Khóc Nữa Đi Sớm Mai

CHƯƠNG 9:

Sớm Mai nửa quen nửa lạ!

Chắc chắn ông bưu điện không bao giờ ngủ gục hoặc lảng linh trong việc chuyển thư.  Tôi tin, thư vừa rồi em đă nhận được.  Và, giờ thấy tuồng chữ này hẳn em nhận ra “người quen” từng “gặp gỡ” một lần.

Thư trước, khi bỏ vào thùng thư rồi tôi bỗng ân hận không xiết.  Định lấy lui nhưng nó lỡ chui tọt vào thùng, không thể tḥ tay qua cái khe hẹp để nhặt ra được, đành chịu.

Ân hận v́ trong một phút, sáu mươi giây mủi ḷng - mủi, không phải yếu ḷng đâu nhé! – Ḿnh đă khờ khạo khai ra cái gọi là nỗi nhớ nhung chất ngất, nỗi si yêu thầm lặng lâu nay cho người ta biết, trong khi ḿnh là một kẻ trễ tàu.

Trơ trẽn đ̣i t́nh nguyện làm ông từ giữ đền thiêng trong tim người ta đến chín kiếp.  Rơ khéo vẽ vời!  Người ta có đền thiếng đâu mà bảo giữ?  Tim người ta chỉ là cái khung ảnh nhỏ và lỡ lồng h́nh ảnh kẻ khác mất rồi!

Ngây thơ đ̣i vác chỉ mỗi tạ đậu phộng rang cũng bày đặt đ̣i rủ ai kia vào đại nội vừa ăn vừa ngắm mưa trên thành cổ.  Một tạ làm sao đủ?  Có khi người ta vui miệng ăn đến hai ba tạ th́ sao?

Dốt đặc cán mai cũng cả gan phát biểu bốn cảm tưởng về nội dung thư của người ta viết cho kẻ khác.  Sao không giỏi vắt óc nặn ra chừng bốn trăm cảm tưởng cho người ta đọc mệt xỉu luôn?

Đại khái thế, ân hận không biết để đâu cho hết.  Đêm đêm đi ngủ hai mắt dưới trán th́ nhắm, hai mắt cá dưới chân vẫn mở thao láo thức suốt.  Mỗi bữa ăn rất ít, chỉ chừng bảy tám chén cơm, suốt ngày uống lưng lưng có mỗi ba lít nước.  Cứ cái đà ân hận này riết tôi sụt kư mất người dưng Sớm Mai ạ!

Sớm Mai hơi thân mến!

Cũng bởi con ma ân hận – nói theo kiểu trong mỗi người chúng ta đều có lắm con ma nhỏ - hành, nên mỗi ngày tôi lang thang qua ít nhất vài ba chục con đường cho nguôi ngoai.  Xui là hơi mỏi chân.  Hên là nhờ lang thang nên gặp nhiều chuyện lạ để kể cho em nghe.

Sớm Mai rất nhớ... thầm!

Vào một buổi trưa, tôi tạt vào một quán chè định nghỉ chân cho đỡ mỏi rồi đi tiếp.  Quán vắng chỉ có tôi ngồi quay mặt ra đường vơ vẩn nh́n mùa đông lá bay.  Sau lưng là hai cô bé thuộc loại đi học sớm v́ muốn ăn quà vặt cho đă đời, vào lớp học hành mới thông minh sáng láng và nhất là thuộc loại mồm năm miệng mười, huyên thuyên hết chuyện này sang chuyện nọ.

Tôi chẳng bị điếc tai, lại ngồi quá gần nên bắt buộc phải nghe.  Không nghe cũng mặc, hai cô cứ phát thanh tới tới trong nền nhạc đệm của chiếc cassette hẳn là cũ nhất thế giới, hết rè lại rẹt rẹt rẹt nghe ớn xương sống.  Trong cả lô chuyện trên trời dưới đất của hai cô.  Lược bỏ hết mọi bộ điệu lúc hai cô nói, v́ tôi lịch sự không ngoái nh́n lui nên chẳng thấy, có thể ghi lại chính xác những câu đối thoại sau:

-         Ê, mi biết chuyện động trời của con Sớm Mai lớp tao chưa?

-         Chuyện chi?  Hấp dẫn chứ?

-         Hấp dẫn một trăm lẻ một phần trăm.

-         Kể đi!

-         Mi bao tao thêm ly nữa nhé?

-         Hai ly cũng được.  Hễ chuyện ǵ dính đến con Sớm Mai là tao khoái nghe. Con nhỏ làm bộ làm tịch thấy ghét.

-         Hôm ấy lớp tao học hai giờ vật lư của cô Hài.  Cô kêu hắn lên đọc bài rồi mi biết sao không?

-         Vô duyên, chuyện lớp mi làm sao tao biết?

-         Hắn không chịu lên, cứ ngồi ĺ lại.  Giận quá, cô Hài bảo tao và con Cẩm Hương khiêng hắn lên.  Con nhỏ thả ĺ nên nặng cả tạ í!

Chuyện gián đoạn v́ hai cô tranh nhau cười.  Đấm lưng nhau kêu b́nh bịch mà cười.  Cô này không chịu cười nhỏ hơn cô kia nên trận cười déo dài khoảng hai mươi phút.  Lại tiếp:

- Hắn đứng ́ một lúc rồi thỏ thẻ, thưa cô em không thuộc bài.

-         Gan nhỉ, Cô Hài hắc có tiếng bộ hắn không biết sao?

-         Hắn lỡ uống thuốc gồng mờ.   Chưa hết đâu. Chi tiết tao sắp kể c̣n lạ lùng và hấp dẫn nữa.  Mi bao thêm cái ǵ nữa tao mới kể.

-         Chậc!  Th́ thêm hai ly nữa cho mi ớn chè tới già luôn.  Kể đi khỉ ạ, làm eo hoài à.

-         Thế là, cô Hài quát tại sao, tại sao chị không chịu học bài hả?  Con Sớm Mai điềm tĩnh ṿng hai tay trước ngực, long đôi mắt đẹp lên quát lại, thưa cô tại v́ em bận... Yêu!

-         Trời ơi, thật không?  Hay mi thêm mắm dặm thêm muối?  Không thể tưởng tượng nổi.

-         Mi cá cái chi nếu bọn lớp tao xác nhận chuyện khó tin mà có thật này?

-         Cá cây viết Hero mới bơm mực có một lần rưỡi nhé?

-         Được!  C̣n chuyện ấy nếu không có, tao sẽ biếu không cho mị một hộp đủ các màu phết lên mí mắt cho mơ huyền, made in Hồng Kông chính hiệu.

-         Xong, sao nữa?

-         Cô Hài xỉu, gập người xuội lơ trên bàn.  Tụi tao đứa rối rít xức dầu cho cô, đứa kêu khóc ỏm tỏi.  Mười phút sau cô tỉnh dậy, run rẩy lập lại câu hỏi.  Sớm Mai vẫn đứng trơ trơ như Từ Hải không chịu chết giữa trận tiền, hắn lườm rồi nguưt, kênh kiệu bảo, tui yêu bồ tui chứ có phải yêu bồ của cô đâu mà xỉu lên xỉu xuống thế?

