Tác Giả: Lưu Thi Lương
Kỳ 3:
Số đứa được cho đi tŕnh
diễn thời trang chỉ có bảy, thiếu một thằng để đủ cặp. Thy nói ra một cái tên.
- Thằng Phong có hai cái
răng nanh chó, cười cũng có duyên lắm. Học kỳ một, nó cộng được 6.4. Chắc là
được duyệt.
Lớp trưởng vội vàng tŕnh
lên chủ nhiệm qua điện thoại, lập lại nguyên văn câu nói của Thy nhưng chỉ có
phần học lực, c̣n mấy phần kia không dám bàn thêm. Chủ nhiệm ừ ừ.
Vậy là xong. Bây giờ lo
kiếm quần áo. C̣n tập đi tập đứng tập quẹo cua nữa chứ.
Lớp trưởng Phụng nhắc măi
câu dặn ḍ mệnh lệnh " Phải kín đáo, nghiêm túc ". Biết mặc ǵ đây? Kín mít,
nghiêm chỉnh chỉ có áo dài là đạt yêu cầu nhất. Cổ cao, tay dài, áo lá, quần
dài chấm đất, chỉ hở mười ngón tay với cái mặt thôi. Nhất trí nữ mặc áo dài
nhé. C̣n nam th́ sơ mi cài măng - sét, thắt cà - vạt, cũng kín cổng cao tường
luôn. Giao cho Thị Thủy đi năn nỉ mượn đồ, nó có gốc, quen nhiều người có áo
xịn.
Thy hoan hô hăng nhất v́
nó có tật lùn bẩm sinh. Mặc áo dài, mang thêm guốc một tấc hai, quần dài che mất
dấu, đâu ai biết là cao giả hiệu. Được đó, Thị Thủy đi vay mượn gấp rút lên.
V́ vậy phải đổi cặp.
Minh Phương - Phụng: cặp
già nhất (mặt nhăn, lưng c̣ng).
Khoa - Bích Ngọc: cặp
xứng đôi vừa lứa nhất.
Tuấn Anh - Thư: cặp kinh
dị nhất (mập quá - ốm quá).
Phong - Thy: cặp quư hiếm
nhất - Gương vỡ lại lành.
Bởi đầu đuôi câu chuyện
như vầy.
Chỗ Phong ngồi ngay trước
mặt Thy. Bữa học văn đến bài có nhân vật tên Sô - kô - lốp, cả lớp bèn có ư
kiến.
- Tên ǵ khó nhớ quá.
Đổi lại thành sô-cô-la cho dễ đọc.
Phong cao hứng giơ tay
hỏi:
- Thưa thầy. Ông
Sô-kô-lốp có bà con với sô-cô-la không ạ?
Câu trả lời là: ghi sổ
đầu bài cái tật phát biểu linh tinh. Thy đang cầm cây viết ch́ bấm, tiện tay xỉa
xỉa vô lưng Phong, ư chê trách nó đă làm lớp mất điểm. Không ngờ lúc đó Phong
lại ngả lưng ra sau để dựa. Nghe " tích " một cái. Phong kêu ái úi om x̣m.
Nguyên khúc đầu viết ch́ đâm xuyên qua áo, dính chặt trong thịt luôn. Phong kêu
cứu ầm ĩ, chẳng nghĩ đến chuyện bị ghi sổ đầu bài nữa. Lớp vừa cười ỏm tỏi vừa
um xùm bàn cách lấy " cái dằm " ra. Thầy Văn cũng hơi bị hết hồn, nên bỏ qua
không ghi thêm tội " lớp ồn " nữa.
Thy mới là người sợ nhất.
Ra chơi, Thy lôi Phong xuống pḥng y tế, xin cô y tế " mổ " cho nó. Cô y tế mổ
thật. Phong ngồi giơ lưng ra, tay ôm chặt lưng ghế, vừa vặn vẹo vừa úi ái vừa
cười mà chảy nước mắt v́ đau.
Thy vừa nh́n lưỡi dao lam
đào bới khoét lỗ trên da thịt bạn, vừa xin lỗi luôn mồm.
- Thy không cố ư mà.
Phong biết mà. Để lát nữa, Thy đền một đĩa nui xào trứng.
Phong rên rỉ :
- Thôi ăn thứ đó độc lắm.
Có hại.
- Hại ǵ hả?
- No chớ sao. Á đau. Đau
!
