Tác Giả: Lưu Thi Lương
Kỳ 1:
Sơ kết học kỳ I, lớp xếp
hạng thi đua 18/18 của khối . Ngân hỏi lớp trưởng:
- Không biết lớp ḿnh có bị ră ra chia đi mấy lớp khác như hồi đầu năm không?
Lớp trưởng nhăn mặt đau
khổ:
- Chắc là không. Rắc rối
lắm chớ bộ. Đổi danh sách tùm lum. Nhưng mà tao ớn tụi nó quá rồi. Đổi,
không chừng tao gặp hên, khỏi làm lớp trưởng. Khỏe ra như con ḅ kéo xe.
Thy dậm chân một cái bịch,
liếc mắt cái xoẹt, cái mồm nhọn hoắt:
- Thôi đi. Đồ lớp
trưởng dă man. Nếu mày xuống làm dân thường như tụi tao, mày cũng quậy tung như
cái máy xay sinh tố đang hoạt động.
Lớp trưởng cười mỉm, mắt
nh́n xuống - đă thành tật (nên tụi Lâm, Hải, Tuấn Anh coi như "chẳng là ǵ").
- Nhưng mà Thy đâu có
quậy.
- Biết rồi. Th́ nói chung
vậy mà. Chứ tính ra lớp ḿnh nhiều đứa hiền, ngoan lắm chớ bộ. Đứa nào cũng lo
học chết cha. Phụng nè, Thy nè, Thư nè ...
- Mấy đứa mới chuyển từ
lớp khác qua nữa.
- X́ ! Giờ này c̣n mới ǵ
nữa. Cũng chỉ được có thằng Khoa dê, Minh Phương.
Ngân nhổm người trên ghế:
- Khoa dê tức là ... dê
đó hả?
Thy lại liếc một cái nặng
hơn hồi năy:
- Nghe tới Khoa là nhảy
cà tưng lên liền. Cho mày biết. Nó gặp tao là t́m cách nắm tay, kéo áo hay
đứng sát vô người. Như vậy, không kêu là dê sao được.
Giọng Ngân vẫn the thé
nhưng ỉu x́u:
- Ai mà biết. Tưởng mày
gọi theo tên cái lô nhà ở chung cư của nó là ... lô G, lầu một.
- Trời ơi ! Cái này đọc
là giê mới đúng.
- Gờ.
Ngân, Thy nhảy lên hét:
- Mày mới nói hả Phụng?
Mày nói được rồi hả?
- Coi chừng nói sớm
trước quy định là rách họng, câm luôn đó.
Lớp trưởng gật gật đầu,
cười chúm chím, gơ tạch tạch lên bàn phím.
- Nói ít th́ được. Tao
nói thử coi nó có bị ǵ không. Tại thấy hai đứa bây đọc sai. Đúng ra là phải
cong cái lưỡi lên như đọc chữ J vậy đó.
Thy vẫn quan tâm đến cái
chuyện của Phụng hơn :
- Bác sĩ biểu chừng nào
mới được nói ?
Phụng múa tay . Hai đứa
bạn châu đầu nh́n vô màn h́nh .
- Hết tuần này .
Ngân xỉa tay lên mặt kính
bảo vệ :
- Vậy là thứ hai tới, mày
sinh hoạt lớp được rồi . Mày kiểm điểm con Như Hiền cho tao. Thứ đồ con gái ǵ
mà để con trai cả lớp bu theo, làm mất đoàn kết hết trơn.
Thy giơ tay như xin phát
biểu :
- Hổng có tui à nghen .
Phụng cũng giơ tay. Trên
màn h́nh từng chữ nối đuôi nhau hiện ra :
- Tui không ưa ba cái vụ
t́nh cảm lăng nhăng. Sắp thi tới nơi, không lo học. Rớt cho coi.
- Xí.
Thy vỗ tay cái đốp.
- Con Ngân này gan lắm.
Rớt th́ nó lượm lên. Nhưng năm nay chỉ thi có một lần thôi em ơi. Không ai cho
lượm đâu.
- Biết rồi.
- Biết th́ lo học đi,
đừng để ư Khoa dê nữa.
Ngân chống hai tay lên
hông:
- Th́ tao tới đây là để
học nhóm nè. Này giờ có đứa nào chịu học đâu, toàn là lo nói chuyện.
Phụng lật đật tắt máy.
- Ê. Để đó. Để nói
chuyện. Quên, để tụi tao hỏi mày trả lời. Mày chưa được nói mà.
Buổi học nhóm bắt đầu,
trước cái máy vi tính.
Phụng mới cắt a-miđan, bị
cấm nói một tuần. Trước khi đi cắt họng, nó bị ho, kḥ khè thường xuyên, tiếng
nói nhỏ xíu. Hiện giờ th́ đang bị câm tạm thời. Mà một cái lớp, nếu không có
lớp trưởng to tiếng hét lên trấn áp th́ thấy thiếu thiếu, kỳ kỳ sao đó. Dư luận
quần ... thể lớp nhận định "Chắc tại lớp trưởng có giọng nói hạn chế về công
suất phát thanh nên tụi quậy càng giả điếc, thích ǵ làm nấy". Rồi bàn tán "
Vậy mà bắt nó làm lớp trưởng, tội nghiệp nó " - Thôi thôi. Ai mà dám nhận chỗ
đó. Bị chủ nhiệm la mỗi ngày, c̣n thêm bị tụi nó ghét - Xét cho cùng th́, chỉ
có nó mới hội đủ điều kiện: giỏi chăm ngoan, học lực hạnh kiểm đều khá tốt, uy
tín đầy ḿnh, tụi lớp không sợ, nhưng mà nể.
Nên Ngân, Thy mới rủ nhau
đến nhà Phụng học nhóm. Tuy bữa nay nó không nói được, nhưng vẫn chỉ dẫn rất
tận t́nh, rơ ràng, dễ hiểu. Nó lại rất siêng năng học hành. Ngồi học chung với
nó, c̣n có thêm một cái lợi nữa là " bị lây lan " tinh thần chăm học .
Phụng ngồi học, lưng
thẳng, tay xếp trên bàn, chân xếp dưới ghế, gọn gàng đâu vào đấy, như h́nh vẽ
mẫu trong sách. Có lẽ v́ thế, mặc dù học khá giỏi nhưng nó không bị cận thị.
Trong khi nhiều đứa khác, học dở ẹt lại chễm chệ kính trắng trên mũi. Bởi vậy,
tụi nó giấu biệt mắt kiếng. Khi nào bí quá, không thấy bảng, mới chịu lấy ra
đeo. Coi xong, lại lục đục tháo ra, cất kỹ. Chẳng biết v́ sợ quê với bạn, sợ
bi phê phán "Bày đặt làm trí thức giả hiệu", hay v́ sợ mang kính thường xuyên,
con mắt sẽ co lại nhỏ xíu như "ti hí mắt lươn", trong câu tục ngữ là hết đẹp
cuộc đời.
Phụng ngồi học, như đang
xuất thuần đi vào cơi khác trong phim giả tưởng. Thành ra muốn nói chuyện với nó
cũng chẳng được. Nhưng thắc mắc ǵ, hỏi là nó nói ngay, nói say sưa. Phụng bảo
"Nói cũng là một cách ôn bài".
Thy kết luận:
- Bởi vậy, mới xứng đáng
làm lớp trưởng. Nhưng không có thời gian đầu tư để làm lớp trưởng giỏi.
Nhưng Thy là một đứa tốt
bụng nổi tiếng. Nó thấy thương thương tội tội Phụng, mỗi lần lớp rớt hạng, chủ
nhiệm khiển trách lớp trưởng không tiếc lời. Lớp trưởng cuối đầu xuống, khóc
lên. Nếu để chủ nhiệm biết th́ sẽ bị la thêm. Năm ngoái, Phụng là thủ quỹ.
Đứa nào cũng nộp quỹ hằng tháng răm rắp, không thiếu một ngàn nào. Phụng theo
truy đ̣i dai nhách và sát ràn rạt, không có cách ǵ trốn nổi. Tiền bạc lại thu
vào chi ra rất rơ ràng. Năm nay, lớp bị ră. Lớp trưởng ôm cặp sang pḥng khác.
Chủ nhiệm mới nghe Phụng báo cáo tiền quỹ c̣n dư, vừa thành thật vừa mạch lạc,
lại thấy nó có chiều cao, nên cử nó làm lớp trưởng luôn (!).
Phụng sắp khóc. "Dạ, em
không biết la mấy bạn. Mấy bạn phá lắm. Sợ lớp ḿnh hạng bét khi thi đua".
Chủ nhiệm phất tay "
Không quan trọng. Lớp mười hai chỉ cần học cho đàng hoàng, thi đậu là tốt rồi".
Nói th́ nói vậy, nhưng
Phụng bị la dài dài, đều đều, đầy đủ. Sổ đầu bài bị ghi kín mít. - Tại sao
không nhắc nhở các bạn, không biết năn nỉ xin tha. Giáo viên bộ môn than phiền
lớp lười học - Lớp trưởng đâu, sao không làm gương tốt cho bạn noi theo. Phụng
lỡ bị điểm thấp - Lớp trưởng mà học hành như vậy hả thử nghĩ coi có được không?
C̣n nữa, nhớ không hết.
Cứ như thế, suốt học kỳ 1. Nên đến lúc bác sĩ bắt cắt a-miđan, Phụng hy vọng
tràn trề". Tao sẽ nói lớn hơn, chắc đỡ khổ hơn". Trong khi chờ đợi được nói lớn
gấp mấy lần một thời quá khứ đă qua. Phụng vẫn cắm cúi học. Học bài trong lớp,
đi luyện thi đại học. Nó học như chưa bao giờ được học, như lần cuối cùng được
học trong đời, rồi chấm dứt, giă từ, chia tay vĩnh viễn.
Thy trách như vậy, Phụng
gật đầu ngay:
- Đúng đó. Mai mốt tụi
ḿnh đâu c̣n được học chung với nhau nữa. Sắp làm đơn thi đại học rồi. Mỗi đứa
thi một trường khác nhau.
Ngân hớn hở, mắt long
lanh:
- Tao biết một bí mật.
oOo
Mặc dù hôm đó, Phụng v́
thèm biết bí mật quá nên đă nói một câu khá dài so với t́nh trạng cấm khẩu:
- Làm ơn nói đi mà .
Nhưng Ngân cứ cười rất bí
hiểm, và nham hiểm thế nào ấy. Cho đến ngày cả khối mười hai chộn rộn đi mua
đơn, Ngân mới x́ ra:
- Con Như Hiền sẽ thi cái
trường mà chẳng có đứa con trai nào trong lớp dám theo.
Như Hiền ở lớp khác
chuyển qua hồi đầu năm. Thấy nó lạ lại hay hay nên " phái nam " đổ xô vào săn
sóc, chăm sóc, mượn tập, mua dùm bánh ḿ, bánh tráng ... Trước đây, chuyện "
quái đản " này không hề xảy ra nên Ngân mới nảy sinh cái sự bực ḿnh. Nói
chính xác th́ cũng có nhiều " bạn nữ " phản ứng giống như Ngân. Nhưng nh́n măi
cũng quen, cũng thường, cũng nhàm. Chỉ c̣n một ḿnh Ngân cay cú " Đúng là cái
đồ có mới nới cũ ". Vào đó khuyên can:
- Thằng Khoa là đồ mới đó
nghe.
- Lo ǵ. Học xong năm
nay, đường ai nấy bước. Có gặp nữa đâu mà đeo với bám.
- Kệ. Thông cảm cho tụi
nó. Tụi ḿnh quen quá, biết mánh của tụi nó hết trơn, tụi nó đâu dám ve vẩy, ve
văn nữa .
- Ăn thua là ở kết quả
thi ḱa. Nhiều người theo đuổi mà thi rớt th́ cũng huề. Đâu có ai tính cái
thành tích, kỷ lục đó. Mày quên đi. Để ư cho mệt. Mất th́ giờ.