-         Trời đất!  Cái con ngó yếu yếu vậy mà cả gan dàn trời hả?

-         Chứ sao!

Stop nhé!  Nếu ghi hết những lời bàn của hai cô nàng e vài chục tờ giấy nữa cũng không hết.  Chuyện này tôi chỉ nghe, chưa biết hư thật ra sao.  Dẫu thế, vẫn xin khép nép nghiêng ḿnh chào bái phục cô em!  Miễn b́nh luận.

Có điều, tôi vẫn thầm hy vọng cô Sớm Mai không biết tôn sư trọng đạo trong câu chuyện kia không phải là em.  Một cô nào đó trùng tên?  Hoặc là em nhưng hai cô nàng kia ghét ghen nên đặt điều nói xấu?  Ḱa, đừng chu môi, lừ mắt như thế, soi gương xem, không đẹp đâu.

Sớm Mai hơi thân mến!

Câu chuyện trên hẳn không mấy thú vị?  Hy vọng chuyện sau đây sẽ làm em hài ḷng hơn.

Vào một buổi chiều nghỉ học – tôi cũng là học tṛ như em thôi! – Tôi đi xem phim.  T́nh cờ lại nghe thêm một câu chuyện vui vui nữa, bởi t́nh cờ ngồi sau lưng hai cô gái.  Lại hai cô.  Rơ chán!  Đèn trong rạp tắt tối thui nên chẳng rơ dung nhan hai nàng ra sao. Chỉ nghe họ nói chuyện.  Nghe loáng thoáng câu được câu mất v́ họ nói khá nhỏ.   Từng câu hẳn không được chính xác bằng “tiểu phẩm” trên.  Nhưng nội dung chắc không sai lệch bao nhiêu.  Cuộc đối thoại ấy thế này:

-         Sao?  Cuộc giận của mi và anh chàng bêrê đen, yểu điệu thục nữ đến đâu rồi?

-         Ui, mệt lắm d́ Út à... Cháu tính cho anh chàng lên chiếc Boeing của d́ thôi.

-         Sao thế?  Chả lẽ d́ lại đoán đúng à?

-         Vừa có một sự cố kinh khủng, d́ không tưởng tượng nổi đâu.

-         Kể đi nhỏ.  D́ yếu tim, mi cứ nhẩn nha.

-         Hôm qua vừa ra khỏi trường, cháu tái mặt khi thấy một bà già ăn mặt rất sang trọng, bông tai dây chuyền, cà rá lấp lóa y như đi dự hội hè ǵ ấy chờ sẵn.

-         Bà già nào?

-         Mẹ... của anh ấy.

-         Bà ấy biết mi sao?

-         Bà hỏi thăm hú họa, may gặp đứa lớp cháu, và bọn nó chỉ giùm.

-         À ra thế.  Rồi sao?

-         Sau khi tự giới thiệu, bà mời cháu vào quán nước.  Nói chuyện mưa nắng một hồi rồi quay ra hỏi tỉ mỉ về gia cảnh của cháu.

-         Ghê thế à?  Chắc bà muốn cưới mi sơm sớm cho thằng nhỏ nó mừng!

-         Chưa chi d́ đă... Cháu nghỉ kể.

Cô gái im lặng thật.  Tôi hơi tiêng tiếc.  Chuyện đang tới hồi hấp dẫn.  Biết nghe lén là bất lịch sự.   Nhưng tôi không thuộc loại chọn lịch sự làm trang sức nên cứ tỉnh khô, cứ nghe con ma ṭ ṃ trong ḿnh lồng lộn, bắt hai tai dỏng lên như là tai voi hứng gió.

Có điều nên lưu ư, hẳn đă quen tṛ chuyện lúc xem phim.   Hai cô vẫn đấu tơi tới mà vẫn chong mắt xem phim khá nghiêm chỉnh.  Tôi th́ chịu.  Tôi không thể buộc tôi ngước mắt lên màn ảnh được, bởi bận ngắm chiếc đầu tóc kẹp be bé xinh xinh của cô nhỏ cháu miết.

Hẳn con ma ṭ ṃ trong cô d́ cũng không để cô yên.  Cô năn nỉ, cô bé cứ làm thinh, bèn dọa:

- Không kể th́ thôi nhé.  Từ nay đừng ḥng d́ gỡ rối tơ ḷng tḥng cho.

Cô cháu cầm ḷng không đậu, tỉ tê tâm sự tiếp:

-         Sau này cháu mới thấy ḿnh ngu, c̣n lúc ấy cháu thật thà bảo, ông già hiện ở với vợ bé, cháu là con nhà vườn Vỹ Dạ v.v...

-         Ui, chuyện nhà đêm đi khai với người ta, mi quả là khờ quá, khờ quá!  Thế mới nghe vậy bà bảo sao?

-         Bà ngẩn người ra, buồn có lẽ hơn năm phút, đoạn sụt sịt khóc, nước mắt đẫm tới hai chiếc mù xoa, phải lấy chiếc thứ ba ra cầm tay.  Trước lúc đi e bà đă chuẩn bị khoản một tá mu xoa trong xắc tay.  Vừa khóc bà vừa kể lể đứa con cầu tự, cậu quư tử của bà đang ốm tương tư, bỏ ăn bỏ uống, ngủ nói mê nói sảng tơi bời.  Rồi bất ngờ bà tung ra một câu hỏi khá hóc búa là cháu có yêu thằng con trai của bác không?

Có tiếng thắng kít.  Tiếng bánh xe nghiến mặt đường nghe ê cả răng.  Trên màng ảnh, pha rượt bắt giữa cảnh sát và bọn buôn lậu ma túy gay cấn, toát mồ hôi nguội đến nỗi cả rạp hồ như nín thở và, hai cô gái nín bặt.  Tôi rủa thầm cái pha câu khách đắt tiền và phải gió ấy.  Ơn trời, sau những phút ngỡ dài như hai trăm năm tạm ngưng, câu chuyện dưới rạp hay ho, hấp dẫn hơn mười lần chuyện phim lại tiếp tục:

-         Mi bảo sao?

-         Cháu...

Chết dẫm.  Cô bé hẳn quá xúc động chợt nói nhỏ rí khó nghe đă đành, cả rạp lại cười rần bởi một cảnh tức cười trên màn ảnh.  Không nghe thủng được câu trả lời có vẻ rất quan trọng kia, tôi tiếc rụng tới vài sợi tóc.

-         Nghe thế chắc bà ấy buồn lắm nhỉ?

-         Ngược lại, bà bỗng tươi ngay nét mặt, thở dài buông một câu làm cháu muốn chết rét rằng, thế mà bác với hai d́ nó cứ khổ sở nghĩ oan cho cháu là cháu đă dùng bùa ngải ǵ đấy để chà bé Huy của bác, đứa con độc nhất, vô cùng yêu quư của bác và hai d́ nó.  Tha lỗi cho bà mẹ già lẩm cẩm này nghe cháu.  Phải lắm, lo học cái đă, đừng nghĩ đến chuyện trai gái sớm, không nên cháu à!  Bác vẫn thường răn đe thằng Huy vậy, nhưng hắn đâu có chịu nghe...

