Pḥng Trọ Ba Người
Nguyễn Nhật Ánh

CHƯƠNG 11

  Từ nhà Thu Thảo đến chỗ Mẫn, thư đi mất hai ngày .
      Đến Trưa đó, vừa đi học về đến nhà, Mẫn cảm thấy Nhiệm và Chuyên nh́n ḿnh bằng ánh mắt khác lạ. Vẻ ranh mănh hiện rơ trong những nụ cười kín đáo .
      Mặc dù thừa biết chuyện ǵ, Mẫn vẫn làm bộ ngạc nhiên:
      - Làm ǵ tụi mày nh́n tao dữ vậy ?
      Nhiệm cười cười:
      - Tự nhiên bữa nay tao phát hiện mày đẹp trai dễ sợ!
      - Đía đi mày!
      - Thật chứ đía ǵ! Nếu không, sức mấy mà em Thanh Hương mê mày!
      Mẫn giả vờ giật ḿnh:
      - Em Thanh Hương nào ?
      Chuyên phát vào vai Mẫn:
      - Thôi đừng làm bộ nữa, mày ơi! Lộ tẩy hết rồi!
      Mẫn giữ vẻ mặt ngơ ngác:
      - Tụi mày nói ǵ tao không hiểu!
      - Muốn hiểu, trưa nay mày dẫn tụi tao đi ăn phở là hiểu liền!
      Mẫn sờ túi:
      - Tiền đâu mà ăn phở?
      Nhiệm khoát tay:
      - Yên chí! Tao cho mày mượn.
      Mẫn làm bộ thắc mắc:
      - Nhưng tại sao tao phải dẫn tụi mày đi ăn phở? Có chuyện ǵ vậy ?
      Chuyên móc lá thư trong túi ra, huơ qua huơ lại trước mặt:
      - Chuyện này nè!
      Mẫn trố mắt:
      - Thư của ai vậy ?
      - Của mày chứ của ai!
      - Nhà tao gởi lên hả?
      - Thôi đi! Mày đừng có giả bộ ngờ nghệch! Đây là thư của em Thanh Hương gởi cho mày .
      Mẫn làm bộ mừng rỡ và quưnh quáng chồm tới chộp lá thư trên tay Chuyên:
      - Đưa đây!
      Nhưng Chuyên đă vội vă rụt tay lại:
      - Đâu có đơn giản vậy được! Phải "chuộc" lá thư này bằng một chầu phở đàng hoàng!
      - Dễ thôi! - Mẫn nhanh nhẹn đồng ư, mặt tươi rói - Mười chầu cũng được chứ đừng nói một chầu!
      Nhiệm tỏ ra độ lượng:
      - Khỏi! Hoàn cảnh của mày khó khăn, tụi tao chỉ "bóc lột" một chầu thôi!
      Thế là trưa đó, thay v́ lui cui nấu cơm như thường lệ, cả ba kéo ra quán phở gần nhà.
      Mẫn vừa húp phở ś sụp vừa khoái trá vểnh tai nghe những lời "chúc tụng" nồng nhiệt của Chuyên và Nhiệm:
      - Thế là từ nay đời mày lật qua trang sử mới ...
      - Hết c̣n là "pê-đê cô đơn".
      Nhiệm c̣n ư ử nhạc Trịnh Công Sơn ngay giữa quán:
      - Vẫn biết bên đời c̣n có em...
      Trước sự hào hứng ồn ào của Chuyên và Nhiệm, Mẫn cười tít mắt, mặt mày rạng rỡ như một người đang yêu thực sự. Mà quả là Mẫn cảm thấy thú vị thật. Anh cảm thấy cuộc sống của ḿnh như đổi khác đi, lạ lùng và mới mẻ.
      Sau phần "chúc tụng", tới phần "chất vấn". Đầu óc Mẫn phải làm việc căng thẳng với tốc độ của máy tính điện tử mới có thể trả lời suôn sẻ màn điều tra của Chuyên và Nhiệm về... Thanh Hương.
      Cũng có những lúc Mẫn lúc túng, nói năng mâu thuẫn và lộn xộn nhưng Chuyên và Nhiệm chẳng nghi ngờ ǵ. Cả hai cho là Mẫn không muốn tiết lộ toàn bộ bí mật của ḿnh nên nhiều lúc cố t́nh nói trớ đi .
