Chương 4:
Từ ngày chuyển sang thầy Cường chủ nhiệm, năm cô quậy phá có dịp đổi chỗ. Hà,
Vân, Dung ngồi chung một bàn dãy giữa, còn Sương, Nga ngồi hai bên dãy kia .
Sáng nay vào lớp, Sương thấy trong hộc bàn mình một mảnh giấy gấp tư, cô bé ngạc
nhiên nhìn quanh. Trong lớp mới có mấy bạn trực nhật đến sớm nhưng ai cũng chăm
chú vào công việc, vậy đây là giấy gì đây cà ?
Sương tò mò mở ra xem, bên trong nét chữ nghiêng nghiêng :
"Chào cô bé 12P5, xin được làm quen, nếu đồng ý nhớ để lại tín hiệu . Chào !
Lớp sinh ngữ đêm".
Trái tim mười bảy đập rộn ràng, cô bé cố suy đoán chủ nhân lá thư này là ai có
cao to hay thấp bé, mập ốm, lịch sự hay cà chớn, tên gì nhà ở đâu ...
Cô lớp trưởng hôm nay ít nói hơn mọi ngày, miệng lại hay mỉm cười một mình, cô
dễ dàng hơn với các bạn, quan tâm đến mọi chuyện, dù không phải trách nhiệm của
mình.
Thái độ lạ của Sương không qua mắt được bốn cô bạn tò mò. Đợi lúc Sương lên văn
phòng, Tuyết Dung thỏ thẻ với Vân :
- Ê, nhỏ Sương hôm nay k&ỳ lắm, làm gì coi bộ hưng phấn ghê ! Bảo đảm có lý do .
Hà nhịp nhịp ngón tay lên bàn, vẻ suy nghĩ :
- Chắc chắn có lý do gì ભây . Hay hắn đã nhận được tín hiệu của lớp 12P6.
Nga đưa ngón tay lên miệng :
- Chuyện này mình phải bí m#7853;t theo dõi xem nhỏ Sương đến chừng nào mới chịu bật
mí !
- Đồng ý !
Bốn bàn tay chặp vào nhau cười nửa miệng. Sương vô tình trúng kế của đám bạn chí
cốt. Cô bé bỗng nhiên siêng đột xuất, sáng đi học thật sớm, trưa lại về muộn,
đôi mắt lúc nào cũng cảnh giác.
***
Ngọc Sương hết đi ra lại đi vào, mắt cứ dán vào chiếc đồng hồ đeo tay . Bà
ngoại cô bé thấy vậy hỏi :
Chương: 1
2 3 4
5 6 7
8 9 10
11 12 13
14 15
- Sương à, cháu chờ gì v&ậy ?
Tiếng ngoại êm như vậy mà cô bé giật mình, cô đáp ấp úng :
- Dạ, con chờ bạn !
>
Ngoại đưa cho Sương chiếc bánh dừa :
- Nè, ăn đi con, bánh này con tthích ăn lắm mà !
Cầm chiếc bạnh trên tay, cô bé đáp thờ ơ :
- Dạ !
Ngoại chép miệng :
- Hay con hổng muốn ăn, nếu biết con không thích ăn như vậy, ngoại đâu thèm gói
làm gì !
Biết ngoại giận, Sương ôm ngang lưng bà nũng nịu :
- Ngoại, bộ ngoại gi𓀝n con hở ?
Ngoại mắng yêu :
- Hừ, ai thèm giận cô cho m#7879;t !
Sương dìu bà ngồi xuống ghế, ân cần hỏi :
- Ngoại có giận con không ?
- Chó con, bắt đầu n𓐣nh bà phải không ?
Sương ôm cánh tay bà làm nũng :
- Ngoại nè ?
- Gì hở con ?
Ngập ngừng một lúc, Sương mới dám lên tiếng :
- Hồi đó làm sao ngoại ggặp ông ngoại con vậy ?