Chuyện tận đẩu tận đâu của hai cô gái xa lạ t́nh cờ nghe thấy trong rạp cine, chẳng có giây mơ rễ má ǵ với em, tôi lại kể cho em nghe, hẳn em rất chán?

Dù sao, từ câu chuyện không đâu ấy, tôi bỗng đâm ra lo lắng quá thể.  Lo rằng, biết đâu Sớm Mai người dưng cũng giông giống cô bé khờ dại ấy th́ sao?  Rằng, có khi cô bé ngày đêm tôi thầm thương trộm nhớ cũng suốt ngày chỉ lo quanh quẩn có mỗi chuyện yêu thương, bỏ bê cả học hành th́ sao?  Sính yêu đến nỗi đi coi phim cũng tranh thủ nhờ người gỡ rối tơ ḷng cho th́ quá thể!

Và, v́ quá lo lắng, v́ quá thương em, biết không nhỏ?  Tôi đă làm một chuyện hẳn không bao giờ em tưởng tượng ra.  Không bao giờ em cho phép và nếu tôi không kể, hẳn không bao giờ em biết tôi đă lạm dụng “t́nh chưa quen biết” giữa chúng ta tới mức độ nào.  Lạm dụng đến liều lĩnh.

Việc ấy cũng đơn giản thôi.  Vào một buổi chiều.  Chọn một bồ đồ tương đối bảnh nhất, tươm tất nhất trong cả lô quần áo h́nh như thường xuyên lỗi thời của tôi v́ tôi không chạy theo mode và nếu có muốn chạy theo chắc cũng đuổi không kịp mode v́ chẳng có điều kiện.  Bắt chước bà già trong câu chuyện nghe lén ở rạp cine, tôi đến đứng lóng ngóng trước cổng trường em chờ giờ tan học.

Đừng vội nhăn mặt hay cười thầm.  Cóc phải tôi đón em đâu.

Trống tan trường lung lay cành lá.  Cổng trường mở toang cho “bầy chim non hớn hở rủ nhau về”.  H́nh như chiều ấy em không có giờ học.  Tôi liếc xéo trông xiên chẳng thấy em đâu cả.  Đợi bầy áo trắng ồn như bầy chim chèo bẻo ra hết.  Tôi từ tốn đến bên bà cai trường rất đẹp lăo, cười nụ lịch sự nhất trần đời, khen nịnh mái tóc bạc phơ đẹp như tiên trong tranh vẽ và nhờ bà chỉ giùm cô giáo Hài nếu cô ấy ra.  May mắn, chiều hôm ấy cô có giờ dạy, không trùm chăn ngủ ở nhà.

Thoạt tiên cô Hài rất ngạc nhiên khi tôi ngỏ ư xin gặp cô chừng dăm phút.  Bộ quần áo tươm tất, vẻ lịch sự pha khúm núm điệu đàng của tôi hẳn làm cô yên ḷng.  Để cô giáo hài ḷng hơn, tôi xưng “em” ngọt xớt.  Dù thế, cô đỏ mặt e thẹn từ chối không vào quán nước, chỉ yểu điệu dắt bộ xe đạp sóng vai tôi dọc đường rợp lá me bay.  Vừa đi cô vừa chơm chớp mắt hàm ư giục “ông” khách thỉnh thị điều ǵ th́ làm ơn nói nhanh nói lẹ lên!

Tôi tằng hắng ba lần mới đủ can đảm lên giọng lễ phép thậm chí xưng ḿnh là phụ huynh, là anh của tṛ Sớm Mai, nghe cô em không chịu học hành tử tế, gây vụ rắc rối ǵ đó trong giờ học làm buồn ḷng cô, nay đến xin lỗi và mong biết hư thực chuyện ấy như thế nào!

Cô Hài mỉm nụ cười duyên đáo để, kể ngắn gọn diễn tiến “sự cố”, đoạn kết luận là sau đó Sớm Mai đă gặp cô xin lỗi.  Cô thích cô bé nói thẳng nói thật như thế hơn là nói dối!

Tôi nghe ḷng nhẹ hẫng.  Thế là, ít ra đối với tôi - một kẻ xa lạ - em đă được minh oan phần nào.  Xin rút lại cái nghiêng ḿnh bái phục nặng tính trêu chọc và giả dối đă nói ở trên nhé.  Em cũng không nên giận cô bạn kia làm ǵ.  Cái tật nghịch tính, ưa phóng đại tô màu là tật thường thấy ở lứa tuổi học tṛ mà.  Có thế người ta mới đặt học tṛ ở vị trí thứ ba sau quỷ và ma!

Tiếp tục câu chuyện.  Tôi cố tạo vẻ mặt đăm chiêu rất phụ huynh, thắc mắc chẳng biết dạo này Sớm Mai có ngoan không hay xao lăng việc học?

Cô Hài vui vẻ bảo cô là chủ nhiệm lớp em nên biết khá rơ, rằng th́ là em vốn chăm và học khá.  Sau cái vụ vớ vẩn kia em lại ngoan như thường.  Khi nào rỗi rănh hai anh em nên rủ nhau đến nhà cô chơi!

Nghe thế, tôi muốn nhảy cẫng ôm hôn tất thảy mọi gốc cây và cột đèn hai bên đường, nhưng may mắn đă kềm ḷng được.  Tôi e lệ nói cám ơn cô và chuồn lẹ, ngại kéo dài câu chuyện một lúc nào đó ḿnh lỡ lạc ḷng bật mí chẳng phải là phụ huynh của em, chỉ là anh dỏm, là người dưng của em thôi rắc rối sẽ không biết để đâu cho hết.

Sớm mai hơi thân yêu!  Có ức th́ ráng chịu nhé!  Có rủa tôi cũng chẳng biết làm sao nghe?  Tôi vốn là kẻ vô duyên.  Đôi khi ưa lái xe hủ lô vào đời tư người ta một cách thô bạo!  Tôi là đứa  đạo đức giả.  Chuyện ḿnh lo không xong, đ̣i lo quàng sang chuyện thiên hạ.  Và, em nên yên chí tôi đích thị là người ích kỷ một cây xanh rờn.  Tôi đă làm cuộc “điều tra  bỏ túi” trên hoàn toàn v́ tôi hơn là v́ em.  Tin chứ?

Gặp cô Hài xong, tôi cảm thấy không c̣n lo lắng ǵ nữa.  Khỏe như là vừa được uống chục thang thuốc đại bổ vậy!  Không gặp cô ấy hẳn tôi sẽ buồn em tới già và không cách chi ăn ngon ngủ yên.  Thấy rơ ḷng ích kỷ bao la của tôi rồi chứ?

Vui tay nên viết lằng ngoằn khá dài làm mất th́ giờ quư báu của em.

Chúc vui.  Tạm biệt!

Y hệt cái “hồi âm, để lâu sợ nguội”.  Dưới chữ kư ngoằn ngoèo chẳng có tên ǵ ráo.  Tâm trạng Sớm Mai khi đọc một mạch cái thư thứ hai của anh chàng giấu tên thật khó tả.  Cười có, khóc có.

Thoạt tiên là nụ cười nửa miệng tắt hơi chậm dành cho phần đầu.

