| Chương
7
Kể
từ hôm hứa với tôi, Hồng Hoa đến thăm
khu vườn của tôi khá thường xuyên.
Trừ các buổi chiều tôi đi học, các
buổi chiều c̣n lại Hồng Hoa đều đến
chơi với tôi. Cuộc sống của tôi trong
những ngày này bỗng thay đổi hẳn, nó
trở nên ấm áp và đẹp đẽ biết
bao! Cả khu vườn cũng vậy. Dường như
lá xanh hơn, c̣n gió th́ reo vui suốt ngày trên
những ṿm lá biếc.
Chúng tôi càng ngày càng
thân nhau hơn. Tôi bê cả chồng sách ra vườn
và chúng tôi nằm lăn ra băi cỏ, mỗi đứa
một cuốn sách trong tay, say mê đọc đến
khi những ḍng chữ nḥe đi trong bóng chiều
chập choạng. Những lúc đó, mải cắm
đầu vào trang sách, không ai nói với ai một
lời nào, chỉ có tiếng lá xạc xào đuổi
nhau trên cỏ, nhưng không hiểu sao ḷng tôi dâng lên
một cảm giác hân hoan khó tả và tôi cứ mong
cuộc sống ngưng đọng lại măi ở giây
phút êm đềm này.
Cũng có khi tôi và
Hồng Hoa chụm đầu vào đọc chung
một cuốn sách. Hồng Hoa nghỉ học từ
hồi lớp năm nên nó đọc chậm ŕ. Đọc
xong một trang sách, lần nào tôi cũng phải
chờ nó đọc xong phần của nó mới
được giở qua trang kế tiếp. Đợi
một hồi, sốt ruột, tôi lại phải
giục:
- Đọc lẹ lên
chút coi!
Hồng Hoa bao
giờ cũng trả lời bằng câu:
- Anh chờ em chút xíu
nữa đi! Gần xong rồi!
Tôi nhăn nhó:
- Gần xong đâu
mà gần xong! Mày đọc lâu thấy mồ!
Hồng Hoa nuốt
nước bọt:
- Gần xong
thật mà! C̣n chừng bảy, tám ḍng nữa thôi!
Bảy tám ḍng
của nó bằng bảy, tám chục ḍng của người
ta. Và thế là tôi lại gắt:
- Đọc sách chung
với mày chán ơi là chán! Mày đọc cứ như
rùa ḅ!
Thấy tôi nổi
cáu, Hồng Hoa chớp mắt, giọng biết
lỗi:
- Ừ, thôi anh
lật qua trang mới đi!
Tôi liếc nó, áy náy:
- Nhưng mày đă
đọc xong đâu?
Hồng Hoa mỉm cười:
- Kệ nó! Em đọc
chừng đó cũng được rồi!
Nghe cái giọng
hiền ḥa của nó, ḷng tôi tự dưng mềm
hẳn đi. Tôi chẳng c̣n buồn giục nó
nữa:
- Thôi, mày cứ
đọc cho xong đi! Tao chờ thêm một chút
nữa vậy!
Hồng Hoa khẽ
lắc đầu:
- Anh cứ lật
qua đọc đi! Đừng đợi em! Em đọc
chậm lắm!
Tôi lại gắt:
- Tao đă bảo
tao đợi mày là tao đợi kia mà! Mày chưa
đọc xong, tao cũng chẳng thèm đọc
phần của tao đâu!
Trước sự
nạt nộ của tôi, Hồng Hoa không dám hé môi nói
lại nửa tiếng. Nó đành im lặng cúi
xuống đọc tiếp.
Trong khi chờ đợi,
tôi ngả đầu trên cỏ, vẩn vơ nh́n
những con chim sâu nhỏ hơn nắm tay vừa thoăn
thoắt chuyền cành vừa kêu lích chích luôn mồm.
Đôi khi tôi lại thích thú nh́n ngắm những tia
nắng nhấp nháy trên ṿm lá, những lúc như
vậy tôi cố t́nh nheo mắt lại để
thấy những tia nắng trở nên lung linh hơn.
Thỉnh thoảng,
tôi liếc sang Hồng Hoa. Mặc dù ngoài miệng
bảo đợi nhưng thấy nó ḍ dẫm
từng chữ trên trang sách, không biết đời nào
mới xong, tôi không nén được tiếng
thở dài ngán ngẩm.
Rốt cuộc, không
thể nào kiên nhẫn hơn được, tôi đành
lên tiếng đề nghị:
- Thôi để tao
đọc cho mày nghe hén?
Hồng Hoa mở to
mắt:
- Anh đọc?
Tôi gật đầu:
- Ừ, tao đọc.
Tao sẽ đọc to lên cho hai đứa cùng nghe, mày
chịu không?
Hồng Hoa chịu
liền. Nó gật đầu, mặt mày hớn
hở.
Thế là từ hôm
đó, chiều nào tôi cũng đọc sách cho
Hồng Hoa nghe. Khi th́ ngồi trên thành giếng, khi
tựa lưng vào gốc mận, lúc lại nằm dài
trên cỏ, Hồng Hoa luôn luôn xúm xít bên tôi. Sách
mở trên tay, tôi vừa đọc vừa cố
sửa giọng cho diễn cảm, c̣n Hồng Hoa th́
nghểnh cổ nghe, chốc chốc lại tặc lưỡi
xuưt xoa.
