Tác Giả: Lưu Thi Lương
Kỳ 2:
- Bởi vậy tao mới tính
thi trường nào dễ đậu nhất. Thí dụ như dân lập hay mở bán công ǵ đó. Miễn đậu
là được.
Bữa học nhóm tiếp sau đó
biến thành buổi thảo luận về chọn ngành nghề tương lai. Ba đứa châu đầu vô cuốn
cẩm nang hướng dẫn mới mua, lật tới lật lui, đọc đi đọc lại, tính toán ngược
xuôi. Trường này có khối A, thi được. Nhưng trường kia (cũng thích) lại thi khối
D. Tréo ngoe vậy chứ. Đành phảI bỏ một cái. Tiếc ơi là tiếc.
Nhưng mà không hạn chế số
trường nộp đơn cho mỗi đầu người. Nghe cô nhận đơn ở pḥng giáo vụ vừa kể vừa
cười " có ông phụ huynh vô đóng tiền tới bảy cái đơn cho một thằng con ".
V́ vậy cứ cố gắng chọn đi.
Coi chừng trùng ngày thi th́ uổng tiền.
Phụng x̣e ra ba cái bao
đựng hồ sơ. Y khoa, Đại học Sư phạm, ngành Toán Tin học. Đại học Kinh tế,
ngành quản lư tin học.
Thy le lưỡi :
- Khối B khối A luôn.
Hèn chi nó học như bị ghiền.
Phụng xếp xếp mấy tờ giấy
như tiện tay mà làm, không có ǵ hết. Nó nói đều đều:
- Ba tao biểu phải thi y
dược. Con gái làm thầy thuốc khéo tay khéo chân. Nghề cứu người, có chuyện ǵ
th́ cứu cả nhà. Trong nhà có bác sĩ, đỡ lo bệnh tật. Mà lại an toàn, khỏi đấu
tranh giành giựt quyền lợi. Cả đời chỉ tiếp xúc với những người yếu đuối bệnh
đau, họ mang ơn ḿnh không hết, khỏi lo ai ghen ghét, ám hại. Nói chung là sống
rất yên tâm, yên ổn.
Ngân sáng mắt lên:
- Chắc má của Như Hiền
cũng nói như ba màỵ Vậy mà hôm giờ tao cứ nghĩ, nó bị ảnh hưởng cái truyện
trong sách văn tập hai. Có tên kia là thanh niên, giữa đường đi tự nhiên xông
dzô đỡ đẻ cho cái bà mu gích. Bà chửi thôi là chửi, c̣n anh chàng th́ khóc hu
hu. Khi đem được đứa nhỏ ra ngoài, ảnh lại cười rỉ rả. Lạ lùng hết sức. Chà.
Uổng công tao ái mộ nó mấy bữa nay.
Thy chỉ tay vào mặt Ngân:
- Cấm nghĩ xấu cho người
khác. Tại mày có máu lăng mạn. Hở ra là tưởng tượng tùm lum. Đừng nói chi
màỵ Tao đây cũng phục Như Hiền luôn. Cái nghề đó - Thy rùng ḿnh - ghê lắm,
cực lắm, không dám nói.
Phụng nhắm mắt lại rồi mở
mắt ra, phân trần:
- Tao cũng sợ học y khoa
lắm. Tao sợ chích. Y tá chích tao, tao c̣n bịt mắt không dám ḍm. Hai trường
khối A là tao được tự chọn. Ba tao dọa " Học kinh tế ra trường đi làm dính tới
chuyện bán mua, tiền bạc, dễ đi tù lắm con ơi ". Bởi vậy tao mới thi hai ngành
tin học luôn. Máy móc dù ǵ cũng đỡ nguy hiểm hơn con người.
- Khôn quá vậy trời.
Thy nói câu đó, thấy rơ
ràng Phụng có khả năng hơn ḿnh. Thy học khá Anh văn. Điểm môn Anh văn thường
được sáu, sáu rưỡi. Nên Thy chỉ biết thi khối D. Cứ trường nào có khối D là
nộp đơn, chẳng chọn lựa ǵ hết. Sư phạm, Du lịch, Phụ nữ học .... Học trường
nào cũng được, miễn là có học Anh văn. Ra trường thiếu ǵ chỗ làm. Cùng quá đi
dạy kèm cũng được .
