|
Chương 6
Hóa ra cái nghề... tự do của mẹ
Hồng Hoa là nghề bán cháo ḷng.
Tôi biết
được điều đó hoàn toàn là do
ngẫu nhiên.
Một hôm, nhân
mẹ tôi ra chợ, tôi ḷ ḍ đi theo để
chọn mua cho ḿnh một hộp ch́ màu vừa ư.
Đang len lỏi
giữa chợ, đột nhiên tôi nh́n thấy
một con nhỏ trông quen quen đang ngồi rửa bát
cạnh một gánh cháo ḷng. Tôi bước lại
gần, trố mắt ḍm kỹ và mừng rỡ kêu
lên:
- Hồng Hoa!
Nghe kêu, Hồng Hoa
giật ḿnh ngó lên. Thấy tôi, mặt nó thoáng
lộ vẻ bối rối.
- Anh đi đâu
đây? - Nó hỏi, giọng không được
tự nhiên.
Tôi vui vẻ:
- Tao đi chợ
với mẹ tao. Tao định mua một hộp ch́ màu.
Hồng Hoa ngó quanh:
- Mẹ anh đâu?
- Mẹ tao đằng
kia ḱa! - Tôi chỉ tay về phía quầy rau.
Hồng Hoa nh́n theo
tay chỉ của tôi:
- Đâu?
- Đó! Mẹ tao
mặc áo đỏ đó!
Hồng Hoa chép
miệng:
- Mẹ anh trông
đẹp quá hén?
- Ừ.
Rồi tôi quay
lại nh́n nó:
- Mày làm ǵ ở
đây vậy?
Hồng Hoa đáp,
vẻ ngượng nghịu:
- Em phụ với
mẹ em... bán cháo.
Tôi liếc người
đàn bà đang ngồi trước gánh cháo, khẽ
hỏi:
- Mẹ mày đó
hả?
Hồng Hoa gật
đầu.
Đúng lúc đó
mẹ Hồng Hoa quay lại và bắt gặp ánh
mắt của tôi. Tôi liền gật đầu:
- Chào bác.
Mẹ nó mỉm cười:
- Chào cháu. Cháu là
bạn của Hồng Hoa hả?
Tôi gật đầu,
lí nhí:
- Dạ.
Và tôi liếc sang
Hồng Hoa, cười bẽn lẽn.
Nhưng hôm đó,
tôi không nói chuyện với Hồng Hoa được
nhiều. Hai đứa tôi mới hỏi han nhau dăm
ba câu, mẹ tôi đă gọi giật:
- Kha ơi! Lẹ lên
chứ!
Tôi đành phải
chào hai mẹ con Hồng Hoa rồi hấp tấp
rảo bước theo mẹ tôi.
- Ai vậy? - Đợi
tôi lại gần, mẹ tôi hỏi:
- Bạn con.
- Bạn cùng
lớp hả?
Phân vân một thoáng,
tôi thấy nói thật không tiện, có khi bị
mắng nữa không chừng, bèn gật đầu
đại:
- Dạ, bạn cùng
lớp.
Sau lần gặp
gỡ bất ngờ đó, Hồng Hoa không đến
khu vườn của tôi nữa. Suốt một
tuần, chiều nào tôi cũng ngồi ngoài vườn
đợi nó một cách vô vọng. Trong những
thời khắc dài dằng dặc đó, bất
cứ một tiếng động nhỏ nào cũng làm
tôi giật ḿnh ngoái cổ nh́n về phía hàng rào quen
thuộc. Tôi cứ ngỡ là nó đến. Nhưng
tiếp ngày sau đó, bao giờ tôi cũng rơi vào
một nỗi thất vọng mênh mông.
Tôi không thể
tự giải thích được, v́ sao Hồng Hoa
lại "bỏ rơi" tôi trong nhiều ngày liên
tiếp như vậy. Tôi cố nhớ xem tôi có làm ǵ
để nó phải giận tôi không, nhưng tôi
vẫn không tài nào nhớ ra. Hay là Hồng Hoa ốm?
Đôi khi tôi đâm ra nghĩ ngợi vẩn vơ, trong
đầu tưởng tượng toàn cảnh kinh hăi
và thế là tôi bỗng lo cuống cả người.
Nếu biết nhà
Hồng Hoa ở đâu th́ tôi đă tới t́m nó
rồi. Đằng này, tôi mù tịt. Hôm trước tôi
hỏi, nó chỉ bâng quơ ra đường, có
trời mới biết.