Sang phần hai nước mắt chảy ṛng ṛng trên má lúc nào chẳng hay, bởi quá tức tối khi đọc cái “tin vịt” anh ta t́nh cờ nghe thấy trong quán chè chỉ đúng có hai phần trăm sự thật.

Đoạn giữa câu chuyện trong rạp cine đọc tới đâu Sớm Mai thầm kinh ngạc tới đấy.  Chẳng cần soi gương cô cũng thừa thấy lúc th́ ḿnh đỏ mặt tía tai v́ mắc cỡ, lúc th́ mặt mày sượng trân hệt củ khoai từ chưa nấu bởi quá thẹn thùng.

Và, đọc đến đoạn cuối, cô thở phào nhẹ nhơm, nụ cười trở lại trên môi kèm thêm nỗi bâng khuâng h́nh như rất ngợp!

Bây giờ th́ cô tiểu thư con nhà vườn không thể nằm hay ngồi yên.  Cô đi tới hết chiều dọc căn pḥng lại bước men chiều ngang, vui vẻ buông tiếng thở ngắn, nửa tiếng thở dài, đoạn kêu thầm:

- Ui, d́ Út quả đă phán như thần.  Anh ta đúng là tay mật thám ngày đem chong đôi mắt chim câu hay cú vọ ǵ ấy theo dơi mi từng đường đi nước bước, mà mi cóc có hay.

Từ nay đă chừa cái tật cứ đeo theo d́ Út bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu cũng nằn ń đ̣i gỡ rối tơ ḷng chưa?  Làm như tơ ḷng mi nhiều ghê lắm.  Rối hung rối loạn ghê lắm!  Tơ ḷng ở đâu thử rút ra một sợi làm tin coi?  Toàn là tưởng tượng hăo cả.  Nghe d́ Út bảo thuộc ṇi lăng mạn, cứ ngỡ đâu mi lăng mạn tít cung mây, chuyện sờ sờ dưới mặt đất bị người ta nghe lén cũng cóc biết!

Chắc bụng vào rạp cine thủ thỉ chuyện ḷng cho mỗi d́ Út nghe sẽ bảo toàn bí mật.  Chẳng ngờ anh ta ngồi ngay sau lưng, vừa chiêm ngưỡng đầu tóc kẹp của mi muốn ṃn con mắt, vừa tinh quái nghe ngóng rồi lại như thể đă thu băng và chép ra vậy! 

Từ nay thôi bỏ quách, vĩnh biệt cái thói học đ̣i yêu đi nhé!  Ngày đêm chúi mũi vào sách vở giùm cho tôi nhờ “bà” Mai đỏng đảnh điệu đàng đủng đỉnh đong đưa ạ!  Chỉ cần một lần “diện kiến” mẫu hậu chàng Huy mi tởn rồi chứ?  Gặp bà mi đă thấy bẽ mặt chưa?  Thôi thôi, chừa cái tật làm khổ con người ta sắp chết đuối trên cạn.  Ơn kia bây giờ bù vào lỗi nọ là huề.  Không nên, xin can nhé cô, đừng rắc rối nữa.  Trái tim khờ khạo vừa phát vài tín hiệu báo động giả đă vội ngỡ là ḿnh yêu.  Yêu con khỉ gió!  Đọc chuyện t́nh, coi phim t́nh cho lắm vào rồi khéo tưởng tượng hăo!

Ui, cứ ngỡ chuyện trẻ con, ai dè bận ḷng người lớn đến thế.  Người lớn bận ḷng rồi người lớn ức ḷng nghĩ xấu nghĩ ác về mi quá thế!  Thử mường tượng nếu bà già mất b́nh tĩnh chút xíu nữa, thay v́ gặp mi dọc đường lại xồng xộc bước ào vào nhà này, tay hô miệng hoán con nhỏ này bỏ bùa bỏ ngải rũ quyến định ám hại cậu quư tử nhà tôi, hẳn mi chỉ c̣n nước thăng thiên hay độn thổ.  Mỗi lần ra đường, đi học phải úp cái mo cau vào mặt họa may thiên hạ thương hại mà tha cho nửa lời dè bỉu, nửa tiếng gièm pha.  Mẹ sẽ sầu khổ, thất vọng về con bé của mẹ biết bao nhiêu?  Và, nếu không ngủm v́ xấu hổ, có khi mi sẽ ngoẻo v́ cơn giận đùng của anh Đạt.  Anh Đạt sẽ không thèm bợp tai hay đá đít mà lôi cổ mi ra bến sông trấn nước cho chết luôn để rửa tiếng xâu cho cả nhà?  Ui, thôi đừng mường tượng nữa, sợ quá, run in thằn lằn đứt đuôi quá!

Xỉ vả, dọa dẫm, “lên lớp” ḿnh một thôi một hồi nỡ quên mất tiêu luôn gă mật thám, kẻ đă gây ra những cơn khóc cơn cười không rơ có duyên hay vô duyên, và nỗi băn khoăn lúc này.  Nhưng rồi liếc mắt bắt gặp cái thư vẫn nằm ch́nh ́nh trên bàn.  Sớm Mai vuốt mượt cái lườm vào khoảng không, rồi tiếp tục chơi tṛ tự vấn đáp với anh chàng:

- Này kẻ giấu mặt, giấu tên – v́ chắc hẳn bộ mặt lẫn cái tên của anh đều xấu nên không dám chường ra chứ ǵ? – Ai xui anh nhặt được cái thư dở dang của tôi để bây giờ cứ ra vẻ đàng hoàng trao đổi với tôi một chiều dài dài kiểu này?

Ai cho phép anh tự nhận ḿnh là phụ huynh của tôi cách trịch thượng như thế?  Tài năng và đức độ của anh dày tới mấy ly mét mà hợm hĩnh vậy hở?

Anh thương thầm nhớ trộm tôi à?  Kệ xác anh thôi!  Cho kẹo tôi cũng chả dám nhận nỗi nhớ thương bá vơ bá vất ấy đâu.  Lỡ một ngày đẹp hay xấu trời nào đó mẹ anh biết được lại bươn bả đi t́m, vu oan giá họa tôi đă bỏ bùa chuốc ngải cho anh th́ hẳn không vui chút nào.  Đạp vỏ dưa một lần rồi may tôi chưa ngă, tôi đâu khờ đến độ không thấy vỏ dừa đang âm thầm lót trên đường tôi đi!  Ai “tránh vỏ dưa gặp phải vỏ dừa” chứ Sớm  Mai này c̣n lâu nhé anh!  Tim lỡ báo động giả một lần rồi, nay tôi sẽ xiềng nó lại, c̣n khuya nó mới đong đưa.  Đừng hy vọng mà thất vọng năo nề nhé anh!

Nên chấm dứt cái tṛ gửi thư nặc danh đi th́ vừa anh bạn - Ủa, bạn hồi nào? - ạ!  À, mà nếu anh cảm thấy thích viết, xin cứ tiếp tục.  Thư anh ít ra cũng mua vui cho tôi chừng nửa trống canh.  Đừng vội mừng hụt.  Xin thề có lũ lá đang rụng ngoài vườn làm chứng, những lời của anh tôi đọc cứ như nước đổ đầu vịt thôi, chẳng c̣n đọng lại tí ǵ.  Lâu lâu học bài làm bài đến mụ mẫm cả trí, tôi len lén giở thư anh ra đọc một tí cho thư giăn rồi xếp xó, rồi phủi những lời ma quỷ của anh in phủi bụi và trí tôi lại sáng, ḷng tôi lại trong.

