Long story continued (Part 8)
Ddợi một hồi th́ anh cũng ra, mặt mài anh đỏ bừng. Em hỏi tại sao mặt anh đỏ thế?. Anh nói anh chạy ṿng ṿng kiếm em mà không thấy em đâụ Lúc đó em thấy tội nghiệp anh lắm, không ngờ anh chạy ṿng ṿng trong cái vườn hoa lớn như thế trong trưa hè nắng chang chang để t́m em. Lúc đó cơn giận của em đă tắt dần, len vào đó là nỗi hối hận và tội nghiệp anh hơn.
Trên đường về anh không hề nắm tay em một lần nào cả. Và cả hai hầu như không có nói nhiều như khi sang bên đâỵ Có lẻ cả hai cũng đều mệt mơi nên chẳng c̣n ǵ để nóị Cả khoảng đường về cả hai đều im lặng, tạo nên một không khí ngộp ngộp. Em không biết phải là em quá nhại cảm quá hay không, nhưng hầu như mỗi lần em bắt chuyện cùng anh, anh chỉ trả lời có hoặc không mà thôị Em không biết là tại sao giữa hai đứa chẳng c̣n ǵ để nói như lúc đầu lái qua đâỵ Khi lên Ferry th́ anh cũng chẳng màng hỏi em có muốn lên băng tàu trên cùng anh không. Em đợi anh lên một hồi th́ em cũng chạy lên coi có ǵ coi, chớ ở dưới cũng chánCảnh trên thật là đẹp, ḿnh có thể nh́n bốn bề đều thấy nước xanh trong biết. Em đứng đó một hồi, th́ anh đến và cả hai chụp vài tấm h́nh. Nhưng đa số là h́nh anh, không có một tấm nào là của em. Chụp xong th́ anh đi tiếp, và em ở lạị Ddứng đó một hồi th́ em cảm thấy lành lạnh, nên đi xuống lại băng dưới định vào xe lấy cái áo khoác vàọ Nhưng khi xuống th́ xe đă bị khoá, nên em chỉ đành đứng ở băng dưới ngó ra biển.
Cảnh biển ôi thật sự là đẹp. Xung quanh đều là nước xanh trong. Em cứ để hồn ḿnh trôi theo từng cơn sóng biển. Cho ư nghĩ ḿnh trôi theo từng cơn sóng. Trong lúc đó em lại một lần nghĩ lại những chuyện của hai chúng tạ Em không biết tại sao, chuyện giận nhau của em và anh mấy tháng trước lại ẩn hiện trở lại trong đầu óc của em. Cho đến hôm nay em cũng không hiểu lúc đó chuyện ǵ đă thật sự xảy ra giữa em và anh. Cái chuyện đó như là một cuốn phim nó quay lại trong đầu óc của em.
Lúc đó em không biết là em đă làm ǵ cho anh giận em. Mà em đă thử send hết tất cả bốn cái e-mail cho anh, nhưng anh không hề trả lời một cái nàọ Lúc đó em ráng ngồi chờ cho anh lên để IM hỏi anh, nhưng khi thấy anh lên, em liền IM cho anh nhưng anh không hề trả lời IM của em. Lúc đó em buồn lắm, nghĩ rằng anh đang trốn tránh em. V́ em biết được lúc đó anh có ở đó, vậy tại làm sao không trả lời IM cho em? Em nghĩ là giữa hai ta cần nói chuyện và em cần nên hỏi rơ anh. Nên em gọi điện thoại cho anh, gọi hết ba bốn lần anh vẫn không bắt phonẹ
Part 1 Part 2
Part 3 Part 4
Part 5 Part 6
Part 7 Part 9
Back to Stories' Menu