Những chàng trai xấu tính
Nguyễn Nhật Ánh

Chương 2

Vừa đẩy cửa bước ra, bốn con mắt của hai đứa lập tức trợn tṛn. Nữ minh tinh đang đứng săm soi trước tấm kiếng vuông treo ở pḥng ngoài. Thoáng thấy hai đứa tôi hiện ra trong kiếng, nó hơi sửng sốt nhưng liền đó lại nhe răng cười. Nụ cười của nó đẹp không thua ǵ đám yêu quái động Bàn Tơ.
Không cầm ḷng được, tôi định nhe răng cười lại, nhưng ḍm sang Biền thấy nó trơ trơ, tôi đành ngậm miệng làm mặt cô hồn.

Thấy hai đứa tôi không lộ vẻ thân thiện, con nhỏ đó không thèm cười nữa. Nó thu hồi lại hai lúm đồng tiền trên má khiến tôi tiếc hùi hụi.
Biền vẫn đứng bất động bên cạnh tôi. Nó nói nó sẽ cho con nha đầu biết tay nhưng tôi vẫn chưa thấy nó nhúc nhích. Có lẽ nó đang quan sát, thăm ḍ đối thủ và chờ cho con nhỏ đó sơ hở, nó sẽ nhảy ra "xin tí huyết".

Con nhỏ kia ngu ơi là ngu! Chẳng biết mảy may về ư định "sát nhân" trong đầu Biền, nó cứ đứng ẹo qua ẹo lại trước tấm kiếng, thập phần lơ là cảnh giác. Soi gương chán, nó bước lại chỗ bục cửa sổ, lục t́m cái quỉ ǵ đó trong túi xách. Lục lọi một hồi, có lẽ không t́m ra cái muốn t́m, nó lại cúi lom khom đảo mắt khắp nền xi-măng.

Đúng lúc đó, Biền bắt đầu chuyển động. Nó chậm răi tiến về phía đối thủ. Con nhỏ đó măi lúi húi ḍm ḍm dỏ dỏ, chẳng biết nguy cơ đang đến gần và tính mạng nó giờ đây chỉ c̣n treo lơ lửng trên đầu sợi tóc zù lơ. Tôi hồi hộp không hiểu Biền định làm ǵ. Một cú karate vào gáy đối thủ chăng?

Quả nhiên, Biền từ từ giơ tay lên. Tôi định hét lên nhưng chẳng hiểu sao cổ họng khan cứng. Tôi bèn chọn cách nhắm tịt mắt lại để khỏi nh́n thấy "án mạng" xảy ra trước mặt.

Ḷng thấp thỏm, tôi chờ một tiếng thét thảm thiết, hay bét nhất cũng là tiếng thân người đổ "huỵch". Nhưng đợi một hồi chẳng thấy ǵ lạ, tôi hé mắt ra ḍm. Hóa ra Biền giơ tay lên... găi đầu. Nó găi thật lâu, tưởng như có hàng ngàn con chí đang ḅ trên đó. Tử khí trên mặt nó đâu mất. Thay vào đó là vẻ bối rối của một thằng học tṛ đội sổ bị kêu lên trả bài. Tôi nghe tiếng nó ấp úng hỏi "cô giáo":

- Cô t́m ǵ vậy?

Con nhỏ đó chẳng tỏ vẻ ǵ ngạc nhiên trước sự "thăm hỏi" của Biền. Nó đáp, chẳng buồn ngẩng đầu lên:

- Tôi t́m sợi thun buộc tóc.

Rồi không cần biết thái độ Biền ra sao, nó "sai" luôn:

- Anh t́m giùm tôi đi!

Tôi dở khóc dở cười khi thấy Biền tuân lệnh "kẻ thù" răm rắp. Con nhỏ đó mới bảo một tiếng, nó đă chúi mũi xuống đất hệt như chó đánh hơi, mắt mở thao láo như đèn pha xe tải. Thật tôi chưa thấy thằng nào biến bạn thành thù rồi biến thù thành bạn lẹ như thằng quỉ này! Khi năy nó dọa dẵm hùng hổ bao nhiêu th́ bây giờ nó cam phận tôi đ̣i cũng hăng hái bấy nhiêu! Vậy mà mặt mày nó trông hí ha hí hửng, tức không chịu được!

