Long story continued (Part 9)
Nên em gọi điện thoại cho anh, gọi hết
ba bốn lần anh vẫn không bắt phonẹ Rồi em
để lại voice messages nhưng anh không mành trả
lời message của em. Trong messages em luôn luôn
hỏi anh là em đă làm ǵ mà phải làm cho anh
trốn tránh em như thế? Mỗi ngày em vẫn cứ
chờ cứ đợi anh trả lời em. Nhưng anh th́
không bao giờ trả lời em. Cuối cùng em cũng
đành cố quên đi, và không làm phiền anh
nữạ Ddêm về em không c̣n mành đến online
để gặp được anh nữạ V́ nếu anh thật
sự muốn trốn tránh em th́ cho dù em có nài
nĩ, kêu gọi th́ cũng vậy thôị Em không
thích ép anh làm những chuyện anh không thích
làm, hoặc là làm phiền anh điều ǵ cả.
Rồi thời gian cứ kéo dần như thế, cho
đến hai tuần saụ Em vẫn không online và
không c̣n tinh thần để nghĩ ngợi ǵ nữa
cả. Lúc đó em cố ép ḿnh học bài nhiều
hơn, cố ép ḿnh làm công chuyện để không
có thời gian nghĩ về anh nữạ Rồi thời
gian lại kéo dài thêm một tuần, lúc đó tâm
trạng em thật sự là buồn lắm. Chẳng muốn
nói chuyện với ai cả. Em luôn luôn nghĩ coi
ḿnh đă làm ǵ, mà đă làm cho anh ghét em
đến thế. Ghét đến nỗi không c̣n muốn
nói chuyện với em nữạ
Rồi một tuần sau anh bỗng gọi điện thoại
cho em. Hầu như anh coi như là không có ǵ
xảy ra giữa chúng tạ Rồi em lại một lần
nói chuyện lại với anh. Sau một tháng sau
th́ anh bỗng gọi điện thoại đến và hỏi em
rằng anh có thể qua thăm em không. Lúc đó em
chẳng biết trả lời làm sao, v́ em quá ngạc
nhiên. Em không bao giờ nghĩ đến là anh sẽ
qua thăm em cả. Nhưng rồi em cũng nói uh huh.
Gió cứ thổi và cứ thổi măi, ḍng tâm sự
em măi trôi theo từng cơn sóng. CHo đến ngày
hôm nay em cũng không có đủ can đảm để hỏi
anh là lúc đó anh đă giận em chuyện ǵ.
Ḍng suy nghĩ của em bị phá bởi cái intercom
trên tàu báo rằng tàu sấp cập bến. Em
liền đi lại xẹ Lúc đó em đă thấy anh
ngồi trong xe từ lúc nào rồị Em bước vào
anh liền hỏi em đă đi đâụ Em nói em chỉ
đứng ngay chổ kia nh́n biển thôị Em hỏi là
bộ anh không phải trên băng tàu trêN hay saỏ
ANh nói là anh đi ṿng ṿng kiếm em mà không
thấy nên anh trở xuống.
Từ khoảng đường bến tàu cho đến về
tới nhà cả hai cũng không ai nói một lời
ǵ. Cái sự im lặng đó thật sự quá là
kinh khủng, lạnh nhạt vô cùng. Em cũng chẳng
biết nói ǵ, ngoài nhắm mắt lại cố ép
ḿnh vào giấc ngủ. Em không ngờ mới hôm qua
hai đứa c̣n tay trong tay không rời, mà giờ
đây cả hai như hai kẻ xa lạ vô cùng.
Part 10
Back To Stories' Menu