HOME LỜI CHÚA ĐỨC TIN LINH ĐẠO THẦN HỌC ĐỜI SỐNG IN
ENGLISH VỀ TÁC GIẢ
Như Thấy Đấng Vô Hình Điều Cần Biết Các Bước Cầu Nguyện Lượng Giá Cầu Nguyện An Ủi- Sầu Khổ- Chia Trí Xét Mình
Các Khóa Linh Thao Đăng Ký Gợi Ý Cầu Nguyện Chia Sẻ Bạn Đường Thiêng Liêng
VỚI ƠN CHÚA BẠN CÓ THỂ GẶP NGÀI Ở BẤT CỨ NƠI VÀ THỜI ĐIỂM
NÀO
LINH THA0 TRONG CUỘC SỐNG QUA INTERNET
Ngày 5 tháng 12 năm 2002
Các bạn thân
mến,
Hôm qua lúc chia sẻ có nhiều bạn thắc mắc
làm sao biết được Chúa nói với mình. Tôi đã hứa sẽ chia sẻ kinh nghiệm thiêng liêng của
tôi về điều này. Lá thư này để làm tròn điều đã
hứa.
Năm 1994 tôi đang ở Sài Gòn. Đó cũng là thời gian tôi
rất bận vì được trao nhiều việc. Theo luật, mỗi năm
các tu sĩ đều phải tĩnh tâm. Năm đó đã gần hết năm mà tôi vẫn chưa thu xếp được giờ để tĩnh tâm. Với các tu
sĩ Dòng Tên, dù cha hay thầy, chúng tôi đều làm Linh Thao ít là tám ngày.
Năm đó cho tới trưa ngày 26 tháng 12, tôi mới thu xếp
xong việc để tĩnh tâm. Các bạn đã biết, nếu bắt đầu tĩnh tâm giờ nào thì sẽ ra
Linh Thao vào giờ đó; mà bình thường thì người ta bắt đầu chiều hôm trước, nếu
không tới được chiều hôm trước thì sẽ cố gắng tới sáng sớm; ấy thế mà hôm đó
tôi chạy tới nơi, vào nhà nguyện “để tính giờ” bắt đầu, là khoảng 12:30 trưa. Như vậy, cuộc tĩnh tâm cho năm 1994 của tôi sẽ kết thúc vào trưa
ngày 3 tháng 1 năm 1995.
Vì vào nhà nguyện để tính giờ “bắt đầu” Linh Thao, nên xong việc là tôi
tới nơi vào nhà nguyện liền, cho dù lúc đó tôi chưa ăn
trưa. Ngồi trước Thánh Thể mà thở … nghỉ. Tạ ơn Chúa đã cho tôi được Linh Thao. Với một tu sĩ Dòng
Tên, thời gian Linh Thao là thời gian an nhàn nhất,
chỉ cần cầu nguyện thôi. Khi đang Linh Thao, không ai dám hỏi hay nhờ mình điều gì nữa. Linh Thao, là dịp được nghỉ cả thể xác
lẫn tâm hồn.
Một ý tưởng hiện đến trong trí khi tôi đang ngồi nghỉ trước Thánh Thể
trong nhà nguyện lúc đó: “làm sao biết được Chúa muốn mình làm gì?” Một tư tưởng
khác đến trong đầu như để trả lời cho câu hỏi: vì mình là người, nên nếu Chúa
nói với mình thì sẽ giúp mình nhận ra. Những gì hiện ra trong
trí mình, có thể đó là tiếng Chúa. Tôi hạnh phúc vì
điều đó.
Lần tĩnh tâm đó, có bao nhiêu ý tưởng hiện
đến trong trí. Khi cầu
nguyện về biến cố thiên thần truyền tin cho Đức Mẹ, tôi thấy, cũng có thể thiên
thần hiện ra cho Đức Mẹ như một người, nhưng cũng có thể chẳng cần những hình
ảnh đó, chỉ cần Đức Mẹ cảm nhận rõ trong tâm trí Mẹ rằng đó là ý Thiên Chúa,
thì cũng đủ.
Khi cầu nguyện với trình thuật thiên thần
báo mộng cho Yuse khi ngài đang ngủ để đón nhận Đức Maria về sống với ngài, chỉ
cần ý tưởng trong đầu của thánh Yuse và ngài xác tín điều đó là Ý Chúa thì cũng
đủ. Những
điều trên cũng rất hợp với điều tôi đã học trước đó về ý niệm. Ý niệm là cái lý trí có về sự vật. Con người biết qua ý
niệm, nên Chúa nói với con người qua những ý niệm, những gì hiện tới trong tâm
trí con người. Điều Chúa nói với con người, con người sẽ nhận biết nơi tâm trí
họ. Chuyện thánh Yuse được thiên thần báo mộng để đưa Đức Mẹ và hài nhi Yêsu trốn sang Ai-cập, cũng có thể chỉ là ý tưởng xuất
hiện trong đầu của thánh Yuse, và ngài xác tín đó là điều Thiên Chúa muốn, thế
là đủ.