Tôi chỉ nhủ thầm trong bụng, tịnh không thốt một tiếng. Tôi không muốn can thiệp vào chuyện "t́nh thù ân oán" của Biền. Tôi cũng không rơ tôi tức Biền v́ thái độ đê hèn của nó trước con nhỏ nọ hay tức v́ nó giành mất cái vị trí "tôi đ̣i" đáng ao ước kia!

Lui cui một hồi khắp các xó xỉnh, Biền đứng thẳng người lên, chép miệng:

- Không có! Cô chờ tôi một chút, để tôi ra ngoài kia tôi lấy!

Rồi không đợi con nhỏ đó đồng ư hay không, Biền phóng vội ra cửa. Nó cùng chẳng thèm liếc qua tôi. Hễ thấy con gái là nó bỏ rơi bạn bè ngay tức khắc, không thèm "see you again" lấy một tiếng. Biền xưa nay vậy. Tôi quen rồi nên cũng không chấp nhất.

C̣n lại hai người, con nhỏ đó quay sang "ḍ bài" tôi:

- Anh đó là bạn anh hả?

- Ừ.

- Ảnh tên ǵ vậy?

- Tên Biền.

- Tên ǵ dở vậy!

Con nhỏ đó đột ngột "phán" một câu làm tôi cứng họng. Sự bất ngờ khiến tôi đứng sững như trời trồng. Thằng Biền mồm mép mà gặp "vố" này cũng cà lăm ba năm chưa hết, huống hồ ǵ đứa chậm chạp như tôi.

Đối phương dường như chẳng thèm để ư đến vẻ mặt thất thần của tôi, nó tỉnh bơ b́nh phẩm tiếp:

- Nhưng dù sao hắn ta cũng tốt bụng.

Tôi hỏi như người mộng du:

- Cô nói ai?

Nữ minh tinh khịt mũi:

- Con ễnh ương chứ ai!

Một lần nữa tôi lại ngậm bồ ḥn. Miệng tôi như có dán băng keo. Tôi cầu trời cho Biền mau trở vô để thay mạng tôi tiếp chuyện người đẹp của nó. Nhưng Biền mất tăm mất tích như sỏi ném xuống hồ. Trong khi đó, con nhỏ kia nhất quyết không cho tôi ngậm miệng cầu ḥa. Nó hỏi tiếp:

- C̣n anh?

Tôi nuốt nước bọt:

- Tôi sao?

Con nhỏ cười khoe lúm đồng tiền:

- Anh tên ǵ?

"Đồng tiền" làm tôi lóe mắt, quên hết sợ hăi:

- Tôi tên Tưởng.

Nói xong, tôi vểnh tai chờ đối phương phán "Tên ǵ giở ẹc". Nhưng lần này tôi được tha bổng. Nữ minh tinh chỉ thích "cà khịa" Biền. Với tôi, nó tỏ ra tử tế:

- Anh Tưởng nè!

- Ǵ?

- Anh Biền đi đâu lâu quá vậy?

Tôi không biết Biền đi đâu đành nói đại:

- Chắc nó chạy đâu ra ngoài hồ.

Nữ minh tinh nhíu mày:

- Ra ngoài hồ sao lâu quá vậy?

- Tôi cũng chẳng hiểu.

Vừa nói với tôi vừa lắc đầu. Nữ minh tinh bỗng buông tiếng thở dài:

- Thôi, tôi không cần dây thun của bạn anh nữa đâu!

Nói xong, nó quay ḿnh đi liền. Tôi không kịp phản ứng, chỉ ú ớ:

- Nè, nè...

