Chương 6:
Vở kịch vừa kết thúc thì Vân, Dung, Nga, Sương vây quanh Hà reo lên :
- Công nhận nhập vai ghê luônn !
Vân trêu :
- Vì bên trong thì đã nhưng ngooài còn e !
Hà càu nhàu :
- Nếu biết trước ttụi bây chọc quê tao, tao chẳng thèm nhận lời .
- Ê, coi cái mặt kìa, giận lêên thấy mà thương.
Hà đấm vai bạn, cả nhóm la hét om sòm.
Sương kề tai Hà nói nhỏ :
- Tường Lãm chờ mi kìa !!
Hà nguýt các bạn rồi đi ra khỏi lều . Tường Lãm đang chờ Hà thật, Hà nhìn Lãm
hỏi :
- Lãm tìm Hà có chuyện gì không ?
- Còn các bạn ?
- Không sao đâu !
- Kỳ lắm !
- Hay mình ngồi ghế đây nè !
Hà đồng ý, cô bé ngồi xuống mắt nhìn chung quanh. Chưa kịp nói gì thì Hải chạy
đến :
- Trả lại hai bồ nè !
- Lãm, cậu thật là liềuu lĩnh, nếu Tuyết Dung không nhanh trí, ta không biết ứng
xử ra sao ?
Tường Lãm cười, đưa mắt nhìn Hà, Hà thẹn :
- Hải nghĩ coi, Lãm chếtt nằm đè lên bàn tay Hà, làm Hà đau điếng nên Hà nhéo bạn
ấy một cái, ai dè bạn ấy lồm cồm bò dậy .
Hải chắp tay xá Lãm :
- Xin chào sư phọ, đóng kkịch với sư phọ có ngày chắc con đứng tim chết luôn quá.
- Có gì mà làm ầm ĩ vậy,, nếu không nhờ mình chết thêm lần nữa thì vai Hải tàn ác
của cậu đâu có thành công như vậy .
Hải bật cười :
- Ừ há, không hiểu sao mình llại nhập vai ghê vậy đó !
Hà chen vào :
- Nhìn mặt bạn lúc đó thhấy ghê lắm, Hải có biết là lúc bạn cầm dao kề cổ Hà, Hà
khóc thật, vì Hà sợ cô hồn giục, rủi Hải đâm thiệt chắc Hà tiêu đời .
Hải cười sặc sụa :
- Nói chung vở kịch này thànhh công nhờ cái thật hào cái giả. Còn Lãm, cậu nhập
vai lúc nào vậy ?
Tường Lãm nhìn sang Hà mỉm cười :
- Lúc đứng ra che chở chho Hà.
Hà măỔc cở :
- Không thèm nói chuyện với hhai bạn nữa đâu !
Hà bỏ chạy vào trại của lớp, hai anh chàng mỉm cười nhìn theo .
Tường Lãm với Hải vừa bước chân vao trại đã bị chúng bạn vây chặt, reo hò ầm ĩ :
- Xin chúc mừng nạn nhân.
>
- Người hùng !
Mỗi người một câu cười nói ồn ào . Hải thoáng trông thấy Tuyết Dung liền chạy
đến nắm lấy bàn tay đưa lên cao :
- Xin cám ơn người tr lý thông minh !
- Hoan hô, hoan hô !
Tuyết Dung trề môi, liếc Hải và Lãm một cái bén ngót :
- Trợ lý cho quý vị Có ngày &độn thổ vì quê !
Hải chỉ Lãm :
- Đó, Dung có mắng thì m𓋛ng Lãm đi, chính Lãm cũng làm Hải đứng tim chứ bộ !
Dung nhìn Lãm :
- Sao lúc đó Lãm bò dậy, làm DDung cũng hết hồn .
Hải nói khẽ :
- Đừng hỏi, bí mậtt quân sự mà !
Dung gạt phăng :
- Ai hỏi Hải, Dung muốnn hỏi Tường Lãm thôi, nếu Lãm không nói Dung nhất định
không bỏ qua !
Hà kéo tay Dung :
- Dung kỳ quá, đó là chuy𓎻n bất đắc dĩ, tại Lãm ngã xuống đè trúng tay Hà nên Hà
nhéo Lãm làm bạn ấy bật dậy .