Đôi mắt đầy dấu chân chim nheo lại như nhớ về quá khứ, ngoại kể :
- Hồi đó nhà ngoại nghèoo đâu có được ăn học như các con bây giờ. Ngoại phải theo
ông bà cố đi cắt cỏ bán cho người ta . Đêm về ngoại mới được rảnh rỗi theo đám
bạn bè học chữ. Ngày đó ông ngoại con học sinh giỏi nhất trong trường làng, ông
học chữ ở trường rồi đêm về dạy lại cho đám học sinh nghèo như ngoại . "Thời
gian trôi đi, tình bạn thấm sâu thành thân thiết. Ông cố hứa gả ngoại cho ông ấy
vì thấy ông ấy học giỏi lại biết lễ nghĩa . Đó, chuyện của ngoại là vậy, ngày
xưa người ta thương yêu nhau rất đơn giản nhưng thật mặn nồng không như các con
bây giờ".
Sương trố mắt :
- Bây giờ sao ngoại ?
Ngoại vung tay lên :
- Thương thì sống ch𓎳t gì cũng phải cưới, về ở với nhau rồi giận hờn là đòi ly
dị, thật rối rắm !
Sương cười :
- Ngoại ơi, hồi đó ngoại có bao giờ hẹn hò với ông ngoại không ?
Ngoại cười hóm hém :
- Thời gian đâu mà hẹn hhò con, vả lại ông ngoại muốn nói gì với ngoại thì sau
giờ học ông ấy nói liền hà.
Đôi mắt Sương mơ màng theo lời kể của ngoại, bà bảo :
- Tự dưng con bảo ngo𓀑i kể chuyện này chi vậy ? Năm nay con còn đi học, ráng mà
học thành tài, đừng suy nghĩ vớ vẩn mà làm ba mẹ con buồn.
Sương giật mình vì lời phán đoán của ngoại, cô bé thầm phục bà mình. Cố tự nhủ :
"Trời ơi, chuyện trọng đại như vậy mà bà cho là vớ vẩn".
Xem đồng hồ, Sương giật thót, trễ rồi . Cô bé lật đật đứng lên :
- Ngoại ơi, con đếnn nhà bạn một chút nha ngoại !
Nói xong cô bé dẫn chiếc mi ni đạp đi hối hả.
Cổng trường đã hiện ra trong tầm mắt, Sương giảm tốc độ cho xe chạy từ từ vào
trong sân trường vắng lặng, mấy lớp bổ túc và ngoại ngữ vẫn còn đèn sáng choang.
Dưới cây bàng, bóng một người thấp thoáng, Sương bước đi nhè nhẹ, tim cô bé đập
rộn ràng trong lồng ngực. Dựng xe, Sương lên tiếng hỏi :
- Anh đợi Sương lâu chưa ?
Tiếng cười nhỏ :
- Hơi lâu !
- Sương xin lỗi đã &để anh chờ !
- Không sao, Sương ngồi &đi !
Đêm không trăng, nên Sương vẫn chưa biết được người đối diện với mình ra sao .
Ánh đèn của các lớp đêm tỏa ra khoảng sân rộng, tạo nên ánh sáng mờ nhạt. Sương
khép nép ngồi xuống ghế đá.
- Sương có khỏe không ?
- Bài vở lúc này căng th𓌇ng lắm phải không ?
- Gần thi học kỳ nên cóó phần căng thẳng. Còn anh ?
- Cũng vậy thôi, có khác gì S&ương đâu . Chắc Sương phải mệt lắm với cái lớp
những thành tích quậy hở Sương ?
Sương cười :
- Sương quen rồi, vì Sᅐơng là tay cầm đầu mà !
- Con gái mà làm lớp trưng oai ghê há !
- Ai cũng tưởng Sư#417;ng dữ tợn lắm nhưng thật ra ...
- Hiền khô chứ gì ?
Trời tối nên không ai nhìn thấy mặt cô bé ửng hồng. Ngoài mấy câu chuyện bâng
quơ, hai người ngồi im lặng. Một lúc sau Sương ấp úng hỏi :
- Anh hẹn Sương đ𓀯n đây có chuyện gì không ?
- Í, hổng phải Sươnng hẹn tôi sao ?
- Đâu có, Sương nhậnn được giấy anh hẹn Sương mà !