---o0o---
Chuyện “không ngờ không chờ” xảy ra trong cuộc Linh Thao này vào khoảng
7 giờ sáng ngày 1 tháng 1 năm 1995. Sau khi ăn sáng, tôi lên phòng “thoải mái”
hút thuốc. Bạn hiểu, ban sáng mà được thanh thản uống cà-phê và hút thuốc, thú
vị dường bao.
Tôi hút thuốc lâu rồi, và hút khá nhiều, đặc
biệt khi “đi nghỉ” ở Đại Bình. Khi còn ở “Hà Huy Tập”, một mình tôi đã hút hết 100gram thuốc rê trong
một tuần (thật ra tôi không nhớ rõ 100 hay 200 gr). Khi tôi ở
khoảng tuổi 27, có một vài sinh viên mà tôi quen và coi như bạn và em, đã
khuyên tôi bỏ hút thuốc. Tôi nhớ có một em đã lý luận như vầy:
Anh Liêm có biết hút thuốc có hại như thế nào không?
Dĩ nhiên anh biết.
Anh có biết, hút một điếu thuốc, anh chết sớm bao nhiêu giây
không?
Anh biết, nhưng quên rồi, và cũng chẳng cần nhớ làm gì.
Anh biết vậy, sao anh còn hút thuốc?
Ăn thua gì em, chết sớm quá lắm thì ba tháng; nhưng chút nữa anh ra ngoài, có
thể xe đụng chết trước rồi; đâu được chờ tới già mới
chết và chỉ chết trước giờ đó mấy tháng.
Cô ta lắc đầu, cười, hết ý kiến!
Tôi cũng nhớ một lần đi giúp Linh Thao. Sau Linh Thao, một soeur đến nói chuyện, và
trong cuộc nói chuyện, soeur góp ý: “Thầy giúp Linh Thao rất hay, nhưng nếu
thầy đừng hút thuốc mà giúp Linh Thao, thì còn hay hơn nữa. Nếu thầy không bỏ
thuốc, khi thầy giúp Linh Thao và linh hướng, người tới linh hướng vẫn thấy có
hơi thuốc, và có nhiều người không chịu được điều này”. Tôi đã cười và trả lời:
“Ờ thì tôi cũng hy sinh để giúp người ta, có lẽ người ta cũng tập hy sinh vì
tôi đôi chút, cho có công phúc chứ!” Soeur đó cũng cười, và
hết ý kiến luôn. Hồi đó, tôi có vài dịp ra một nơi kia
giúp Linh Thao, vào chào và nói chuyện với Đức Cha. Ngài quý mến, nói chuyện
riêng, và trước khi về ngài còn cho mấy bao thuốc “ngoại” để hút lúc giúp Linh
Thao nữa. Tôi nhớ có một soeur biết chuyện, khó chịu vì sợ
Đức Cha làm hư tôi. Khi thấy soeur đó như vậy, tôi cười nói trong bụng:
“ma soeur ơi, ma soeur đâu biết tôi thích được cho thuốc hút đến thế nào!” Nói tóm lại, nhiều người muốn tôi bỏ hút thuốc, nhưng chưa bao giờ
tôi quyết định bỏ hút thuốc cả.
Chuyện xảy ra buổi sáng ngày 1 tháng 1 năm 1995 tại một nhà Dòng ở Khiết
Tâm. Khi tôi đang hút thuốc, một tư tưởng hiện đến trong đầu: “Hãy bỏ hút
thuốc”. Một câu hỏi khác đến trong trí ngay sau đó: “Phải chăng đó là lời Chúa
mời bỏ hút thuốc?” Và tôi tin rằng Chúa muốn và mời tôi bỏ
hút thuốc. Các bạn nhớ trong cuộc Linh Thao này, tôi được ơn xác tín
rằng: Chúa nói với mỗi người qua những gì hiện đến trong đầu họ.
Đối kháng với ý tưởng “Chúa mời gọi bỏ hút
thuốc, thì phải bỏ”. Một
tư tưởng khác xảy đến trong đầu: “Đã lỡ mua rồi, hãy hút hết số thuốc đã mua
đi, chẳng lẽ bây giờ bỏ đi, uổng tiền”. Thực vậy, trước khi
vào Linh Thao, tôi đã mua đủ thuốc hút trong ít là tám ngày tĩnh tâm, có lẽ ít
là 8 gói. Tôi không đồng ý với tư tưởng đó, vì nếu
Chúa muốn, thì phải làm liền. Một tư tưởng khác hiện đến: “Hút hết bao
đã bóc dở, rồi bỏ”. Chúa muốn thì phải làm liền chứ, đâu có
được như vậy. Một tư tưởng nữa xảy tới trong đầu: “Thôi thì hút hết điếu
đang hút dở này rồi bỏ”. Và tôi vẫn thấy: nếu Chúa mời, thì phải làm liền; nên
tôi đã dập điếu thuốc đang hút dở đó, rửa cái gạt tàn mà ma soeur quý mến đã
tìm và đem tới cho tôi, vì bình thường người ta đâu có hút thuốc ở nơi đó. Tôi đã gói những bao thuốc còn lại. Tôi thật sự đã không vất
bỏ mấy gói thuốc còn lại đó đi, nhưng đem về cho một ông thầy khác cũng nghiền
hút thuốc còn hơn cả tôi.Thật trớ trêu, khi tôi làm xong Linh Thao lần đó, ma
soeur lại “tết” một ống thuốc Samit (10 bao). Cũng tết năm
đó, có người biếu tôi một ống thuốc 555. Trước đó có hai biếu mình tới
một tube thuốc ngoại bao giờ đâu, thế mà khi mình vừa “đồng ý” không hút thuốc,
người ta lại cho mình thuốc nhiều như vậy! Đúng là lại bị cám
dỗ.