Bí mật được vén lên cả lớp cười ồ. Bên ánh lửa trại tiếng hát vang dậy, bừng lên
sức sống của tuổi thanh xuân.
***
Hai tay chống cằm, mắt mơ màng nhìn ra khung cửa sổ. Giàn hoa nhỏ xanh mướt
leo kín rào, từng chùm hoa li ti màu hồng xinh xắn đáng yêu làm sao . Lẫn khuất
trong đám hoa ấy là hình ảnh cô bé dễ thương mà Tường Lãm vẫn thường mơ mộng.
Nhớ lại vở kịch vừa rồi, bất giác Lãm cười một mình. Không hiểu sao hai lần đối
diện với Hà, mình đều làm những chuyện lố bịch thật buồn cười .
Lãm lục trong góc nhà ra đôi guốc gỗ, đây là kỷ niệm duy nhất mà Lãm đã tước
đoạt của Hà.
Lãm thoáng buồn vì Tết năm nay Lãm phải vềquê ăn tết với ba mẹ. Nghĩ đến thời
gian xa bạn bè, lòng Lãm se thắt.
Đứng tần ngần trước tòa nhà cao hai tầng, Lãm e ngại, rụt rè. Bất ngờ :
- Tường Lãm !
Lãm giật mình quay lại, cậu bắt gặp Hà đi chung với một người . Hà cười :
- Tường Lãm đây là m𓍉 của Hà !
Tường Lãm gật đầu chào :
- Cháu chào bác !
- Mẹ, đây là Lãm bạn h#7885;c của con !
Mẹ Hà mời :
- Vào nhà chơi cháu !
Hà dẫn Lãm vào phòng khách, bất chợt cô bé khựng lại nhưng không kịp nữa . Tuyết
Dung nhảy ra điểm mặt hai người :
- A, bắt gặp quả tang nnha, đi chợ tết vui vẻ để cả bọn chờ mỏi con măỔt !
Nga đế thêm một câu :
- Lúc này tụi mình chỉ còn làà tứ quý đâu còn ngũ quỷ như ngày xưa .
Hà đỏ mặt, còn Tường Lãm ngượng chín người :
- Sao các bạn đủ m𓌩t hết vậy ?
Sương nói :
- Đủ đâu mà đủ;, bạn bắt cóc hết một rồi còn gì ?
Hà đáp lời :
- Nói bậy mà cứ nói hoài, ta đi chợ với mẹ về đến nhà thấy Lãm đứng trước ngõ.
Tuyết Dung hét lên :
- Chu cha ơi ! Quan trọng là cchỗ đó đó. Tụi bây ơi, tụi mình ở đây thừa rồi, đề
nghị "biến".
Bốn cô đứng lên. Vân nói nhỏ :
- Chúc vui vẻ nha ! Bye !
Tiếng cười ré lên làm hai người ở lại mắc cỡ chẳng dám nhìn nhau . Hồi lâu Hà
sực nhớ đến sự có mặt của Lãm, cô giật mình.
- Tường Lãm ngồi chၑi !
Lãm cười bẽn le:~n :
- Bạn Hà vui tính quá !
Hà trách :
- Bộ Lãm ngỡ nhóm bạn ccủa Hà ghê gớm vậy sao ?
Hai tay nắm vào nhau, đầu hơi cúi xuống, Lãm đáp :
- Thật lòng mà nói nhóm nam sinh l&ớp mình ai cũng ngán năm cô . Lãm cũng không
khác các bạn, Lãm ít khi nào dám trò chuyện với nhóm bạn ấy .
Hà liếc Lãm :
- Còn bây giờ ?
- Giờ khác rồi !
- Khác sao ?
- Ai cũng hiền và vui tính !
- Lãm uống nước đi,, Lãm tìm Hà có chuyện gì không ?
Đang vui, Lãm chợt buồn :
- Tết nay Lãm phải về qquê !
Hà tròn măỔt :
- Về quê ?
- Năm nào cũng vậy, hè haay tết gì Lãm cũng phải về nhà với ba mẹ.
- Vậy à ?
Hà tự trách mình từ lâu ít khi tìm hiểu đến bạn bè. Nay được biết thêm gia cảnh
của Lãm, Hà thấy xốn xang trong lòng.
