Chương 17:
Tôi đă không phụ ḷng "trông cậy" âm thầm của ba Cẩm Phô. Thi học kỳ một năm
đó, Cẩm Phô đạt loại giỏi, phá vỡ cái thông lệ cầm đèn đỏ xưa nay.
Đệ tử giỏi, sư phụ đương nhiên phải giỏi hơn. Lần đầu tiên tôi trở thành học
sinh xuất sắc - xuất sắc thứ thiệt, có ghi học bạ đàng hoàng chứ không phải xuất
sắc theo đoán ṃ của Liên móm. Lần đầu tiên tôi đứng ngang hàng với Phú ghẻ và
xếp trên Minh sún hai bậc, điều mà bốn năm ở trường cấp hai Trần Quốc Toản tôi
không bao giờ dám nghĩ tới.
Tụi bạn trong lớp không đứa nào ngạc nhiên về thành tích của tôi bởi v́ điều này
đă được báo hiệu bằng sự tiến bộ không ngừng của tôi trong mấy tháng gần đây.
Chỉ có mẹ tôi là cuống quưt. Bà tức tốc chạy xuống nhà nội tôi và đi thăm khắp
các cô d́ chú bác để khoe kết quả học tập của tôi khiến tôi mắc cỡ hết dám ló
mặt đi đâu.
Ở một ngôi trường có truyền thống dạy giỏi như trường Trần Cao Vân, số học sinh
đạt tiêu chuẩn xuất sắc chiếm hơn phân nửa trường, đông lúc nhúc như cá nuôi
trong hồ, lấy rổ vớt cả ngày cũng không hết. Chuyện tôi đạt danh hiệu xuất sắc
trong kỳ thi đối với hầu hết học sinh Trần Cao Vân chẳng là "cái đinh gỉ" ǵ
nhưng mẹ tôi lại xem như là chuyện tày đ́nh. Nếu nhà ngoại tôi ở gần, chắc mẹ
tôi sẵn sàng qua dắt mấy con ḅ về mổ thịt khao cả thị trấn chứ chẳng chơi.
Ba tôi biểu lộ niềm vui theo cách khác. Ông điềm tĩnh hơn, theo phong cách "hắc
ám" của ông trước nay. Đặt bàn tay to bè, cứng cáp lên vai tôi, ông trầm giọng:
- Nói mẹ mày đưa tiề;n may thêm hai cái quần mà mặc!
Lời phán của ba tôi khiến tôi mừng rơn. Nhỏ Châu nháy mắt với tôi:
- Sướng hén!
- Sướng ǵ mà sướng!! - Tôi làm bộ vờ vịt.
- Được chia tay mà không ssướng? - Giọng nhỏ Châu tinh quái.
Tôi ngạc nhiên:
- Chia tay cái ǵ?
- Th́ chia tay với mấy cái... tam giác Béc-mu-đa của anh chứ chia tay cái ǵ!
- Tao cốc cho mày một cái bây giờ!
Vừa nói tôi vừa chồm người tới khiến nhỏ Châu ôm đầu lủi mất.
Nhưng mặc dù được ba tôi hứa hẹn cái khoản "quần mới" rất hấp dẫn kia, niềm vui
của tôi vẫn không hoàn toàn trọn vẹn. Tôi biết gia đ́nh tôi dạo này đang túng
bẩn, việc chi tiêu hàng ngày rất dè sẻn. Xúc động trước kết quả học tập đột biến
của tôi, ba tôi hào phóng hứa thưởng tôi hai cái quần mới, nhưng tôi biết để
thực hiện lời hứa ngẫu hứng đó, ông buộc phải giảm những khoản mua sắm cần thiết
khác trong nhà và rất có thể Tết này nhỏ Châu sẽ không có được bộ quần áo mới mà
nó hằng mơ ước.
Từ ngày đó, tôi dành nhiều th́ giờ hơn cho việc chăm sóc vườn hoa. Mới thi học
kỳ xong, tâm trí c̣n thư thả, chỉ trừ những lúc phải ôm tập tới nhà chị Cẩm
Phiêu, c̣n chiều nào tôi cũng ở ĺ ngoài vườn bón phân, tỉa lá, bắt sâu. Tết này
tôi sẽ gửi hoa ra chợ bán. Tiền kiếm được tôi sẽ dẫn nhỏ Châu đi may đồ mới. Như
năm ngoái tôi đă từng sắm cho nó bút thước, sách vở, cặp xách.