Con nhỏ không thèm ngoảnh lại, cứ tiếp tục rảo bước về phía pḥng thay quần áo. Tôi không dám đuổi theo, chỉ biết dương cặp mắt lo âu nh́n nó. Lát nữa, Biền quay lại, không thấy con nhỏ đâu, chắc nó chửi tôi tắt bếp. Tôi c̣n lạ ǵ giọng điệu độc địa của nó. Chắc chắn nó sẽ bảo tôi là đồ vô tích sự, giữ chân môt con nhăi mà cũng không biết cách, lớn lên chỉ có nước đi ăn mày! Nhưng dù sao, hôm nay cũng không phải là ngày xấu nhất của tôi. Con nhỏ đó chưa kịp chạm tay vào cửa th́ Biền từ ngoài chạy xộc vào, mặt mày nó hớt ha hớt hải và mồ hôi mồ kê nhễ nhại, trên tay ôm một bịch dây thun to tướng. Chưa kịp lấy hơi, chợt thấy con nhỏ sắp biến sau ngách cửa, Biền rối rít kêu lên:

- Nè, nè! Dây thun nè!
Con nhỏ giật ḿnh quay lại. Bịch dây thun trên tay Biền đập vào mắt nó khiến nó phải chớp lia chớp lịa và buột miệng sửng sốt:

- Đâu ra vậy?

- Mua chứ đâu! - Biền hổn hển - T́m quanh không có, tôi phải chạy ra phố mua!

Con nhỏ nh́n Biền như nh́n một con quái vật:

- Anh khùng hả?

Biền không ngờ đối phương lại nói như vậy. Nó cười thảm năo:

- Trời ơi, tôi chạy đi mua dây thun cho cô muốn đứt hơi, bây giờ cô lại bảo tôi khùng!

Con nhỏ thoáng vẻ xúc động. Nhưng nó nghiêm mặt lại ngay:

- Anh không khùng, nhưng mà hơi điên điên! Tôi chỉ cần một sợi thôi, ai bảo anh mua cả mớ như vậy!

- Th́ mua để dành! - Biền khịt mũi - Mai mốt đứt sợi này c̣n sợi khác, cô khỏi phải mất công kiếm kiếm t́m t́m nữa!

Vừa nói Biền vừa ch́a bịch dây thun về phía con nhỏ, miệng mở một nụ cười cầu tài. Nhưng con nhỏ cứ tỉnh bơ. Nó không buồn đỡ bịch "lễ vật" trên tay Biền. Nó chỉ tḥ hai ngón tay nhón một sợi thun trong bịch, cười nói:

- Cảm ơn nghen!

Biền chưng hửng:

- Sao cô chỉ lấy có một sợi vậy? C̣n cái bịch này?

- Anh cầm về đi!

- Trời đất, tôi cầm về làm chi? - Biền la lên.

Con nhỏ nhún vai:

- Cầm về chơi!

- Chơi! Tôi đâu có phải con nít đâu mà chơi dây thun?

Con nhỏ nheo nheo mắt:

- Nhưng anh cũng chẳng người lớn lắm đâu, anh Biền ạ!

Tôi đứng bên cạnh, nghe con nhỏ đốp chát với Biền mà người cứ muốn run lên. Tôi tưởng bị "hạ nhục" cỡ đó, hẳn Biền sẽ lồng lên như cọp sút chuồng. Nhưng Biền chẳng tỏ vẻ ǵ phẫn nộ. Nó có vẻ ngạc nhiên v́ bị đối phương kêu tên hơn.

- Ủa sao cô biết tên tôi?

- Tôi đọc thấy trên báo.

Biền ngơ ngác:

- Làm ǵ có chuyện đó! Cô đọc trên báo nào?

Con nhỏ hắng giọng:

- Báo Công An, mục "Những gương mặt đen".

Biền cười như mếu:

- Cô chỉ đùa! - Rồi nó liếc tôi - Chắc tên này tố cáo với cô chứ ǵ?