Chẳng biết làm
ǵ để giải khuây, tôi lôi dế ra đá. Nhưng
tṛ đá dế cũng chẳng khiến tôi vui lên
được chút nào. Nếu trước đây, tôi
say mê xem những con dế trổ tài bao nhiêu th́ lúc này,
những màn múa máy của chúng lại khiến tôi
hờ hững bấy nhiêu. Những con cá vàng thong
thả vẫy những chiếc đuôi dài trong khi
uể oải lượn lờ trong bể trông càng
đáng chán hơn. Trông chúng cứ lừ đừ làm
sao! Tôi đă buồn, ḍm bọn cá, tôi càng buồn hơn.
Chỉ có con sáo tôi
có thể tạm đánh bạn được trong lúc
này.
Nhờ cái miệng
léo nhéo của nó mà khu vườn đỡ vắng
vẻ và những buổi chiều bớt trống
trải hơn. Nhưng con sáo của tôi lại không
được tế nhị lắm. Thỉnh
thoảng nó kêu lên lảnh lót "Chào Hồng Hoa, chào
Hồng Hoa" khiến ḷng tôi bâng khuâng khôn tả.
Trái tim tao đâu phải bằng sắt, sáo ơi!
Trong những
buổi chiều đi tha thẩn một ḿnh trong vườn
như vậy, tôi chợt nh́n thấy mô đất
nhỏ hôm trước Hồng Hoa bẻ cây cắm
xuống như để "ếm bùa" tôi. Tôi ḍm
dỏ, quan sát một hồi vẫn không đoán ra cái
mô đất đó là cái mô đất... ǵ.
Thoạt đầu, tôi định đào lên coi. Nhưng
rồi tôi lại nghĩ dưới đó chắc
chẳng có quái ǵ, đào bới chỉ tổ
nhọc xác, bèn thôi.
Không thèm nghiên
cứu mô đất, tôi trèo lên nghiên cứu cây
mận. Tôi nhớ hôm trước Hồng Hoa đă trèo
lên ngắm nghía cái ǵ trên này. Tôi trèo lên tới
chạc ba Hồng Hoa đứng hôm đó và lướt
mắt dọc thân cây. Hóa ra trên cây có một h́nh
vẽ, có lẽ được khắc bằng
mảnh chai. H́nh vẽ h́nh như được
khắc từ khá lâu nên đường nét trông
rất mờ nhạt. Cũng có những nét vẽ
mới, c̣n tươi, chắc là do Hồng Hoa lấy
móng tay rạch chồng lên.
Tôi nheo mắt ngó
một hồi vẫn không hiểu được h́nh
vẽ đó là h́nh vẽ ǵ, bông hoa không ra bông hoa,
mặt trời không ra mặt trời, chỉ toàn là
những nét ngoằn ngoèo. Ḍm một hồi mỏi
mắt, tôi ôm cây tụt xuống, miệng lẩm
bẩm: "Tưởng ǵ! Cái h́nh vẽ xấu
hoắc mà nó cũng leo lên ngắm ngắm nghía nghía
cả buổi!".
Đúng vào lúc tôi
sực nhớ đến khu chợ bữa trước
và định chạy ra đó hỏi thăm tin
tức về Hồng Hoa th́ nó lại bất ngờ
xuất hiện.
Tiếng động
khẽ phía hàng rào khiến tôi quay phắt lại và
khi nh́n thấy Hồng Hoa đang lính quưnh chui ra
khỏi mớ dây leo, tim tôi như muốn ngừng
đập.
Sau một thoáng bàng
hoàng, tôi kêu lên mừng rỡ và định ùa
chạy về phía nó. Nhưng ngay lúc đó, một
nỗi giận hờn vô cớ không biết từ
đâu dâng lên làm nghẹn cổ tôi và gh́m chân tôi
lại. Và thế là tôi đứng im tại chỗ,
môi mím chặt.
Chui khỏi hàng rào,
Hồng Hoa bước thẳng lại chỗ tôi đứng.
Đi chưa tới nơi, nó đă láu táu hỏi,
giọng vui vẻ:
- Anh đang làm ǵ
đó?
Tôi càng mím chặt
môi lại, không thèm trả lời.
Hồng Hoa lại
gần và khi phát hiện ra vẻ quạu quọ trên
gương mặt tôi, nó lo lắng hỏi:
- Anh sao vậy?
