Những chàng trai xấu tính
Nguyễn Nhật Ánh

Chương 3

Nhưng tôi không buồn quan sát Biền. Nó chẳng đáng để tôi ngắm nghía. Tôi đảo mắt t́m đóa quỳnh của tôi. Tôi nhớ khi năy Quỳnh Như mặc áo tắm màu hoa tím. Nhưng chiều nay có một tá con gái cũng bày đặt mặc áo màu tím hoa để làm khổ tôi. Ḍm dáo dác cả buổi, tôi mới phát hiện Quỳnh Như đang thong thả bơi dọc mé hồ, sát về phía tôi. Nó bơi ếch, nhô lên hụp xuống, tóc bết vào vai. Những lần nó trồi đầu lên, gương mặt đẫm nước của nó loang loáng dưới nắng chiều trông xinh tệ. Quỳnh Như dễ thương như thế, trách nào thằng Biền chẳng khoái đi theo... xách dép cho nó.

Trước nay tôi chuyên đi theo Biền, đóng vai tà-lọt. Nó làm ǵ tôi làm nấy. Nó vui, tôi vui ké. Nó buồn, tôi buồn theo. Nhưng hễ thương con nhỏ nào, nó bắt tôi đứng xa xa, không được thương giùm. Lần này, tôi mặc xác Biền. Chẳng lẽ nó biết thương biết nhớ, c̣n trái tim tôi bằng bê tông cốt thép? Hơn nữa, hôm nay Quỳnh Như đâu có thèm ngó tới mặt Biền. Nó chỉ để ư... tôi.

Tôi tưởng tượng lung tung, không dè trúng phóc. Quỳnh Như có tài "thần giao cách cảm". Đang bơi lơm bơm dưới nước, chợt đọc được ư nghĩ tuyệt diệu trong đầu tôi, nó vội vă leo lên bờ và sau khi nh́n quanh quất, nó rảo bước về phía tôi.

Rồi hệt như trong những câu chuyện thần tiên có hậu của Andersen, Quỳnh Như nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tôi, lặng lẽ vuốt tóc. Tôi bỗng thấy ngộp thở như đang lặn dưới đáy hồ. Phải cố lắm mới ngăn ḿnh đừng hắt x́ hơi.

- Anh Tưởng nè !

Một âm diệu du dương bất ngờ vang lên, dịu dàng không thể tả. Tôi tưởng như tôi đang nghe tiếng chim hót... trong bụi mận gai. Tôi quay lại và bắt gặp Quỳnh Như đang mỉm cười nh́n tôi. Nếu tôi nhớ không lằm th́ từ năy đến giờ Quỳnh Như chưa hề ban cho Biền một nụ cười làm vốn. Nó chỉ nh́n Biền nhếch mép khinh bỉ. Thế mà bây giờ nó "cười t́nh" với tôi. Răng nó lại không sún như tôi nghĩ. Răng nó đẹp mê hồn.

- Ǵ vậy Quỳnh Như ?

Tôi hỏi giọng c̣n trữ t́nh c̣n hơn Roméo.

- Bạn anh ấy mà !

- Biền ấy hả ?

- Ừ.

- Biền sao ?

Tôi hỏi mà bụng giật thon thót, cứ sợ Quỳnh Như nhờ tôi làm mai Biền cho nó.

Dường như Quỳnh Như đọc thấy nỗi lo trong mắt tôi nên nó phán một câu nghe mát ḷng mát dạ:

- Ảnh ăn nói sao nghe sỗ sàng quá chừng!

Tôi thở phào một hơi và khoái chí "đế" thêm:

- Ừ, cái thằng đó xưa nay vậy ! Tính nó thô lỗ cục súc lắm !

Nói xong, tôi bỗng giật ḿnh. Tôi nhớ ra mồm mép của Quỳnh Như đâu có thua ǵ Biền, thậm chí c̣n có phần lấn lướt. Hôm qua chẳng phải nó đă "xực" Biền tối tăm mặt mũi đó sao ?