      Chẳng hạn, Chuyên hỏi:
      - Mày quen em mấy tháng rồi ?
      - Khoảng hai tháng nay .
      - Nhà em ở quận mấy ?
      - Quận sáu .
      - Em làm ǵ?
      - Đi học.
      - Lớp mấy ?
      - Mười hai .
      - Em học trường nào ?
      Mẫn ấp úng:
      - Trường hả? Trường... Bùi Thị Xuân.
      Chuyên hừ giọng:
      - Xạo đi mày!
      Mẫn giật ḿnh:
      - Xạo ǵ đâu ?
      - Vậy mà không xạo! Em ở quận sáu, trường Bùi Thị Xuân ở quận một, sao em học trường đó được?
      Mẫn đành nhe răng cười trừ:
      - Ừ th́ em không học trường đó.
      Nhiệm nhăn nhó:
      - Làm ǵ mày phải giấu giấu giếm giếm vậy ? Bộ mày sợ tụi tao tới trường "cuỗm" mất em hả?
      "Ăn mừng" chuyện t́nh của Mẫn xong, cả ba kéo nhau về nhà.
      Vừa bước qua khỏi cửa, Nhiệm đă giục Mẫn:
      - Bây giờ mở thư ra đọc đi!
      Mẫn mân mê lá thư vừa "chuộc" được sau chầu phở, lẩm bẩm:
      - Không biết em viết ǵ trong này!
      Nhiệm sốt ruột:
      - Mở ra coi là biết liền chứ ǵ!
      Mẫn lườm Nhiệm:
      - Ai coi ?
      - Th́ ba đứa ḿnh coi .
      - Hừ! Đọc thư mà mày làm như đọc báo không bằng!
      Rồi Mẫn lên giọng:
      - Đây là chuyện riêng tư!
      Nhiệm dài giọng:
      - Thôi đi mày ơi! Riêng tư quái ǵ! Mày đưa tụi tao đọc, có ǵ tụi tao c̣n góp ư giùm cho .
      Sau khi làm bộ lưỡng lự, Mẫn tặc lưỡi xé phong b́, móc thư ra . Chuyên và Nhiệm lập tức châu đầu vào .
      Mới đọc hai, ba ḍng đầu, Nhiệm đă hít hà b́nh luận:
      - Chà, t́nh quá hén! Mới quen nhau có hai tháng mà đă anh thân yêu rồi . Ngọt c̣n hơn mía lùi!
      Chuyên thở ra:
      - Vậy là mày số dzách rồi! Tao với em Sương yêu nhau mấy ... kiếp rồi mà chưa bao giờ tao được em ban cho một chữ "thân yêu" làm vốn.
      Đọc tới phần dưới, Nhiệm lại la lên:
      - Trời ơi, c̣n hẹn đi chơi nữa!
      Rồi theo một thói quen "tai hại", Nhiệm liền ngâm thơ "tức cảnh":
      - Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé
      Để ḷng buồn anh dạo khắp trông sân
      Ngó trên tay thuốc lá cháy lụi dần
      Anh sẽ nói: gớm, sao mà...
      Mẫn quắc mắt, cắt ngang:
      - Trù ẻo hả mày ?
      Nhiệm găi đầu:
      - Trù ẻo ǵ đâu! Thơ Hồ Dzếch chứ đâu phải thơ tao!
      Mẫn nghiến răng:
      - Thơ ai mặc xác! Em mới vừa hẹn tao, mày đă ông ổng "em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé" là không được đâu à!
      Nhiệm nhún vai:
      - Chà, thằng này mới yêu đă bày đặt hung hăng rồi!
      Mẫn chép miệng:
      - Tao phải bắt chước thằng Chuyên "đề pḥng" mày chứ! Hễ mày c̣n trù ẻo tao một lần nữa, tao sẽ mượn cuộn băng trên thằng Chuyên đến ra mắt em Thủy liền.
      Nghe Mẫn dọa, Nhiệm hoảng hồn:
      - Thôi, thôi, tao lạy mày! Mày đừng có bắt chước cái thằng hại bạn đó. Tao không thèm trù ẻo mày nữa đâu . Ngược lại, từ nay về sau tao sẽ sát cánh bên mày trên những nẻo đường t́nh ái đầy chông gai và cạm bẫy ...
      Nghe cái giọng ve vuốt của Nhiệm, Chuyên bật cười hô hố:
      - Giọng điệu thằng Nhiệm y chang trong mấy tuồng cải lương. Hừ, "những nẻo đường t́nh ái đầy chông gai và cạm bẫy"! Bẫy đâu nhiều vậy ?
      Nhiệm bĩu môi, giọng khi dể:
      - Mày cóc biết ǵ hết! Bẫy của tụi con gái chứ đâu! Đứa nào mà chẳng có trong túi vài chục cái bẫy . Lâu lâu nổi hứng, nó rút ra một cái để trước mặt cho ḿnh đạp chơi .
      Chuyên láu lỉnh:
      - Mày có đạp lần nào chưa ?
      Nhiệm liếm môi:
      - Tao hả? Tao ... đạp hoài!
      Chuyên cười ha hả:
      - Vậy mà lúc nào mày cũng bô bô: "Em Thủy sợ tao một phép".
      Nhiệm găi cằm, bối rối:
      - Th́ hai đứa tao ... sợ qua sợ lại .
      Chuyên nhướng mắt:
      - Đừng xạo mày! Chỉ có mày sợ em chứ em sức mấy mà sợ mày!
      Nhiệm vung tay:
      - Ừ th́ tao sợ. Nhưng tụi mày cũng vậy thôi . Mày th́ sợ em Sương, c̣n thằng Mẫn sợ em Thanh Hương.
      Nghe nhắc đến ḿnh, Mẫn nhỏm người lên:
      - Tao không sợ. Thằng này cóc biết sợ ai!
      - À, à, để đó rồi coi! - Nhiệm gật gù, giọng răn đe - Rồi mày sẽ hiểu thế nào là... lưỡi gươm t́nh ái . Mày chưa tiếp xúc với bọn con gái nhiều, mày chưa biết....
      Mẫn bĩu môi:
      - Mày làm như mày tiếp xúc nhiều lắm vậy!
      Nhiệm vỗ ngực:
      - Ít ra tao cũng yêu nhiều hơn mày . Trước nay tao cũng có sơ sơ khoảng chín, mười mối t́nh gởi "quĩ tiết kiệm" chứ mày th́ mới có một.
      Tự nhiên Mẫn cảm thấy buồn cười . Suưt chút nữa anh đă buột miệng: "Một đâu mà một!" nhưng cuối cùng anh kềm lại được.
      Kể từ hôm đó, Mẫn nghiễm nhiên đứng vào hàng ngũ những chàng Roméo thời đại .
      Bây giờ, sau những giờ đến lớp, anh không c̣n nằm ĺ trên căn gác trọ như trước.
      Thỉnh thoảng, Mẫn chuồn ra khỏi nhà để thực hiện những màn hẹn ḥ tưởng tượng với "người yêu". Để rồi sau đó anh trở về nhà muộn màng với vẻ mặt rạng rỡ và thích thú trả lời úp úp mở mở những câu hỏi ṭ ṃ của Chuyên và Nhiệm.
      - Hôm nay đi chơi đâu vậy ?
      - Đầm Sen.
      - Xa dữ vậy!
      - Ừ.
      - Đi bằng ǵ?
      - Xe PC của em.
      - Ngon quá hén! Mày có dẫn em đi pédalo không?
      - Đương nhiên rồi! Tụi tao ra giữa hồ tâm sự.
      - Tâm sự sao ?
      - Mày hỏi để làm ǵ?
      - Hỏi để... nghiên cứu .
      - Hừm! Lăng xẹt!
      - Thế tụi mày có bị ướt không?
      - Ướt đâu mà ướt! Hồi chiều đến giờ trời đâu có mưa!
      - Th́ trời không mưa . Nhưng tụi mày tâm sự mùi mẫn giữa hồ, nhiều khi tới chỗ xúc động, tụi mày ngă ṭm xuống nước, ai mà biết được!
      Mẫn hừ một tiếng và đưa tay tóm lấy Nhiệm nhưng Nhiệm đă kịp thời nhích ra xa, cười hích hích.
