Chương 7:
Lãm chuẩn bị mọi thứ để trở về quê . Đôi mắt Lãm trĩu buồn, cậu tiếc cho việc
học dở dang. Là con trai lớn trong nhà, cậu phải gánh vác khó nhọc cho cha mẹ.
Lãm đâu nỡ nhìn ba mẹ sống trong cơ cực, em út nhọc nhằn mà ung dung theo con
đường học vấn. <
Chương: 1
2 3 4
5 6 7
8 9 10
11 12 13
14 15
Lãm cương quyết trở về quê tìm việc gì đó phù hợp với bản thân để giúp ba mẹ một
phần.
Xếp tập vở lại ngay ngắn, Lãm ngồi thừ ra nhìn xung quanh. Ngay mai tất cả sẽ
rời xa, kỷ niệm học đường chỉ còn trong quá khứ. Thanh Hà, cô bé mang đôi guốc
gỗ từ nay chỉ còn là cơn mơ .
- Lãm !
Tường Lãm giật mình quay lại, cậu không ngờ người đứng trước mặt mình là Hà. Qua
một phút bối rối, Lãm cười :
- Hà mới đến ?
- Ừm !
- Hà ngồi chơi !
Hà đến ngồi trên chiếc ghế cũ kỹ nhìn hành trang của Lãm :
- Bộ Lãm về quê thật saao ?
Lãm gật đầu :
- Hà đã xem thư Lãm ?
Hà gật nhẹ :
- Theo Hà chuyện có nghiêm tr𓐇ng đến nỗi Lãm phải nghỉ học không ?
Lãm cười buồn :
- Mỗi người một hooàn cảnh, Hà sống đầy đủ, Hà đâu thể hiểu hết cái khó khăn của
người khác.
Hà hờn :
- Lãm cho Hà là tượng đá vô tri à ?
- Lãm đâu dám nghĩ vậy !<
- Vậy Lãm có thể kể v#7873; Lãm cho Hà nghe không ?
- Chuyện của Lãm có gì hay hoo, kể ra Hà sẽ cười cho .
- Lãm lúc nào cũng áp đặtt cho Hà đủ mọi tội danh. Hà cócảm tưởng Hà giống như
một bà hoàng hậu độc ác vậy .
Lãm bật cười :
- Hà, Hà có biết mỗi lầ;n Hà giận, Hà...
Hà cướp lời :
- Hà giống bà chằn phảii không ?
Lãm lăỔc đầu :
- Hà là một cô quỷ dễ tthương trong nhóm ngũ quỷ đó !
Hà mắc cỡ, hét lên :
- Bắt đầu nói xấu ngũ quỷ phải không ?
Lãm chối :
- Đâu có, Lãm đùa chút mà !
>
Hà bắt chẹt :
- Nếu sợ nhóm này thì thành tthật đi, tụi này sẽ tính giùm cho .
- Tính sao ?
Hà đáp bừa :
- Thì cho tiền Lãm đi xe, càngg nhanh càng tốt.
Lãm cười :
- Bộ Lãm nghĩ học Hà vuii lắm hở ?
Hà gật đầu :
- Ừm, bớt đi một &đối thủ, phần thưởng cuối năm chẳng ai còn giành.
- Nếu vậy Lãm không về quê !
Hà trố măỔt :
- Không về ?
- Phải !
- Rồi, rồi ...
- Rồi sao ?
- Còn chuyện khó khăn củ;a Lãm tính sao ?
- Khỏi tính !
- Sao lạ vậy ?
- Vì có năm cô tính rồi !
Hà giẫy nẩy :
- Chuyện buồn vậy mà còòn giỡn được à ?
- Cười cho bớt buồ;n !
- Nghiêm túc đi !
- Để làm gì ?
- Nói cho Hà biết dự tính c#7911;a Lãm.
Lãm trầm ngâm :
- Lãm muốn về sống v𓁋i đồng ruộng của mình.
- Còn mơ ước của Lããm ?
- Để nó vào dĩ vãng.
- Còn Hà ?
Lãm chưng hửng vì câu hỏi đột ngột này . Tuy có cảm mến Hà, nhưng Lãm chưa có dự
tính gì về tương lai, bây giờ nghe Hà đề cập đến, Lãm không biết trả lời sao .
- Lãm có coi Hà là bạn không ?
- Sao Hà lại nói vậy ? Lãm lúúc nào cũng muốn Hà mãi mãi là bạn của Lãm mà !
- Nếu Hà nói, Hà muốn Lãm ti&ếp tục con đường Lãm đang đi thì Lãm nghĩ sao ?
Tường Lãm khó xử, cậu đứng lên, đi lại trong phòng. Hà nhìn theo lòng dâng lên
niềm cảm mến. Chợt đôi mắt cô bé nhận ra đôi guốc gỗ, cô chồm tới :
- A, đôi guốc của Hà !
- À, đôi guốc của Hà ࣡ó !
Hà tròn mắt nhìn Lãm :
- Lãm giữ để làm gì ? Hàà cứ ngỡ nó bị Lãm trưng dụng làm nhiên liệu rồi .