Chợt dừng bước rồi cau mày ra chiều ngẫm ngợi, Sớm Mai mủm mỉm cười:

-         Có thật anh chàng đă dám uống thuốc liều cả gan đến gặp cô Hài không nhỉ?  Dám lắm.  “Thảo nào cả tuần nay hễ gặp ḿnh ở đâu cô cứ cười chúm chím, mắt long lanh ngụ ư cảm thông.  Hẳn cô nghĩ ḿnh đă bị “ông anh nghiêm cẩn, luôn đặt sự quan tâm về việc học hành và đức hạnh của cô em lên hàng đầu kia”  đă bợp tai hay giũa cho ḿnh một trận tả tơi v́ vụ “trả bài” ẩu ấy.  Câu trả lời bây giờ mỗi lúc thốt nhớ c̣n lạnh toát cả người!  Có nên gặp cô Hài đính chính anh ta đă thậm xựng một cách phạm thượng, và anh ta chỉ là anh dỏm không nhỉ?  Tiện thể hỏi xem “ông” ấy mặt tṛn vuông, h́nh thoi hay tam giác, trắng đen ra sao để ra đường ḿnh c̣n cảnh giác tránh cho xa không thôi lại bị “đặt máy” nghe lén?  Ui, cho cả kư kẹo cũng không dám gặp cô ấy, lại thêm rối chuyện.

Sớm Mai khẽ lắc đầu, lè lưỡi, dừng lại trước tấm gương lớn trên cánh cửa tủ nguưt xéo chiếc bóng trong gương.  Cô Mai trong gương với chiếc veston trứ danh rộng rinh, dài thậm thượt không giống ai chằm chằm ngắm cô Mai ngoài gương, môi dính nửa nét cười kiêu mạn.  Lâu nay mi đánh giá mi quá thấp đó bé Mai.  Xấu như ma lem vậy mà cũng có người thầm thương trộm nhớ í!  Oai không?  Tức cười thật!

Trời ạ, đất ơi!  Hóa ra lúc yêu người ta đâm liều thế sao?  Thế anh ta có vô duyên, đạo đức giả và ích kỷ như anh ta vỗ ngực tự xưng không?  Khó quá, phải gặp bà bốc sư Kiều Nhă họa may gỡ được mối này.  Ơ hay, cả con người mi là một khối đại mâu thuẫn sao?  Mi vừa tự hứa không gỡ rối tơ ḷng nữa.  Không học đ̣i yêu vớ vẩn nữa cơ mà.  Ờ há!  Cứ thế,  Sớm Mai tiếp tục băn khoăn lui tới và, độc thoại mệt nghỉ.

oOo

Chiều muộn.  Sau bữa tiệc thịnh soạn bày ở pḥng ăn, khách khứa lần lượt ra về.  Riêng cánh trẻ, bà Phấn vui vẻ giữ họ lại với lời mời vừa lịch sự vừa ân cần:

-         Các cháu sang pḥng khách tiếp tục vui chơi cho thoải mái.  Các cháu ra về thằng Huy của bác sẽ buồn lắm đấy!

Bánh ngọt, Coca Cola và thêm gần chục chiếc ghế được chuyển sang pḥng khách.

Đám trẻ khoảng mười lăm mười sáu cô cậu thuộc các gia đ́nh có máu mặt trong thành phố.  Chẳng con ông cháu cha th́ cũng vào loại khá giả.  Dăy xe Cub đời mới dựng san sát trước hiên, những bộ cánh mode và trang sức đắt tiền của họ góp phần nói lên điều đó.

Lời mời không chỉ thốt một lần mà được lặp lại năm bảy lượt.  Có cô ra vẻ miễn cưỡng.  Có cậu ra vẻ lừng khừng.  Nhưng rồi sau cùng cả bọn kéo nhau vào ngồi quây quần quanh bộ salon.  Đa số thắc thỏm không biết cuộc vui sẽ nối dài theo kiểu nào, v́ đến tận lúc này cậu chủ nhà vẫn câm như hến.

Huy điềm đạm khóa trái cửa ra vào, đủng đỉnh nạp băng vào đầu video.  Trên màng ảnh, một ban nhạc rock biểu diễn trên sân khấu ngoài trời khá sôi nổi, lôi cuốn.  Huy điều chỉnh âm thanh vừa nghe.  Rót Coca ra ly, cầm từng chiếch bánh đưa mời tận tay từng người đoạn đến ngồi chen vào giữa Mộng Thy và Linh Đông tưng tửng nói:

-         Các cô các cậu có biết mục đích bữa nay bà già tớ đăi tiệc là ǵ không?

Một cậu nhanh nhảu:

- Sinh nhật của Huy hay sinh nhật tập thể nhà phải không?

Huy mủm mỉm cười:

-         Không phải đâu!

Một cô nháy mắt:

-         Mục đích nào chả được.  Có ai chê không được ă ngon đâu mà anh khéo lo thế?

Vài tiếng cười lẻ tẻ sủi tăm trong bầu không khí ấm cúng bập bền tiếng nhạc.  Cơn mưa ngoài trời rây hạt nhẹ như thể để làm đẹp thêm cảnh trí chứ không phải để nhắc nhở mọi người về cái lạnh của mùa đông.

Linh Đông cau đôi mày liễu dại, cáu kỉnh che miệng ngáp:

-         Chủ nhà tuyên bố phứt đi.  Ai chẳng biết chứ tui th́ bị ông già lôi đi, đang rảnh rang, bèn tới.

Huy quay sang Mộng Thy:

-         Nếu không lầm th́ Mộng Thy cũng vậy hở?


Cô gái găm in tia nh́n “quư phái” xuống đôi bàn tay ngà bắt chéo hờ hững trên nền jupe xếp màu hoàng yến đỏ mặt e thẹn:

-         Bà già bảo tới làm quen với anh.  Bà quản cáo là anh ngộ lắm!

Một giọng trai đâm hơi:

- Nói xem bây giờ chàng và nàng quen nhau chưa nào?

Cả bọn rộ lên cười.  Mộng Thy ấp úng:

-         H́nh như chưa th́ phải!

-         Chiều lịm tắt.  Đêm buông dần từng mảng tối bên ngoài rồi ùa ngập vào cửa sổ.  Huy đứng lên mở đèn, chậm răi cởi áo vét, tháo cà vạt - những thứ bà mẹ cứ nằng nặc cậu con phải diện vào cho thêm phần sang trọng và trang trọng - Trở lại chỗ ngồi, Huy bật tiếng cười ngắn:

-         Thế “quư vị” thấy thằng này ra sao nào?  Trả lời thành thực chừng nào tôi xin cảm ơn chừng nấy.

Mẹ kiếp!  Hắn hóa khùng hóa dại rồi sao? Hắn định bày tṛ ǵ mà kỳ cục thế này?  Vài khách nam bực bội rủa thầm, chợt hối đă lạc ḷng nghe theo lời mời nán lại, bây giờ chẳng lẽ bỏ về?