Tôi không nói điều đó cho nhỏ Châu biết. Tôi muốn đem lại cho nó một niềm vui
bất ngờ. Hẳn lúc đó nó sẽ trố mắt ra v́ ngạc nhiên và v́ sung sướng. Hẳn tôi sẽ
có dịp nh́n thấy nó rưng rưng nước mắt v́ xúc động khi nhận ra tôi là một ông
anh tốt bụng nhất trên đời, mặc dù thỉnh thoảng tôi vẫn "cốc" nó những cú muốn
trọc đầu.
Tôi không chỉ may đồ cho nhỏ Châu. Tôi c̣n định may đồ cho cả nhỏ Thảo nữa. Nhà
nhỏ Thảo c̣n nghèo hơn cả nhà tôi. Quanh năm suốt tháng nó chỉ mặc tới mặc lui
hai bộ đồ đă cũ sờn. Ngay cả chiếc áo mặc đi học cũng không c̣n trắng nữa. Nó đă
ngả màu cháo ḷng từ lâu. Tội nó ghê!
Nghe tôi nói tôi sẽ may cho nó một bộ quần áo vào Tết này, nhỏ Thảo sáng mắt lên:
- Anh nói thật hén?
Tôi nheo mắt:
- Chứ hồi trước ࣡ến giờ anh có nói dóc với em lần nào đâu!
Nhỏ Thảo mừng lắm. Nó toét miệng ra cười. Nhưng rồi không hiểu nghĩ sao, nó bỗng
cụp mắt xuống:
- Không được đâu anh Chuẩn ơi!
- Sao lại không đượcc?
Nhỏ Thảo lúc lắc đầu:
- Kỳ lắm!
- Có ǵ đâu mà kỳ?
- Vậy mà không kỳ? Tự d&ưng anh lại may đồ cho em! - Khi nói câu này, nhỏ Thảo
đột nhiên đỏ mặt và quay đầu ngó lơ chỗ khác.
Thái độ khác lạ của nó khiến tôi bất giác đâm ra bối rối. Trong một thoáng, tôi
chợt nhận ra cô bé đang đứng trước mặt tôi hôm nay trông chẳng giống chút xíu ǵ
với con bé con tôi từng biết trước đây. Không biết tự lúc nào, đôi má nó bỗng
trở nên hồng hơn, cặp mắt long lanh hơn, c̣n mái tóc th́ dài ra và đen mướt,
trông nó giống hệt một thiếu nữ. Tết này nó mới mười lăm tuổi mà sao nó lớn
phổng lên như thế không biết! Tôi nhủ bụng và tặc lưỡi trấn an nó:
- Sao lại tự dưng? Ngày nnào em cũng qua đây phụ anh tưới cây, nhổ cỏ. Nhờ vậy mà
vườn hoa mới tươi tốt. Bây giờ, anh kiếm được tiền nhờ bán hoa, anh phải... đền
ơn cho em chứ!
Nghe vậy, mặt nhỏ Thảo tươi tươi lên được một chút. Nhưng rồi nó lại lắc đầu:
- Không được đâu! M#7865; em la chết!
Tôi cười:
- Em đừng lo! Để anhh nhờ mẹ anh qua nói chuyện với mẹ em!
Nói xong, tôi bỗng nghe nóng ran cả mặt mày v́ câu buột miệng của ḿnh. Nghe cứ
y như là chuyện hỏi vợ hỏi chồng! Nhưng nhỏ Thảo không để ư đến điều đó. Nó cầm
tay tôi lắc lắc:
- Anh nói thật hén?
Cái con nhỏ này, nó cứ làm như tôi là chuyên gia nói dối không bằng! Tôi hừ
giọng:
- Chứ chẳng lẽ anh g𓏹t em?
Thấy tôi nổi quạu, nhỏ Thảo không dám hỏi tới hỏi lui nữa. Nó rụt cổ lại và lật
đật xách thùng chạy đi múc nước.
Suốt buổi chiều hôm đó, tôi và nhỏ Thảo thay nhau tắm táp cho lũ hoa trong vườn.