Hà nhìn Lãm thân thiện :
- Chắc Lãm vất vả l𓐇m ?
Lãm lắc đầu :
- Tuy vất vả nhưng Lãm ccảm thấy vui vì mình là niềm mong ước của ba mẹ mà!
Hà tỏ ra quan tâm :
- Vậy trong cuộc sống, Lãm có gì khó khăn không ?
- Khó khăn thì nhiều nhưnng Lãm cố khắc phục vì ba mẹ Lãm ở quê phải cố gắng lắm
mới có tiền cho Lãm ăn học.
- Hai bác ở quê sống bằ;ng nghề gì ?
- Ba mẹ Lãm chỉ biết lààm ruộng mà thôi !
- Làm ruộng chắc vất v&ả lăỔm hở Lãm ?
- Ừm !
Tự dưng Hà nói :
- Chắc Hà làm hổng nổi quá !
Nói xong, Hà mới thấy mình vô duyên, má cô bé đỏ bừng. Lãm cười :
- Làm miết rồi quen thôi !
- Lãm về chừng nào lên ?
- Mọi năm Lãm lên trưc ngày vô học một buổi, năm nay có lẽ lên sớm hơn.
- Chi vậy ?
Lãm mỉm cười liếc Hà :
- Hà không thích mình lên sớm sao ??
Hai má Hà ửng hồng, Hà cảm thấy tim mình đập mạnh. Mùa xuân năm nay có lẽ sẽ đẹp
hơn mọi năm. Ôi mùa xuân của tuổi mười tám.
***
Sau đợt nghỉ Tết, vào lớp gương mặt ai cũng rạng rỡ hơn. Câu chuyện ba ngày
tết vẫn là đề tài rôm rả nhất. Dung ngồi trên bệ cửa sổ :
- Tụi bây biết không Tế;t năm nay ta được cả nhà ưu tiên cho đi du lịch Đà Lạt
mấy ngày, sướng ghê !
Nga lên giọng :
- Xì, Đà Lạt có gì vui, l𓉩nh thấy mồ !
- Hừ, mi thiệt là nhà quê, #7903; ngoài ấy cảnh thì đẹp mà người thì khỏi chê .
Nga vỗ tay :
- A, vấn đề là ở &đây, chấm ai ngoài đó rồi, chắc anh chàng chạy xe ngựa chứ gì ?
Tiếng cười rộ lên, Dung đáp tỉnh bơ :
- À, chạy xe ngựa có gì x𓏽u đâu ? Anh ấy giới thiệu cảnh trí nghe thật là...
Sương góp phần :
- Còn ta thì tổ chức đámm trẻ nhỏ đi chôm đồ cúng ở bàn ông thiêng. Hễ chủ nhà
cắm nhang vừa quay lưng thì "biến" trái cây, bánh it' bánh tét gì cũng không
chừa .
Vân kéo tay Sương ra ngắm nghía :
- Hèn gì mới ba ngày Tết mà ttrông hắn béo phị ra, chắc anh Hai ta phải còng lưng
vì chở hắn quá !
Sương đấm lia lịa vào vai Vân :
- Đánh cho chừa tội nói bậy !
Vân vừa cười vừa la :
- Bớ làng xóm chị dâu đáánh em chồng !
Sương càng đánh nhiều hơn, cô bé rượt Vân chạy vòng vòng. Ba cô còn lại, Nga
khều vai Hà :
- Còn bồ, Tết vui vẻ khhông ?
Hà liếc về nhóm nam sinh trong đó có Lãm, cô đáp nhỏ :
- Cũng bình thường thôi !!
Nga trợn mắt :
- Bình thường ?
Dung tỏ vẻ nghi ngờ :
- Mình không tin, ai lại có b𓉋n trai cùng dạo phố mùa xuân mà bảo rằng bình
thường. Trái tim mi bằng inox chắc ?
Hà thở dài :
- Thật mà !
- Hay là tụi bây giận nhau ?<
- Không ?
- Hay Lãm có điều gì không t#7889;t với mi ?
- Không !
- Hay là hắn đã có bạn ggái khác ?
- Không !
Dung bực mình :
- Không, cái gì cũng không. Vậ;y thì sao chứ ? Tình cảm sao mà lộn xộn quá, tụi
bây làm riết chắc ta điên mất.