Con nhỏ không trả lời thẳng câu hỏi của Biền, mà mỉm cười:

- Nhưng tôi biết tên anh th́ có ǵ là quan trọng mà anh cứ gặng tới gặng lui thế!

- Dĩ nhiên là không quan trọng! - Biền gật gù - Nhưng tôi vẫn thấy ấm ức!

Nghe Biền nói vậy, tôi ngạc nhiên không hiểu nó ấm ức chuyện ǵ. Con nhỏ kia cũng thế. Mắt nó tṛn xoe:

- Sao lại ấm ức?

Biền cười gian manh:

- Tại cô biết tên tôi mà tôi chưa biết tên cô!

Vẻ mặt láo cá của Biền khiến tôi ph́ cười. Từ hồi "đụng độ" con nhỏ đó tới giờ, đây là lần đầu tiên Biền chứng tỏ được "phong độ". Mấy lần trước, Biền cứ như con mèo ướt, bị đối phương "kê" cho vài câu là mồm cứ ngọng ngà ngọng nghịu. Bây giờ nó mới trở lại là nó.

Nữ minh tinh có vẻ bị bất ngờ trước đ̣n phản công của Biền. Nhưng thoáng một cái, nó kịp thời trấn tĩnh và hừ giọng:

- Muốn biết tên người khác th́ phải mở miệng ra hỏi! Chẳng lẽ gặp mặt anh, tôi phải tự giác khai tên ra?

Trước con nhỏ bản lĩnh kinh người này, sự láu lỉnh của Biền vừa lóe lên vụt tắt ngấm. Giọng nó trở nên sượng sùng:

- Th́ bây giờ tôi hỏi!

Con nhỏ nhếch mép:

- Bây gi th́ muộn rồi. Không cần anh hỏi tôi cũng nói. Tôi tên Quỳnh Dao.

Nói xong, không buồn gật đầu chào hai đứa tôi, con nhỏ đó quay lưng lại và lập tức biến mất sau cánh cửa.

Không thể đứng lớ ngớ trước pḥng thay đồ nữ giới được, tôi vội kéo tay Biền:

- Thôi ḿnh về!

Biền vẫn chưa hết bàng hoàng. Nó ngớ ngẩn hỏi:

- Về hả?

Tôi ngạc nhiên:

- Th́ về chứ sao! Chẳng lẻ ḿnh đứng hoài ở đây?

Biền không nói ǵ, lặng lẽ đi theo tôi, tay vẫn ôm kè kè bịch dây thun. Tự nhiên tôi đâm ra tội nghiệp Biền. Cất công chạy tuốt ra phố mua dây thun về cho người đẹp, không hưởng được lời ngọt ngào nào mà c̣n bị người đẹp "búa" cho mấy câu đến thộn mặt ra như phỗng. Nghĩ vậy, tôi liền lên tiếng an ủi:

- Dù sao hôm nay ḿnh cũng thắng lợi...

Tôi nói chưa hết câu, Biền đă nạt ngang:

- Thắng lợi cái con khỉ mốc!

Rồi nó lầm bầm:

- Thật tao chưa thấy ai lợi hại như con nha đầu này!

Tôi cố vớt vát:

- Nhưng cuối cùng ḿnh cũng biết được tên nó!

- Chắc ǵ đó là tên thật của nó! - Biền quạu quọ - Bữa nay nó làm tao miệng mồm cứ cứng đơ, chẳng nói được câu nào ra hồn!

Biền than văn đến tội. Kể từ khi chơi thân với Biền, lần này là lần đầu tiên tôi thấy nó thừa nhận thất bại trước phái đẹp. Trước nay, dù thất thế mười mươi nó vẫn cứ gân cổ căi chày căi cối. Những lúc đó, căi không lại cái miệng ba hoa của nó, bụng tôi tức anh ách, cứ thầm mong nó bị trúng gió méo miệng đi cho rồi. Vậy mà bây giờ nghe nó mở miệng chịu thua con nhỏ kia, không hiểu sao tôi lại thấy buồn buồn.