Gần đến Tết, gần đến mùa hoa xuân, sự chăm sóc ắt nhiên phải kỹ lưỡng hơn. Tưới
nước xong, chúng tôi ḅ mọp người xới từng gốc cây và thi nhau săm soi t́m bọn
sâu trong từng kẽ lá.
Chuyện nhỏ Thảo chiều chiều qua phụ tôi làm vườn là chuyện xưa như trái đất.
Nhưng hôm nay có một điều khác xa với hàng trăm buổi chiều trước đó: suốt mấy
tiếng đồng hồ bên nhau tôi không một lần chạm tay vào người nhỏ Thảo.
Chỉ mới hôm qua, tôi c̣n cốc đầu nó hoặc bẹo má nó thoải mái, vậy mà từ lúc phát
hiện nhỏ Thảo không c̣n "nhỏ" nữa, tôi lại đâm ra mất hẳn tự nhiên.
Nhỏ Châu cũng bằng tuổi nhỏ Thảo, và bây giờ nhớ lại, tôi sực nhận ra nhỏ Châu
cũng phổng phao lên tự bao giờ. Nhưng, dù vậy trong mắt tôi, nhỏ Châu luôn luôn
là một đứa nhóc t́.
Nhỏ Thảo lại khác. Trước đây tôi vẫn coi nó như em gái tôi và không bao giờ nghĩ
rằng sẽ có ngày tôi xét lại điều đó. Nhưng hôm nay, thấy nó bỗng nhiên mắc cỡ,
tôi liền... mắc cỡ theo. Từ lúc đó, mỗi khi nói chuyện, tôi không c̣n đủ b́nh
thản nh́n lâu vào mắt nó như những ngày xa xưa, dẫu thật ḷng tôi cũng chẳng rơ
tại sao.
Nhỏ Thảo dĩ nhiên không h́nh dung được những rối rắm trong ḷng tôi. V́ vậy lúc
ra về, như thói quen, nó hỏi xin tôi một nhánh hồng.
Tôi phân vân một thoáng rồi lẳng lặng ngắt một bông cẩm chướng đưa cho nó.
- Em xin hoa hồng kia! - Nhỏ TThảo vùng vằng.
Tôi cười:
- Hoa này cũng màu hồng v𓋅y!
- Nhưng em không thích hoa cẩm chướng!
Tôi lại ngắt một nhánh hoa đồng tiền ch́a ra:
- Vậy th́ bù cho em thêm một nnhánh này!
Biết tôi từ chối và bàng hoàng về sự từ chối bất ngờ đó, nhỏ Thảo thoáng nh́n
sững tôi rồi chớp chớp cặp mắt đă ngân ngấn nước, nó cầm hai nhánh hoa bất đắc
dĩ kia lủi thủi ra về.
Nhưng nhỏ Thảo không đem hoa về nhà. Đi ngang qua cánh cổng rào, nó đứng lại và
kiễng chân cắm hai nhánh cẩm chướng và đồng tiền lên sợi kẽm quấn ngang đầu trụ
sắt rồi quay ḿnh bỏ chạy.
Tôi chứng kiến từ đầu đến cuối hành động bướng bỉnh đột ngột của nhỏ Thảo. Nhưng
tôi không giận nó. Tôi biết nó buồn lắm. Và tôi nữa, tôi cũng buồn.
Hồi tôi mới chơi hoa, nhỏ Thảo thường ṭ ṭ theo tôi hỏi xin hoa hồng đem về nhà
cắm chơi. Trong vườn nhà tôi trồng đủ thứ hoa nhưng không hiểu sao nó chỉ thích
mỗi hoa hồng. Nhưng lúc đó tôi nhất quyết không cho. Tôi chỉ hái cho nó các loại
hoa khác. Bởi tôi nghĩ hoa hồng tượng trưng cho t́nh yêu, ai lại đem tặng một
đứa lóc chóc như nó. Nhưng nó cứ theo gạ gẫm măi, rốt cuộc tôi đành xiêu ḷng.
Hơn nữa, những lúc hái hoa hồng tặng nó, thật ḷng tôi chỉ coi nó như em nên
chẳng thấy áy náy ngượng ngập ǵ.