Đọc sách cho
Hồng Hoa nghe vài lần, tôi đă biết rơ tính nó.
Nó chỉ thích các câu chuyện có hậu trong đó
người tốt luôn luôn thắng c̣n kẻ xấu
bao giờ cũng thua. Lần nào cũng vậy, hễ
tôi đọc tới chỗ nhân vật tốt lâm
nạn hay gặp phải những nghịch cảnh là
nó bắt đầu khụt khịt mũi. Cái
giọng sụt sịt lẵng nhẵng của nó
nhiều lúc khiến tôi phát bực, phải gắt lên:
- Mày có im đi không!
Mày cứ làm ầm ĩ như vậy làm sao tao đọc
tiếp được!
Thấy tôi nổi
khùng, Hồng Hoa đưa tay quệt nước
mắt và cố mím chặt môi lại để
khỏi bật ra tiếng nấc. Ḍm điệu
bộ của nó, tôi thấy tội tội, bèn an
ủi:
- Mày ngốc quá! Có
ǵ đâu mà khóc! Tới đoạn này th́ thằng
Hạt Tiêu bị bắt cóc nhưng lát nữa
tới phần sau, người ta đă cứu nó ra
rồi và nó lại trở về với mẹ nó. C̣n
bọn cướp th́ bị tóm sạch không sót
một tên.
Hồng Hoa tươi
ngay nét mặt. Nó mỉm cười và nh́n tôi
bằng đôi mắt ướt:
- Thật không? Sao
anh biết?
Tôi nhún vai:
- Tao đă đọc
cuốn này cả chục lần, sao lại không
biết!
Hồng Hoa có
vẻ bẽn lẽn:
- Vậy mà em
cứ lo lo...
Nhờ tôi kể trước
đoạn kết, Hồng Hoa mới thôi sụt sùi và
lặng yên nghe tôi đọc tiếp.
Nhưng đọc
sách hoài cũng chán, chúng tôi chuyển sang tṛ chơi
khác. Tôi rủ Hồng Hoa:
- Tao với mày chơi
đá dế đi! Mày một con tao một con, đá
nhau xem bên nào thắng!
Nào ngờ Hồng
Hoa lắc đầu:
- Thôi, em không chơi
tṛ đá dế đâu!
Tôi ngạc nhiên:
- Sao vậy?
Hồng Hoa cười:
- Con gái ai lại chơi
tṛ đó!
Tôi hừ giọng:
- Có sao đâu! Con gái
con trai ǵ chơi chẳng được!
Nhưng Hồng Hoa
tỏ ra chẳng mê tṛ đá dế của tôi chút nào.
Nó vẫn một mực từ chối:
- Với lại, xem
hai con dế đá nhau em thấy ghê ghê làm sao!
- Có ǵ đâu mà ghê!
Tại mày là con gái, mày nhát gan đó thôi!
Tôi có ư nói khích nó
để nó đồng ư chơi với tôi. Không
ngờ nó gật đầu, giọng thản nhiên:
- Ừ, em nhát gan
hồi nào đến giờ.
Tôi đành thở
dài xuôi xị:
- Vậy th́ thôi!
Sợ tôi buồn,
Hồng Hoa lại rụt rè đề nghị:
- Hay ḿnh chơi
đá gà đi!
Tôi trố mắt:
- Gà đâu mà đá?
- Không phải là gà
thật! - Hồng Hoa chớp mắt - Đá gà là đá
cỏ gà ấy mà!
Tôi bĩu môi:
- Tưởng ǵ! Cái
tṛ này hồi ở dưới quê tao chơi hoài!
Nói vậy nhưng
tôi vẫn cùng với Hồng Hoa lom khom đi t́m
cỏ gà quanh giếng đá và dọc các hàng rào.
Trong vườn tôi, cỏ gà không nhiều nhưng
một lát sau, hai đứa cũng hái được
ba, bốn cọng.
Không biết sao
Hồng Hoa nó gặp hên quá chừng. Các cọng
cỏ gà trên tay nó cọng nào cọng nấy trông
dẻo dai và chắc nịch, c̣n các cọng của tôi
th́ nom èo uột chẳng ra làm sao. Quả đúng như
tôi lo ngại, đá nhau một hồi, những
"con gà" của tôi rụng đầu ráo
trọi.
Hồng Hoa toàn
thắng, bèn hí hửng rủ tiếp:
- Chơi nữa không?
Tôi vứt cọng
cỏ xơ xác c̣n nằm trên tay xuống đất,
giọng gây sự:
- Tao không thèm chơi
với mày nữa đâu! Mày ăn gian!
Hồng Hoa tṛn
mắt:
- Em ăn gian
hồi nào?
Tôi cộc lốc:
- Hồi năy.
Hồng Hoa thấp
thỏm:
- Hồi năy là
hồi nào?