Vài khách nữ bắt đầu nghe con ma ṭ ṃ trong ḿnh lặng lẽ vươn vai thức dậy.  Chờ xem!  Gă con cầu tự muốn hát tuồng ǵ đây?  Bao giờ nom chàng cũng điệu đàng y như diễn viên sân khấu, lúc này y chang hơn!

Mặc thiên hạ tha hồ băn khoăn.  Huy đĩnh đạc lặp lại câu hỏi lần thứ hai.  Anh chàng đội mũ bê rê xanh học cùng lớp Huy tung chiếc mũ lên cao rồi đưa tay chụp lấy, nói giọng bông phèn:

-         Sao hỏi ấm ớ thế?  Chỉ cần soi gương mi cũng thấy mi thế nào.  Mi chắc chắn không phải là tao, lại càng không giống cô nàng đang ngồi cạnh mi!

Như vỡ chợ.  Tiếng nói chen trong tiếng cười.  Cả loạt phát biểu sau đó  lộn xộn vang lên đùa cợt có, bực bội có, mỉa mai có, và cả thành thực cũng có:

-         Huy nết na như con gái con nhà chùa!

-         Huy ấy à?  Rất giống bọn Pê Đê!

-         Tầm bậy!  Huy lịch sự thua Tây chút xíu!

-         Huy là công tử nhà mùa!

-         Trông thi sĩ ra phết ấy chứ!

-         Ê, mi giống thằng thất t́nh kinh niên bỏ mẹ...

Vân vân và vân vân.  Thấy Linh Đông vẫn bĩu môi làm thinh, cặp môi trông ngon muốn cắn, Huy vuốt mượt tia nửa âu yếm nửa e dè nh́n nàng:

-         C̣n Linh Đông thấy tôi thế nào?

Cô gái đưa tay phẩy nhẹ cặp đùi bó căng trong ống quần jean dù quân không hề lấm bụi, chun mũi cười nhạt:

-         Anh í à?  Trông chán ngấy hệt con búp bê chạy bằng pin hay cử động nhờ lên dây cót ấy!

Giọng điệu đàng kéo dài của nàng làm bật dăm tiếng cười phụ hoạ, nhưng đa số th́ đang như cố nén hồi hộp chờ xem phản ứng của Huy.  Anh chàng chẳng đỏ mặt, chẳng run tay hay ph́ pḥ thở vội.  Vẻ điềm tĩnh đáng nể ấy không làm Linh Đông ngạc nhiên bằng câu nói của Huy:

-         Rất, rất cảm ơn Linh Đông!  Cô đă không khách sáo tí nào!

Hệt con búp bê chạy pin!  Hắn tự nhận ra ḿnh từ lúc nào thết?  Vẻ mặt chẳng có ǵ là đùa của Huy làm cả bọn chợt khựng hẫng.  Linh Đông xụ mặt thất vọng bởi thấy “lời phán xét” cố t́nh cường điệu để châm chọc của ḿnh đă được anh chàng cảm ơn một cách chân thật khó tin.  Không khí ắng lặng.  Tiếng nhạc vẫn dội vang cơ hồ nhỏ hẳn lại.  Đằng hắng tiếng lớn, Huy mỉm cười trầm giọng:

-         Đúng là lâu nay tôi chỉ là một con búp bê trong mắt của mẹ tôi, hai d́ tôi, và cả trong mắt thiên hạ.  Hẳn “quư vị” không ai ngờ bữa tiệc hôm nay mẹ tôi bày ra với mục đích muốn kén vợ cho tôi!  Buồn cười chứ nhỉ?  Các bà nghĩ đă đến lúc chọn cho con búp bê yêu quư, nâng như trứng, hứng như hoa của các bà một cô bạn tâm t́nh.  Khôi hài quá phải không?

Huy phá lên cười, gập đôi người lại mà cười.  Trận cười tiếp tục châm ng̣i từ anh chàng bêrê xanh ran rộ khắp pḥng.

Các cô vừa cười vừa cảm thấy nhột nhạt khi nhớ lại những ánh mắt soi mói, xét nét của bà già và hai cô d́ Huy, cùng sự thinh lặng lầm ĺ của anh chàng suốt bữa tiệc lắm món sơn hào hải vị vừa rồi.  Câu tuyên bố bất ngờ và huỵch toẹt của Huy làm các cậu thấy hóa ra hắn cũng chưa đến nỗi đáng chán lắm.  Diễn biến của câu chuyện quả là thú vị ngoài dự tưởng của nhiều người.

Có điều, cả bọn cùng thầm kinh ngạc về Huy.  Gă con trai vốn điềm đạm, ỉu x́u hệt cái bánh phồng tôm nhúng nước, bữa nay có vẻ vừa được chiên phồng lên  bằng thứ dầu hay mỡ lạ lùng nào đó!

Bữa nay hắn hoá rồ hay muốn nổi loạn hay sao mà hết nói toạc ư định bí mật của bà già để chọc cười thiên hạ, lại tự bêu rếu ḿnh chẳng chút tiếc thương?  Quả khó thể tưởng tượng trước nổi!

Lại anh chàng bêrê xanh lần nữa hâm nóng không khí bằng cách hích nhẹ cùi chỏ vào mạn sườn cô bạn ngồi cạnh ḿnh, nói giọng dẻo quẹo in kẹo kéo:

-         Lam Nhi nghĩ sao?  Có chấm thằng bạn gà chết của anh làm chồng khôôông?

Lập tức lắm tiếng cười và nhiều giọng khác hùa theo:

- Ê, vừa rồi đố tụi bây biết cô nàng nào lọt vào mắt nâu của lăo mẫu và nhị vị cô nương quán Hai Cô?

-         Mộng Thy chăng?

-         Hải Hà ư?

-         Linh Đông hở?

-         Hay Lam Nhi, Bảo Ngọc, Ḥa Cầm...?

-         Trời ơi, cả một rừng huê khuê các đua sắc thắm mà chỉ có mỗi ḿnh thằng Huy là bướm giang hồ, phí quá, phí quá!

Cứ thế, làn sóng đùa chọc dồn đẩy các cô vào đủ trạng thái thẹn thùng, e lệ, tẽn ṭ, ngắc ngứ... Và, các cậu tha hồ nghiêng ngă mà cười.  Nhe hết răng ra mà cười.

Làn sóng thịnh hỉ vụt tan tạnh khi Linh Đông đột ngột đứng lên trừng đôi mắt đẹp nổi tiếng là mắt hoa khôi vùng Gia Hội nạt khẽ:

-         Thôi đủ rồi, chấm dứt ṛ rởm của các người đi.  Đúng là hôm nay tôi bị mắc lừa.  Từ chối không ghi danh dự cuột thi “Nữ sinh duyên dáng” bây giờ lại vác xác đến đây để cho một bà già trầu chọn với lựa, quả là quê quá, bị xúc phạm quá.  Nào, xin ông búp bê mở cửa cho tôi ra về.