Nhưng hôm nay tất cả đều đă thay đổi. Nhỏ Thảo không c̣n là con nhăi hỉ mũi chưa
sạch như trước đây nữa. Và tôi, tôi cũng không c̣n là ông anh oai phong và hồn
nhiên như dạo nào. Tôi đă cảm thấy lúng túng mỗi khi tay tôi t́nh cờ đụng vào
tay nó và điều đó khiến tôi khổ sở vô cùng. V́ những lẽ đó mà tôi nhất định
không chiều theo ư thích của nhỏ Thảo nữa. Hoa hồng của tôi, tôi chỉ dành tặng
cho "chị hai nhỏ Châu", mặc dù cho đến nay tôi vẫn chưa hái cho Cẩm Phô một đóa
hoa nào. C̣n nhỏ Thảo, nó khóc th́ tôi đành chịu, nó giận dỗi không thèm lấy hoa
tôi tặng, tôi cũng chỉ ngồi bệt xuống đất thẫn thờ đưa mắt ngó theo chứ biết làm
sao! Tại nó hết chứ bộ! Ai bảo nó mau lớn làm chi!
Tôi tưởng sau chuyện đó nhỏ Thảo sẽ giận tôi lâu lắm, có khi nó nghỉ chơi tôi ra
nữa không chừng. Nhưng chiều hôm sau, tôi vừa xách thùng tưới ra vườn đă thấy nó
tí tởn chạy qua, miệng liến thoắng:
- Để em đi múc nưc giùm anh cho!
Sự xuất hiện của nhỏ Thảo khiến tôi mừng rơn. Tôi càng yên tâm hơn khi suốt ngày
hôm đó và cả những ngày sau nữa, nó chẳng hề nhắc ǵ đến chuyện tôi không thèm
tặng hoa hồng cho nó. Nó cứ thản nhiên tỉa lá, bắt sâu. Lúc ra về, nó cũng chẳng
mở miệng xin hoa xin cỏ. Nó biết điều ghê!
Nhờ tôi và nhỏ Thảo tích cực trông nom, chăm bón, vườn hoa mỗi ngày một tốt
tươi. Giáp Tết, hoa e ấp nở. Những cánh hoa he hé thẹn thùng như những cô dâu
mới. Lay-ơn, thược dược, cẩm chướng, đồng tiền và các loại hoa hồng hoa cúc dù
chưa bung hết cánh đă nhuộm vàng rực cả khu vườn và dẫn dụ lũ bướm tới lui nườm
nượp.
Chiều hăm lăm Tết, tôi đang ngồi lui cui xới đất, bỗng nghe tiếng ai như tiếng
Liên móm léo nhéo ngoài bờ rào:
- Ông Béc-mu-đa ới ời!
Tôi ngoảnh cổ nh́n ra và càng sửng sốt hơn nữa khi thấy không chỉ Liên móm mà
c̣n có một lô một lốc những đứa khác đang đứng lố nhố trước cổng. Cường, Luyện,
Phú ghẻ, Cẩm Phô, Thùy Dương, không thiếu một cái mặt mẹt nào.
Tôi vứt chiếc que trên cỏ, ba chân bốn cẳng chạy ùa ra, trong ḷng vừa ngạc
nhiên sung sướng vừa thấp thỏm lo âu.
Ba tôi trước nay chúa ghét tôi bạn bè đàn đúm. Ngoại trừ Phú ghẻ, bất cứ đứa bạn
xấu số nào lỡ "lạc bước" đến nhà tôi đều từng được chứng kiến vẻ mặt quạu quọ và
những tiếng gầm gừ cứ chốc chốc lại phát ra từ cổ họng của ông. Tính nết kỳ quặc
của ba tôi Cường và Phú ghẻ đều biết, không phải tự nhiên mà tụi bạn hồi cấp hai
của tôi đặt cho ông cái biệt danh không mấy mỹ miều là "ông già hắc ám". Vậy mà
không hiểu sao bữa nay hai thằng quỷ sứ này lại nổi hứng kéo bè kéo lũ xộc đến
nhà tôi, trong đó lại có đến những ba mống thuộc diện "cực kỳ độc hại" là Liên
móm, Thùy Dương và Cẩm Phô nữa mới đáng hăi chứ! Cũng may là giờ này ba tôi đi
vắng. Nếu ông ở nhà và tận mắt nh́n thấy cái cảnh bạn bè kéo tới hè nhau "làm
hư" tôi, chẳng biết ông sẽ đối phó bằng những "chiêu thức" ǵ!