Nhưng biết có đậu nổi
không?
Vô nhà sách thấy muốn
ngộp. Sao mà quá chừng sách luyện thi, đếm th́ hết nhưng mua không nổi, đọc
không thấu. Bỏ cuốn nào xuống cũng tiếc rẻ, mà mua cuốn nào cũng tiếc tiền. Lỡ
cuốn đó không trúng tủ. Lỡ cuốn kia xuất bản hồi năm ngoái. Hè năm lớp mười
một, Thy có xin đề đại học làm thử, thấy cũng tàm tạm, cỡ 60%. Nghe đồn, thi
đại học năm đầu ít có người đậu nổi. Hỏi tại sao, trả lời rằng không có kinh
nghiệm. Kinh nghiệm ǵ chứ? Khó nói lắm, cứ thi rồi biết, phải tự ḿnh rút ra
kinh nghiệm cho ḿnh, mới có kết quả. Nghe vậy, hết biết luôn .
Kệ. Cứ thi. Rồi biết.
Ngân vẫn chưa chọn được
trường nào.
- Lo ǵ. Sau cắm trại
hướng nghiệp mới bắt đầu nộp đơn mà.
oOo
Hôm nay sinh hoạt lớp đột
xuất.
Chủ nhật tuần sau, khối
12 cắm trại, chủ đề hướng nghiệp. Tức là mỗi lớp sẽ tự t́m chọn một trường đại
học, cao đẳng, trung học chuyên nghiệp nào đó. Rồi tự đi sưu tầm tài liệu,
thông tin, h́nh chụp... Nói chung là tất cả những ǵ có thể biết được, rồi tự
xét khả năng của ḿnh để có thể dám chọn trường đó mà nộp đơn thi.
Nói sơ qua nghe đơn giản
như vậy. Nhưng chương tŕnh của một ngày trại th́ phát chóng mặt.
Năm giờ sáng có mặt (như
đi Vũng Tàu) .
Có mặt rồi th́ dựng lều
với cái bảng tên trường đă chọn. Bảy giờ rưỡi chấm điểm trang trí trại và diễn
hành từng lớp.
Mười hai giờ rưỡi thi trí
tuệ. Thật ra là thi văn, toán, anh văn, lư, sinh vật lịch sử, địa lư.
Mười lăm giờ thi thuyết
tŕnh về trường mà lớp ḿnh đă lấy làm tên trại.
Mười bảy giờ rưỡi bế
mạc. Nhổ lều ra về, sáng mai đi học như b́nh thường, không được nghỉ ngủ bù.
Quá ngán !
Đó là chương tŕnh đại
cương, chi tiết có thể thêm bớt, rút ngắng thời gian. C̣n một tiết mục thi thố
nữa, chưa biết xếp lúc nào v́ thiếu điạ điểm thuận lợi, mà chọn sân khấu giữa
sân trường th́ lại thừa ánh nắng chói chang đổ lửa của tháng ba chưa mưa sắp
sửa vào hè. Dứt khoát là không thuận lợi cho thí sinh lẫn giám khảo. Ai nấy
nóng rừng rực, mồ hôi mồ hám chảy ṛng ṛng. Tinh thần, xúc cảm đâu mà biểu
diễn, mà b́nh xét chấm điểm.
Thôi để đó tính sau. Đầu
tiên, chủ nhiệm chỉ định các cán bộ lớp lo việc làm tờ báo ảnh để thi .
- Mấy em chọn trường
nào? Chọn chưa? Hỏi văn pḥng Đoàn cách thức làm sao? Xong rồi đưa tôi coi
qua trước một chút.
Lớp trưởng đứng dậy:
- Dạ mấy bạn tính chọn
trường Cao đẳng sân khấu điện ảnh.
Chủ nhiệm hừ một tiếng:
- Rơ ràng chỉ lo xem phim
suốt ngày, chẳng lo học hành. Thôi được. Thích th́ cứ làm.