Nó bảo tên biền dở ẹc. Nó so sánh Biền với ễnh ương. Nếu xét về đẳng cấp "sổ sàng" và "thô lỗ", nó xứng đáng là sư phụ Biền. Vậy mà khi năy tôi quên béng. Tôi hùa theo chửi Biền tơi tả.

Nhưng hệt như sao băng, nỗi áy náy chỉ hiện lên có một chút xíu. Rồi tắt phụt. Ḷng tôi bây giờ tràn ngập ánh trăng rằm rực rỡ của t́nh yêu. Và dưới áng sáng dịu dàng đó, tôi tha thứ cho Quỳnh Như tất cả. Tôi đóng vai quan ṭa kiêm luật sư bào chữa. Và tôi tuyên bố nó... trắng án. Thằng Biền sỗ sàng với phụ nữ, đem treo cổ là đáng tội. Quỳnh Như lại khác. Nó là con gái, lại xinh đẹp. V́ vậy nó được quyền... sỗ sàng với đàn ông. Miễn là nó trừ tôi ra.

Quỳnh Như trừ tôi ra thật. Tôi không hiểu sao khi nói chuyện với Biền, nó đốp chát thấy khiếp mà khi "tâm sự" với tôi, nó thủ thỉ thù th́ như một con mèo con. Tại sao vậy? Tại sao lại có sự "phân biệt đối xử" này ? Tại sao nó quay Biền như dế mà đối với tôi, nó rất mực nhũn nhặn dịu dàng? Nếu không v́ t́nh yêu th́ v́ cái quái quỷ ǵ ? Tôi sung sướng tự trả lời: Chỉ có t́nh yêu thôi !

Càng nghĩ ngợi tôi càng xao xuyến. Và không ngăn được nỗi xúc động đang trào dâng như lũ lụt, tôi hăm hở đứng dậy:

- Quỳnh Như đợi chút xíu nghen!

Rồi không đợi Quỳnh Như kịp thắc mắc, tôi lao đầu về phía quầy giải khát cạnh cổng vào, hùng hồn kêu hai ly cam vắt. Ngày thường tôi chỉ dám uống đá chanh. Nhưng hôm nay tôi chơi "xộp". Tôi mời Quỳnh Như cam vắt để nó ngọt ngào với tôi. Uống đá chanh, nó chanh chua th́ khốn. Phần chanh chua để dành cho thằng Biền.

Biền không chỉ lảnh phần chanh chua. Ḷng nó c̣n tràn ngập bao cay đắng. Nó tắm dưới hồ nhưng chỉ ch́m có nửa người. Cái đầu nó trồi lên khỏi mặt nước lỏ mắt nh́n tôi với vẻ bàng hoàng tức tối.

Từ khi Quỳnh Như leo lên bờ lại ngồi cạnh tôi, Biền không buồn ngó ngàng tới mấy con nhỏ chung quanh nữa. Nó chán làm Trư Bát Giới. Bây giờ nó muốn làm yêu quái để ăn thịt tôi. Đối với Biền lúc này, thịt tôi c̣n ngon hơn thịt Đường Tăng gấp tỉ lần. Dĩ nhiên, Biền không bỏ sót nhất cử nhất động nào của hai đứa "tôi". Từ xa, Biền không nghe rơ tôi và Quỳnh Như nói với nhau những ǵ nhưng chắc nó nh́n thấy nụ cười rạng rỡ Quỳnh Như "dành riêng" cho tôi cũng như những cử chỉ âu yếm của tôi t́nh tứ đặt vào tay Quỳnh Như ly cam vắt thay cho... lời cầu hôn!

Uống xong ly nước cam, Quỳnh Như "xin phép" tôi trở xuống hồ. Tôi dễ dăi gật đầu như một người t́nh rộng lượng và khẽ liếc về phía Biền. Tôi thấy đôi mắt nó long lên như muốn xoi thủng ngực tôi. Trong một thoáng, tôi chợt nhớ đến bài hát "Những đôi mắt mang h́nh viên đạn" của Trần Tiến và rùng ḿnh quay mặt đi chỗ khác.