- Tôi đâu có viết giấy ggì cho Sương.
- Vậy anh đến đây llàm gì ?
- Theo lời hẹn của Sᅐơng mà !
Sương hờn :
- Nói vậy anh không hề mu𓐩n biết mặt người mà anh trao đổi tâm sự bấy lâu nay
sao ?
- Tôi biết Sương từ; lâu, hồi Sương còn học lớp mười, đã ba năm nay ngày nào tụi
mình không gặp nhau .
Giọng Sương kinh ngạc :
- Gặp đã ba năm ?
- Đúng vậy ?
- Vậy anh là...
Tiếng cười rộ lên làm Sương giật mình :
- Muốn biết mặt ngტời ta lắm phỏng ?
Sương kêu :
- Nhỏ Hà, mi đi đâu ભây ?
Hà rắn mắt :
- Vậy còn lớp trưở;ng ?
Nhìn mấy cái bóng đen đen, Sương hỏi :
- Có phải lũ quỷ đâây không ?
Nga cười như nắc nẻ :
- Còn phải hỏi, năm con thiếu một đâu có được.
Sương còn đang thắc mắc về người lạ, lại thêm điên đầu với đám bạn, cô bé ngồi
phịch xuống ghế đá.
Vân níu tay người lạ :
- Anh Sơn, từ nãy giờ bààn kế hoạch học tập chưa ?
Sơn tự ái :
- Thì ra các cô bày trò này ?
Vân giải thích :
- Hổng phải tụi này pháá anh đâu, tụi này chỉ có thành ý muốn hai lớp kết nghĩa
với nhau .
Sương đứng bật dậy :
- Anh Sơn, lớp trưở;ng 12P6 ?
Dung hỏi đố :
- Vậy nãy giờ nói chuyệ;n cả buổi mà hổng biết tên nhau hở ?
Ánh lửa lóe lên, dưới cây nến lung linh, Sương nhìn rõ mặt Sơn, cô bé giận dữ :
- Thì ra tụi bây bày trò quỷ này, báo hại ...
Vân ngắt lời :
- Trước mặt ngưi lạ mà miệng mồm cứ ong óng, hổng sợ người ta đồn cô lớp trưởng
12P5 dữ như bà chằn sao ?
Sương yếu xìu :
- Xin lỗi nha anh Sơn, mình hiiểu lầm nhau thôi, mong anh bỏ qua .
Dung phản đối :
- Hổng được, làm nhhư vậy mất duyên con trai của anh Sơn, lỡ người ta biết chuyện
này, người ta sẽ cười anh Sơn chết luôn.
Sương nhăn nhó :
- Cũng tại tụi bây, bây giờ biết làm sao ?
Nga cười :
- Thì hai người tìm hiểuu nhau đi !
Sương giẫy nẩy :
- Hổng được, ta ....
Hà đáp thế Sương :
- Có hoàng tử khác phải khôngg ?
Sương ngượng ngùng :
- Tụi bây biết rồi h𓀓 ?
Vấn nói :
- Chẳng những biết mà ccòn phản đối nữa .
- Sao vậy ?
Vân kề tai Sương nói nhỏ :
- Bộ mi định làm ch𓐣 dâu ta hở ?
Sương kêu :
- Chị dâu ?
Vân gật đầu :
- Ừm, anh ấy là anh Hai tao &đó !
Sương đáp tỉnh bơ :
- Anh Hai thì anh Hai, có sao đâu ?<
Bốn cô đồng thanh :
- Mi đồng ý ?
Liếc về phía Sơn, Sương gật đầu nhè nhẹ. Bốn cô cảm thấy tội nghiệp cho Sơn nên
đến an ủi :
- Anh Sơn, đừng buồ;n nha, tại nhỏ Sương bị Bệnh tim thòng nên khó hiểu lắm !
Sơn cười :
- Nghe tiếng đồn v𓎍 năm cô đã lâu nay mới biết, thật là vui . Để đánh dấu ngày
Việt Sơn này bị các cô dạy cho bài học bây giờ mời các cô đi ăn kem !
- Hoan hô anh bị từ chố;i ! Hoan hô !