Tôi vừa mở cổng, Cường đă hỏi ngay:
- Ba mày có nhà không?
Tôi không đáp, mà lườm nó:
- Sợ sao mày c̣n tới?
Cường găi đầu:
- Nhưng tao lại sợ... Thùùy Dương hơn! Ba cô nàng này cứ nằng nặc bắt tao và Phú
ghẻ dẫn tới "tham quan" vườn hoa xuân của mày!
Liên móm đứng trước quay lại "hứ" một tiếng:
- Tụi này dư sức đi một ḿnh chứ không thèm bắt buộc ai hết à nghen! Chỉ có ông
cứ lẽo đẽo xin theo Thùy Dương th́ có!
Phú ghẻ đẩy lưng Cường:
- Thôi, vào đi! Khi năy mày nấpp bên kia đường thấy ba thằng Cường chạy xe ra
khỏi nhà rồi mà c̣n làm bộ hỏi!
Câu nói huỵch toẹt của Phú ghẻ khiến tôi sượng đỏ cả mặt. Tôi liếc Cẩm Phô, môi
nở một nụ cười gượng gạo:
- Các bạn cứ vào chơi t#7921; nhiên đi, đừng thèm nghe lời nói bậy của hai tên giặc
đó! Thấy mấy bạn tới chơi, ba mẹ tôi... vui lắm!
Tôi nói vừa dứt câu, thằng Cường đột ngột ôm bụng và ngồi thụp xuống, làm như
mặt đất dưới chân nó đang chấn động cỡ 7 độ rích-te vậy.
Phú ghẻ th́ quay mặt đi chỗ khác giả vờ ho để cố nén một tràng cười sặc sụa.
Trong bọn chỉ có thằng Luyện đi lững thững phía sau là trông thấy hành vi kỳ
quặc của hai thằng quỷ này nhưng nó không nói ǵ, chỉ tủm tỉm cười. C̣n ba đứa
con gái th́ đang ríu rít chỉ trỏ về phía cuối vườn nơi những cánh hoa óng ả đang
lung linh khoe sắc.
Thùy Dương xuưt xoa:
- Ôi, đẹp quá!
Thằng Cường ở đâu phía sau trờ tới:
- Bữa trước Thùy Dư&ơng bảo tôi xấu như ma lem sao bữa nay lại bỗng dưng khen
đẹp?
- Xí! - Thùy Dương bĩu môi - Ai mà thèm khen Cường! Người ta khen vườn hoa chứ
bộ!
Liên móm nhún vai, ca cẩm:
- Có cái trại hoa vàng xinh xắ;n như thế này mà chẳng bao giờ thấy ông Chuẩn rủ
bọn ḿnh tới chơi. Cũng chẳng thèm tặng cho bọn ḿnh lấy một cành hoa làm thuốc.
Tệ ơi là tệ!
Tôi cười cầu tài:
- Lát nữa các bạn về, tôôi sẽ tặng cho mỗi người một cành.
Liên móm trừng mắt:
- Mỗi người chỉ có một cành thôi hả? Đúng là đồ keo kiệt! Mai mốt con Cẩm Phô về
làm chủ ở đây tôi sẽ xúi nó...
Đang thao thao bất tuyệt, Liên móm bỗng kêu "oái" một tiếng và quay lại phía sau
nạt Cẩm Phô:
- Làm ǵ mà mày ngắt đau thí m&ồ vậy! Bộ tao nói vậy không đúng với tâm sự của
mày sao?