Lớp trưởng chưa dám ngồi
xuống, tay tiếp tục đưa lên:
- Dạ không phải. Tại
trường này có chú bạn Thị Thủy làm pḥng tài vụ. Tụi em nhờ chú dắt vô, xin t́m
hiểu cho dễ mà lại mau lẹ nữa.
Một cái phẩy tay vừa
ḷng, vừa ra hiệu đă giải quyết xong vấn đề. Phụng thở phào vén áo ngồi xuống.
Cả lớp im khe, chờ lệnh
khác.
- Bây giờ chọn ra mười
nam mười nữ để thi tṛ chơi kéo co. Ai to, cao hơn hẳng các bạn th́ đứng lên.
Rột rẹt. Loạt xoạt. Sau
hai phút, đội ké co nam nữ được h́nh thành.
- Tiếp theo, hai nam hai
nữ thi nhảy bao bố. Lựa bạn nào điểm thể dục cao cao ấy.
Học tṛ lào xào.
- Hôm trước dán thông
báo, mỗi lớp chỉ cần một nam một nữ, để làm thành một cặp, một đôi.
- Cặp đôi hả? Nhảy chung
một cái bao bố, chật ních?
- Ừa. Bốn chân bỏ trong
bao. Hai tay nắm miệng bao cho khỏi tuột. Hai tay c̣n lại ôm eo ếch nhau cho
khỏi té.
- Té chung hai đứa một
lượt?
- Dĩ nhiên. Đồng đội mà.
- Ư ẹ!
- Li kỳ à nha!
Chủ nhiệm giải thích,
tiếng hơi lớn v́ khá nhiều x́ xào:
- Nhà trường xét thấy nam
nữ chung một cái bao bố không tiện, nên chia ra nam riêng nữ riêng. Như vậy sẽ
mất thêm thời gian, thêm người.
Nói nhỏ nhau nghe thôi
nhe các bạn.
- Mất vui nữa.
- Người lớn sợ cái ǵ
không hiểu nổi. Không tiện chứ ǵ.
- Sợ tụi nó không lo nhảy
tới đích mà cứ lo ôm.
- Toàn nghĩ xấu cho người
khác. Lo nhảy cho tới để giựt giải cho lớp, chớ hơi đâu mà ...
- Sợ tụi nó té chồng chất
lên nhau rồi lợi dụng ...
- Tưởng tượng thấy ghê.
Người đó chắc học giỏi văn lắm.
- Ừa!
Tuấn Anh xin phát biểu ư
kiến đóng góp xây dựng:
- Em đề nghị cử bạn nào
vừa vừa người. Nếu không sẽ rách bao bố. Chạy mua cái khác không kịp đâu ạ.
Cả lớp cười hét lên.
Tuấn Anh có điểm thể dục cao, nhưng nó chỉ có thể đứng trong cái bao bố một
ḿnh, là vừa khít. Tưởng ǵ khó, chứ chọn đứa ốm ốm th́ có cả đống. Xong ngay.
Tiếp theo, t́m sáu nam nữ
thi tṛ đua ghe Ngo. Cách chơi như sau: Tất cả ngồi bẹp xuống đất. Chân đứa
đằng sau ôm bụng đứa đằng trước, kết thành một chuỗi mắt xích. Rồi cứ thế chống
hai tay, nhấc cái để ngồi của ḿnh lên mà tiến. Sáu đứa tượng trưng cho cái ghe
của dân tộc Khờ-me, c̣n mười hai cánh tay tượng trưng như mái chèo.
- C̣n cái mông?
- Để lết cho đến đích.
Không lết sao tới được, sao thắng nổi lớp mấy đứa nó.
- Coi bộ hay à nghe. Lại
chia riêng nam nữ hả?
- Chắc rồi.
- Hết hay.
- Chắc chắn là không hay
rồi. Bảo đảm có đứa bị rách quần cho coi.
- Vậy thôi, tao không
chơi.
Nhưng trên bảng, ở các
chương tŕnh phải tham gia buổi cắm trại, những tên tuổi vẫn lần lượt bị ghi
vào.