Tôi nhún vai và quay
mặt đi:
- Hồi năy là
hồi đi hái cỏ gà chứ hồi nào! Mày giành
mày hái toàn cọng lớn, chỉ chừa cho tao
những cọng bé xíu.
Nghe tôi trách,
Hồng Hoa có vẻ áy náy:
- Em đâu có giành
với anh! Em với anh cùng hái kia mà!
Tôi lúng túng chép
miệng:
- Th́ mày không giành!
Nhưng mày khôn mày hái toàn cọng lớn!
Thấy tôi cứ
nằng nặc kết tội nó, Hồng Hoa bối
rối phân trần:
Th́ nh́n thấy
cỏ gà là em bứt đại, em có lựa cọng
lớn cọng nhỏ ǵ đâu!
Khi năy cùng đi hái
chung, quả là tôi chẳng thấy nó lựa chọn
ǵ thật. Nhưng không hiểu sao nó lại vớ
được những cọng cỏ ngon lành quá xá!
Chắc là tại nó "mát tay" hơn tôi, nói theo
kiểu ngoại tôi thường nói. Nghĩ vậy,
nỗi hờn dỗi trong ḷng tôi bay biến đâu
mất. Và tôi liền dịu giọng "giải
oan" cho nó:
- Ừ th́ mày không
lựa.
Hồng Hoa mừng
quưnh:
- Vậy là em không
ăn gian hén?
Tôi hiền khô:
- Ừ, không ăn
gian.
Hồng Hoa hắng
giọng:
- Vậy th́ anh quay
mặt lại đi!
Tôi quay mặt
lại và thấy Hồng Hoa đang cười khoe hai
cái lúm đồng tiền. Tôi liền nhe răng cười
theo, ḷng nhẹ nhơm. Nhưng dường như
Hồng Hoa muốn làm tôi cụt hứng cho bơ ghét chơi.
Nó đột ngột rủ:
- Chơi tiếp hén?
Tôi giật thót,
nụ cười biến mất:
- Đá cỏ gà
nữa hả?
- Ừ, - Hồng
Hoa gật đầu, rồi h́nh như kịp
nhận ra nỗi kinh hoàng trong mắt tôi, nó vội vàng
trấn an - Nhưng lần này, hái xong, ḿnh chia đều
cọng lớn cọng nhỏ cho hai bên.
Tôi thở phào như
người sắp chết đuối vớ phải
cái phao. Tuy nhiên, không muốn để lộ cho
Hồng Hoa thấy sự mừng rỡ quá đáng
của ḿnh, tôi làm bộ gật gù:
- Ừ, mày muốn
vậy cũng được!
Hồng Hoa chẳng
buồn để ư đến bộ tịch vờ
vịt của tôi. Đối với nó, hễ tôi vui là
nó vui rồi. V́ vậy, vừa thấy tôi bằng ḷng
chơi tiếp, nó đă hớn hở nắm tay tôi kéo
đi:
- Giờ anh với
em đi t́m cỏ gà nữa hén!
Thế là tôi
với nó lại lui cui đi hái cỏ gà và đá
đến tận tối mịt.
Nhưng tṛ chơi
Hồng Hoa thích nhất vẫn là tṛ chuyện với
con sáo trên cây khế. Con sáo của tôi dạo này
tỏ ra thân thiết với Hồng Hoa lắm. Bây
giờ không cần tôi phải nhắc, hễ thấy
mặt Hồng Hoa là nó bô bô "Chào Hồng Hoa"
khiến Hồng Hoa thích chí vô cùng. Gặp tôi, con sáo
cũng chào nhưng kiểu chào của nó trông thờ
ơ phát ghét. Lúc vui nó nói "Chào anh Kha", lúc
buồn nó kêu "Chào anh Khánh". Nó cứ lầm
lẫn muôn đời.
Hồng Hoa đă
dạy cho con sáo thêm nhiều câu mới. Bây giờ
con sáo đă nói được "tối
rồi", "cười đi"... Nó c̣n nói
"nghỉ chơi anh ra". Cứ mỗi lần nó
nói câu đó, Hồng Hoa lại ôm bụng cười
ngặt nghẽo. Không hiểu sao trước một
ông thầy oai phong như tôi, con sáo học tập có
vẻ uể oải và lơ đễnh. Ngược
lại, trước cái giọng thủ thỉ nghe phát
chán của Hồng Hoa, nó lại tỏ ra ngoan ngoăn
hết biết. Thậm chí mới đây, Hồng Hoa
c̣n tập cho nó hát. Và khi nghe nó bập bẹ câu
"Đào vừa ra hoa..." trong bản Ca-chiu-sa, tôi
đă trố mắt lên v́ ngạc nhiên và thích thú.
Trong những ngày này,
khu vườn của tôi giống như một thiên
đường nhỏ bé. Ở đó, tuổi thơ
của tôi và Hồng Hoa đă t́nh cờ gặp nhau và
sự hồn nhiên, tấm ḷng trong sáng cùng mối
đồng cảm với thiên nhiên đă khiến chúng
tôi mỗi ngàt thêm quyến luyến nhau hơn.
Chương: 1
2 3 4
5 6 7
8 9 10
|