Đúng vào lúc cả tôi lẫn Cẩm Phô đang dở khóc dở cười trước sự trêu chọc độc địa
của Liên móm th́ "cứu tinh" bỗng kịp thời xuất hiện. Nhỏ Châu ở đâu trong nhà
cắm cúi chạy ra, chợt thấy nguyên một đám lố nhố ngoài vườn, nó liền đứng sững
lại, mặt mày ngơ ngác như từ trên cung trăng rớt xuống. Có lẽ kể từ khi cha sinh
mẹ đẻ đến nay nó chưa từng trông thấy một hiện tượng lạ như vậy bao giờ. Bạn bè
của tôi trước nay nó chỉ toàn nghe tôi kể. Thường xuyên lui tới chỉ có mỗi Phú
ghẻ và Cường. Những đứa khác bạo lắm cũng chỉ dám đứng lấp ló ngoài bờ rào hú
hú, huưt huưt. Bữa nay đùng mọt cái, cả một lô một lốc vừa nam vừa nữ hiên ngang
ùa vào vườn ḥ hét ầm ĩ, chẳng coi "ông già hắc ám" ở cái nhà này ra kí-lô nào
cả, bảo nó không há hốc mồm ra sao được!
Nhưng đang choáng váng trước miếng đ̣n ác hiểm của Liên móm, tôi chẳng c̣n ḷng
dạ nào để ư đến vẻ mặt ngỡ ngàng của nhỏ Châu. Thấy nó th́nh ĺnh xuất hiện, tôi
mừng rơn, vội ngoắc lia:
- Lại đây Châu! Lại ભây anh giới thiệu bạn anh cho em nè!
Tự dưng thấy tôi đổi giọng từ "mày tao" sang "anh em" ngọt xớt, miệng mồm nhỏ
Châu càng há hốc hơn nữa. Nhưng nó vẫn từ từ bước về phía tôi.
- Đây là anh Luyện, học cchung lớp với anh Cường bên Huỳnh Thúc Kháng! - Tôi chỉ
tay vào từng người một - Đây là chị Liên học chung trường với anh! Đây là chị
Thùy Dương, cùng lớp với chị Liên! C̣n đây là chị Cẩm Phô...
Tôi giới thiệu tới đâu, nhỏ Châu gật đầu chào tới đó. Dáng điệu ngoan ngoăn, lễ
phép của nó khiến tôi khoái chí ngầm trong bụng. Mặt tôi nhơn nhơn, ra vẻ ta đây
là một ông anh biết dạy em lắm lắm. Nhưng đến khi tôi thốt ra hai chữ "Cẩm Phô",
nhỏ Châu bỗng trợn tṛn mắt "á" lên một tiếng và không hiểu ma xui quỷ khiến thế
nào nó lại buột miệng hỏi một câu ngô nghê hết sức:
- Chị hai đây hả?
Thắc mắc không đúng lúc của nó làm tôi nóng ran cả mặt mày. Tôi tính quát lên
"Chị hai cái đầu mày!" nhưng không sao mở miệng nổi. Những tiếng cười hí hí như
chuột rúc vang lên chung quanh khiến tay chân tôi xụi lơ như chết rồi. Nhỏ Châu
cũng kịp nhận ra sự hớ hênh của ḿnh, vội đưa tay lên bụm miệng. Nhưng bây giờ
có lấy cả tấn hắc-ín trám lấy cái mồm lanh chanh của nó cũng chẳng cứu văn được
ǵ.
Phú ghẻ đưa hai tay lên trời:
- Đúng là anh nào em nấy!
Cường bất lịch sự hơn. Nó cười hô hố:
- Ông anh "đầu đ#7897;c" cô em
Tự nhiên vơ lấy người quen vào ḿnh!
Câu vè ngẫu hứng của Cường khiến người tôi muốn đông lại thành đá.
Vẻ mặt khó coi của tôi không làm Liên móm động tâm. Nó quay sang Cẩm Phô nói
oang oang:
- Thấy chưa! Tao đă nói trrước sau ǵ mày cũng trở thành bà chủ ở đây mà mày
không tin! Bây giờ em gái mày xác nhận rồi kia ḱa!
Cẩm Phô vốn bạo dạn, lém lỉnh hơn tôi. Trước nay tha hồ cho Liên móm chọc ghẹo,
nó cứ phớt tỉnh, thậm chí c̣n nhe răng cười... đồng t́nh. Vậy mà bữa nay mặt nó
sượng trân. Có lẽ sự có mặt bất ngờ của nhỏ Châu làm nó luống cuống.