Nhưng Biền nhất định không để tôi yên. Quỳnh Như vừa rời gót là nó tót ngay lên bờ, hùng hổ bước lại chỗ tôi ngồi.

- Sao mày không xuống bơi ? - Biền "hạch" tôi.

- Bữa nay tao mệt! - Tôi đáp, không nh́n nó.

- Đừng có xạo! - Biền nhếch mép - Mệt mà nói chuyện với em cả buổi!

Tôi chẳng biết trả lời sao, đành nhe răng cười h́ h́. Biền tức lắm. Nhưng chẳng làm ǵ tôi được, nó bèn quay sang "xỉa xói" Quỳnh Như:

- Thật tao chưa thấy ai "đổi màu" lẹ như con nha đầu này! Hôm qua mới nhận dây thun của tao, bữa nay lại hí ha hí hửng nhào vô uống nước của mày! Đúng là đồ không biết ngượng!

Thấy Biền mạt sát Quỳnh Như không tiếc lời, tôi nóng mặt cự lại:

- Tao mời th́ nó uống, có ǵ đâu mà ngượng!

Sự bênh vực của tôi khiến Biền càng sửng cồ. Nó gắt tôi:

- C̣n mày nữa! Bơi không lo bơi, cứ ngồi chóc ngóc trên bờ! Lần sau tao không thèm đi chung với mày nữa đâu!

Lời dọa dẫm của Biền khiến tôi hết dám hó hé. Tôi sợ giận quá hóa liều, nó không thèm rủ tôi đi bơi nữa th́ khốn. Bụng tức anh ách, tôi đành tự an ủi: Thôi, chấp nhất làm ǵ với cái thằng... thô lỗ cục súc như nó!

Ngày hôm sau, chủ nhật hai đứa ở nhà. Chiều thứ hai, Biền ghé tôi trễ hoắc. Tôi ra cổng ngồi chờ cả buổi, uống hết... ba chai Tribeco mới thấy nó vác mặt tới.

- Trễ dữ vậy ? - Tôi hỏi, hơi có ư trách.

Biền hầm hầm:

- Chứ tới sớm làm chi ?

Biết nó chưa "tiêu hóa" xong nỗi đau hôm trước, tôi không hỏi nữa, chỉ lẳng lặng leo lên xe ngồi im thin thít.

Gửi xe xong, hai đứa lững thững vào hồ. Vừa bước qua khỏi cổng, tôi nhận ra ngay cái băng đá quen thuộc dưới chiếc dù xanh đă bị hai thằng ôn dịch nào đó chiếm mất. Không hai thằng nhăi này có "âm mưu" ǵ với Quỳnh Như "của tôi" hay không mà bộ tịch của chúng trông dương dương tự đắc, hệt như không phải chúng đang ngồi trên băng ghế thấp lè tè mà đang ngồi trên đỉnh Hymalaya chót vót vậy.

Khác với tôi, Biền không thèm liếc mắt về phía chiếc dù xanh như mọi lần. Quỳnh Như vừa cho nó "de" để trao chọn trái tim cho tôi, nó không c̣n bụng dạ nào lân la làm quen với "con nha đầu" đó nữa. Như một kẻ coi đời là con số không, Biền lầm lũi cắm đầu đi thẳng một mạch về phía pḥng thay đồ ở cuối hồ.

Bỗng một tiếng gọi giật vang lên sát bên tai tôi và Biền:

- Ê !

Hai đứa tôi ngơ ngác quay lại. Quỳnh Như đang ngồi cạnh chiếc bàn đá tṛn kê dưới hàng cây um tùm. Chỗ nó ngồi nằm ngay khúc ngoặt, lại hơi thụt vào, nên khi đi ngang qua chúng tôi không nh́n thấy. Quỳnh Như chống hai tay lên mép ghế, người hơi chồm về phía trước. Nó đang nhịp nhịp chân và mỉm cười nh́n hai đứa tôi, vẻ láu lỉnh.

Trống ngực đập th́nh thịch, tôi đang tính nhe răng ra tặng nó một nụ cười duyên dáng để đáp lễ nhưng nó đă đưa mắt sang Biền khiến tôi vội ngậm miệng, sợ lăng phí.

Trong lúc đó, Biền cứ ngẩn người ra. Nó hoàn toàn bất ngờ trước t́nh huống này. Chiều nay, nó đă tự dặn ḷng không được dính dáng ǵ tới Quỳnh Như nữa. Trước khi bước chân vào đây, nó đă khí khái ca bài thôi là hết chia ly từ đây bằng một giọng ngậm ngùi rất đạt và thề sẽ không bao giờ ngó mặt con nhỏ đỏng đảnh kia nữa. Vậy mà bây giờ con nhỏ đó bỗng nhiên "ê" nó, bảo nó không sững sờ sao được!

Biền lúng túng như gà mắc dây tóc. Đi không nỡ, ở không yên, nó đứng như chôn chân tại chỗ, miệng ậm à ậm ừ những ǵ không ai nghe rơ.

Quỳnh Như dường như không quan tâm lắm đến vẻ khó xử của Biền, nó hất hàm, giọng thản nhiên:

- Cho tôi một thanh đi !

- Thanh ǵ ? - Biền ngạc nhiên.

- Chewing-gum.

Biền lạnh lùng:

- Tôi không có thói quen nhai chewing-gum!

Quỳnh Như nheo nheo mắt:

- Không nhai chewing-gum sao anh cứ ú a ú ớ như ngậm cao su trong miệng thế ?

Miệng lưỡi con nhỏ này độc hơn rắn rết. Nó ra đ̣n đột ngột khiến Biền tối tăm mặt mũi. Biền không thể nào ngờ sau một buổi chiều u ám như chiều thứ bảy tuần trước, Quỳnh Như lại tiếp tục làm t́nh làm tội nó một cách không thương tiếc. Biền xạm mặt lại:

- Cô... cô...

Biền "cô, cô" một hồi vẫn chưa nói được. Quỳnh Như tỏ vẻ thương t́nh mỉm cười nhắc:

- Cô Quỳnh Dao.

- Quỳnh Dao cái mốc x́! - Biền cau có - Tôi không phải thằng ngu mà cô cứ bịp tới bịp lui hoài!

Vẻ nhăn nhó của Biền không khiến Quỳnh Như động tâm. Nó nhún vai:

- Nếu sợ tôi bịp th́ anh đi chỗ khác chơi đi! Đứng đó, tôi bịp nữa, rồi lại kêu trời!

Bị Quỳnh Như đuổi cổ, Biền giận run người. Nó sầm mặt bỏ đi một mạch.

Nhưng Biền giận một, tôi giận mười. Biền bị Quỳnh Như trêu tức, nhưng ít ra nó cũng tṛ truyện với người đẹp được dăm ba câu. C̣n tôi trước sau không được Quỳnh Như "hỏi thăm sức khỏe" lấy nửa tiếng. Thoạt đầu, nó c̣n liếc mắt nh́n tôi được một cái. Nhưng kể từ lúc đó, nó chẳng thèm đếm xỉa ǵ đến tôi nữa. Mà nào có lâu la ǵ, chỉ mới cách đây hai ngày nó c̣n xáp lại bên tôi thầm th́ thân mật đến nỗi thằng Biền phát ghen, suưt chút nửa ngạt thở chết đuối dưới hồ. Vậy mà bây giờ nó coi tôi chẳng ra cái cóc khô ǵ. Biền nói đúng. Nó bảo chưa thấy ai "đổi màu" lẹ như con nha đầu này. Không ngờ cái đứa "thô lỗ cục súc" như Biền cũng đôi khi nhận xét sâu sắc ghê!

Tôi mang tâm trạng nặng nề đó như mang một khối ch́, chân lẽo đẽo theo Biền. Hai đứa tôi lúc này trông giống như hai con gà rù. Biền lếch thếch đi trước. Tô lếch thếch đi sau. Túi quần áo nặng chịch trên tay, nhiều lúc tôi cứ muốn vứt mẹ nó ra giữa hồ.