Tôi cứ đứng
trơ trơ, không hó hé nửa tiếng.
Ngần ngừ
một lát, Hồng Hoa lại cất giọng rụt rè:
- Anh giận em
hả?
- Nh́n đôi
mắt lo âu đến sắp khóc của nó, tôi
cảm thấy nguôi nguôi được đôi chút, bèn
đáp:
- Ừ.
- Em làm ǵ mà anh
giận em? - Giọng Hồng Hoa buồn buồn.
Tôi đáp,
giọng giận dỗi:
- Mày để tao
chơi một ḿnh cả tuần nay mà bảo là không
làm ǵ!
Hồng Hoa chớp
mắt:
- Em bận chứ
bộ!
Tôi khịt mũi:
- Xạo đi mày!
Mày trốn tao th́ có!
Vừa nói tôi
vừa nh́n Hồng Hoa. Bắt gặp ánh mắt tôi, nó
cúi nh́n xuống đất, không trả lời.
Thấy vậy, tôi hỏi tới:
- Mày trốn tao,
đúng không?
Hồng Hoa vẫn
im lặng cắn môi. Thái độ của nó càng
khiến tôi thắc mắc:
- Nhưng tại sao
mày lại trốn tao?
Lúc đầu
Hồng Hoa không chịu nói. Nó cứ lắc đầu
hoài. Tôi phải gặng hỏi một hồi, nó
mới ấp úng giải thích:
- Tại em...
mắc cỡ.
Giải thích như
nó càng khó hiểu thêm. Tôi ngơ ngác:
- Mắc cỡ
chuyện ǵ?
Hồng Hoa đỏ
mặt:
- Th́ chuyện em...
bán cháo ḷng ngoài chợ đó.
Tôi ph́ cười:
- Mày ngốc
lắm! Bán cháo có ǵ phải mắc cỡ! D́ Sáu tao
ở dưới quê cũng bán cháo vậy!
Rồi tôi tặc lưỡi,
hít hà:
- Cháo ḷng ngon
thấy mồ! Tao thích ăn cháo ḷng lắm!
Hồng Hoa cười
khúc khích:
- Cháo ḷng mà ngon?
Tôi trợn mắt:
- Chứ ǵ nữa!
Hồng Hoa rùn vai:
- Em chẳng
thấy ngon chút nào! Hôm nào bán ế, mẹ cũng kêu
em ăn. Ăn hoài ngán tận cổ!
Tôi cười:
- Đó tại mày
ăn hoài. Lâu lâu ăn một lần như tao
mới thấy ngon! - Rồi tôi nheo mắt nh́n nó - Hôm
nào tao ra chợ ghé mày ăn nghen!
Lời đề
nghị của tôi khiến Hồng Hoa giật ḿnh. Nó
lắc đầu nguầy nguậy:
- Thôi, thôi, không
được đâu!
- Sao lại không
được?
Hồng Hoa nhăn
nhó:
- Em bảo không
được là không được chứ sao!
Kỳ lắm!
Tôi nhún vai:
- Có ǵ đâu mà
kỳ!
Thấy tôi giở
bài ĺ, Hồng Hoa nghinh mặt:
- Anh mà ghé ra đó
một lần, em nghỉ chơi anh luôn!
Tới lượt
tôi giật thót. Đ̣n của Hồng Hoa đúng là
đ̣n độc. Tôi đành phải hạ giọng
năn nỉ:
- Tao nói đùa
vậy thôi chứ tao không ra chỗ mày đâu! Mày
đừng nghỉ chơi với tao nghen!
- Ừ. Nhưng mà
anh hứa đi!
- Hứa ǵ?
- Hứa không ra
chỗ em.
- Th́ tao đă nói
rồi. Tao hứa.
Rồi tôi nh́n nó,
nói:
- Cả mày nữa,
mày cũng phải hứa với tao.
- Hứa sao?
Tôi nghiêm giọng:
- Hứa không
được để tao chơi một ḿnh
nữa. Hứa chiều nào tao nghỉ học, mày cũng
đến chơi với tao.
Hồng Hoa cười
tươi:
- Em hứa.
Khi Hồng Hoa cười,
hai cái lúm đồng tiền lộ ra trên má trông
dễ thương ác! Càng dễ thương hơn
nữa sau khi nó đă hứa sẽ không "bỏ rơi"
tôi như những ngày vừa qua, nó sẽ đến
thăm khu vườn thường xuyên để tôi
khỏi phải dài cổ trông chờ. Thấy tôi nh́n
nó đăm đăm, Hồng Hoa hỏi:
- Làm ǵ anh ngó
sững em vậy?