Nga có vẻ hiểu biết hơn :
- Theo mình thì một trong hai b𓏹n có chuyện buồn phải không Hà ?
Hà gật nhẹ.
- Nhưng chuyện ấy là chuuyện gì khiến hai đứa không vui ?
Dung trề môi :
- Xí, làm như bí mật lắmm vậy, tạm thời ta tha cho mi đó, nếu mi giấu thì tụi này
sẽ lôi Tường Lãm ra hành tội cho xem.
Tiếng chuông vào học vang lên cắt ngang câu chuyện. Tất cả lục đục về chỗ ngồi .
Thầy Cường đã vào lớp vì tiết này là tiết sinh hoạt lớp hàng tuần. Trên bàn giáo
viên thầy đang kiểm tra sổ đầu bài, xem tình hình học tập của lớp.
Bên dưới Hà khều Vân, Dung chụm đầu lại thầm thì :
- Có kẹo chuối ở quê Lããm mang lên, ăn không ?
Vân, Dung liếc lên bàn giáo viên, xong gật đầu :
- Ăn chứ !
Hà chia cho mỗi bạn một ít chuyền sang cho Sương, Nga ... đoạn cả ba khum xuống
bàn nhai kẹo, miệng cười khúc khích.
Dung khen :
- Cha, kẹo ngon quá, hôm Tết lo đi chơi đâu có thèm ăn, bây giờ ăn mới thấy ngon
ơi là ngon !
Vân khều nhẹ :
- Suỵt, nói nhỏ thôi, đãã ăn vụng còn la làng !
Bỗng :
- Thanh Hà !
Hà giật thót, theo phản xạ, cô bé đứng lên quên cả nhả viên kẹo ra, Hà đứng im
như pho tượng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Thầy hỏi :
- Em báo cáo tình hình lớp mình tu&ần qua .
Hà ấm ứ mãi, Sương biết chuyện nên đứng lên gỡ rối cho bạn :
- Thưa thầy, Hà đau rng !
Cường cười :
- Chắc tại ăn đ𓐫 ngọt quá nhiều chứ gì ?
Hà xấu hổ cúi gầm mặt xuống, Cường nói tiếp :
- Sương thay Hà báo cáo đii !
Hà véo vào đùi Dung, Dung kêu lên oai oái :
- Ai da, quê rồi bắt ta ch𓀻u đòn hở ?
- Tại tụi bây đó !
- Hứ, tại sao lại ભổ thừa cho tụi này, kẹo là của Lãm cho Hà, Hà cất kín trong
cặp ai mà biết đâu chứ ?
Hà hờn dỗi :
- Ư, tại Hà xấu, Hà cho các bạn ăn kẹo để giờ Hà xấu hổ một mình, các bạn vui
lắm.
Dung cười :
- Thôi nhỏ ! Đừng nhõng nhẽo với bọn ta, để dành lát nữa cho Lãm đi !
Hà lại nhéo vào cánh tay Dung. Dung cười khục khục :
- Tuyết Dung !
Dung giật mình đứng lên, đôi mắt cô bé tròn xoe nhìn nhớn nhác không biết vừa
rồi thầy nói gì.
Tiếng lào xào nổi lên :
- Văn nghệ !
Chỉ nghe được hai tiếng ấy là Dung sửa lại tà áo dài cho ngay ngắn, hắng giọng
cho trong, cười tươi :
- Thưa thầy, để gópp phần vui vẻ tiết sinh hoạt hôm nay, em xin hát bài "Bụi
phấn" .
Tiếng cười, tiếng đập bàn la hét vang trời . Dung ngỡ các bạn động viên tinh
thần nên cất giọng :
"Khi thầy viết bảng bụi phấn rơi rơi ..."
Không biết lý do nào khác mà các bạn cười rũ rượi . Có bạn ngã lăn quay xuống
nền gạch, tiếng cười lúc đầu còn rúc rích, nhưng càng lúc càng to rồi tiếng la
hét át luôn tiếng ca .
Dung hát xong rồi mà cảnh hỗn độn của lớp còn ầm ĩ mãi . Thầy Cường cố gắng lắm
mới bảo học sinh yên lặng được.