Ḷng ngổn ngang trăm mối, hai đứa tôi chẳng ai nói với ai tiếng nào, cứ lầm lầm ĺ ĺ như hai thằng kẻ cướp. Măi đến khi ra khỏi pḥng thay đồ, Biền mới quay sang trút nỗi cáu kỉnh lên đầu tôi:

- Tại mày tất!

- Ơ, thằng này lạ ! - Tôi kêu lên - Tao làm ǵ mà mày bảo tại tao ?

- Tại mày đứng sát rạt bên cạnh tao, nó ghét cái bản mặt của mày, nó ghét lây qua tao !

Biền là thằng bạn khốn nạn. Quỳnh Như vờn nó như mèo vờn chuột, nó chẳng biết đường đỡ, cứ quay ṃng ṃng. Nó chỉ giỏi tài bắt nạt tôi. Nếu nó nói caí giọng đó cách đây hai ngày, tôi sẽ chẳng chịu ngậm miệng làm thinh. Nhưng hôm nay rơ ràng Quỳnh Như không thèm tṛ chuyện với tôi. Có lẽ Quỳnh Như "ghét" cái bản mặt của tôi thật. Nó là con nhỏ đồng bóng, lúc thương lúc ghét, chẳng làm sao lường trước được.

Tôi chẳng đáp lời Biền, lặng lẽ phóng ḿnh xuống làn nước xanh. Chẳng chút hào hứng, tôi bơi ́ ạch như một con vịt què. Biền cũng chẳng hơn ǵ tôi. Nó thả ngủa người trên mặt nước, bập bềnh như một chiếc lá rơi.

Quỳnh Như b́ bơm phía bên kia. Thỉnh thoảng lại bơi ngang trước mặt hai đứa tôi như muốn chọc tức. Lần nào lại gần, nó cũng vung tay đập ầm ầm khiến nước văng tung tóe. Biền hừ mùi, không nói ǵ. C̣n tôi chỉ biết lắc đầu hết ư kiến.

Một lát, chịu hết nổi, Biền kéo tay tôi:

- Tụi ḿnh lên bờ quách!

Tôi ngạc nhiên:

- Mới bơi có chút xíu mà !

- Đợi con nha đầu kia lên, tụi ḿnh xuống bơi tiếp! - Biền hậm hực - Nó lượn qua lượn lại trước mặt tao ngứa mắt quá !

Nhưng hai đứa tôi mới leo lên bờ ngồi có chút xíu, Quỳnh Như đă lót tót lên theo. Nó đủnh đỉnh bước lại chỗ tôi và Biền, thản nhiên ngồi xuống băng ghế kế bên, hắng giọng:

- Ê !

Trước thái độ xấc xược của Quỳnh Như, Biền mím môi ngồi im. Chỉ có tôi là quay đầu lại, thấp thỏm chờ phép lạ của tuần trước xuất hiện. Nhưng dường như hôm nay thượng đế đi vắng. Quỳnh Như chỉ đáp lại nhiệt t́nh của tôi bằng một cái nháy mắt ngắn ngủi rồi vẫn tiếp tục hướng mục quang về phía Biền, khiêu khích:

- Ễnh ương!

Dù sao Biền cũng là người trần mắt thịt. Nó không phải là ông thánh. V́ vậy, nó quay phắt lại, gầm gừ như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương:

- Tại sao cô cứ theo "ám" tôi hoài thế ? Cô có biết lịch sự là ǵ không?

Có vẻ như Quỳnh Như rắp tâm chọc giận Biền. Thấy Biền nổi khùng, nó khoái lắm, nghinh nghinh mặt:

- Anh nên tự hỏi ḿnh câu đó th́ đúng hơn! Chỉ có người bất lịch sự mới cố t́nh làm ngơ khi phụ nữ gọi !

Biền nghiến răng:

- Nhưng tên tôi không phải là "Ê"!

- Tên anh cũng đâu phải là "Ễnh ương", sao anh lại quay sang sừng sộ tôi ?

Quỳnh Như bắt bẻ kiểu đó, Biền bí rị. Nó không biết làm ǵ hơn là đưa tay bịt hai tai lại và quay mặt đi chỗ khác. Có vẻ như nó đă sẵn sàng đầu hàng và quyết định không thèm nghe thêm bất cứ một lời châm chọc nào của đối phương.

Tôi ngồi giữa làm khán giả, trước t́nh h́nh căng thẳng này chẳng biết phải mở miệng dàn ḥa như thế nào, đành giả ngốc ngồi im, trong bụng thầm mong một khi thằng Biền đă "phong tỏa" thính giác của nó rồi, ắt Quỳnh Như sẽ phải quay sang tṛ chuyện cùng tôi và biết đâu tôi sẽ được thưởng thức lại cái giọng nói thủ thỉ thân thiết ngày nào.

Nhưng Quỳnh Như là cái con nhỏ vô tâm chính hiệu. Nó chẳng thèm t́m hiểu xem ánh mắt cháy bỏng của tôi đang "nói" với nó những ǵ, cũng chẳng buồn tự hỏi tại sao chốc chốc tôi lại nhoẻn miệng cười với nó mà không thèm cười với thằng bạn tôi lấy một cái.

Lúc này, Quỳnh Như chỉ thích chọc ghẹo Biền. Thấy Biền cứ khư khư ôm lấy hai tai hoài, nó tặc lưỡi, nói trổng trổng:

- Mỏi tay chết!

Biền vẫn ngồi bất động. Quỳnh Như lại khịt mũi:

- Con trai ǵ mà...

- Mà sao ? - Biền bất thần lên tiếng, tay vẫn ôm chặt hai tai.

- Trông không giống ai hết!

- Kệ tôi! - Biền nhấm thẳng - Tôi giống tôi là được rồi!

Quỳnh Như bĩu môi:

- Anh cũng chẳng giống anh nữa! Hôm trước anh láu cá lắm chứ đâu có gà rù như bữa nay!

- Tại tôi sợ cô quá rồi...

Quỳnh Như nheo mắt:

- Sợ sao c̣n mua dây thun cho tôi ?

Biền hừ mũi:

- Lúc đó tôi chưa biết cô!

- Bây giờ chắc ǵ anh đă biết tôi! - Quỳnh Như nhún vai.

- Biết! - Biền lằm bằm - Cô là một con quỉ!

Quỳnh Như thản nhiên:

- Nhưng là một con quỉ dễ thương!

Lần thứ hai, Biền "tắt đài". Nó khịt mũi "hứ" một tiếng và tiếp tục... ngồi im.

- Nè! - Quỳnh Như lại gọi, có vẻ như nó chưa chịu bỏ ư định "làm khổ" Biền.

Biền không ừ không hử. Bây giờ có cho vàng nó cũng không dám mở miệng. Nhưng Quỳnh Như nhất quyết không chịu thua. Nó tiếp tục khiêu khích:

- Anh sao vậy ? Bị viêm họng rồi hả ?

Mặc cho Quỳnh Như chọc tức, Biền cứ ĺ ra như viên gạch thẻ. Vẻ chịu đựng của Biền trông mới thảm năo làm sao! Tôi ngồi bên cạnh ngao ngán chứng kiến vở hài kịch hiện đại trong đó con chó sói tội nghiệp bị cô bé quàng khăn đỏ bắt nạt và hành hạ mốn văi cả ra quần. Thật là chuyện không mơ thấy nổi!

Trước thái độ ù ĺ của Biền, Quỳnh Như bắt đầu đâm chán. Con người ta chỉ hăng hái giao phong trước một đối thủ cầm cự tương đồng. C̣n với một kẻ chưa đánh đă đầu hàng như Biền, người ta chỉ biết lắc đầu thương hại. Quỳnh Như cũng vậy. Nó thở dài:

- Anh nhất định không chịu bỏ tay xuống phải không?

Biền chẳng "phải" cũng chẳng "không". Nó cứ trơ trơ.