Sĩ số lớp lại lẻ, bốn
mươi mốt mạng, mười tám trai hai mươi ba gái. Trừ những đứa quá ốm yếu, bất tài
vô tướng ra, hầu như ai cũng phải có phần. Kéo co, nhảy bao bố, chèo ghe. Thêm
một món đặc biệt dành cho những nam giới thích cảm giác mạnh: môn thi đấu đẩy
cây vào bụng nhau.
Tuấn Anh xung phong liền:
- Bụng ta đây rất dầy,
không sợ bị thủng. Ghi tên đi.
Lớp trưởng cầm cục phấn,
ngần ngừ:
- Nhưng bạn c̣n phải thi
xếp h́nh dây ADN. Lỡ bạn bị lủng bụng, biết lấy ai mà thế.
Tuấn Anh huơ lia lịa hai
bàn tay mập ú:
- Lựa đứa khác. Lựa đứa
khác. Tui không biết cầm đũa, không gắp trái banh được đâu. Từ nhỏ tới giờ tui
ăn bằng muỗng xúc cơm trong tô quen rồi.
- Hèn chi!
Câu nói cảm thán này phát
ra từ cái miệng hiếm hoi nụ cười của chủ nhiệm. V́ vậy, khỏi phải nói, cả lớp
thừa cơ hội cười đă đời luôn. Lập lại câu nói kia. B́nh phẩm. Đập bàn. Đủ
thứ hoan hỉ và ồn ào. Tuấn Anh sửa sửa vai áo, tay vỗ ngực, mặt vênh váo, mắt
đá lông nheo với lớp, ư nói " Thấy ta có nghề chưa? Làm cho mấy bay được cười
giỡn công khai, hợp pháp ".
Chủ nhiệm ngưng cười cái
rét (thắng ăn ghê), gơ mấy khớp ngón tay lên bảng:
- Vậy th́ thế người nào
đă từng thi nghề môn kỹ thuật nấu ăn hồi lớp mười một ấy. Ai? Lê Nghĩa nhé.
C̣n mấy môn kia, cứ lấy cán sự bộ môn là xong.
Lớp phó học tập đưa hai
ngón tay:
- Dạ c̣n thiếu một bạn, ư
quên, mỗi môn phải đủ hai bạn.
Th́ những đứa chăm ngoan
được lọc ra, ghi tên vào.
Thy x̣e tay đếm:
- Lỗ lă quá chừng. Thi
thuyết tŕnh, làm báo ảnh, thi lết, thi Anh văn. Đời sao bất công quá vậy nè.
Hổng biết c̣n bị thi ǵ nữa đây?
Câu hỏi tu từ ấy được trả
lời ngay. Chủ nhiệm nói, có vẻ không bằng ḷng.
- C̣n thi thời trang học
đường th́ tôi chỉ cho phép mấy em học khá tham gia, như Thy, Phụng, Thư, Bích
Ngọc, Minh Phương, Đăng Khoa, Tuấn Anh. Tập tành chừng một bữa thôi, không nên
sa đà, mất thời giờ học tập.
Ối trời xanh đất đỏ ơi
ời!
Thy có một mét năm mươi
lẻ năm mi li mét. Phụng lưng tôm. Thư - ma cây (cây mía). Minh Phương cái mặt
già ngắt như ông nội lại có râu. Đăng Khoa thấp hơn Thy khi Thy đi guốc cao.
Tuấn Anh - ổ bánh ḿ con cóc. Chỉ được mỗi ḿnh Bích Ngọc nhỏ nhắn mảnh mai.
Vậy mà biểu diễn thời trang. Chưa thi đă biết kết quả rồi. Chắc chắn là lại
xếp hạng 18 trên 18 lần nữa.
- Hay là bỏ mục này? Oải
quá!
- Không được. Bỏ là mất
điểm. Bị dũa ê ḿnh luôn.
- Rồi đồ đẹp đâu mà mặc?
- Biểu tụi người đẹp,
người mẫu mà học dở đó, nó đem vô cho mượn. Thiếu ǵ.
Chủ nhiệm nói trước khi
ra khỏi lớp: