Chương 13:
Phú ghẻ là chúa xúi bậy. Không biết nó ngốc thật hay ngốc giả bộ mà xúi tôi
làm toàn chuyện "xưa nay chưa ai làm".
Ai đời con trai hẹn ḥ với con gái mà phải đi nhờ người con gái "giới thiệu" cho
ḿnh một vài điểm hẹn. Tôi mà dại dột nghe lời nó, ngoác miệng hỏi Cẩm Phô, chắc
Cẩm Phô tưởng tôi vừa trốn ra từ bệnh viện tâm thần.
Dù ra sao th́ ra, tôi quyết không nghe lời Phú ghẻ. Tôi tới nhà Cường.
Thấy tôi lại ṃ đến, Cường rụt cổ:
- Lại đến hỏi ti ǵ nữa đây?
Tôi ngồi xuống ghế:
- Tao tới nhờ mày.
Cường thở phào:
- Nhờ chuyện ǵ?
- Th́ chuyện đó chứ chuy&ện ǵ! - Tôi găi đầu - Tối nay mày ghé nhà Cẩm Phô giùm
tao!
Cường cười:
- Chĩa chĩa ngón tay nữa hhả?
Tôi gật đầu:
- Ừ, tao cần gặp m𓌩t nó gấp! Khoảng một rưỡi trưa mai!
Cường tṛn mắt:
- Cũng trong quán bà Thườnng?
- Thằng này hỏi lạ! - Tôôi nhăn mặt - Không gặp ở đó th́ gặp ở đâu?
Cường vẫn nh́n tôi lom khom:
- Mày hết sợ Liên móm rồ;i hả?
Tôi thở dài:
- Ngày mai tao gặp Cẩm Phô l#7847;n cuối cùng!
Lời tuyên bố của tôi khiến Cường sửng sốt. Nó lắp bắp:
- Ớ... ơ...
- Mày ở đó mà "ú ớ&qquot;! Tao về đây!
Nói xong, không đợi Cường kịp hoàn hồn, tôi bỏ về.
Tối đó, tôi trằn trọc măi. Tôi đă quyết định rồi. Ngày mai tôi sẽ nói với Cẩm
Phô là tôi sẽ không gặp nó nữa. Tôi cũng nói cho nó biết tôi không gặp nó nữa
không phải là v́ tôi hết yêu nó mà v́ lũ bạn trời đánh của nó ngày nào cũng lôi
tôi ra chọc ghẹo. Nhất là con Liên móm. Nó ỷ có cái miệng móm nó muốn nói ǵ th́
nó nói! Nó nói riết, chắc từ giờ đến già tôi hết dám yêu ai! Tôi cũng nói cho
Cẩm Phô biết tôi quyết định không gặp nó c̣n là v́ tôi lo cho bản thân của nó
nữa. Nếu con nhỏ móm xọm kia cứ nói ra nói vào, trước sau ǵ câu chuyện bí mật
kia giữa tôi và nó cũng sẽ đến tai ba mẹ nó. Lúc đó, muốn thoát nạn, nó chỉ có
nước bỏ xứ ra đi.
Hết ư này đến ư kia, tôi nằm thao thức, lan man nghĩ ngợi. Trong ḷng tôi chất
chứa toàn những chuyện buồn thương, oán trách. Ngày mai nghe tôi "trút bầu tâm
sự", chắc Cẩm Phô nước mắt rưng rưng. Thấy tôi v́ lo lắng cho nó đành để trái
tim tan vỡ, chắc nó sẽ sụt sùi như mưa ngâu tháng bảy. Chắc nó sẽ không thèm
nh́n mặt Liên móm. Ư nghĩ đó khiến nỗi giận hờn trong ḷng tôi nguôi ngoai được
một chút. Và tôi ngủ thiếp đi.
Hôm sau trên đường đạp xe đến quán bà Thường, tôi cứ ḍm dáo dác. Ḍm đến lần
thứ... hai mươi, cổ tôi mỏi nhừ. Nhưng tôi không thể nào ra lệnh cho cái đầu nằm
im trên cổ được. Nó hết ngoẹo bên này lại ngoẹo bên kia.
Từ trước đến nay, những lần đi đến chỗ hẹn với Cẩm Phô, tôi cứ cắm đầu cắm cổ
chạy thẳng một mạch, chẳng thèm ḍm quanh, ngó quất lôi thôi. Nhưng từ hôm Liên
móm mở miệng trêu, tôi không c̣n giữ được vẻ thản nhiên đó nữa. Dọc đường đến
quán bà Thường, lúc nào tôi cũng cảm thấy Liên móm và Thùy Dương đang nấp ở một
xó xỉnh nào đó để ŕnh rập theo dơi, nhất cử, nhất động của tôi.
Dĩ nhiên tôi biết những suy nghĩ đó là phi lư nhưng cứ chốc chốc tôi lại ngoảnh
cổ ḍm sau lưng và lia mắt quan sát từng gốc cây, cột điện ven đường xem thử có
ǵ khả nghi không. Cảm giác đó thật là khốn khổ. Cứ hệt như ḿnh là một kẻ bất
lương.
Cẩm Phô dĩ nhiên không biết đến những ǵ đang xảy ra trong ḷng tôi. Vừa trông
thấy tôi nó đă hỏi ngay:
- Làm ǵ mặt mày anh bí xị v#7853;y?
Tôi cười méo xẹo:
- Có ǵ đâu!
Cẩm Phô đưa tay hất mớ tóc ra sau lưng, mắt nheo nheo:
- Anh hẹn Cẩm Phô ra đây để nghe anh nói dối hả?
Con nhỏ Cẩm Phô này! Chơi với Liên móm riết, bây giờ nó ăn nói toàn giọng móc
họng! Đă vậy, tôi chả thèm đắn đo nữa. Bằng một giọng ấm ức, tôi kể tất tần tật
những "tội ác" của Liên móm mấy ngày vừa qua. Và tôi ngậm ngùi tuyên bố quyết
định của ḿnh.
Cẩm Phô ngồi nghe, không nói một lời. Chỉ đến khi tôi tuyên bố "chia tay", nó
mới nhếch môi:
- Chỉ có vậy mà anh không mu#7889;n gặp Cẩm Phô nữa?
Tôi ấp úng:
- Tôi sợ cho Cẩm Phô!
- Tôi không sợ, việc ǵ anh phhải sợ?
Câu hỏi của Cẩm Phô khiến tôi cứng họng. Không biết đáp sao, tôi đành kể cho Cẩm
Phô nghe tâm trạng khổ sở của tôi trên đường đạp xe đến đây.
Nghe xong, Cẩm Phô tặc lưỡi:
- Vậy tôi với anh đng đến chổ này nữa là xong!
Tối hôm qua, tôi tưởng tượng khi nói chuyện chia tay, Cẩm Phô nếu không ngất xỉu
cũng sụt sịt. Nào ngờ nó tỉnh khô. Thậm chí nó c̣n tán thành ư định của tôi một
cách chóng vánh.
Tôi là người đề nghị "không gặp nhau nữa", nhưng đến khi Cẩm Phô đồng ư với đề
nghị đó, tôi lại x́u như bún. Nếu bây giờ có một người ngất xỉu th́ chắc chắn
người đó là tôi, chứ không phải Cẩm Phô. Con gái ǵ mà ḷng gang dạ sắt!
Cẩm Phô ngó tôi:
- Anh làm sao vậy?
Tôi đáp như kẻ chết rồi:
- Mai mốt không gặp Cẩm Phô nữa, tôi buồn lắm!
- Ai bảo anh là không gặp?
>
Tôi buồn thỉu buồn thiu:
- Gặp trên trường th́ nóii làm ǵ?
- Ai bảo anh là gặp trên trᅐờng?
Cẩm Phô làm tôi ngẩn ngơ quá đỗi. Tôi nh́n nó lạ lùng:
- Chứ gặp ở đâu?
- Chị Cẩm Phiêu có... ging tính ba mẹ Cẩm Phô không?
Tôi không dám nói "dữ" bèn sửa lại là "giống tính ba mẹ". Cẩm Phô là đứa thông
minh. Nó hiểu ngay tôi muốn nói ǵ, nên mỉm cười đáp:
- Chị Cẩm Phiêu hiền khôô hà!
Nụ cười của Cẩm Phô lúc này đẹp như nụ cười của thiên thần. Đúng là chỉ có thiên
thần thứ thiệt mới t́m ra lối thoát nhanh chóng và dễ dàng như thế. Nếu không có
nó, tôi chẳng biết tiếp tục chuyện t́nh của ḿnh ở đâu. Nếu không có nó, trước
đây tôi đă gặp hiểm họa khi dại dột đột nhập vô nhà nó một ḿnh một bóng. Phú
ghẻ nói đúng, tụi con gái thông minh hơn tụi con trai gấp tỉ lần. Và Cẩm Phô là
đứa con gái thông minh nhất trong những đứa con gái. Vậy mà tôi nỡ giận dỗi đ̣i
chia tay với nó v́ một chuyện cỏn con không đáng một đồng xu. Càng nghĩ ngợi,
tôi càng cảm thấy xấu hổ. May mà Cẩm Phô tưởng tôi đỏ mặt v́ trưa nắng.
- Nhưng không phải đ𓍷n nhà chị Cẩm Phiêu ngồi chơi đâu à nghen! - Cẩm Phô cười
cười nh́n tôi - Anh phải ôm tập tới đó học chung với Cẩm Phô!
Lời đề nghị bất thần của Cẩm Phô khiến tôi giật thót. Nỗi hân hoan chưa kịp ngấm
vào... lục phụ ngũ tạng đă vội vàng nhưng chỗ cho sự lo âu. Tôi là đứa học hành
chẳng ra ôn ǵ, năm nào cũng ́ à ́ ạch như trâu kéo cày. Người ta bảo "xấu che,
tốt khoe". Vậy mà Cẩm Phô lại yêu cầu tôi học chung với nó. Học chung với nó
chẳng khác nào vỗ ngực xưng tên "Tưởng ǵ chứ chuyện học tập, từ trước đến giờ
chưa thằng nào sợ thằng này".
Nhưng tôi không thể thoái thác. Thoái thác chẳng khác nào "chưa đánh đă khai".
Rằng tôi là người đầu óc ngu si, tứ chi phát triển. Rằng tôi sợ học c̣n hơn sợ
quỉ một gị. Vả lại, từ chối chuyện học chung có nghĩa là tôi từ chối luôn cả cơ
may t́nh cảm của ḿnh. Từ chối một lần là măi măi chia tay.
Không c̣n cách nào khác, tôi đành phải gật đầu và chiều hôm đó tôi phóng xe
xuống nhà Phú ghẻ.
- Chết tao rồi, mày ơi! -- Vừa bước vào nhà tôi vừa hổn hển kêu lên.
Phú ghẻ sờ tay lên vai tôi:
- Mày c̣n sống nhăn mà!
Tôi ngồi phịch xuống ghế:
- Nhưng mà sắp chết!
- Mày định uống thuc ngủ tự tử hả?
- Thuốc ngủ cái đầuu mày! Sắp tới Cẩm Phô bắt tao học chung với nó!
Rồi không đợi Phú ghẻ hỏi tới hỏi lui, tôi kể cho nó nghe nội dung cuộc gặp gỡ
giữa tôi và Cẩm Phô hồi trưa.
Không quan tâm đến sự lo lắng của tôi, Phú ghẻ cười toe:
- Thấy chưa! Tao đă b𓉫o là Cẩm Phô nó sẽ nghĩ ra một điểm hẹn mới cho tụi mày mà!
Tôi hừ mũi:
- Đây là "điểm h𓐥c" chứ không phải là "điểm hẹn"
- Học hay hẹn ǵ cũng v#7853;y thôi! Đằng nào tụi mày cũng có chỗ để gặp nhau!
Tôi thở dài:
- Nhưng tao có biết cóc khô ǵ mà học chung với nó! Học chung với nó chỉ tổ ḷi
cái dốt của ḿnh ra!
- Mày yên chí! Cẩm Phô nó c̣n h𓐥c dốt hơn mày nhiều!
- Xạo đi mày! - Tôi nh́n Phú ghhẻ giọng bán tính bán nghi - Trên đời làm ǵ có
đứa học dốt hơn tao!
Phú ghẻ khịt mũi:
- Nhưng Cẩm Phô là một #273;ứa như vậy! Mấy đứa con gái đẹp đẹp bao giờ cũng học
dốt!
Tôi bĩu môi:
- Ai bảo mày vậy?
- Cần ǵ ai bảo! Cẩm Phôô năm ngoái học lớp mười, năm nay cũng học lớp mười,
chẳng lẽ như vậy gọi là... học giỏi?
Sự tiết lộ của Phú ghẻ làm tôi chưng hửng. Tôi há hốc mồm:
- Nó... lưu ban?
Phú ghẻ nhún vai:
- Chứ c̣n ǵ nữa! Nó họcc lớp mười bên Trần Cao Vân, thằng Luyện học lớp mười bên
Huỳnh Thúc Kháng, nếu nó không bị lưu ban, làm sao em nó học ngang lớp với nó
được!
Tôi nh́n ra đường và thở một hơi dài thườn thượt. Ḷng tôi bỗng chốc năo nề. Tôi
không ngờ Cẩm Phô đă từng học lớp mười năm ngoái. Như vậy là nó lớn hơn tôi một
tuổi. Nó không chỉ là "chị hai nhỏ Châu" mà c̣n đáng mặt làm "chị hai" của tôi
nữa.
Phú ghẻ không hiểu bụng dạ tôi. Thấy tôi mặt mày ủ ê, nó tưởng tôi chán ngán v́
vớ phải một người yêu học hành chẳng ra ǵ. Nó tưởng tôi tuyệt vọng v́ đă dốt
lại trót "trao thân gởi phận" cho một người c̣n dốt hơn, tương lai sẽ đen như
mực tàu pha hắc ín. V́ vậy, nó vỗ vai tôi, giọng trấn an:
- Mày đừng buồn! Cẩ;m Phô mặc dù bị lưu ban nhưng cũng giỏi hơn cả khối đứa!
Cái lối bào chữa vụng về của Phú ghẻ, con nít cũng không tin nổi! "Giỏi hơn cả
khối đứa" nhưng vẫn cứ bị "lưu ban" th́ "giỏi hơn" làm cái cóc khô ǵ!
Nhưng tôi mặc xác Phú ghẻ, không thèm vặn vẹo. Tôi chỉ chép miệng:
- Nhưng tao vẫn thấy s𓁓 sợ là.
- Sợ chuyện ǵ?
Tôi găi đầu:
- Th́ chuyện học chung ấ;y!
- Việc quái ǵ phải sợ! Nó giỏi hơn cả khối đứa nhưng đâu có giỏi hơn mày! - Phú
ghẻ trấn an tôi.
Tôi tặc lưỡi:
- Chính v́ nó không giỏi hơn taao nên tao mới sợ!
Phú ghẻ lắc đầu:
- Tao không hiểu! Mày nói ǵ nghe bíí hiểm quá!
Tôi cười gượng gạo:
- Hai đứa dốt học cchung với nhau, nó hỏi tao, tao trơ mắt ếch, tao hỏi nó, nó
giương.... mắt nai, vậy học chung để làm cái khỉ mốc ǵ!
Phú ghẻ ḍm tôi lom khom:
- Chứ chẳng lẽ mày mu𓁁n nó giỏi hơn mày?
- Không! - Tôi toét miệng cư𓁍i - Tao muốn tao giỏi hơn nó!
- Dễ thôi! Chỉ sợ mày khhông có quyết tâm!
Phú ghẻ vừa nói, vừa nh́n tôi bằng ánh mắt thăm ḍ.
Tôi nh́n lại nó:
- Làm sao mới gọi là "có quyết tâm?"
Phú ghẻ liếm môi:
- Mày không được copy bài làm của tao nữa! Phải tự ḿnh học hành đàng hoàng!
Tôi "x́" một tiếng:
- Tưởng ǵ! Tao thèm vào cóp-pii bài làm của mày!
- Mày lại dốc tổ! - Phú ghẻ nheo nheo mắt.
- Để rồi xem! - Tôi thu nnắm tay lại - Bắt đầu từ ngày mai, tao sẽ cho mày biết
tao là một con người như thế nào!
Sau khi tuyên bố một câu chắc nịt như đinh đóng cột, tôi hầm hầm bỏ về.
Tôi rơi vào kế khích tướng của Phú ghẻ mà không biết.
Kể từ hôm đó, tôi như trở thành một con người khác. Hễ đi học về tới nhà, ăn qua
loa vài chén cơm xong là tôi ôm tập ra sau vườn ngồi học. Ngày nào cũng vậy.
Học đến tối mờ tối mịt, đến khi không c̣n đọc thấy chữ nữa, tôi mới vứt tập trên
băi cỏ và đứng dậy xách thùng đi múc nước tưới hoa.
Tưới hoa xong tôi lại vào pḥng chong đèn ngồi... học tiếp.
Thấy tôi đột ngột đổi tính, nhỏ Châu lạ lắm. Nó ṭ ṃ quan sát tôi như thể quan
sát một quái vật đến từ... kỷ Jura.