Lác đác vài cô mặt sưng mày sỉa ra vẻ đồng t́nh với Linh Đông đứng lên theo.  Mộng Thy năy giờ im tiếng, bỗng mỉm miệng cười, nụ cười nổi tiếng là á hậu của khu phố Trần Hưng Đạo, thỏ thẻ:

-         Sao vội thế Linh Đông?  Biết đâu sẽ c̣n nhiều màn hay ho hơn!  Bữa nay trông anh chàng Huy ngộ đấy chứ, y như là bà già tao từng bảo.

Huy tiu nghỉu nh́n cô nàng đ̣i ra về, mắt rực ánh van cầu:

-         Đừng nóng.  Tôi van Linh Đông ngồi nán lại chút nữa!

Đợi mấy cô nàng vừa làm ḿnh làm mẩy yên vị xong.  Huy liệng chiếc mũ bêrê đen ra cửa sổ, gỡ cái kính trắng không độ ném mạnh vào tường vỡ vụn, đoạn thủng thẳng nói:

-         Kể từ hôm nay tôi không muốn làm búp bê nữa.  Tôi sẽ là người rất mực chịu chơi.

Anh chàng bêrê xanh nhảy nhổm, vỗ tay:

- Hoan hô!  Nào, chứng tỏ đi Huy...  gà mái!

Nhiều tiếng hoan hô và vỗ tay từ cánh nam rần rộ hùa theo.  Huy búng tay đánh tróc, cao giọng hệt đang diễn thuyết:

-         Nào, dẹp  mẹ hết bàn ghế vào một góc đi các bạn.   Nhạc sẽ mở to hết cỡ và các bạn tha hồ nhảy. Ném mẹ hết mấy cái lon Coca dành cho trẻ nít ấy đi.  Chúng ta sẽ uống bia Tiger.  Chưa hết.  Lát nữa các bạn sẽ được coi phim sex.  Được chứ?

Nghe phim sex, một vài cô vội đưa tay bưng mặt, nhảy loi choi như phải bỏng, kêu khe khẽ những tiếng nghe rất vui và lạ tai.  Khuỳnh hai tay chống nạnh hai bên hông.  Huy long mắt quét ánh khinh miệt khắp lượt những gương mặt trai và gái:

- Ai không chịu chơi cũng ráng ở lại thôi.  Này Thắng, giữ khóa cửa giùm tao.

Chùm ch́a khóa móc đánh xoạch từ túi cậu chủ nhà ném về phía gă trai tên Thắng. Gă này chụp lấy, cười hềnh hệch:

- Ai muốn ra về phải bước qua xác thằng này nhé!

Thằng Huy hôm nay khác hẳn Huy thường ngày. Hắn chịu chơi rồi đó!  Luồng phấn khích lan nhanh trong bọn trai.  Màn “thoát xác” của Huy dù chỉ mới là lư thuyết cũng làm các cô ngẩn người kinh ngạc, túm tụm vào một góc nhỏ to bàn tán.  Ba mươi giây sau, h́nh như là được bầu làm phát ngôn viên của phái đẹp.  Linh Đông đỏng đảnh nói:

- Bọn này đồng ư mục nhảy đầm và có thể nhâm nhi bia tí chút.  C̣n phim sex th́ không!

Một cậu hoan hỉ góp ư:

-         Đến mục đó ai không thích cứ việc bưng hoặc nhắm mắt lại, hay chui xuống gầm ghế, dễ mà!

Một cậu khác:

-         Đó mới là mục chính yếu.  Không thích thật hay chỉ làm bộ hở cô em?

Một cậu khác nữa:

- Đưa tay bưng mặt nhớ x̣e mấy cái ngón thưa thưa một chút xíu.  C̣n nhắm mắt chỉ nên nhắm mắt lim dim thôi nhé các tiểu thư con nhà lành!

Phe nam cười rần.  Phe nữ lại tụm vào nhau th́ thầm hội ư.  Lần này th́ Bảo Ngọc mỉm nụ cười duyên nhất vùng Nam Giao, nghiêm giọng:

-         Được rồi, bắt đầu đi.  Đến mục phim sex nếu anh Huy không để bọn này về, Linh Đông sẽ đập bể cái màn ảnh tivi là xong chuyện.  Đừng quên Linh Đông đệ nhị đẳng karate đó nhé!

Huy lại búng tay đánh tróc, hất cằm cố tạo vẻ ngang tàng nhưng chưa đúng điệu lắm:

- À, để xem!  Nào, bắt đầu đi các bạn!

Tiếng nhạc khi không bỗng rổn rảng rộ lên tựa sấm rền trong pḥng khách làm hai cô gái ngoài quán cà phê thoáng ngẩn ngơ rồi giật nẩy ḿnh.  Mộng Vân và Diễm Hạnh rảo chân đi vào vừa vặn gặp bà Phấn ngỡ ngàng bước ra.  Cả ba đến bên cửa sổ thinh lặng ḍm vào.

Cảnh tượng đêm nay thật lạ lùng trước mắt họ.  Dưới ánh đèn từng đôi d́u nhau bước đi khi lặng lờ khi quay cuồng, tới lụi rậm rịch.  Những chiếc bóng quấn lấy nhau nom vừa ngoạn mục vừa muốn hoa cả mắt.

Căn pḥng vốn u trầm hàng ngày như vụt sang trọng, sáng sủa hẳn lên bởi tiếng nhạc, bởi những gương mặt trẻ tươi và màu sắc quần áo rỡ ràng nhảy múa, chao đảo.  Lạ nhất là bé Huy. Ngực ưỡn ra uy nghi tựa một vị tướng.  Đôi mắt lúc nh́n chằm chằm vào mặt cô bạn nhảy, lúc mơ mộng ngước ngẫng mông lung lên trần nhà, rồi chợt hững hờ hoặc si ngây dơi theo những gương mặt nữ khác.

Bé Huy đêm nay như không c̣n là bé Huy của họ nữa.  Bà mẹ không tin vào mắt ḿnh lắm.  Ngây ngất ngắm nh́n thằng con, thỉnh thoảng bà Phấn khẽ nhắm mắt lại rồi vùng mở ra, Huy vẫn c̣n đó mà sao nom lạ quá, lạ quá!

Hạnh tưởng chừng đôi chân ḿnh bỗng máy giựt một cách tự phát.  Nàng thầm tiếc sao không đi học nhảy, để lúc này có thể vào chung vui cùng bọn trẻ, có lẽ sẽ trẻ hẳn người ra cỡ mươi tuổi...!

Vân không mấy để ư đến các cậu trai.  Nànn lom lom dơi theo mấy đứa gái.  Thấy đôi chân nào nhảy hơi bạo, ṿng tay nào khép hơi chặt, nàng nghe như cả tay lẫn chân ḿnh muống uốn éo theo.

Không thể im nín được.  Họ bắt đầu trao đổi với nhau theo lối th́ thào.  Hạnh chắc lưỡi:

- Hai bà thấy chưa?  Bé Huy nhảy đôi với Linh Đông môn đăng hộ đối hết ư.  Thử tưởng tượng không phải cô bé đáng yêu này mà là cái con Sớm Mai nhà vườn kia th́ sẽ chướng biết mấy!

Bà Phấn lắc đầu vờ ái ngại:

-         Nhỏ Linh Đông ngó tướng tá không phải hiền đâu.  Lạy trời bé Huy đừng mê con nhỏ đó.  Hắn sẽ ăn hiếp thằng nhỏ mất.  Suỵt!  Lỡ có mê cũng chả sao.  Được làm rể ông Thanh Đạm th́ c̣n ǵ bằng!