Trong khi tôi đang thả hồn theo những ư nghĩ vẩn vơ th́ Biền chợt nói:

- Dù sao hôm nay tao cũng chưa đến nỗi thua trắng tay! Cũng c̣n một thắng lợi nho nhỏ!

Giọng điệu tươi tỉnh của Biền khiến tôi vui lây:

- Thắng lợi ǵ vậy?

Biền cười hề hề:

- Bánh ḿ ốp-la!

Vừa nói Biền vừa kéo tôi lại chỗ quầy phục vụ. Nụ cười vừa nở trên môi tôi đột nhiên méo xẹo. Tôi liếc Biền, thiểu năo:

- Mày tính "thua me gỡ bài cào" hả?

Chiều hôm sau, quyết chí phục hận, Biền rủ tôi đến chỗ bơi sớm hơn thường lệ cả tiếng đồng hồ. Khi chúng tôi vào, hồ bơi c̣n thưa người. Người mẫu La Kim Bụng cũng chưa thấy xuất hiện. Hai đứa lững thững bước lại chỗ băng ghế dưới chiếc dù xanh. Sau khi đă an tọa, Biền vỗ vai tôi, giọng tự tin:
- Bữa nay tao sẽ phục thù.
- Phục thù bằng cách sao ?
Biền gục gặc đầu:
- Lát nữa mày sẽ biết! Tao sẽ "dập" con nhỏ Quỳnh Dao đó ngay từ đầu !
Tôi giật thót:
- Mày "uưnh" nó ?
- Mày ngu quá ! - Biền khịt mũi - "Dập" ở đây có nghĩa là "đấu khẩu". Lần này tao sẽ không để nó mở mồm trước. Tao sẽ tấn công ồ ạt. Rồi mày coi, nó sẽ bị tao quay như dế !
Hồi nhỏ tôi vốn mê tṛ đá dế. Trước khi đẩy dế lên vơ đài, bọn nhóc t́ chúng tôi thường lấy tóc buộc nó lại và vung tay quay vù vù. Bị quay ṃng ṃng, con dế nổi điên, khi được thả ra liền xông lên đụng đâu cắn đó, bất kể sống chết. Thằng Biền đ̣i quay Quỳnh Dao như vậy, không khéo con nhỏ đó phát khùng, nó "xực" luôn tôi th́ nguy ! Tôi chỉ nghĩ trong bụng chứ không dám nói ra, sợ Biền mắng tôi là đồ "tham sinh úy tử".
Lâu thật lâu, Quỳnh Dao mới tới. Mắtt thằng Biền y như mắt cú vọ, bóng Quỳnh Dao vừa thấp thoáng ngoài cổng, nó đă véo tôi một cái đau điếng:
- Thấy ǵ chưa ?
Tôi nh́n ra cổng, khẽ rên:
- Thấy rồi. Mày buông tay ra đi !
Biền buông tay ra. Cũng may là lần này nó không bảo tôi "cười lên, cười" như hôm trước.
Quỳnh Dao khẽ liếc về chỗ hai đứa tôi và thong thả bước lại. Mặt nó tỉnh bơ, vẻ như không quen biết. Biền nhếch mép th́ thầm:
- Nó giả bộ làm lơ !
Tôi măi chiêm ngưỡng thân h́nh thon thả và dịu dàng của Quỳnh Dao nên ậm ừ không đáp.
Mặc dù tôi và Biền ngồi ép sát vào nhau, chừa một chỗ khá rộng trên băng ghế nhưng Quỳnh Dao không màng đến vị trí "béo bở" đó. Nó kéo một chiếc ghế mây bên cạnh, điềm nhiên ngồi xuống.
Trừ cú đưa mắt đầu tiên ở... cự li xa, trước sau Quỳnh Dao vẫn không thèm nh́n mặt hai đứa tôi. Nó ngồi đó, lạnh lùng, b́nh thản, mắt nh́n ra phía trước. Biền giở giọng châm chọc:
- Bộ tính làm mặt lạ hả ?