Thái độ của Cẩm Phô càng khiến tôi lo ngay ngáy. Nhỡ thẹn quá hóa giận, mai mốt
nó không thèm nh́n mặt tôi nữa th́ khốn. Càng nghĩ tôi càng rủa thầm nhỏ Châu
không tiếc lời. Lúc năy thấy nó ló mặt ra, tôi mừng như bắt được vàng. Tôi cứ
đinh ninh sự xuất hiện của nó sẽ "giải vây" cho tôi, nào ngờ nó lại làm cho mọi
chuyện rối beng thêm.
Nhưng cũng may nhỏ Châu không phải là thân nhân duy nhất của tôi. Ngoài nhỏ
Châu, tôi c̣n có mẹ.
Mẹ tôi chắc đang bán nước giải khát cho khách, kêu khản giọng không thấy nhỏ
Châu đập đá, liền chạy ra vườn t́m.
Bất th́nh ĺnh đụng đầu nguyên một đám lủ khủ đang túm tụm sau nhà, thoạt đầu mẹ
tôi hơi ngạc nhiên, nhưng rồi mẹ nhanh chóng lấy lại vẻ tươi cười thường ngày và
bước lại niềm nở:
- Các cháu đến chơi h𓉫?
Cả sáu cái miệng cùng "dạ" một lúc, nghe muốn điếc con ráy.
Trong sáu đứa, mẹ tôi chỉ biết có Cường và Phú ghẻ. Tôi một lần nữa lại phải
ngoác mồm ra giới thiệu bốn đứa kia.
Khi nghe đến tên Cẩm Phô, mẹ tôi không giật bắn người lên như nhỏ Châu, cũng
không hỏi "chị hai nhỏ Châu đó hả?". Nhưng ánh mắt mẹ dừng lại trên gương mặt
Cẩm Phô hơi lâu và đôi môi mẹ dường như thoáng điểm một nụ cười... bí ẩn.
Nh́n nét mặt của mẹ, tôi không khỏi chột dạ. Chắc chắn con quỷ Châu đă thóc mách
ǵ với mẹ nên mẹ mới có những biểu hiện lạ lùng như thế. Cẩm Phô h́nh như cũng
có những cảm giác giống như tôi nên tôi thấy nó e lệ cúi gầm mặt xuống.
Nhưng mẹ tôi không muốn làm cho tôi bối rối lâu hơn. Sau khi xuất hiện "giải
vây" cho tôi xong, mẹ vui vẻ nói:
- Thôi, các cháu cứ ở chơ;i tự nhiên nghen! Bác phải vào bán hàng!
Sáu cái miệng lại đồng loạt "dạ" rân.
Nhỏ Châu theo mẹ tôi vô nhà một hồi, lại thấy nó đi ra. Lần này trên tay nó là
một cái khay bày bảy ly nước ngọt. Không để ai kịp hỏi, nó cười h́ h́:
- Mẹ bảo đem ra cho các aanh chị uống!
Liên móm nháy mắt với tôi:
- Mẹ ông Chuẩn dễ thწơng ghê hén! - Rồi nó tặc lưỡi "đế" thêm - Con Cẩm Phô thật
tốt phước!
Cẩm Phô tḥ tay ra chưa kịp ngắt th́ Liên móm đă nhảy ra xa, trợn mắt:
- Cái con này! Bộ mày tưở;ng móng tay mày không có độc hả?
Trong khi đó, Cường quay sang Thùy Dương, cười nhăn nhở:
- Mẹ tôi dễ thương kkhông thua ǵ mẹ tên Chuẩn này đâu nghen!
Thùy Dương nguưt Cường một cái dài:
- Mẹ Cường dễ thᅐơng mà sao sinh ra một ông con dễ ghét dữ vậy?
Cú phản kích của Thùy Dương làm Cường nhảy dựng. Nó la rầm:
- Trời ơi, Thùy Dươngg có nói lộn không đó! Hôm trước Thùy Dương nói khác, sao
hôm nay lại...
Cường chưa nói dứt câu đă đột ngột nín bặt khiến tụi tôi ngoảnh lại ḍm nó và
theo ánh mắt của nó, cả bọn nhất loạt quay mặt nh́n vào trong nhà. Trong một
thoáng, tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Không biết tự bao giờ, ba tôi đang đứng lù
lù tại hiên sau, câm nín trông ra.
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18