Tôi bâng khuâng:
- Mày cười có
mấy cái lúm đồng tiền trông dễ thương
quá!
Hồng Hoa "xí"
một tiếng và xấu hổ quay mặt đi:
- Em không thèm cười
với anh nữa đâu!
Tôi cười h́ h́:
- Kệ mày! Mày không
cười th́ tao chọc cho mày cười!
Hồng Hoa ngúng
nguẩy:
- Em không cười!
Nó nói vậy nhưng
tôi biết nó không thể làm nghiêm với tôi
được. Hễ tôi chọc là nó cười
ngay, mặc dù trong ḷng nó đang có lắm chuyện
buồn.
Đang nghĩ ngợi
lan man, tôi sực nhớ đến cái mô đất
khi năy, liền hỏi:
- À, mấy hôm nay
tao quên hỏi mày! Cái mô đất đó là mô đất
ǵ vậy?
Hồng Hoa tỏ
vẻ ngạc nhiên:
- Mô đất nào?
Tôi chỉ tay vào mô
đất:
- Mô đất này
nè! Hôm trước tao thấy mày cắm mấy cái
que ǵ đó!
Hồng Hoa ấp úng:
- À, đó là
nấm mộ.
Tôi giật thót:
- Nấm mộ?
Nấm mộ ǵ mà nhỏ xíu vậy?
- Ừ.
Tôi găi đầu:
- Ừ là sao? Mày chôn
cái ǵ dưới đó vậy?
- Em chôn con Mi-mi.
- Mi-mi?
Hồng Hoa nói,
giọng buồn bă:
- Ừ, đó là
con mèo nhỏ của em. Nó ốm. Rồi nó chết.
Em khóc suốt một tuần.
Tôi không giấu
được sự thắc mắc:
- Nhưng tại sao
mày lại chôn trong vườn của tao? Mà mày chôn
khi nào?
Hồng Hoa lộ
vẻ bối rối. Nó trả lời, giọng lúng túng:
- Em đâu có chôn nó...
ở đây. Em chôn nó trong khu vườn của em
ở dưới quê. Nhưng nấm đất này
lại trông giống hệt... mộ của Mi-Mi.
Lời giải thích
của Hồng Hoa khiến tôi nhẹ nhơm cả người.
Tôi thở phào:
- Vậy mà tao
cứ tưởng mày cắm mấy cây que để
ếm bùa tao!
Hồng Hoa tṛn
mắt:
- Em ếm bùa anh làm
ǵ?
Tôi ngớ người
ra:
- Th́ tao đâu có
biết! Tao chỉ tưởng vậy thôi!
Hồng Hoa lườm
tôi:
- Tưởng ǵ
kỳ vậy?
Tôi chỉ biết
nhe răng cười. Rồi tôi lại hỏi:
- C̣n h́nh vẽ trên
cây mận?
- Sao?
- H́nh vẽ ǵ
vậy?
- Em đâu có
biết.
Tôi nhăn mặt:
- Xạo đi mày!
Hôm trước tao thấy mày trèo lên cây mày xem rơ ràng!
- Th́ em có xem.
Tôi hỏi,
giọng nghi ngờ:
- Như vậy mày
phải biết đó là h́nh ǵ và do ai vẽ chứ?
Hồng Hoa lắc
lắc mái tóc:
- Làm sao em biết
được? Em trèo lên cây mận chơi và t́nh
cờ nh́n thấy h́nh vẽ vậy thôi!
Tôi tặc lưỡi:
- Chỉ vậy thôi
hả?
- Ừ, vậy thôi!
Tôi thở một hơi
dài. Hóa ra nó cũng chẳng biết ǵ về xuất
xứ của h́nh vẽ lạ lùng kia. Nó cũng
giống như tôi thôi. Vậy mà hôm trước nó làm
ra vẻ lén lén lút lút trông phát ớn. H́nh vẽ
lại xấu tệ, thế mà nó cứ thích thú
đứng xem cả buổi. Thật tôi chưa
thấy ai kỳ cục hơn con nhỏ này. Ba mẹ
tôi và anh Khánh mỗi khi nổi dóa lên thường
mắng tôi là thằng khùng, nhưng xem ra Hồng Hoa c̣n
khùng hơn tôi.
Chương: 1
2 3 4
5 6 7
8 9 10
|