Đau là v́ Thy nhéo nên
Phong ẹo một cái và bị lưỡi lam rạch thêm một đường không cần thiết, bên cạnh
vết thương đang rỉ máu đỏ ḷm. Cô y tế quát đuổi Thy ra ngoài. " Học tṛ ǵ mà
vừa phá vừa dữ quá vậy? ".
Sau vụ đó, Phong không
giận Thy (nó nói vậy). Nhưng Thy cứ thấy không yên ḷng thé nào. Sẵn dịp mặc
quần áo đẹp này, Thy mới " tiến cử " Phong, với ư định là giúp bạn làm việc tốt.
Phong sẽ được chủ nhiệm khen thưởng v́ có đóng góp cho phong trào chung của
lớp. Phong sẽ được thi thố tài năng (nếu có). Vân vân và vân vân, nếu c̣n ǵ ǵ
nữa mà nó có sẵn trong người. Không dè, Thy phải sánh vai sóng bước với Phong.
Bởi vậy mới có cái tên đặt là cặp quư hiếm nhất.
Buổi thi đấu diễn ra, lớp
thành công gần rực rỡ.
Đến giờ chót, lịch xếp
đổi mục biểu diễn thời trang học đường lên đầu, cho mát. Chủ nhiệm bị học tṛ
níu kéo đi kéo nài ban giám khảo, xin được lùi đến mục cuối cùng. Lư do: làm
đầu chưa kịp.
Nên khi xuất hiện, cả bọn
đă gây xôn xao dư luận liền.
Bốn cái áo dài đồ hiệu,
thướt tha, lạ mắt và sang trọng. Cái th́ năm sáu tà. Cái th́ hai ba màu sắc. Đầu
bới lên, ghim kẹp như quư bà mệnh phụ phu nhân. Mặt mũi tô hồng tô tím. Bước đi
yểu điệu như người mẫu thứ thiệt.
Mười lăm lớp c̣n lại
choáng váng.
- Đẹp ghê !
- Già quá !
- Tụi nó bỏ tiền ra mướn
người dạy, thuê đồ xịn. Muốn chơi nổi mà. Lớp nó giàu có tiếng.
Thầy cô giám khảo gật
gù, chụm đầu bàn tán (không nghe được).
Buổi chiều kết thúc trại,
" tụi áo dài " được trao giải ấn tượng. Lúc đó chủ nhiệm mới chịu cười nguyên
miệng. Tụi lớp kể lại :
- Hồi mà mấy bây lượn qua
lượn lại trên sân khấu, khó mà diễn tả thái độ, t́nh cảm lắm. Đang thư giăn bỗng
nhăn nheo. Rồi đang nhăn nhó bỗng nhếch mép cười. Hai tay chắp phía sau, môi
mím mím, đầu gât gật, lắc lắc. Khó hiểu kinh khủng.
Giải ấn tượng được một
trăm ngàn đồng. Và được biểu diễn thêm hai lần nữa, trước toàn trường. Hôm đi
thi, chỉ có khối mười hai. C̣n lần này diễn buổi sáng để khối mười coi cho biết,
buổi chiều giúp khối mười một rút kinh nghiệm, sang năm sau lên lớp, biết cách
mà làm cho hay.
Sau buổi biểu diễn báo
cáo một tuần, chủ nhiệm kêu Thy tan học ở lại chờ để " có chuyện ".
Pḥng giáo viên vắng
ngắt, giọng chủ nhiệm khẽ mà vẫn vang vang.
- Em với bạn Phong có
chuyện ǵ?
- Dạ... chuyện ǵ là sao
ạ?
- Tụi nó đồn rùm beng. Bộ
em không biết sao. Hay em giả vờ?
- Dạ chuyện đó tụi em
giảng ḥa rồi. Đâu có ǵ.
Chủ nhiệm gần như đập tay
lên bàn, bực tức.
- Đâu có ǵ. Giảng ḥa là
thế nào. Giảng ḥa là em với nó đưa nhau đi chơi cùng khắp, biết bao nhiêu người
thấy, phải không?
Thy cố gắng thanh minh.
Vừa nói vừa làm điệu bộ như những lúc bị nghi oan trong lớp.
- Dạ không hề. Em có đi
với bạn Phong một lần, vô pḥng y tế thôi. C̣n đi chung hôm biểu diễn th́ không
tính.
Chủ nhiệm đứng bật dậy :
- Pḥng y tế ở đâu?
Thy chỉ tay ra cửa :
- Dạ ở trường ḿnh, dưới
tầng trệt.
- Vào đó làm ǵ?
