Chương 9:
Trưa hôm sau, vừa đi học về, tôi đă sục ngay vô bếp bới cơm ăn một ḿnh.
Mẹ tôi mải buôn bán nên bữa nào cũng dọn cơm trưa trờ trưa trật. Có nhiều hôm
măi đến một giờ chiều, nhà tôi mới ngồi vào bàn ăn. Nhưng bữa nay th́ tôi không
đợi được.
Thấy tôi bưng chén cơm và lấy và để bên ngách cửa, mẹ tôi hỏi:
_ Đói bụng lắm hả con?
_ Con phải tới nhà tụi bạn ôn tập ngay bây giờ ! - Tôi nói, cặp đũa vẫn ngoáy
lia lịa .
Mẹ tôi không ngờ thỉnh thoảng tôi cũng tỏ ra siêng học đến thế . Mặt mày mẹ rạng
rỡ hẳn lên và dường như cảm thấy ân hận v́ trước nay đă không "đánh giá đúng"
con ḿnh, mẹ nh́n tôi âu yếm:
_ Để mẹ đi pha nước chanh cho con uống nghen!
Dĩ nhiên là tôi không từ chối .
Nhỏ Châu tinh quái hơn mẹ tôi nhiều . Nh́n tôi bưng ly nước chanh nốc một hơi
cạn sạch, nó nheo mắt:
_ Anh nói thật đi! Anh chuẩn bị đi đâu vậy ?
Tôi hừ mũi:
_ Th́ tao đă nói rồi! Tao đi ôn tập!
Nhỏ Châu bĩu môi:
_ Em không tin! Ai lại đi ôn tập vào giờ này!
Nhỏ Châu cứ lẵng nhẵng làm tôi phát bực. Thực ra tôi chẳng muốn giấu giếm ǵ nó
. Nhưng ngặt nỗi tôi chưa rơ cuộc gặp gỡ Cẩm Phô lát nữa đây sẽ diễn biến theo
chiều hướng nào . Nếu Cẩm Phô chịu làm ḥa với tôi th́ không sao . Ngược lại,
nếu vừa trông thấy mặt tôi, Cẩm Phô đă mắng tôi sa sả như mẹ mắng con th́ tôi
không biết phải "tường thuật" lại với nhỏ Châu như thế nào . V́ vậy, tôi cứ chối
quanh:
_ Tao đi ôn tập thật mà !
_ Anh ôn tập ở đâu ?
Tôi liếm môi:
_ Ở nhà Phú ghẻ.
Nhỏ Châu gật gù :
_ Vậy lát nữa em ghé nhà anh Phú xem anh có ở đó thật không?
Giọng điệu đe dọa của nhỏ Châu khiến tôi giật thót và tự dưng tôi đâm ra giận ba
mẹ tôi kinh khủng. Không hiểu sao họ lại sinh cho tôi một đứa em gái ranh mănh
quá chừng. Nghe nó "hù", tôi hết ham nói dóc.
_ Mày đừng tới nhà Phú ghẻ mất công! - Tôi thở dài - Tao không có ở đó đâu!
Nhỏ Châu cười toe:
_ Vậy chứ anh đi đâu ?
Tôi tặc lưỡi:
_ Bây giờ tao chưa thể nói được! Lát chiều, tao sẽ kể cho mày nghe!
Nghe tôi hứa hẹn, nhỏ Châu không buồn "làm khổ" tôi nữa . Khi tôi phóc lên chiếc
Huy Chương Vàng, nó chỉ gọi với theo:
_ Nói phải giữ lời à nghen!
Tôi đạp đến chân cầu đúng mười hai giờ hai mươi phút. Liếc đồng hồ trên tay, tôi
thở một hơi dài nhẹ nhơm và đủng đỉnh dắt xe vào quán.
Buổi trưa, quán vắng tanh. Những tán lá lim dim mơ ngủ , chốc chốc lại rung lên
xào xạc khi có một làn gió từ dưới sông thổi lên. Tôi lựa một chiếc bàn ở góc
vườn, kế gốc xoài . Đó là một vị trí kín đáo, khó bị phát hiện, đồng thời ngồi ở
đó tôi có thể quan sát được những người vào quán. Hễ Cẩm Phô tới là tôi biết
ngay .
Bàn là một khúc gỗ cưa ngang, c̣n nguyên cả lớp vỏ xù x́ , gai nhám. Bốn chiếc
ghế mây kê chung quanh theo h́nh ṿng tṛn. Sau một hồi ngắm tới ngắm lui, tôi
cảm thấy vị trí của bốn chiếc ghế có điều không ổn. Cứ theo cái kiểu "bố trí"
này th́ dù ngồi vào chiếc ghế nào, Cẩm Phô vẫn cách xa tôi gần cả thước.
Sau khi kêu hai ly chè đậu đỏ bánh lọt, tôi tḥ tay kéo chiếc ghế bên cạnh lại
gần. Để cho tự nhiên, hai chiếc ghế kia tôi cũng kê sát rạt như vậy và đặt chúng
ở phía bên kia chiếc bàn gỗ . Thoạt nh́n vào, khó có ai có thể đoán ra hành động
mờ ám của tôi . Chắc chắn Cẩm Phô sẽ tưởng những chiếc ghế đă được sắp xếp như
vậy từ thời khai thiên lập địa .
Vẫn cảm thấy chưa chắc ăn, tôi liền nhặt nhạnh thêm một mớ lá khô và vứt đầy lên
hai chiếc ghế đối diện. Một tiểu thư khuê các như Cẩm Phô chắc sẽ không bao giờ
chịu ngồi lên những chiếc ghế vương văi "rác rến" như vậy . Và nếu đảo mắt nh́n
quanh, nó sẽ thấy chỉ có chiếc ghế xếp cạnh tôi là sạch sẽ và hợp vệ sinh nhất.
Cẩm Phô sẽ ngồi vào đó - như mẹ tôi vẫn ngồi bên ba tôi - bởi xét cho cùng, nó
không thể ngồi trên bàn hay ngồi dưới đất được.
Mải loay hoay bày mưu tính kế xếp ghế kê bàn, tôi quên phắt mất cái chuyện nh́n
ra cổng. V́ vậy, Cẩm Phô tới lúc nào tôi chẳng hay .
Đang lui cui phủi bụi trên chiếc ghế "c̣ mồi", tôi bỗng giật bắn người khi nghe
tiếng Cẩm Phô vang lên bên tai:
_ Anh đang làm ǵ vậy ?
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Cẩm Phô đă đứng sát rạt trước mặt. Đôi mắt nó nh́n tôi
chăm chăm như thể đọc thấu hết những ư nghĩ "hắc ám" trong đầu tôi . Quai hàm
tôi bỗng chốc cứng đơ:
_ Ơ ơ tôi có làm ǵ đâu .
Tôi ấp úng đáp và nghe mặt mày nóng ran, hệt như một tên trộm đang lom khom chui
vách bỗng bị chủ nhà túm lưng quần kéo lại .
Điệu bộ lóng ngóng của tôi có lẽ khiến Cẩm Phô thương hại . Nó không thèm hỏi
tới mà lặng lẽ buông ḿnh lên chiếc ghế ngổn ngang xác lá .
Trong một thoáng, tim tôi như thắt lại . Cẩm Phô ngồi lên đống lá khô mà tôi
tưởng như nó ngồi lên.trái tim bé bỏng của tôi . Tôi nghe tiếng lá vỡ rào rạo,
tưởng xương sường trong lồng ngực ḿnh đang găy rời từng khúc. Công tŕnh sắp
xếp của tôi năy giờ thế là hỏng bét! Cẩm Phô thà mang tiếng "ở dơ" chứ nhất
quyết không chịu ngồi gần tôi, chứng tỏ nó c̣n thù tôi ghê lắm.
Tôi lấm lét nh́n nó .
_ Cẩm Phô ăn chè đi!
Cẩm Phô ngồi quay ra sông nên tôi chỉ nh́n thấy có nửa mặt. Nửa mặt đó nói,
giọng đượm vẻ lạnh lùng.
_ Anh mời Cẩm Phô ra đây chỉ để ăn chè thôi hả ?