Quỳnh Như đứng dậy:

- Tôi hỏi anh một lần chót...

Quỳnh Như cố t́nh ngừng lại để lời đe dọa đủ thời giờ ngấm từng mạch máu của Biền rồi mới thủng thỉnh tiếp:

- Anh dứt khoàt không thèm nói chuyện với tôi phải không?

Giọng Quỳnh Như vang lên rành rẽ và quyết liệt, y như lời phán quyết của ṭa án. Tôi tưởng trước sự dọa dẫm ngang ngược của đối phương, Biền sẽ tỏ ra là một người khẳng khái, không chịu lùi bước trước bất cứ một thách thức nào. Nào ngờ vừa nghe Quỳnh Như "hù" một phát, nó đă vội vàng bỏ tay xuống, quưnh quíu:

- Nói, nói!

Hệt như Tam Tạng lúc niệm chú kim cô, mặt Quỳnh Như tươi hơn hớn:

- Nói phải không?

- Ừ.

- Vậy nói ǵ nói đi!

Biền găi đầu:

- Để tôi nghĩ đă!

Vẻ lúng túng của Biền trông đến tội. Nhưng Quỳnh Như chẳng tội nó chút xíu nào. Nó chúm chím:

- Vậy anh ngồi đó nghĩ đi! Tôi đi về đây!

Nói xong, chẳng để cho Biền kịp mở miệng, nó quày quả bỏ đi một mạch. Biền và tôi chỉ có nước há hốc miệng, ngồi nghển cổ trông theo.

Tôi tưởng Biền sẽ giận Quỳnh Như tận xương tủy. Giận đến già. Nhưng trái hẳn với suy nghĩ trong đầu tôi, lần này Biền chẳng tỏ vẻ ǵ cay cú. Nó tỉnh bơ. Thậm chí, c̣n cười.
Thái độ của Biền khiến tôi ngạc nhiên.
- Vậy mà cười?
- Chứ chẳng lẻ khóc?
- Nếu là tao, tao sẽ khóc! Nó chẳng coi mày ra cái cóc ǵ cả!
Biền chẳng chịu rơi vào tṛ khích tướng của tôi. Nó thản nhiên nhún vai:
- Kệ nó.
Tôi chép miệng:
- Nó coi mày như cục đất sét!
- Kệ nó.
Tôi tiếp tục "ly gián":
- Nó coi mày không bằng cái ngón chân út nó!
- Kệ nó.
Biền tỉnh rụi khiến tôi điên tiết:
- Nó coi mày như... thằng ngu!
Lần này, Biền không kiên nhẫn "kệ nó" nữa. Nó nhảy dựng lên:
- Mày câm cái mồm của mày lại cho tao nhờ coi!
Vẻ hung hăn của Biền khiến tôi bất giác xích tuốt ra xa. Nhưng Biền không thèm chồm tới bóp cổ tôi. Nó chỉ nhếch mép, giọng kẻ cả:
- Có mày ngu th́ có!
- Tao? - Tôi trỏ tay vào ngực ḿnh.
- Chứ c̣n ai! - Biền khinh khỉnh - Nếu Quỳnh Như nó không có t́nh ư ǵ với tao, không bao giờ nó làm "khổ" tao như vậy!
Vẻ tự tin của Biền khiến tôi điếng người. Trước naỵ, tôi cứ tưởng nó là thằng thô lỗ cục súc, lúc nào cũng khoái "choảng" nhau với thiên hạ. Tuần trước, lúc mới "đụng độ" với Quỳnh Như, nó đă thề sống thề chết là sẽ "nhai xương" con nha đầu khốn kiếp đó. Nào ngờ chỉ cách có mất ngày mà nó đă "trưởng thành" ghê gớm. Bây giờ nó nhẫn nhục c̣n hơn Hàn Tín ở Hoài Âm. Nó không thèm rơi vào kế ly gián của tôi. Nó biết tỏng Quỳnh Như "khoái" nó. Thế mới khổ cho tôi

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9

Hosted by www.Geocities.ws

1