Ai cũng biết tại sao Ngân
không chịu quên. Nó đă cố ư nghe được cuộc đối thoại sau đây. Kể tới đâu, Thy
cười lăn tới đó :
- Như Hiền thi trường nào
cho Khoa thi chung với.
- Không được.
- Cấm tui hả?
- Cấm hết con trai.
- Trường ǵ kỳ vậy? Nói
nghe thử.
- Trường Trung học Y tế.
- Được mà.
- Ngành Nữ hộ sinh.
- Á!
Thy vỗ tay chan chát,
chẳng biết là khen thưởng ai:
- Đáng đời Khoa dê.
Tưởng tượng cái mặt mắc nghẹn của nó lúc đó chắc buồn cười chết luôn.
Ngân gật gù:
- Con Như Hiền này cũng
thuộc loại thú dữ đó. Như vậy thằng Khoa mới chừa cái tật.
Thy cười đă đời rồi tỉnh
táo hỏi:
- Có chắc nó thi ở đó
không? Hay là nó nói giỡn chơi?
- Ai mà biết.
- C̣n chàng thi trường
nào?
- Tao không muốn biết.
Nghe Ngân trả lời cay
đắng, Thy lại nổi ḷng thương. Mặc dù Thy không ngừng lên án " chuyện yêu đương
" làm xao lăng học hành, nhưng Ngân lại là một đứa có " hoàn cảnh ". Nó là con
gái lớn trong nhà. Không có chị đă đành, lại c̣n có thêm mẹ kế để bổ sung cho
đầy đủ sự cô đơn, cô độc, hoàn toàn thiếu vắng người lớn để tâm t́nh, trao đổi
học hỏi kinh nghiệm. Khoa lại ngồi cùng bàn. Ở chung cư th́ hai lô nhà hai đứa
nó ngó mặt nhau. Khoa hay cười cười với tất cả mọi người, rất dễ gây hiểu lầm,
đối với những tâm hồn ưa bay bổng. Khoa lại có tính con gái. Vừa nhiều chuyện,
vừa hay ăn hàng. Chỗ nào có con gái là nó sa vào, xưng tên ḿnh gọi tên bạn om
ṣm, thân mật.
Mà Ngân lại thích nó ra
mặt, không giấu diếm, ngay tuần lễ thứ hai, đầu năm học. Từ tiết một cho đến
tiết năm, có dịp là cứ Ngân Ngân Khoa Khoa luôn mồm luôn miệng. T́nh cảm cứ thế
phát triển cho đến ngày Khoa tách ra khỏi đám con gái, hùa theo đám con trai bu
ṿng trong ṿng ngoài quanh Như Hiền.
Thời gian Phụng bị cấm
khẩu, Ngân c̣n tức tối. Về sau, khi Phụng nói được th́ Ngân cũng thay đổi thái
độ. V́ vậy, Thy mới nghe được câu chuyện " học sinh cười " trên kia .
Thy hỏi dè dặt, chuẩn bị
tinh thần để nói lời an ủi:
- Mày buồn hả Ngân?
Ngân gật đầu:
- Ừ . Nhưng mà tao sắp
hết buồn rồi. Tao đang lo, lỡ thi rớt th́ xấu hổ. Bà d́ ghẻ tha hồ nói này nói
nọ. Tao không muốn.
- Mày biết nghĩ vậy là
quá giỏi.
- Với lại, tao là chị lớn,
phải làm gương cho mấy đứa em. Dù không cùng mẹ tụi nó vẫn là em của tao. Phải
có trách nhiệm với tụi nó, không nên để tụi nó khinh thường rồi tụi nó học theo
cái xấu th́ khổ.
Thy xoa hai tay vào nhau,
miệng xuưt xoa, lưng cong lại, kḥm xuống, kiểu làm động tác bái phục, thường
thấy bất cứ chỗ nào:
- Trời ơi. Mày lột lưỡi hồi nào vậy Ngân?