Nó ṭ ṭ đi theo tôi riết đến nỗi tôi phát bực, gắt:
- Mày làm cái tṛ ǵ mà cứ lẽoo đẽo bám theo tao hoài vậy?
Nhỏ Châu găi tai:
- Em coi thử!
- Coi cái ǵ? - Tôi hầm hè - Tao có phải là khỉ sở thú đâu mà mày theo coi!
Nhỏ Châu chớp mắt:
- Em coi thử tại sao anh siêngg học bất tử như vậy?
Tôi ngẩng mặt nh́n trời:
- Tao học siêng từ hồi nnào đến giờ chứ bộ!
Nhỏ Châu "x́" một tiếng:
- Siêng học mà đ̣i xuống nhà ngoại đi chăn ḅ!
Nhỏ Châu nhắc chuyện cũ khiến tôi đỏ mặt. Tôi ậm ừ:
- Hồi đó khác, bây giờ khhác! Bây giờ tao lớn rồi, tao phải... có ư thức chứ!
Thấy tôi ăn nói có vẻ chững chạc, trịnh trọng, nhỏ Châu không dám cà khịa nữa.
Nó đứng nh́n sững tôi một hồi, rồi quay lưng chạy vụt vô bếp. Chắc nó đi kể với
mẹ tôi về việc một đứa lười chảy thây như tôi đột nhiên lại đâm ra "có ư thức"
một cách không thể nào tin nỗi.
Có lẽ nhỏ Châu tỉ tê với mẹ tôi thật. Nên trong bữa cơm tối hôm đó, tôi thấy mẹ
tôi nh́n tôi bằng ánh mắt âu yếm gấp bội ngày thường.
Và qua ngày hôm sau, trong mâm cơm th́nh ĺnh xuất hiện đĩa thịt ḅ xào thơm
phức và chễm chệ một tô canh bí đỏ nấu với đậu phộng. Người ta đồn, bí đỏ ăn bổ
óc. Mẹ tôi cho tôi ăn món này chắc muốn đầu óc tôi thông minh sáng láng như con
người ta. Mẹ tôi sợ tôi biếng nhác lâu ngày, đầu óc sinh ra mụ mẫm, học trước
quên sau, học sau quên trước. C̣n dĩa thịt ḅ chắc là để tăng thêm chất dinh
dưỡng cho một người "suốt ngày chỉ biết lo học" như tôi.
Lâu nay nhà tôi chỉ toàn ăn cá và các loại rau củ, nay vớ được đĩa thịt xào, tôi
ăn ngấu nghiến, hệt như một kẻ sắp chết đói, chết khát tới nơi.
Mẹ tôi ngồi bên, không những chẳng la rầy, chốc chốc lại c̣n lên tiếng "cổ vũ":
- Ăn đi con! Ăn nữa &đi con!
Nhỏ Châu thường ngày hay dành ăn với tôi, bữa nay h́nh như nhận hiệu lệnh từ
trước, suốt từ đầu đến cuối bữa ăn, nó tuyệt nhiên không rớ đũa đến đĩa thịt
thơm nứt mũi kia lấy một lần, làm như đó không phải là đĩa thịt ḅ mà là... một
quả bom nguyên tử vậy.
Sự siêng năng đột ngột của tôi lay động đến cả trái tim sắt đá của ba tôi. Trong
bữa ăn, ông không nói ǵ nhưng đến tối, lúc tôi đang ngồi học trong pḥng, ông
lặng lẽ bước vào và tiến sát đến sau lưng tôi.
Tôi biết ông vào nhưng tôi không ngẩng đầu lên, cứ chúi mũi vào cuốn tập trước
mặt. Mặc dù không làm ǵ sai trái, hễ có ông đứng bên, tim tôi lại đập th́nh
thịch. Bao giờ cũng vậy. Điều đó gần như là một phản ứng tự nhiên, có nguồn gốc
từ xa xưa lắm, có lẽ từ ngày tôi lănh cú "thiết cước" của ông lần đầu tiên vào
mảnh be sườn non nớt.
Tôi hồi hộp ngồi phía trước, ba tôi câm nín đứng phía sau, hệch như cảnh mèo
ŕnh chuột. Măi một lúc lâu, khi biết chắc cuốn sách trên tay tôi là cuốn giáo
khoa chứ không phải cuốn "tự học ghi ta" hay một cuốn truyện vơ hiệp vớ vẫn nào,
ba tôi mới nhẹ bước quay ra sau khi buông thơng một câu:
- Kêu con Châu làm nước chanh ccho mà uống!
Tính cách của ba tôi hoàn toàn xa lạ với những biểu hiện mềm yếu. Lần này cũng
vậy, giọng nói của ông chẳng có lấy một chút dịu dàng. Nhưng dù sao, so với vẻ
lạnh lẽo thường ngày th́ sự quan tâm của ông đối với tôi như vậy đă là nồng
nhiệt lắm. Thậm chí tôi c̣n nghĩ rằng biết đâu ông vừa bước ra khỏi pḥng vừa
rưng rưng nước mắt, v́ không kềm giữ được nỗi xúc động khi bắt gặp cái cảnh
thằng con ḿnh chong đèn ngồi học, cái h́nh ảnh mà từ khi sinh ra tôi đến giờ
ông chỉ nh́n thấy trong mơ...
Ba tôi, và cả mẹ tôi lẫn em gái tôi nữa, đâu có biết rằng sở dĩ tôi siêng học
bất tử như vậy là v́ tôi sợ "quê mặt" khi học chung với Cẩm Phô chứ chẳng phải
tôi "có ư thức ư thiếc" ǵ ráo. Nếu học cho tôi hoặc cho gia đ́nh tôi th́ ...
c̣n lâu!
Hè vừa rồi học để thi chuyển cấp, tôi học c̣n chẳng ra hồn, suưt chút nữa phải
"chuyển ngành" về quê chăn ḅ cho ngoại, huống chi bây giờ đang giữa năm học,
tôi ngu ǵ g̣ lưng tôm học lấy học để cho khổ thân! Nhưng dù vậy, thấy mọi người
v́ cái sự siêng học đột xuất của tôi mà đâm ra quấn quít cả lên và thay nhau
chăm sóc tôi từng li từng tí, tôi mơ hồ nhận thấy cái sự siêng năng ở đời xem ra
cũng lắm hay ho!
Chỉ có Phú ghẻ là biết rơ "động cơ đen tối "của tôi. Nhưng nó là thằng kín
miệng. Trước sau không hề "tố giác" bí mật của tôi với bất cứ ai.
Cứ chiều chiều vào khoảng bốn rưỡi, năm giờ, nó đạp xe đến nhà tôi kèm tôi học.
Nó muốn tôi đừng copy nó th́ nó phải có nghĩa vụ làm sao cho tôi nếu không giỏi
hơn th́ ít ra cũng giỏi bằng nó. Đó là lẽ đương nhiên.
Phú ghẻ học giỏi, tận t́nh với bạn nhưng có cái tật là hay đổ quạu.
Bữa đầu tiên chỉ tôi học, thấy tôi lơ đăng, nó độp liền:
- Cặp mắt mày để #7903; đâu vậy?
- Th́ vẫn để trên mũ;i chứ đâu!
- Học ra học, giỡn ra giiỡn! - Phú ghẻ sừng sộ - Mày mà c̣n giở cái giọng đó ra
lần nữa là tao bỏ về ráng chịu à!
Thấy Phú ghẻ mới làm thầy chưa được năm phút mà đă bày đặt quát tháo, tôi định
ngoác mồm nói "Bỏ về cái đầu mày!" nhưng sực nhớ lần này tôi học không phải v́
tôi mà v́... Cẩm Phô nên đành đấu dịu:
- Để từ từ tao h𓀽c! Mày làm ǵ dữ vậy!
Nhưng hai "thầy tṛ" chỉ ngồ́ với nhau thân ái được chừng mười lăm phút, Phú ghẻ
bỗng khám phá ra tôi đần độn hơn nó tưởng, liền ngả người vào thành ghế, kêu lên
bằng một giọng thảm thiết:
- Trời ơi!
- Ơi - Tôi ph́ cười đ;áp.
Phú ghẻ đứng phắt dậy, mặt hầm hầm:
- Mày ở đó mà "ơi&quoot;! Tao về!
Nói xong, nó đùng đùng bước ra cửa.
Tôi phải chạy theo níu tay nó, miệng rối rít:
- Thôi, thôi, tao không giỡn na!
Phú ghẻ giật tay ra:
- Kệ mày! Tao về!
Tôi lại chộp lấy tay nó:
- Thôi mà! giận hoài!
Thấy tôi nhất định không cho nó về, Phú ghẻ quay mặt lại:
- Mày thề đi!
- Thề sao?
- Thề sẽ ngồi học đàng hoàng!
Tôi giơ tay lên trời:
- Thề sẽ ngồi học đàng hoàng!
Phú ghẻ nh́n tôi lom khom:
- Đứa nào nói láo th́ sao?
Tôi nuốt nước bọt:
- Th́ xe cán chết... đứa kia!
"Vù" một cái, Phú ghẻ ra tới ngoài sân. Lần này không chộp tay nó được, tôi bèn
phóng người ôm lấy hai chân nó. Và nằm lăn dưới đất, tôi ngoác mồm kêu inh ỏi:
- Xe sẽ cán chết đứ;a nào nói láo c̣n đứa kia vô can!
Phú ghẻ lắc đầu vẻ ngán ngẩm. Nó không nói, cũng không cười, chỉ thất thểu quay
vào bàn học. Nó có vẻ khoái làm bạn tôi hơn là làm thầy tôi.
Nhưng tôi chỉ trêu tức Phú ghẻ mấy bữa đầu. Những ngày kế tiếp, sự chăm chỉ của
tôi khiến Phú ghẻ ngạc nhiên tột độ. Cũng như nhỏ Châu, nó không tin vào mắt
ḿnh. Nó không tin tôi là thằng Chuẩn nó quen biết từ hồi học lớp sáu. Thằng
Chuẩn đó lười kinh người chứ đâu có như thằng Chuẩn đang ngồi nghểu cổ trước mặt
nó và đang há hốc mồm uống từng lời nó giảng.
Phú ghẻ chơi đ̣n khích tướng, lừa cho tôi học. Nhưng đến khi tôi chịu học, mặt
nó thuỗn ra v́ kinh ngạc. Và cả sung sướng nữa. Nó hân hoan tuyên bố:
- Nếu cứ như thế nàày, mày sẽ đứng nhất lớp!
Tôi vung tay:
- Nhất trường nữa!<
- Ngồi lại đàng hoàng ࣡i!
Nhưng chỉ một lát sau, Phú ghẻ quên ngay tṛ phá bỉnh của tôi. Nó lại gật gù
biểu dương tôi:
- Mày quả sáng dạ hơn taoo tưởng!
Nhưng dù "sáng dạ" đến đâu, tôi cũng không thể đuổi kịp chương tŕnh ở lớp. Bỏ
bê bài vở quá lâu nên dù được Phú ghẻ kè tận lực, tôi cùng chỉ nhúc nhích từng
bước một, không thể nhảy vọt một cái thành nhất trường ngay được.
Cũng v́ vậy tôi chưa thể hiên ngang ôm tập đến nhà chị Cẩm Phiêu để học chung
với "chị hai nhỏ Châu", dù trái tim tôi ngày nào cũng nhắc chằm chặp. Tôi nấn ná
đợi cho tŕnh độ học vấn của ḿnh nâng cao thêm vài cen-ti-met nữa.
Trong những ngày này, Cẩm Phô chắc nhớ tôi lắm. Nên một hôm đang ngồi chơi ở nhà
Phú ghẻ, tôi thấy thằng Luyện chạy qua.
- Chị Cẩm Phô hỏi anh saao không đi học? - Luyện nói, mắt nh́n tôi vẻ ḍ xét.
Tôi ngơ ngác:
- Hồi sáng tao có đi học mà!
Luyện bằng tuổi tôi, nhưng tôi coi nó như "em" nên xưng hô "mày tao" thoải mái.
- Đi học thêm ḱa! - Luyệ;n nheo nheo mắt, chắc nó tưởng tôi giả bộ.
Nhưng tôi quên thật. Phải ngớ người ra một hồi, tôi mới hiểu Luyện muốn nói ǵ.
- À! - Tôi khịt mũi - Mày v𓐙 nói với Cẩm Phô là vài bữa nữa tao mới đi được! Hổm
rày tao bận... đi kiếm mấy cây hồng dại về ghép nhánh!
Tôi vừa nói vừa ḍm chừng Phú ghẻ, sợ nó ngứa miệng nói bậy. Nhưng Phú ghẻ chỉ
ngồi cười cười. Sao tự dưng nó bỗng dễ thương ghê vậy không biết?
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18