Thật lòng mà nói, trước đó, tôi cũng thấy
mình bị nô lệ khi hút thuốc, đặc biệt khi không có tiền mua thuốc. Không có thuốc, mà người ta hút thuốc, thì
mong được người ta mời mình như thế nào! Tuy vậy, tôi vẫn
không bỏ. Tôi chưa bao giờ quyết định bỏ thuốc, có lẽ
vì tôi nghĩ rằng tôi không thể bỏ thuốc được chăng. Lần
này, tôi cũng đâu quyết định bỏ thuốc. Cho tới bây
giờ, tôi vẫn chưa hề quyết định bỏ hút thuốc. Tôi
không hút thuốc từ giây phút đó tới nay, không phải vì tôi quyết định bỏ, nhưng
vì tôi cảm nghiệm Chúa mời nên tôi bỏ. Nếu tôi quyết
định bỏ, tôi có thể quyết định hút lại. Mà giả như
quyết định hút lại, thì cũng đâu có sao, chỉ bị người ta nói hoặc đánh giá chút
xíu, nhưng như thế đâu có hề gì. Còn nếu Chúa mời, tôi đâu còn lý do để
hút nữa! Chỉ có vâng lời hay không mà thôi, chỉ có đáp trả lời mời hay từ chối.
Tạ ơn Chúa đã cho tôi đáp lời Ngài. Cho
tới hôm nay, tôi chưa hút lại một hơi, vì tôi biết, nếu tôi chỉ hút lại một hơi
thôi, tôi sẽ hút lại mãi. Đúng ra, tôi có cầm, hút và thở ra một lần,
nhưng với tôi, hôm đó tôi cũng không hút thật tuy dù có hút vào thở ra; vì lần
đó Đức Cha quý mến, vẫn cho thuốc khi tôi ra đó, mời tôi, nên tôi phải cầm
thôi. Với kiểu hút đó, chắc Đức Cha đã biết, nên lần đó Ngài
cũng không cho thuốc để tôi đem về hút như những lần trước nữa.
---o0o---
Đó là kinh nghiệm Chúa nói với tôi. Làm sao mình biết Chúa
nói với mình. Tôi không kể chuyện tôi bỏ hút thuốc,
nhưng chia sẻ kinh nghiệm làm sao biết Chúa nói với mình. Và các bạn
biết, Chúa đã thưởng tôi một ơn đặc biệt vì điều này, tôi nghĩ vây! Ơn này tôi chưa nói với các bạn. Ơn đó xảy
ra vào 6 tháng năm 1995. Chúa quảng đại hơn mình quảng
đại với Chúa nhiều.
Chúa nói với mình, nói qua những gì xảy tới
nơi tâm trí mình. Thế nhưng, cám dỗ, cũng diễn ra nơi tâm trí mình. Tiếng
Chúa, làm cho mình bình an tuy dù phải hy sinh. Ma quỷ với những cám dỗ, có những lý lẽ “rất hợp lý”. Vì vậy, chúng ta phải nhận định để biết đó có là tiếng Chúa thật
không. Nếu là tiếng Chúa, chúng ta sẽ được bình an
và có niềm vui “thiêng liêng” hơn.
Những gì xảy tới trong tâm trí bạn, có thể
Chúa đang nói với bạn đó.
Tôi nói, “có thể” thôi đấy nhé. Chúc
bạn nhận ra tiếng Chúa nói với mình, và quảng đại đáp trả, để được hạnh phúc
mỗi ngày hơn.
Chúa ở với các bạn.
Giuse Phạm Thanh Liêm, SJ
HOME LỜI CHÚA ĐỨC TIN LINH ĐẠO THẦN HỌC ĐỜI SỐNG IN
ENGLISH VỀ TÁC GIẢ
Như Thấy Đấng Vô Hình Điều Cần Biết Các Bước Cầu Nguyện Lượng Giá Cầu Nguyện An Ủi- Sầu Khổ- Chia Trí Xét Mình
Các Khóa Linh Thao Đăng Ký Gợi Ý Cầu Nguyện Chia Sẻ Bạn Đường Thiêng Liêng
Chúc bạn an
vui hạnh phúc.
phamthanhliem