Thấy Biền bắt đầu "mở máy", tôi hồi hộp ngó Quỳnh Dao. Nhưng nó vẫn thản nhiên, làm như không nghe thấy câu nói khiêu khích của Biền.
Không lường trước được t́nh huống này, Biền hơi lúng túng. Ngần ngừ một thoáng, nó lại hắng giọng:
- Sợi dây thun hôm qua cô c̣n giữ không?
Không có tiếng trả lời.
Biền nổi đóa:
- Bộ hôm nay cô á khẩu hả ?
Dường như không chịu nổi, Quỳnh Dao cau mặt lại. Rồi không nói không rằng, nó đứng vụt dậy xách túi đi thẳng vào pḥng thay đồ. Biền ngó theo lẩm bẩm:
- Bữa nay con nha đầu này nó làm sao vậy hả ?
Tôi cũng ngạc nhiên không kém ǵ Biền. Hôm qua mặc dù Quỳnh Dao cho Biền "đo ván" dài dài nhưng ít ra nó c̣n chịu mở miệng, thỉnh thoảng c̣n cười nữa. Hôm nay không hiểu sao mặt mày nó lạnh ngắt như đồng. Tôi ngó Biền:
- Chắc con nhỏ này nó bị "mát"!
- Tao không nghĩ vậy! - Biền ngâm - Chắc nó biết hôm nay tao chuẩn bị phản công nên cố t́nh tránh né. Nó sợ bị no đ̣n!
Biền nói với giọng tự tin. Tôi không căi Biền nhưng tôi nghĩ khác. Tôi cho rằng Quỳnh Dao làm lơ để dằn mặt Biền. Anh là cái thá ǵ mà dám ăn nói bỗ bă với tôi. Hôm qua tôi "sai" anh t́m dây thun nên đành phải mở miệng nói chuyện vài câu. Bữa nay th́ đừng ḥng! Chắc Quỳnh Dao nghĩ trong bụng như vậy và trong khi nguyền rủa hẳn nó không quên chửi thầm Biền là "đồ ễnh ương"!
Tôi giấu tịt những ư nghĩ của tôi, sợ Biền buồn. Ngoài mặt, tôi làm bộ a dua:
- Ừ, chắc nó sợ mày !
Biền phồng mũi:
- C̣n phải nói ! Và để chứng tỏ sự hùng dũng của ḿnh, khi Quỳnh Dao mặc áo tắm từ trong pḥng thay đồ ra và đang lần lại chỗ cầu thang ỏ góc hồ, Biền hét tướng:
- Quỳnh Dao !
Tiếng kêu khủng khiếp của Biền hệt lựu đạn nổ. Bốn, năm người ngồi chung quanh nhất loạt quay đầu nh́n về phía chúng tôi khiến tôi ngượng đỏ mặt. Riêng Biền vẫn tỉnh rụi, mặt nó ĺ ra như tảng đá mài.
Quỳnh Dao khẽ giật ḿnh. Nó đưa mắt nh́n "tảng đá mài", mặt cau lại. Tôi thóp bụng vô hai tấc, chờ sét đánh xuống đầu. Nhưng không, sau một khắc im lặng đầy chết chóc, Quỳnh Dao gằn giọng buông từng tiếng một:
- Tôi không phải là Quỳnh Dao. Tôi là Quỳnh Như.
Trong khi Biền ngồi đực ra như một thằng ngố, chưa kịp có phản ứng ǵ, Quỳnh Như (hay Quỳnh Dao ?) đă lao ḿnh xuống ḍng nước xanh như một mũi tên. Một mũi tên tẩm thuốc độc, với Biền.
Biền "nhiễm độc" đúng sáu phút mười tám giây mới bắt đầu nhúc nhích. Vừa hồi tỉnh sơ sơ, nó đă văng tục:
- Mẹ kiếp!
- Ǵ vậy mày ? - Tôi giật thót.
- Đồ Sở Khanh!
Biền bồi thêm một cú khiến tôi há hốc mồm:
- Tao làm ǵ mà mày chửi tao ?
