|
Chương 9
Thế là đă gần hai tháng trôi qua kể
từ ngày đầu tiên tôi gặp Hồng Hoa. Quăng
thời gian ngắn ngủi đó không ngăn cản
tôi và Hồng Hoa tin rằng chúng tôi đă quen nhau
từ rất lâu và hôm nay chúng tôi đă trở thành
một đôi bạn rất đỗi thân thiết,
mặc dù cho đến tận bây giờ tôi vẫn
chưa biết chỗ ở của Hồng Hoa.
Hồng Hoa không muốn tôi đến chỗ nó,
một phần do nó nghĩ đó chỉ là nơi
ăn nhờ ở đậu, phần khác chắc nó
sợ tôi cao hứng gây sự với ông anh quí hóa
của nó.
Tuy nhiên, tôi không
cảm thấy phiền ḷng nhiều về điều
đó. Bởi v́ từ sau cái tuần lễ tránh
mặt tôi v́ bị tôi bắt gặp ngoài chợ
đến nay, trong những buổi chiều tôi
nghỉ học, chiều nào Hồng Hoa cũng đến
chơi với tôi trong vườn. Những lúc đó,
ngôi vườn đối với chúng tôi chính là ngôi
nhà ấm cúng của tuổi thơ, nơi chúng tôi mê
mải chơi đùa quên cả giờ giấc
hoặc ngồi im lặng bên nhau hằng giờ
ngắm một chú chim lơ láo t́m mồi trong ṿm lá
hay ngắm một đàn kiến đang xếp hàng và
nối đuôi nhau đi không đứt dưới
những bụi cỏ rậm, cũng có khi chúng tôi
chỉ ngóng cổ ngồi chờ một chiếc lá rơi.
So với tôi,
cuộc sống của Hồng Hoa lắm vất
vả và phiền muộn. Tuy nhiên chúng tôi chưa
đủ lớn để suy tư về những éo
le của cuộc đời và để nhận ra
rằng trong cuộc sống những niềm vui thường
bay mau c̣n nỗi buồn th́ luôn luôn trở lại.
Những âu sầu của Hồng Hoa hôm nào chỉ là
những giọt lệ thoáng qua. Sau đó chúng tôi quên
đi rất nhanh những vết bầm của số
phận để say sưa đắm ḿnh trong khung
cảnh êm ả của cây lá chung quanh, trong những
thú vui nhẹ nhàng mang đầy âm hưởng
của đồng nội và trong một t́nh bạn chân
thành, hồn nhiên, bao giờ cũng lấp lánh
một thứ ánh sáng rạng rỡ và dịu dàng
của hạnh phúc.
Mê mải vui chơi
trong khu vườn cổ tích thơ mộng, tôi và
Hồng Hoa không hề chú ư đến chuyện
thời gian đă trôi qua như thế nào. Đối
với chúng tôi, những buổi chiều trong vườn
không hề khác nhau, đó là những giây phút êm
đềm và đẹp đẽ được
lặp đi lặp lại, đó là món quà tuyệt
vời mà cuộc sống đă hào phóng và âu yếm
trao vào tay chúng tôi. Và chúng tôi vẫn hồn nhiên tin
rằng không ai nỡ tước đoạt của chúng
tôi niềm hạnh phúc thân thuộc đó.
Nhưng mặc dù
chúng tôi không ngó ngàng tới, thời gian vẫn âm
thầm và đều đặn đi những bước
đi vững chải của ḿnh. Nó lướt qua khu
vườn làm rụng những chiếc lá và nở
những bông hoa. Nó ngăn cách tôi với Hồng Hoa
bằng những buổi chiều đi học xen
kẽ. Nó phủ lên mặt đất những
lớp cỏ dày và nó dịch chuyển nhựa
sống từ dưới ḷng đất lên tới
ngọn cây với một sự kiên tŕ, khoan thai và
bền bỉ.