Lãm cười :
- Giữ làm kỷ niệm !
>
Hà hờn :
- Nhắc đến mới nh&ớ, hôm Lãm cho kẹo Hà chia cho các bạn, rồi rủ nhau ăn vụng,
xui cho Hà bị thầy kêu, làm Hà quê muốn chết đi được. Lãm phải đền cho Hà đó nha
!
- Đền cái gì, ai biểu #259;n vụng làm chi ?
- Hứ, mai mốt mỗi l𓏿n Tết đến Lãm phải có kẹo đó cho Hà, Hà mới chịu .
Câu nói với dụng ý sâu xa của Hà, làm Lãm xao động. Phải chăng ta đang mơ, tương
lai ta ra sao nếu ta tiếp tục liên hệ với Hà. Hà là cô gái sống trong nhung lụa
. Còn ta, cái nghèo làm cho ta mất hết ý chí.
Biết Lãm đang động lòng, Hà gợi ý :
- Lãm, Lãm hãy ở lại đi Lãm !
Lãm bối rối :
- Hà không hiểu đâu !
- Ai biểu Lãm không chịu nói !
- Lãm khó nói lăỔm !
- Có nói không ? Nếu không Hà gi𓀝n cho xem !
Hà ngoảnh mặt, Lãm lúng túng :
- À, để Lãm nói . Ở dᅐới quê ba mẹ Lãm làm ruộng vất vả dành dụm tiền cho Lãm ăn
học. Chẳng may mùa màng thất bát, ba mẹ nợ nần còn lo cho đám em nhỏ, nên không
có tiền lo cho Lãm tiếp tục học, Lãm thấy thương ba mẹ nên tình nguyện nghỉ học
ở nhà phụ giúp ba mẹ lo cho em út. Đó, chuyện là vậy đó !
- Nếu Hà nói, Hà sẽ giúp Lãm để Lãm yên tâm học thì Lãm nghĩ sao ?
Lãm xua tay :
- Không, không, Lãm không thể làm nnhư vậy đâu, bạn Hà sẽ cười Lãm.
Hà tức giận :
- Lãm chỉ sĩ diện h𓉫o, bạn bè cười nếu Lãm sống đầy đủ mà bê tha việc học, chứ
có ai cười nghèo mà hiếu học bao giờ.
Lãm chẳng kém :
- Hà tính làm nhà hảo tâm chứ; gì ?
- Hà không nghĩ vậy, Hà ch𓐡 muốn giúp Lãm mà thôi .
- Lãm cám ơn Hà, nhưng Lãm khônng thể nhận lòng tốt của Hà được.
- Tại sao ?
- Bạn bè sẽ nói Lãm lợii dụng Hà, nhất là con trai lại nhờ vả vào con gái, mất
hết tư cách.
Tự dưng đang căng thẳng, Lãm bỗng nghe :
- Ai bảo một mình Hà, còn có chúng tôi nữa chi !
Lãm sửng sốt vì hai phần ba lớp 12P5 đều có mặt đầy đủ.
Mọi người đang khệ nệ, Minh Quân đặt bó củi xuống nền :
- Cái này của ba tớ đem ở vườn về, tớ tặng cậu một ít.
Minh Đại để túi hột vịt lên bàn :
- Mình khỏi phải giới tthiệu, là hột vịt mà !
Nga, Dung, Sương, Vân bốn cô đang thở hào hển :
- Nè, phụ một tay coi !
Đám con trai xúm lại khiêng cái bao to . Vân quẹt mồ hôi, cười :
- Nhóm năm cô gái tặng Lãm baoo gạo để dành ăn cho đến khi thi xong tốt nghiệp.
Lãm ngớ người ra trước cảnh tượng xúc động này . Cậu chưa tìm được lời nào để
nói thì thầy Cường đến, nắm bàn tay Lãm :
- Còn đây là số tiền cácc bạn đóng góp nhờ thầy đại diện đưa lại cho em. Thầy
mong rằng em dẹp hết mọi tự ti mặc cảm mà đón nhận tấm lòng tốt của các bạn.
Phần thầy, thầy có thể đem hết khả năng giúp em tiếp thu kiến thức để đạt kết
quả cao trong các kỳ thi sắp tới .
Đôi mắt Lãm cay nồng, môi Lãm run run :
- Em cám ơn thầy, nếu baa mẹ em nhìn thấy cảnh này chắc ba mẹ em sẽ mừng lắm.
Thầy Cường cười :
- Em nên cám ơn các bạn.
Quay sang các bạn Lãm nói :
- Mình cám ơn lòng tốt ca các bạn, mình hứa sẽ cố gắng học tập, không phụ lòng
tin tưởng của các bạn.
Vân to tiếng :
- Đề nghị Lãm cám ơ;n Thanh Hà, người quan tâm Lãm nhiều nhất.
Tiếng vỗ tay vang dậy, mặt Hà đỏ lựng, Lãm nói nhỏ :
- Lãm cám ơn Hà !