- Tao đâu có nói mày ! - Biền gầm gừ - Tao nói con nha đầu kia ḱa !
- Trời đất! - Tôi kêu lên - Nó là con gái mà !
Biền hừ mũi:
- Con gái con trai ǵ cũng vậy ! Hễ lừa gạt là Sở Khanh tuốt!
Biền là thằng ác ôn. Người ta bảo không nên đánh phụ nữ, dù chỉ bằng một cành hoa. Vậy mà nó nỡ mắng mỏ con người ta tàn mạt. Ghép con nhỏ đó vào tội Sở Khanh có khác nào đem nó ra xử bắn. Tự dưng tôi cảm thấy thương hại "nạn nhân" của Biền quá chừng, bèn lên tiếng kêu bênh vực:
- Nó có lừa gạt ǵ mày đâu !
Biền sửng cồ:
- Không những nó lừa gạt tao mà c̣n lừa gạt cả mày ! Tên nó là Quỳnh Như, hôm qua nó nói gạt là Quỳnh Dao, vậy mà tao và mày cứ tin lấy tin để ! Nó biến tụi ḿnh thành một tṛ cười, mày không thấy sao ?
Giọng Biền liền bốc lửa. Nước bọt nó văng vèo vèo hệt như hỏa diệm sơn đang phun. Tôi đóng vai Thiết Phiến công chúa, phe phẩy quạt Ba Tiêu:
- Chỉ có tao bị lừa chứ mày đâu có bị ! Hôm qua mày đă nghi Quỳnh Dao là tên giả rồi kia mà !
Tṛ nịnh nọt bao giờ cũng công hiệu như thần. Tôi mới đi một đường tâng bốc, sát khí trên mặt Biền lập tức tiêu tan. Nó cười tươi như hoa ny-lông treo dọc đường Hai Bà Trưng:
- Ừ hén!
Nhưng Biền mới tươi lên chút xíu đă x́u ngay xuống. Nỗi đau ban năy chưa kịp rời khỏi ḷng nó. Nó nói với giọng hờn giận khôn nguôi:
- Nhưng dù sao bữa nay nó cũng làm tao tức chết đi được, Tưỡng ơi !
Tôi chưa thấy ai chết v́ tức. Nhưng dù sao cẩn thận vẫn hơn. Nghĩ vậy, tôi xui Biền:
- Mày xuống tắm trước đi ! Nước hồ sẽ gội sạch nỗi ưu phiền trong ḷng mày !
Tôi thuyết giáo như một đệ tử nhà Phật và tưởng tượng nước hồ đầy cáu ghét kia là nước Cam Lồ. Gặp ngày thường chắc Biền chửi tôi tắt bếp. Nhưng bây giờ, tráng khí tiêu tan, tôi xúi bậy cỡ nào nó cũng nghe theo răm rắp. Nó đang muốn để nỗi sầu trôi theo ḍng nước. Nó không muốn "tức chết". Nhất là "chết" khi chưa trả được thù.
Nh́n Biền thất thu xách túi đồ đi về phía cánh cửa có hàng chữ "gentleman", tự nhiên tôi thấy thương nó ghê. Nếu không gặp Quỳnh Như, hẳn nó là người tôi thương nhất! Tôi ngồi trên bờ, căng mắt nh́n xuống hồ. Tôi thấy "con ễnh ương" đang lặn hụp quanh quẩn ở mé bên kia. Nó đang làm bộ làm tịch với mấy con nhỏ mới xuống nước lần đầu. Hớn hở hệt như Trư Bát Giới bị sa vào tay yêu quái, nó giương vây khoe mẽ, biểu diễn các kiểu bơi. Tất nhiên là trừ bơi bướm. Nỗi sầu đời của nó hẳn ch́m xuống đáy hồ và ngủ luôn dưới đó.

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9

Hosted by www.Geocities.ws

1