Tôi không hiểu câu nói của Cẩm Phô có ư ǵ , đành cười cầu tài:
_ Th́ trước là ăn chè , sau là làxin lỗi Cẩm Phô cái chuyện hôm nọ.
_ Chuyện hôm nọ là chuyện ǵ ?
Câu hỏi oái oăm của Cẩm Phô khiến tôi cắn chặt môi . Con nhỏ này xưa nay vẫn
hiền lành, tử tế với tôi sao hôm nay lại ăn nói móc họng hệt con Liên móm vậy
không biết! Hay là trước khi đến đây, nó đă được Liên móm chỉ cách "trị" tôi ? Ư
nghĩa đó làm tôi chột dạ . Ngắc ngứ một hồi, tôi mới mở miệng lắp bắp:
_ Th́ chuyện "ông nội ông ngoại" đó .
_ Chuyện đó có ǵ để nói ?
Cẩm Phô hờ hững buông từng tiếng, mặt vẫn quay ra sông.
Tôi nhăn nhó :
_ Bữa đó tôi đâu có nói động ǵ đến ông nội của Cẩm Phô .
Cẩm Phô hừ giọng:
_ Cẩm Phô nghe anh Phú nói rơ ràng!
Tôi đoán quả không lầm. Phú ghẻ đích thực là một tên hại bạn. Trong một phút tôi
nghe đầu ḿnh nóng lên:
- Cái thằng ghẻ ngứa #273;ó...
Đang gân cổ , sực nhớ trước mặt ḿnh là Cẩm Phô chứ không phải Phú ghẻ , tôi
liền hạ giọng:
_ Cẩm Phô đừng nghe lời thằng đó ! Nó nói bậy đó !
Rồi sợ Cẩm Phô không tin, tôi đành thở một hơi dài và dở cười dở mếu nhắc lại
nguyên văn câu nói của tôi bữa trước.
Nghe xong lời "tường thuật" của tôi, Cẩm Phô không nói ǵ . Nó chỉ cúi đầu nh́n
xuống đất. Tôi ngắm mái tóc óng ả của nó , bụng hồi hộp không thể tả . Tôi cố
đoán xem nó đang nghĩ ǵ về lời tuyên bố "hách x́ xằng" của tôi hôm nọ nhưng
không tài nào đoán nổi, chỉ thấy khuôn mặt đang cúi thấp của nó dường như đă bớt
vẻ lạnh lùng, thay vào đó là nét buồn buồn khiến tôi xốn xang trong dạ .
Măi một lúc lâu, không dằn nổi, tôi ngập ngừng hỏi:
_ Bộ Cẩm Phô giận tôi hả ?
_ Cẩm Phô có giận ǵ đâu! Cẩm Phô chỉ bị bất ngờ thôi!
Tôi liếm môi:
_ Bất ngờ chuyện ǵ ?
_ Cẩm Phô đâu có biết chuyện tặng hoa cho Cẩm Phô đối với anh lại khó khăn như
vậy! - Giọng Cẩm Phô đầy hờn mát.
Tôi hốt hoảng:
_ Không phải đâu! Tại bữa đó đông người quá !
_ Đông người th́ sao ?
_ Tôi sợ tụi nó cười .
Cẩm Phô khẽ liếc tôi và bỗng buột miệng bâng quơ:
_ Nhưng bữa nay đâu có ai!
Phải mất đến ba mươi giây tôi mới hiểu Cẩm Phô nói câu đó là nhằm ư ǵ .
_ Được rồi! - Tôi xô ghế đứng dậy - Nếu Cẩm Phô muốn, tôi sẽ chạy về nhà hái hoa
đem tới cho Cẩm Phô ngay bây giờ !
Nh́n thái độ hùng hổ như sắp nhảy vào lửa của tôi, Cẩm Phô mỉm cười:
_ Cẩm Phô chỉ nói đùa thôi! Đến giờ Cẩm Phô phải về rồi!
Cẩm Phô làm tôi chưng hửng:
_ Sao Cẩm Phô về sớm vậy ?
_ Cẩm Phô chỉ xin phép đi được chút xíu thôi .
Tôi nh́n xuống ly chè c̣n nguyên trên bàn:
_ C̣n ly chè ?
Cẩm Phô đứng lên:
_ Bữa nay Cẩm Phô đến đây là để gặp anh chứ đâu phải để ăn chè !
Rồi như sợ tôi buồn, trước khi quay lưng bỏ đi, nó c̣n nhẹ nhàng hứa hẹn:
_ Ăn chè để lúc khác!
Cẩm Phô đột ngột cáo từ khiến tôi không kịp nói thêm một câu, chỉ đực mặt nh́n
nó yểu điệu quay gót. Măi đến khi tà áo của nó sắp biến mất sau cánh cổng rào,
tôi mới sực tỉnh và lật đật kêu lớn:
_ Lúc khác là lúc nào ?
_ Lúc nào anh mời Cẩm Phô!
Câu trả lời vọng lại từ sau dăy hàng rào xanh um. Tiếp đó là tiếng bánh xe lăn
mỗi lúc một xa dần, chấm dứt cuộc hẹn ḥ mà không có từ ngữ nào diễn tả chính
xác hơn từ : "cụt ngủn"!
Cẩm Phô bỏ đi đă mười lăm phút, tôi vẫn chưa nhúc nhích. Tôi thẫn thờ đưa mắt
nh́n mặt sông loáng nắng, ḷng không rơ buồn vui . Cuộc gặp gỡ diễn ra chóng
vánh ngoài dự liệu . Cẩm Phô thoạt đến thoạt đi như một cơn gió thoảng. Nó bỏ
tôi ngồi một ḿnh giữa trưa nắng quạnh hiu .
Suốt đêm hôm qua tôi nằm day trở trên giường, đầu nghĩ ra bao nhiêu là lời hay ư
đẹp, vậy mà bữa nay rốt cuộc tôi đă không thốt được câu nào ra hồn. Sự xuất hiện
đột ngột của Cẩm Phô đă khiến tôi lính quưnh ngay từ lúc chưa bắt đầu câu chuyện.
Và tôi đă để nó quay tôi như quay dế . Đến khi nó nằng nặc đ̣i về , tôi cũng
chẳng biết cách giữ chân. Tôi bỏ tiền túi ra mua chè đăi nó , nó không thèm ăn,
tôi cũng đành giương mắt ngó .
Nghĩ đến đây, tôi phát giác "giương mắt ngó" ly chè Cẩm Phô để lại . Chè bà
Thường ngon nổi tiếng, tôi đă "giải quyết" xong một ly rồi mà nh́n đến ly thứ
hai tôi vẫn cảm thấy tḥm thèm.
Nh́n quanh quất không thấy ai, tôi tḥ tay với lấy ly chè kém ngọt. Tôi múc một
muỗng cho vào miệng và lại nghĩ đến Cẩm Phô : "Con nhỏ này ngu quá chừng! Chè
ngon vậy mà chê!".
Ăn giùm chè cho Cẩm Phô xong, tôi chậm răi dắt xe ra khỏi cổng. Nhưng tôi không
dám về nhà ngay . Về nhà lúc này, chắc chắn tôi sẽ đụng đầu nhỏ Châu ngay ở cửa
. Ai chứ nó dám bỏ cả ngủ trưa để thức đợi tôi . Nếu biết tôi đi "ḥ hẹn" với "chị
hai" nó và bị "chị hai" nó bỏ rơi trong quán bà Thường như mẹ bỏ rơi con, chắc
nó sẽ cười tôi ba ngày ba đêm chưa hết.
Tôi trực chỉ tới nhà Phú ghẻ . Khi đi ngang qua tiệm thuốc tây Hồng Phát, tôi cố
không nh́n ngang nh́n ngửa nhưng mặt mày vẫn nóng bừng.
Tôi vừa đẩy xe vào, đă thấy Phú ghẻ ngồi trong nhà ngó ra, miệng cười toe toét.
Điệu bộ của nó ư như thể nó đă ngồi chờ tôi đâu từ tuần trước.
_ Sao rồi ? - Tôi vừa bước qua khỏi cửa, Phú ghẻ đă nháy mắt hỏi .
Tôi ngồi phịch xuống ghế :
_ Rót cho tao ly nước!
Phú ghẻ rót nước, mắt vẫn nh́n tôi lom lom.
_ Mở cho tao cái quạt! - Tôi lại nói .
- có "bồ" rồii làm "cha" thiên hạ hả ?
Mặc dù nói vậy nhưng Phú ghẻ vẫn bước lại góc nhà mở quạt.
Tôi uống một hơi hết ly nước rồi thở ra:
_ Mệt quá !
Phú ghẻ khịt mũi:
_ Hôn nhiều quá mệt chứ ǵ ?
_ Hôn cái đầu mày!
Phú ghẻ nhăn nhở :
_ Cái đầu Cẩm Phô chứ !
Phú ghẻ lại giở mửng cũ . Nhưng lần này tôi không buồn nhếch mép trước sự pha
tṛ của nó . Tôi lại thở ra:
_ Hỏng bét!
_ Hỏng cái khỉ mốc! Mày đừng làm bộ ! Tao thấy Cẩm Phô mới chạy xe về rơ ràng!
_ Th́ vậy!
Phú ghẻ hừ mũi:
_ Tụi mày một đứa về trước một đứa về sau cho thiên hạ khỏi để ư chứ ǵ !
Tôi buồn bă lắc đầu:
_ Nó bỏ tao nó về trước!
_ Xạo đi! Phú ghẻ tỏ vẻ không tin.
Tôi nhún vai:
_ Đứa nào xạo làm con!
Đến đây th́ Phú ghẻ biết tôi không đùa . Nó chớp mắt.
_ Sao kỳ vậy ?
Tôi lắc đầu:
_ Tao cũng không biết!
Phú ghẻ ngẫm nghĩ một hồi rồi chép miệng:
_ Chắc nó c̣n giận mày .
Tôi tủi thân:
_ Tao kêu chè cho nó , nó cũng không thèm ăn!
Phú ghẻ ṿ đầu:
_ Vậy là nguy to rồi! Không thèm đụng đến bất cứ thứ ǵ của mày chứng tỏ nó thù
mày ghê gớm!
_ Ừ , - tôi bùi ngùi - Nó bảo nó đến quán bà Thường là để gặp tao chứ không phải
để ăn chè !
_ Như vậy là nó hận mày ghi xương khắc cốt! - Phú ghẻ tiếp tục b́nh luận.
Thấy có người quan tâm chia sẻ , tôi càng ai oán kể lể :
_ Nó bảo muốn ăn chè th́ để lúc khác!
_ Lúc khác là lúc nào ? - Phú ghẻ ngạc nhiên. Nó hỏi tôi hệt như khi năy tôi hỏi
Cẩm Phô .
_ Lúc nào tao mời nó ! - Tôi đáp.
_ Trời đất! - Phú ghẻ kêu lên - Như vậy là nó "thương" mày chứ đâu phải "thù"
mày!
Tới phiên tôi há hốc miệng:
_ Thương tao ?
_ Chứ c̣n ǵ nữa! Nó nói vậy khác nào nó bảo mày muốn gặp nó lúc nào th́ gặp! Hễ
mày "mời" là nó tới ngay tức khắc!
Phú ghẻ đúng là thông minh hơn tôi gấp bội . Hèn ǵ năm nào nó cũng đạt học sinh
giỏi . Nó chỉ cần phán một câu, tự nhiên tôi thấy đầu óc sáng láng hẳn ra . Nỗi
buồn đeo đẳng tôi từ năy đến giờ bỗng dưng biến mất không c̣n một dấu vết. Càng
ngẫm nghĩ tôi càng nhận ra tôi quả là "thằng đầu ḅ". Con gái không giống như
con trai . Con trai giận là giận, thương là thương. Con gái đỏng đảnh và khó
hiểu hơn nhiều . Cẩm Phô giống như trái dưa hấu, xanh vỏ đỏ ḷng. Nó ngầm "tạo
điều kiện" cho tôi mà tôi chẳng hay biết tí ti ông cụ nào . Nếu không nhờ Phú
ghẻ , tôi sẽ tưởng Cẩm phô muôn đời chỉ là trái dưa xanh. Ngu ơi là ngu!
Tôi hí hửng bảo Phú ghẻ :
_ Vậy mày "mời" nó giùm tao đi!
_ Tao ?
_ Chứ c̣n ai!
Phú ghẻ hơi nhăn mặt nhưng rồi tính tới tính lui, nó thấy ngoài nó ra không c̣n
ai đủ "tư cách" để làm chuyện đó , bèn chép miệng:
_ Chừng nào ?
Tôi hăm hở :
_ Ngay ngày mai!
Phú ghẻ giật ḿnh:
_ Mày khùng hả ? Mới gặp đây mà !
_ Th́ mai gặp nữa! - Tôi cười h́ h́ - Tao nhớ nó quá !
Phú ghẻ ch́a cùi chỏ :
_ Nhớ cái này nè !
Giao "nhiệm vụ" cho Phú ghẻ xong, tôi hớn hở đạp xe về nhà . Quả như tôi dự
đoán, nhỏ Châu ngồi ngay trước hàng hiên, chong mắt ngó ra .
_ Mày phụ bán với mẹ hả ? - Tôi giả vờ hỏi .
_ Em đợi anh!
_ Đợi tao chi ?
Tôi vừa hỏi vừa dắt xe vào nhà . Nhỏ Châu đứng dậy đi theo:
_ Anh đi đâu về đó ?
Tôi thản nhiên:
_ Tao đi gặp chị hai mày!
_ Gặp ở đâu ? - Giọng nhỏ Châu ṭ ṃ .
Tôi nhún vai:
_ Chỗ này bí mật lắm! Mày con nít hỏi làm chi!
Nhỏ Châu "xí" một tiếng:
_ Ở quán chè bà Thường chứ đâu mà bí mật!
Đang đi, tôi bỗng đứng sững lại:
_ Sao mày biết? Bộ khi năy mày len lén theo dơi tao hả ?
Nhỏ Châu bĩu môi:
_ Em thèm vào theo dơi!
_ Chứ sao mày biết tao hẹn với Cẩm Phô ở quán bà Thường? - Tôi nh́n nhỏ Châu,
giọng nghi ngờ .
Nhỏ Châu hất mặt ra vẻ hiểu biết:
_ Cả thị trấn này ai hẹn nhau mà không dẫn vô đó !
Tôi thót bụng:
_ Ai bảo mày vậy ?
_ Cần ǵ ai bảo! Lần nào vô đó ăn chè với mấy đứa bạn, em cũng thấy người ta
ngồi từng cặp từng cặp!
Hoá ra là vậy! Nhỏ Châu làm tôi hết hồn. Nếu khi năy nó len lén theo tôi, chắc
nó đă chứng kiến rơ mồn một cái tṛ lượm lá rải lên ghế của tôi như cái cảnh tôi
ngồi xơi một lúc hai ly chè cho vơi cơn ấm ức. Và bây giờ nó sẽ tha hồ chế nhạo
và tôi sẽ hết đường đón đỡ . Thật là may! Tôi thở phào nhủ bụng.
_ Em nói đúng không? - Nhỏ Châu lắc lắc tay tôi .
Tôi không đáp mà lặng lẽ dựng xe vô góc nhà rồi cầm tay nó kéo tuốt ra sau vườn,
th́ thầm:
_ Mày nói nho nhỏ thôi! Ba mẹ mà nghe thấy là tao với mày nhừ đ̣n!
_ Ba đi rồi! - Nhỏ Châu trấn an tôi .
Tôi liếm môi:
_ Ổng quay về mấy hồi!
Nghe tôi hù , Nhỏ Châu khẽ liếc vào trong nhà rồi hạ giọng:
_ Anh gặp chị Cẩm Phô chi vậy ?
_ Mày ngu quá ! Yêu nhau th́ gặp nhau chứ chi! Ai yêu mà chẳng vậy!
Nhỏ Châu chớp mắt:
_ Anh rủ chỉ vô đó hả ?