Tôi chỉ ư
thức được sự có mặt của
thời gian trong khu vườn khi một hôm buồn
buồn hái một trái mận cho vào miệng cắn,
tôi bàng hoàng và sung sướng nhận ra vị
ngọt thấm tê trên đầu lưỡi. Nếu
không kể những trái mận đầu mùa lác
đác hôm tôi mới dọn về, th́ đây là
mận chín đầu tiên khu vườn tặng tôi.
Vô cùng thích thú, tôi vừa đu đưa trên cây
vừa quay mặt xuống đất hét toáng lên
với Hồng Hoa:
- Mận chín
rồi, mày ơi!
Hồng Hoa ngước
mặt lên khỏi trang sách và khi kịp hiểu ra ư
nghĩa trong lời reo của tôi, nó vội vàng
vứt sách trên bụi cỏ, nhỏm ngay dậy,
mặt mày rạng rỡ:
- Hay quá hén! Anh hái
xuống cho em đi!
- Tao không xuống bây
giờ đâu! - Tôi vừa nhai rau ráu vừa nói - Mày
leo lên đây đi!
- Em leo không
được!
- Xạo đi mày!
Mày leo c̣n nhanh hơn khỉ mà kêu không được!
Hồng Hoa nhăn
nhó:
- Nhưng hôm nay em
bị đau chân.
- Sao vậy? - Tôi
lập tức ngừng nhai, tái mặt hỏi -
Thằng du côn kia lại giở tṛ với mày nữa
hả?
Hồng Hoa giả
vờ không nghe câu hỏi của tôi. Nó dậm chân,
ngúng nguẩy:
- Anh hái xuống cho
em đi!
Tôi đang tức cái
chuyện nó bị đau chân, thấy nó cố ư
lờ đi, tôi lại càng tức. Tôi liền cau
mặt, gắt:
- Không có hái
xuống ǵ hết! Tao ở trên này tao liệng
xuống, mày chụp được th́ chụp!
Hồng Hoa vẫn tươi
tỉnh, thậm chí nó c̣n tỏ ra khoái cái tṛ "liệng
chụp" này. Nó x̣e tay ra:
- Rồi! Anh
liệng xuống đi!
Không thèm đáp, tôi
lẳng lặng hái từng trái mận liệng
xuống. Hồng Hoa đứng dưới chụp, trái
được trái không. Có lần tôi ném hơi
mạnh tay, trái mận lao thẳng xuống giữa
mặt nó. Hồng Hoa quưnh quíu, nó không kịp
chụp, cũng không kịp né. Trái mận rơi
"bốp" một cái giữa trán nó khiến nó
phải đưa tay ôm trán xuưt xoa.
Tôi nhấp nhổm
trên cây, hốt hoảng hỏi:
- Có sao không, mày?
Hồng Hoa vừa
xoa trán, vừa ngẩng lên:
- Không sao đâu!
Chỉ đau sơ sơ thôi! Anh cứ liệng
xuống đi!
Thấy nó không khóc,
tôi hơi yên tâm nhưng trong ḷng áy náy kinh khủng.
Tôi chép miệng:
- Thôi, mày khỏi
chụp nữa! Để tao hái xuống cho!
Tôi cởi áo ra và
loay hoay cột thành một cái túi. Xong, tôi chuyền
thoăn thoắt qua các cành nhánh trĩu trái và hái
mận bỏ một túi đầy.
Bữa đó, tôi và
Hồng Hoa ăn mận thỏa thích đến
nỗi buổi tối cố lắm tôi cũng chỉ
ăn được nữa chén cơm một cách
uể oải.
Tất nhiên không
phải chỉ ḿnh tôi quan tâm đến những trái
mận. Sau những ngày dài chờ đợi, anh Khánh
tôi cũng đă phát hiện ra mận đă chín.
Thế là cùng với những túi ni-lông to tướng,
anh trèo lên cây hái lấy hái để. Anh truy quét
những trái mận hăm hở đến mức ba
ngày sau khi anh xuất hiện ngoài vườn,
những trái mận đă biến sạch sành sanh và
cây mận bây giờ nom tội nghiệp như
một con gà đă bị vặt trụi hết lông.
Dù sao tôi cũng
lấy làm mừng là anh chỉ lùng sục trên cây
mận vào những buổi sáng, v́ vậy anh đă không
phát hiện ra sự có mặt của "tên
trộm" Hồng Hoa trong khu vườn. Nếu không,
chẳng biết những rắc rối nào sẽ
xảy ra và trong t́nh huống đó tôi sẽ phải
hành động như thế nào. Sự may mắn
đó đă an ủi tôi rất nhiều mỗi khi tôi
buồn bă ngắm nh́n vẻ tiêu điều của cây
mận.
Hồng Hoa không
biết chuyện ǵ đă xảy ra. Không nh́n thấy
những trái mận nơn nà quen thuộc, nó ngơ ngác
hỏi tôi:
- Những trái
mận biến đâu hết rồi?
Tôi thở dài:
- Người ta hái
hết rồi!
Hồng Hoa chẳng
buồn hỏi người ta là ai. Nó lặng lẽ
đưa mắt nh́n lên cây mận và nó cứ nh́n
như vậy rất lâu. Mặc dù nó không nói ǵ nhưng
tôi vẫn đọc được trong mắt nó
nỗi nuối tiếc sâu xa.
Tôi đặt tay lên
vai nó, khẽ nói:
- Mày đừng
buồn! Ít hôm nữa cây mận sẽ cho ra lứa trái
khác.
Hồng Hoa chớp
mắt, giọng mơ màng:
- Ừ, em đă nh́n
thấy những nụ hoa mới trổ trên cây. Khi nói
như vậy, Hồng Hoa không bao giờ ngờ
rằng đó là đợt ra hoa cuối cùng của cây
trái trong vườn và những lứa mận tương
lai kia sẽ măi măi chỉ là mơ ước. Cả
tôi cũng vậy. Tôi không hề nghĩ rằng đến
một ngày nào đó khu vườn yên tĩnh và thơ
mộng của chúng tôi sẽ biến mất khỏi
mặt đất. V́ vậy, tôi như chết điếng
cả người khi một hôm, trong bữa cơm, ba
tôi tuyên bố về việc thực hiện dự
định của ḿnh trước đây:
- Khoảng mười
ngày nữa, ba sẽ cho phá khu vườn để
chuẩn bị xây nhà.
Trong khi mẹ tôi và
anh Khánh lộ vẻ hân hoan trước viễn
ảnh xây dựng đó th́ tôi ngồi sững
sờ như bị đóng đinh vô ghế.
Măi một lúc lâu,
tôi mới cất nên lời, giọng cố giữ
để không run rẩy:
- Xây nhà làm ǵ
nữa, ba? Ḿnh có thừa chỗ ở rồi mà!
Ba tôi đáp
với vẻ phấn khởi:
- Con ngốc quá!
Đâu phải xây nhà là để ở! Đây là khu
vực sản xuất. Ḿnh sẽ làm tăm nhang
xuất khẩu. - Rồi ba tôi gật gù, tiếp - Ba
sẽ cho lát gạch toàn bộ khu vườn để
làm chổ phơi phóng.
Trước một
kế hoạch làm ăn lớn lao như vậy th́
những niềm vui nhỏ nhoi của tôi và Hồng
Hoa ắt sẽ chẳng có nghĩa lư ǵ dưới
mắt ba mẹ tôi. Tôi chán chường nhủ
bụng và từ lúc đó tôi không c̣n hy vọng ǵ vào
việc làm thay đổi ư định của ba tôi.
Tôi rời khỏi
bàn với những bước chân nặng nề như
đeo đá, ḷng ngổn ngang trăm mối buồn
rầu. Lâu nay, tôi cứ ngỡ ba tôi nói ra cái điều
khủng khiếp đó chỉ là do vui miệng và
hẳn ông quên mất ư nghĩ đó rồi. Nào
ngờ mọi chuyện lại xảy ra đột
ngột như thể một trận động đất
khiến ḷng tôi tê dại hẳn đi.