Thy ngập ngừng. Bây giờ
mà kể là mang tội đánh nhau với bạn. Có nói dối, th́ thằng Phong bị kiểm chứng
cũng sẽ khai ra. Thy thường được khen trước lớp: đàng hoàng, hay giúp đỡ bạn bè.
Vậy mà bây giờ... Thy cắn môi, suy nghĩ. Mặt mũi chắc là rất căng thẳng, nên
chủ nhiệm quát :
- Nói mau!
Thy lắp bắp :
- Dạ. Vô để mổ...
- Ai mổ? Mổ ai?
- Dạ.. cô y tế mổ cái
lưng của bạn Phong.
Thy lí nhí kể lại câu
chuyện vô ư làm bạn bị thương bữa trước. Nghe xong chủ nhiệm tra hỏi tiếp:
- Không phải chuyện đó.
Tôi được báo tin là em với Phong, sau vụ tŕnh diễn thời trang th́ thành bồ bịch
với nhau luôn. Cô khối trưởng 12 hỏi tôi biết ǵ chưa, rồi kể, làm tôi muốn nín
thở.
Giọng trở nên ch́ chiết :
- Tôi đă đoán trước mà.
Tôi không ưa ba cái vụ tra gái nắm tay nhau, từng cặp diễu qua diễu lại trên sân
khấu. Chắc chắn là sẽ bị xúc cảm, xúc động vớ vẩn. Rồi mơ mộng, không lo học
hành. Em cứ vậy đi. Thi rớt đừng nh́n mặt tôi.
- Dạ em bị oan. Em xin
thề.
- Không được thề thốt với
giáo viên. Sai nguyên tắc.
- Nhưng...
Mắt chủ nhiệm nh́n thẳng
vào mặt Thy, Thy chỉ muốn chùi nước mắt cho ra vẻ bi đát. Nhưng khốn thay, không
nặn ra được một giọt nào cả. Thy chỉ thấy căm tức chứ không uất ức, đau khổ. Tụi
lớp, mà ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng biết rơ. Thy chẳng hề nghĩ đến chuyện
t́nh cảm t́nh kiếc bao giờ. Đứa nào bị vướng vào, Thy c̣n xỉ vả, c̣n lôi kéo nó
về con đường học tập ngay ngắn. Thằng Phong đẹp trai thật. Nhưng đó là chuyện
của nó, không dính dáng ǵ đến chuyện học của Thy. Chắc Phong cũng nghĩ về Thy
vậy thôi. Bằng cớ là sau mấy bữa mặc đồ đẹp, nắm tay nhau xong th́ đứa nào vẫn
ngồi bàn đứa ấy. Có nói thêm ǵ nữa đâu.
oOo
Làm sao chứng minh rằng,
chuyện Thy với Phong " có vấn đề " là tin đồn đây. Không biết ai tung tin này
ra. Mà bịa đặt để làm ǵ mới được. Thy bị bạn bè ghét bỏ rồi sao.
Thy nhăn trán. Trong đầu
cứ lục bục mấy câu hồi đó.
Chủ nhiệm đổi giọng nhẹ
nhàng t́nh cảm :
- Em có chắc chắn là
chẳng đi đâu ngoài giờ học cùng với bạn Phong không? Thử nhớ lại coi. Thông
thường có lửa mới có khói. Phải làm sao, có cái ǵ th́ người ta mới nói chứ.
Đồng ư không? Về suy nghĩ kỹ rồi cho tôi biết nhé. Đừng để tôi mất ḷng tin ở
em.
Thy gật đầu, dạ dạ. Ḷng
sôi sùng sục những câu rủa xả của đứa nào mà... Lúc đó, học kỳ II đă trôi qua
hơn một tháng. Sắp sửa biết các môn thi, các môn học mang sẵn thân phận không
thi gấp rút dứt điểm. C̣n mười phút đầu giờ ổn định lớp học để vào tiết một th́
ngày càng sôi động, quắn quíu. Bởi nhà trường đă lấy nó làm giờ truy bài, kiểm
tra miệng, các môn chính có thời khoá biểu hôm đó. Học như điên.
Sáng học chính khoá. Tối
học thêm. Chiều phụ đạo.
Môn phụ đạo dành riêng
cho mấy tay học yếu. Mỗi lớp đều đóng góp trên mười em. Đi học nườm nượp như đi
hội chợ. Tốp này lết bết ra về, tốp khác lẹt xẹt đi vô. Ngay cả giờ ra chơi cũng
xách cuốn tập xuống sân ngồi ghế đá. Chẳng biết có ghim được chữ nào không,
nhưng xem ra muôn phần khí thế.