Thầy nói :
- Lớp các em hôm nay sao vậy ?
Sương cố nín cười đáp :
- Thưa thầy vẫn bình th&ường !
Thầy gọi :
- Tuyết Dung !
- Dạ !
Dung đứng lên thầy tiếp :
- Em có nghe thầy nói gì không ?
- Dạ nghe !
- Nghe gì ?
- Dạ văn nghệ !
Thầy cười :
- Giọng hát của em đúng là truyền cảm đó, thêm nội dung bài hát thì rất là xúc
động !
Dung cười :
- Dạ thầy quá khen !
- Nhưng em phát huy tài năng khhông đúng lúc.
Dung tròn xoe mắt nhìn thầy .
- Dạ, thưa thầy ...
Thầy gọi :
- Thủy Dung, em nhắc lạ;i lời thầy vừa nói lúc nãy !
Thủy Dung đứng lên :
- Dạ thầy bảo lớpp phó văn nghệ baó cáo tình hình văn nghệ của lóp.
Thầy ra hiệu cho Thủy Dung ngồi xuống, quay sang Tuyết Dung, thầy hỏi :
- Em nghe chưa !
Tuyết Dung cúi mặt đáp lí nhí :
- Dạ nghe !
- Bây giờ em báo cáo đi !
Dung cố gắng lắm mới nói được toàn bộ nội dung trong tuần. Cô bé tức anh ách,
đứa nào chơi ác, báo hại cô bé một phen quê ơi là quệ.
***
Thảy cái cặp lên thảm cỏ, Hà cười rũ rượi :
Chương: 1
2 3 4
5 6 7
8 9 10
11 12 13
14 15
- Nhỏ Dung bữa nay đóng vai này đạt ghê !
Dung càu nhàu :
- Ê, ta đang quê đừng gh&ẹo ta cắn à nha !
Nói xong, Dung gặm vào vành tai Hà, Hà kêu lên oai oái :
- À, ác quỷ Dracula xuất hi#7879;n !
Tiếng cười vang lảnh lót.
Đến lượt Nga, Vân, hai cô vừa dìu nhau vừa nhún nhảy, Vân đếm :
- Chách bùm, chách bùm !...
Cả đám bò lăn ra cười, Sương cười chảy nước mắt :
- Bữa nay nhóm mình có hai sự; kiện đáng ghi vào sổ kỷ lục thế giới . Một là lớp
phó lao động ngậm kẹo trong giờ học, hai là lớp phó văn nghệ làm trò cười cho
thiên hạ.
Dung búng vào má Hà :
- Đó, đáng đời gh𓀩o ta !
Hà nguýt dài :
- Hứ, cho quý vị ăn bây giờ quý vị lại chọc quê, mai mốt ăn một mình coi ai chết
thèm cho biết.
Vân chép miệng :
- Cha, sao nhắc đến ta tthấy thèm quá, còn cho ta vài miếng coi !
Vừa hỏi, Vân vừa giật cặp Hà, Hà la :
- Ê, làm gì vậy ?
- Lấy kẹo !
- Hết rồi !
- Hông tin ! Nếu hết ph𓉡i để cho ta lục cặp.
Vân mở cặp Hà, Hà giằng lại, Vân hỏi :
- Làm gì thấy ghê vậy, b có cái gì nguy hiểm ở trong ấy hả ?
Hà hờn :
- Ừ !
Vân nhìn Dung, Sương hỏi ý :
- Tính sao tụi bây ?
Dung chen vào :
- Tài sản bất khả xâm pphạm, cứ để Hà tự giác.
Nga lườm lườm :
- Ý, nhỏ Hà dám đợi khiêêng lắm à, chứ ở đó mà chờ hắn tự giác !
Nói xong Nga ra hiệu, Vân giật cái cặp Hà liệng sang cho Dung, Hà ngoảnh mặt :
- Nếu các bạn làm liều mình tuyên bố bỏ nhóm !
Tuyên bố của Hà làm bốn cô giật mình, Sương gạn hỏi :
- Hà, nói chơi hay nói giỡn v&ậy ?
Hà cương quyết :
- Một trăm phần tră;m !
Thấy tình hình có vẻ nghiêm trọng, Sương đề nghị :
- Các bạn trả cặp l𓏹i cho Hà đi !