Cũng như tôi,
Hồng Hoa đón nhận tin đó với một
sự đau khổ thẫn thờ. Nó ngồi
lặng lẽ bên tôi, nước mắt chảy dài
trên má. Những tiếng thút thít của nó khiến tôi
như đứt từng khúc ruột. Nhưng tôi không
biết phải an ủi nó như thế nào trong khi ḷng
tôi cũng đang rầu rĩ vô bờ. Thôi th́
cứ để nó khóc. Tiếng khóc sẽ giúp nó nguôi
ngoai và nỗi đau sẽ tuôn theo nước mắt
để ḷng nó vơi đi phần nào phiền
muộn.
Suốt buổi
chiều, tôi và Hồng Hoa không chạy nhảy nô
đùa như mọi ngày. Những cuốn sách nằm
buồn thiu trên băi cỏ và trên cây khế sắp
bị đốn kia, con sáo đứng lẻ loi và
lặng thầm trong bóng hoàng hôn.
Trước khi chia
tay, Hồng Hoa sụt sịt nói:
- Chiều mai em
lại đến.
Tôi nheo mắt: - Mày
quên rồi! Chiều mai là chiều tao đi học kia
mà!
Hồng Hoa cắn môi:
- Em đâu có quên!
Nhưng từ nay cho đến lúc khu vườn
bị đốn, chiều nào em cũng đến. Hôm
nào không có anh th́ em chơi một ḿnh.
Tôi gật đầu,
giọng ngậm ngùi:
- Ừ, khi nào mày
muốn đến th́ đến. Mày cứ coi như
đây là khu vườn của mày.
Khi Hồng Hoa đă
ra về, tôi không vào nhà ngay như thường
lệ mà lại nằm lăn ra trên cỏ. Cho đến
khi những tia nắng cuối cùng đă thôi nấn ná
trên ngọn cây và trên bầu trời đen thẳm
những v́ sao ẩm ướt bắt đầu
lấp lánh, tôi cũng chẳng buồn nhúc nhích.
Tôi cứ nằm như
vậy, im ĺm, bất động, như những ngày
xa xưa ở quê ngoại, tôi vẫn thường
nằm mơ màng giữa một đồng cỏ xanh
ŕ và nhấp nhô những g̣ đống, đầu
gối lên khúc gỗ mục, chung quanh là đám
bạn chăn ḅ cũng đang đắm ḿnh trong
cỏ như tôi. Những lúc ấy, bầu trời trước
mắt tôi bao giờ cũng giống như một
tấm màn đen trên đó đính muôn ngh́n ngôi sao lóng
lánh và đôi khi tôi có cảm giác tấm màn rực
rỡ và bí mật đó đột ngột sà
thấp xuống, gần kề đến nỗi suưt
chạm vào người tôi và tôi tưởng như có
thể nghe đầy mùi vị lành lạnh của các
v́ ngôi sao, nhưng khi tôi đưa tay ra rụt rè
chạm vào đôi cánh mỏng của ngôi sao gần
nhất th́ tôi ngẩn ngơ thấy những ngón tay
bé nhỏ và dính đầy đất cát của ḿnh
chỉ chạm vào những giọt sương khuya
lạnh lẽo. Bây giờ, trước mắt tôi,
tấm màn kỳ bí của bầu trời đă
bị các tàng cây che khuất và chỉ có một vài
ngôi sao lọt qua những kẽ lá trên cao. Nhưng lúc
này tôi không buồn ngắm bầu trời và các v́
sao. Tôi áp người vào đất chỉ để
say mê hít thở lần cuối cùng hương vị
thân thuộc của khu vườn, trong đó trộn
lẫn mùi đất nồng và mùi cỏ ướt,
mùi lá non và mùi rêu ẩm, ngay cả gió cũng có mùi,
và có lúc dường như tôi đă nghe phảng
phất đâu đây mùi phân ḅ đang nghi ngút cháy
trong mùa bắt bọ rầy của một thời
đă mất.
Chương: 1
2 3 4
5 6 7
8 9 10
|