_ Nó rủ tao!
_ Xạo đi!
_ Tao xạo mày làm chi! Nó bảo nó nhớ tao quá , nó muốn nh́n thấy mặt tao!
Nhỏ Châu cười hích hích:
_ Phịa ơi là phịa! Anh với chỉ học chung trường, ngày nào mà chả thấy mặt!
Tôi hừ giọng:
_ Gặp trên trường th́ ăn nhằm ǵ ! Phải gặp riêng th́ mớicó giá trị !
Nhỏ Châu nói, chẳng hiểu nó không biết thật hay nó giả vờ :
_ Gặp chung hay gặp riêng ǵ cũng vậy thôi! Em chẳng thấy có ǵ khác!
Tôi nổi khùng:
_ Mày mà biết cóc khô ǵ ! Khi nào mày lớn bằng tao rồi mày mới thấy khác!
Nhỏ Châu cúi đầu ngẫm nghĩ một hồi rồi lại hỏi:
_ Khi năy chỉ nói ǵ với anh vậy ?
Tôi ưỡn ngực:
_ Th́ nó nói nó nhớ tao muốn chết!
Tôi vừa nói vừa nh́n lom lom vào mặt nhỏ Châu xem nó có cười mím chi không.
Nhưng lần này, nhỏ Châu có vẻ tin tôi thật. Nó không cười, mà ṭ ṃ hỏi tiếp:
_ Rồi anh nói sao ?
_ Tao hả ? Tao cũng nói y như vậy . Tao bảo tao cũng nhớ nó muốn chết.
Nhỏ Châu liếm môi:
_ Rồi sao nữa ?
_ Sao là sao ?
_ Sau đó anh với chị Cẩm Phô nói với nhau những ǵ nữa ?
Tôi nhíu mày:
_ Sau đó hả ? Sau đó tụi tao không nói ǵ nữa . Tụi tao ăn chè .
Nhỏ Châu nuốt nước bọt:
_ Mỗi người ăn mấy ly ?
_ Mỗi ngườ ăn một ly! - Tôi tặc lưỡi - Nói đúng ra th́ chỉ có ḿnh Cẩm Phô ăn.
Tao nhường cho nó luôn ly của tao .
_ Làm ǵ có chuyện đó ! - Nhỏ Châu cười khúc khích - Ai chẳng biết anh là chúa
giành ăn!
Bị chạm tự ái, tôi nổi nóng:
_ Mày ngu quá ! Tao chỉ giành ăn với mày thôi! C̣n Cẩm Phô th́ khác!
Thoạt đầu, nhỏ Châu ngoác miệng định căi . Nhưng rồi sợ tôi át giọng "khi nào
lớn bằng tao mày mới thấy khác", nó phớt lờ và "phỏng vấn" tiếp:
_ Ăn chè xong rồi anh làm ǵ nữa ?
Tôi khịt mũi:
_ Th́ trả tiền rồi về chớ làm ǵ !
Câu trả lời của tôi khiến nhỏ Châu ngơ ngác:
_ Chỉ vậy thôi ?
Vẻ thất vọng của nó khiến tôi chột dạ . Ừ , chẳng lẽ cuộc hẹn ḥ giữa một cặp
"t́nh nhân"nhớ nhau "muốn chết" mà chỉ gói gọn trong hai ly chè và từ đầu đến
cuối mỗi người chỉ nói được có một câu ? Tôi hít một hơi đầy lồng ngực và lật
đật "bổ sung":
_ Không, không phải chỉ có vậy! Trước khi ra về , chị hai mày c̣n nói với tao
một câu vô cùng t́nh tứ . Nó bảo bất cứ lúc nào tao rủ nó đi ăn chè , nó cũng
sẵn sàng đi ngay!
_ T́nh tứ ǵ đâu! - Nhỏ Châu trề môi - Như vậy là chỉ thích ăn chè chứ đâu phải
thích anh!
B́nh luận xong một câu ác nhơn, nhỏ Châu quay ḿnh chạy tọt vô nhà khiến tôi chỉ
biết hậm hực trợn mắt nh́n theo .
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18