      Khác với Nhiệm, Chuyên "quan tâm" đến chuyện t́nh của Mẫn "sâu sắc" hơn:
      - Bữa nay, chuyện mày tới đâu rồi ?
      Mẫn ấp úng:
      - Tới ... tới ...
      Chuyên sốt ruột:
      - Tới đâu ?
      Mẫn găi đầu:
      - Th́ tới ... Đầm Sen.
      - Hừ! Tới Đầm Sen th́ nói làm quái ǵ! Ư tao muốn hỏi là tới giai đoạn nào rồi .
      - À, tụi tao đang tới giai đoạn... yêu .
      Chuyên lắc đầu nguầy nguậy:
      - Mày trả lời không đúng trọng tâm câu hỏi . Yêu th́ đă đành rồi . Nhưng t́nh yêu nó có nhiều giai đoạn: giai đoạn thăm ḍ, giai đoạn tấn công, giai đoạn xáp lá cà...
      Nhiệm xen vào:
      - Chắc thằng Mẫn đang ở trong giai đoạn lạy lục.
      Mẫn lườm Nhiệm:
      - Làm như mày!
      Chuyên ngó Mẫn:
      - Đừng thèm căi nhau với thằng Nhiệm! Mày trả lời đi! Tới giai đoạn nào ?
      Mẫn ngước nh́n trần nhà:
      - Tới giai đoạn... giai đoạn... xáp lá cà.
      Nhiệm cười hô hố:
      - Xạo đi! Tướng mày mà dám xáp lá cà!
      Mẫn tự ái:
      - Tao "xáp" tuốt!
      Nhiệm nheo mắt:
      - Đừng có dóc! Mày biết xáp lá cà là sao không?
      Mẫn nuốt nước bọt:
      - Là sao ?
      Nhiệm huơ tay:
      - Là phải hôn nhau . Hôn liên tục. Như tao với em Thủy vậy .
      Mẫn gật đầu:
      - Th́ tụi tao cũng có... hôn nhau vậy .
      Nhiệm hỏi gặng:
      - Có không?
      - Có.
      - Nhiều không?
      - À, à, không nhiều lắm!
      Nhiệm phẩy tay:
      - Vậy th́ chưa thể gọi là xáp lá cà được! Mày c̣n đang ở trong thời kỳ "đánh du kích". Hôn em theo kiểu của mày người ta gọi là "hôn lẻ tẻ", nghĩa là thỉnh thoảng thừa cơ em không đề pḥng, mày chồm tới hôn đại một phát rồi rút liền.
      Mẫn đỏ mặt:
      - Tao không có hôn lén, mày! Tao hôn ít nhưng mà hôn đàng hoàng.
      Chuyên lên tiếng can thiệp:
      - Vậy là được rồi! Ít hay nhiều không thành vấn đề, hễ có hôn là coi như đă bước vào giai đoạn xáp lá cà rồi!
      Mẫn liếc Nhiệm, hí hửng:
      - Thấy chưa! Tao đă nói tao xáp lá cà mà mày cứ căi!
      Thấy Chuyên hùa vào với Mẫn, Nhiệm đành cười hề hề thừa nhận "thành quả" của Mẫn.
      Không chỉ "trả lời phỏng vấn", dạo này đêm nào Mẫn cũng tham gia "trao đổi kinh nghiệm" về t́nh yêu với Chuyên và Nhiệm, vốn là chương tŕnh phát thanh độc quyền của hai tên này trong suốt một thời gian dài .
      Bây giờ, Mẫn không c̣n quấn chăn lăn vào một góc tường nằm vểnh tai nghe "ké" chuyện của thiên hạ. Mà, xen kẽ vào những mẩu chuyện về Sương và Thủy, Mẫn đă có thể hùng hồn "đóng góp" phần "tâm sự" của ḿnh:
      - Hôm nay, Thanh Hương của tao ...
      Những lúc đó, nh́n Chuyên và Nhiệm tṛn mắt theo dơi "chuyện t́nh" của ḿnh, Mẫn cảm thấy cuộc sống trở nên b́nh đẳng hơn bao giờ hết và anh tự buông ḿnh vào niềm vui mới mẻ đó một cách vô tư .
 

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15

Hosted by www.Geocities.ws

1