Buổi trưa, thư viện chật
ních các huynh muội bị cấm túc. Giáo viên mặt lành lạnh như đang gác thi, giọng
nói băng giá, đi qua đi lại nhắc nhở kẻ này, phê phán kẻ kia bởi tội không thuộc
bài buổi sáng.
- Học có một chút xíu như
vậy mà không xong. Học tới đâu quên tới đó. Chắc rớt hết quá.
Buổi trưa tan học, ở lại
ḍ bài tiếp. Chỗ nào cũng được biến thành lớp học. Đứa chạy vù ra nhà xe giáo
viên, cô dặn trước như thế. Đứa bị chặn ngay cầu thang lên xuống. Đứa được ngồi
ghế đá đàng hoàng. Và trơn tru, ấp úng trả bài. Thuộc th́ về. C̣n ngắc ngứ th́
thầy (cô) sẽ nán lại mà chờ. Đói hả? Ráng chịu ! Ai bảo làm biếng học hành.
Không biết thương thầy cô th́ thôi. Thầy cô cũng biết đói bụng như tất cả mọi
người. Nhưng vẫn ngồi đợi được. Có chết ngay đâu mà sợ.
- Học đi. Không thuộc
không về. Nghe chưa?
Chủ nhật - ngày nghỉ
ngơi, xả hơi, thư giăn duy nhất trong tuần cũng cứ đi ḍ bài như thường. Quần áo
mô - đen, xe đời mới, xe đời xưa ra vào tấp nập. Nguyên một dăy hành lang lầu
một nhộn nhịp. Pḥng nào pḥng nấy khẩn trương tự học, tự ḍ, tự nguyện trả
bài. Đạt mức tám tiêu chuẩn mới chính thức thoát hiểm. Nếu bảy rưỡi, tuần sau
lại tiếp tục thôi.
- Nếu em thi rớt th́
thầy cô cũng rụng rơi. Mấy em là học sinh, không hiểu nổi mối dây nhợ này đâu.
Dạ thôi. Hiểu làm ǵ cho
mệt. Mà cũng chẳng có th́ giờ để ṭ ṃ t́m hiểu. Trước mắt bây giờ như có hai
con đường trong truyện cổ tích. Một bên hoa thơm nở, bướm sặc sỡ bay, đủ đầy ánh
sáng, chim hót véo von, đường đi bằng phẳng. C̣n một bên kia th́ gai góc miểng
chai, sâu bọ cóc nhái, đường đá gồ ghề lởm chởm, cúp điện tối thui. Muốn lựa
chọn con đường nào tùy ư thích. V́ vậy, cũng giống y như truyện cổ tích, con
đường hoa lá sáng tươi sẽ dẫn đến nhà phù thủy, động yêu tinh, con đường khó
khăn hiểm trở sẽ tới xứ sở thanh b́nh, đầy đồng lúa chín.
Ai thích chơi, không
thiết tha chuyện đậu rớt th́ cứ việc ăn, ngủ, giải trí, học hành lấy lệ cho có,
kể như đang dung dăng dung dẻ trên con đường mát mẻ.
Ai không dám chơi, từ
sáng tới tối chỉ lo cắm đầu cắm cổ vào sách vở, lúc nào cũng rên rỉ " sắp thi
rồi ", là đă chọn con đường lắt léo gập ghềnh khó đi.
Thy tự ví von như thế.
Phong h́nh như cũng giống ḿnh. Bởi vậy hơi nào để ư đến nhau mà " có vấn đề ".
Nói thật ra, cũng có quan tâm lắm lắm. Nhưng chỉ để hỏi han nhau như vầy.
- Ê, Toán mấy điểm?
- Bài làm hết hông?
Rồi tập ai nấy học.
Và có một lần duy nhất,
nói chuyện hơn hai câu mỗi đứa, tổng cộng là sáu câu. Phong rụt rè chạm tay vào
cuốn sổ của Thy.
- Cho tui ghi lưu bút
với.
- Con trai nhiều chuyện.
Dẹp ! Không cho.
- Tại tui với bà có kỷ
niệm chớ bộ.
- Đừng vu oan giá họa cho
người ngay à nghe.
- Thiệt mà. Không cho tui
ghi. Mai mốt đừng có tiếc.
- Nè. Mai phải trả lại
liền. Nói xạo ở trỏng là chết với tui đó.