Dung đưa cho Hà :
- Nè, trả cái cặp thời "tiền Hán" lại cho bà nè !
Vân trêu :
- Đem ba cái kẹo để; dành ăn một mình đi cho sún hết mấy răng !
Hà không giận, cô bé đáp buồn thiu :
- Các bạn chưa biết âu !
Vân sáp lại :
- Sao, sao, biết gì, biết gì ? Cái cặp mi đáng giá mấy tỷ đô la hở ?
Hà không đáp ngồi bó gối thở dài . Dung ngắt cọng cỏ đưa lên môi :
- Có gì khó chịu cứ nói ra #273;i, đừng để mãi trong lòng, nóng chết mấy con lãi
hết.
Sương, Nga, Vân cười khúc khích, Vân huýt vào hông Dung :
- Ê, coi xấu mà bày đặt đóng phim buồn kìa !
Dung đế thêm :
- Chơi mặt hình sự na chứ !
Thấy Hà vẫn chưa cười, Sương góp một câu :
- Ngồi bó gối giống conn khỉ "Ha nô man" quá !
Cả đám cười rầm lên, Hà cũng cười, cô bé đấm túi bụi vào đám bạn quỷ quái :
- Ghẹo nè, ghẹo nè!
Hà mở cặp lấy ra phong thư viết bằng giấy học trò đưa cho các bạn. Vân đón lấy,
vừa nhìn thấy Vân kêu lên :
- A, chữ này bảo đ𓉡m là của Tường Lãm tụi bây ơi !
Dung chắc lưỡi :
- Cha, lá thư tình của chàng &đây mà !
Hà đỏ mặt :
- Bậy bạ không hà !
Vân để lá thư trước mặt, nhắm mắt khấn :
- Lạy trời cho con đng đọc phải hai chữ "Hà yêu".
Hà đấm vai Vân một cái :
- Nói xàm !
Sương sốt ruột :
- Đọc lớn lên coi Vân !<
- Trời, thư tình mà đ𓐥c lớn lên đâu có được. Để ta xem xong rồi kể lại cho quý
vị nghe được không ?
Dung trề môi :
- Cha, khôn ghê há !
Hà thấy các bạn cứ giằng co mãi, cô bé giật lá thư bỏ vào cặp nói tỉnh bơ :
- Khỏi đọc !
Bốn cô đồng trố mắt nhìn Hà :
- Rồi, chuyển hệ !
Hà đáp :
- Cũng chẳng có gì đáng &đọc, Tường Lãm sắp nghỉ học !
Vân kêu to :
- Trời ơi ! Chuyện tr𓀽ng đại vậy mà bảo không có gì à ?
Dung nhún vai :
- Không ngờ Lãm tính chuyện ttương lai quá sớm !
Hà hỏi :
- Tương lai gì ?
Dung nhảy nhót theo điệu lý ngựa ô :
- Anh đưa nàng, anh đტa nàng về quê !
Hà nổi cáu :
- Thiệt, thiệt cái con kh𓐡 ! Lãm nghĩ vì ba mẹ Lãm làm ruộng bị thất mùa không
đủ khả năng lo cho Lãm ăn học.
Bốn cô kêu lên :
- A, thì ra là vậy !
Bỗng chốc mấy gương mặt xìu xuống như quả bóng xì hơi . Dung gặm gặm vạt áo dài
:
- Mình tìm cách giúp hắn đi !<
Nga gật đầu :
- Nga sẽ xin ba mẹ ít ti𓎵n để giúp bạn ấy .
Vân góp phần :
- Vân sẽ nhịn tiền quà !
Sương chìa vạt áo ra :
- Mình ít may quần áo lại !
- Mình bớt ăn vặt mt chút.
Hà lên tiếng :
- Hà đã có con heo đất.
- Ngày mai mình bắt đầu gom tiền lại giúp Lãm tiếp tục chương trình học kỳ IỊ Hà
đi tới đi lui, vẻ lưỡng lự. Thấy vậy Vân hỏi :
- Ê, còn gì phải suy nghĩ ?
Sương thì thầm :
- Theo mình, chúng ta phải làm nh#432; vầy ... như vầy ...
Cả bọn gật đầu đồng ý.