một chút xíu nào hết, dù nó có mon men tới xin xỏ, lạy lục...
      Mẫn "x́" một tiếng:
      - Thôi đi mày ơi! Mày làm như ai cũng quen cái thói năn nỉ, ỉ ôi với bọn con gái như mày! Tao thèm vào em Thủy! Em Thanh Hương của tao c̣n dễ thương hơn em Thủy của mày gấp một trăm lần!
      Thấy Mẫn chê bai người yêu của ḿnh, Nhiệm cáu tiết:
      - Đừng có nói dóc! Nếu người yêu của mày dễ thương sao mày không dám giới thiệu với tụi tao ?
      Bị phản đ̣n th́nh ĺnh, Mẫn bối rối:
      - Không phải là không dám! Nhưng tao c̣n phải hỏi ư kiến em...
      Nhiệm trề môi:
      - Ư kiến cái con khỉ! Tháng trước mày cũng bảo để hỏi ư kiến, tháng này cũng vậy . Ư kiến cái quái ǵ mà lâu dữ vậy!
      Mẫn tặc lưỡi:
      - Em c̣n lưỡng lự...
      Nhiệm nhún vai, giọng ngang phè:
      - Có cái chuyện cỏn con vậy mà cũng lưỡng lự! Theo tao, mày nên cho em "de" là vừa!
      - Hứ! Nói như mày!
      Rồi không để cho Nhiệm kịp "chất vấn" tiếp, Mẫn đứng dậy bỏ đi tắm. Anh sợ ngồi nán lại, Nhiệm thắc mắc tới thắc mắc lui một hồi, rồi thêm "nhà phân tích" Chuyên xen vào hạch hỏi, anh sẽ lúng túng để lộ bí mật của ḿnh mất.
 

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15

Hosted by www.Geocities.ws

1