Hạnh lảng chuyện:

- Không biết bé Huy học nhảy hồi nào mà tuyệt thế nhỉ?  Đúng là lù khù vác lu chạy hồi nào chả hay.

Bà Phấn hoan hỉ đế theo:

-         Ờ, hay thật.  Hóa ra thằng bé nhà ḿnh có lắm cái hay mà ḿnh không biết!

Ngẫm nghĩ một câu thật chua để “tốp” bớt cơn hưng phấn của bà chị và cô em, nhưng măi không nghĩ ra.  Vân thở dài, buông cái câu chưa được ưng ư lắm:

-         Này, coi chừng không chỉ con Linh Đông mà bé Huy đêm nay bị cả bọn con gái bỏ bùa mê tập thể hay sao ấy!  Trông ḱa, vừa nhảy hắn vừa đảo mắt lia lịa hết ngơ ngẩn nh́n đứa này lại quay sang si dại ngắm đứa kia, miệng th́ cười cứ y như hóa dại!

-         Hạnh cố nuốt giận, nguưt dài:

-        Nói thế mà cũng nói.  Chị đă thấy ngoài cái dáng nho nhă, nghệ sĩ, bây giờ nom bé Huy đẹp y tài tử cine không?  Trời ơi, xem bọn nó nhảy c̣n đẹp hơn trong phim í!  Bé Huy nghĩ ra màn nhảy đầm này để ra mắt bạn bè quả là hết chê.

Đoạn khẽ hất cằm về phía bà Phấn, Hạnh hỉnh mũi ra chiều đắc ư:

- Chị thấy cách giải bùa yêu cuả em hay chứ?  Chỉ cần một bữa tiệc nhỏ, giờ có khảo tra thế nào thằng bé nhà ḿnh cũng không thể nhớ nổi con Sớm Mai là ai!  Chị thấy bé Huy đang bị Linh Đông hớp hồn ra sao!

Câu chuyện th́ thào ngoài cửa sổ sẽ c̣n kéo dài nếu Huy không có một cử chỉ khá lạ lùng, làm mích ḷng những người thân không ít.  Thoáng thấy ba bóng người chụm đầu nhau x́ xào ngoài cửa sổ, Huy buông vội cô bạn nhảy ra, đến chống tay lên bậu cửa nói lạnh lùng:

-         Mời mẹ và hai d́ vào nhảy vài bản cho đỡ ngứa chân!

Lạ quá!  Thằng nhỏ nói bằng miệng của ai mà ngang như cua và khiếm nhă thế nhỉ?  Đâu rồi ngữ điệu âu yếm, lễ phép thường ngày? Hắn cho ai mượn hết rồi chăng?  Hạnh nháy mắt dí dỏm:

-         Thôi, các cháu tiếp tục vui đi.  Sáu cái cẳng già này mà vào khua sẽ nháo nhào cả lên.

Ba người cùng cười. Nụ cười chưa tắt hẳn, cả ba cùng ngẩn ngơ khi thấy bé Huy thân yêu vụt vói tay kéo mạnh hai cánh cửa sổ đóng sầm trước mũi họ.

Khuya lắc khuya lơ, tiếng nhạc măi c̣n bập bùng trong giấc ngủ chập chờn của bà mẹ và hai cô chủ quán cà phê.

Chẳng biết đám trẻ giải tán từ lúc nào.  Chín giờ sáng hôm sau chưa thấy cậu con trai yêu thức dậy, bà Phấn ráng đợi v́ nghĩ đêm qua thức muộn, chắc Huy dậy trễ.

Không chỉ bà Phấn mà cả Vân và Hạnh cùng nóng ḷng muốn biết kết quả làm quen ban đầu của chàng trai và các cô gái ra sao.  Kẻ quả quyết bé Huy thích nhỏ Linh Đông.   Người ngờ ngợ e cậu qúy tử phải ḷng cô Mộng Thy hay cô Lam Nhi ǵ ǵ đó.  Mọi người quyết đoán theo ư thích của ḿnh, và tha hồ tưởng tượng vẽ vời cô dâu trong cái đám cưới chắc chắn đă gần kề.

Mười giờ, không thể nén nổi sự sốt ruột hơn được nữa, cả ba quyết định cùng vào đánh thức Huy dậy.

Cửa pḥng chỉ khép, không khóa.  Không có Huy trong pḥng.  Những bức tranh treo quanh bốn bứa tường mớ bị rạch nát bằng dao, mớ găy rời, nhăn nhúm hẳn là bị chà đạp vất văi lung tung khắp mặt sàn cạnh những lon bia Tiger đă cạn và những mẩu tàn thuốc lá im hơi.  Chưa hết kinh ngạc, Vân bỗng nhảy chồm tới gỡ miếng giấy b́a cứng đính trên giá vẽ bằng đinh ghim.  Cả ba cùng như chết sững trước những ḍng chữ:

-         Xin mẹ và hai d́ thân yêu thứ lỗi.  Đă tới lúc bé Huy của các người cần tạm biệt cái chuồng búp bê êm ấm một thời gian trước khi hắn hóa điên.

Có mở két sắt, con xin mẹ đừng quá buồn phiền nếu thấy thiếu mất chút ít vàng bạc.

Ngàn lần tạ ơn và tạ lỗi.

Thái Hoàng Huy

Tờ giấy mỏng manh, vài ḍng chữ nguệch ngoạc không dưng thổi thành tràn một đợt băng giá trùm phủ cơi ḷng người đàn bà và hai cô gái một đă, một sắp quá th́.

Thiếu Huy.  Căn nhà trở nên lạnh lẽo in mồ.

Tạm biệt cái chuồng búp bê êm ấm một thời gian!  Đó là câu người mẹ đọc lui tới không biết bao nhiêu lần với hy vọng thằng nhỏ ngày nào đó sẽ quay về.  Hắn chỉ tạm biệt chứ đâu có vĩnh biệt!

Phân tích, nh́n ngắm những ḍng chữ Huy để lại đủ mọi góc cạnh.  Sau cùng cả ba đi đến kết luận, cuộc nhảy đầm đêm qua chẳng hay ho chút nào, thậm chí rất tai hại.  Nhảy nhót rồi bia rượu vào làm thằng nhỏ hóa cuồng.  Không cuồng sao gọi căn nhà khang trang, bề thế này là cái chuồng?  Ở đây c̣n ai chơi búp bê nữa đâu mà gọi là chuồng búp bê?  Rơ khổ!  Hắn là con thánh thần, có khi các ngài muốn hắn phải ra đi một thời gian như thế cũng đành phải chịu thôi...

Hoà giọng khóc đến no đến chán, bàn luận đến chán đến no, rồi mỗi người buồn theo cách riêng của ḿnh ở một góc lặng lẽ.

Măi đến tối họ mới bước vào pḥng khách, lần nữa lại ngây người kinh ngạc khi thấy màn ảnh cái tivi màu đă bị đập tan.

Sớm Mai thở dài. Nước mắt ứa hạt lăn trên má.

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

Hosted by www.Geocities.ws

1