CHƯƠNG 10:
- Sao
anh khéo chọn lúc cả nhà đi vắng để giao củi thế? Lần trước đă...
Sớm Mai bỏ lửng
câu nói, e dè nh́n gă con trai lầm lũi chuyển từng bó củi từ đ̣ lên bến chất
thành đống. Anh chàng như câm và điếc, vẻ mặt lầm ĺ cơ hồ cái đầu tượng đá nào
đó vừa bất thần gắn vào thân h́nh của gă bán than vậy.
Ngày tương đối
đẹp trời. Sương bàng bạc đầu cây ngọn cỏ. Nắng không sáng quá, và gió chẳng
mạnh lắm. Nắng tráng lớp men màu vàng vương giả, chuốt óng từng ư nghĩ vui hoặc
buồn. Gió chan đầy vào ḷng từng muỗng rét ngọt của mùa đông làm nguội bớt cơn
nhớ nào vừa chợt dấy, hạnh phúc nào quá đỗi nồng nàn.
Có phải Hạo đă
cố t́nh chọn lúc cả nhà đi vắng và lựa ngày đẹp trời để cho cái “biệt thự nổi”
của ḿnh ghé vào bến đợi này không? Chẳng phải đâu. Đến hú họa rồi không dưng
cả nhà đi vắng, rồi bất giác trời hóa ra đẹp vậy thôi.
Buổi sáng trong
lành, bến yên nhà vắng rất lư tưởng cho cuộc gặp tay đôi, sao anh chàng câm như
thóc thế? Gặp cô tiểu thư con nhà vườn gă bán than khớp quá, quên hết ngôn ngữ
chăng? Hay anh chàng c̣n quạu v́ gáo nước lạnh uống không kịp thở đêm hôm ấy
đến lúc này vẫn c̣n ấm ách trong bụng? Hết chuyển củi từ đ̣ lên bến, Hạo lại
lặng lẽ vác củi vào nhà bếp.
Khác với lần
trước, hôm nay chẳng biết trúng phải gió ǵ, Sớm Mai bỗng cảm thấy ḿnh trơ trẽn
quá, trong lúc người khác vả mồ hôi lại đứng trơ mắt gió. Cô bước tới không
chút điệu đàng định ôm tiếp vài bó, Hạo lừ mắt:
-
Để đó. Không phải việc của cô!
Cái đầu tượng đá
đă chịu nứt tiếng, dù chỉ là vài tiếng cộc lốc, khô khốc nghe muốn rụng cả tóc.
Vờ như chẳng nghe thấy, Sớm Mai khệ nệ ôm hai bó củi bước lạch bạch nom buồn
cười hệt con vịt bầu cố tha hai cái trứng nặng nề kẹp dưới cánh. Hạo lạnh lùng
dằng lấy bớt một bó chất thêm lên bốn bó vác sẵn trên vai ḿnh, dấm dẳng:
-
Không biết làm cũng bày đặt. Để lên vai có phải dễ
đi hơn không?
Nói thế mà nghe
được! Đôi vai thon thả của người ta dành để gánh bầu trời, gánh mưa gánh nắng,
gánh ánh trăng suông đêm rằm, gánh sao đêm mồng một chứ bộ để vác củi à? Bắt
đầu cảm thấy hơi ấm ách nhưng cô cũng ráng tha bó củi vào tận nơi. Và, để chứng
tỏ ta đây không dễ ǵ nghe “lệnh” người khác, Sớm Mai cứ tiếp tục ôm các bó tiếp
theo bên hông như ôm cặp sách, thay v́ vác lên vai theo lời khuyên của anh chàng.
Công việc coi có vẻ nhẹ nhàng, nhưng dần dà cũng thấm mệt.
Sớm Mai càng
chóng thấm mệt và càng tức cành hông hơn khi thấy Hạo thản nhiên cho phép ḿnh
nghỉ xả hơi một cách trêu ngươi.
Ngồi dựa gốc cây
sung cổ thụ đốt thuốc nhả khói, nom anh chàng phong lưu in một thi sĩ đang t́m
vần ghép tứ thơ. Gă thi sĩ dỏm không ngước mắt nh́n ṿm lá hay bầu trời hiu
quạnh trên đầu mà cứ chiêm ngắm miết cái dáng hay hay của cô chủ nhà tha từng bó
củi vào nhà. Cái nh́n ráo hoảnh, khinh khỉnh của gă làm người ta lắm lúc lúng
túng muốn ríu cả chân.
Làm bộ làm tịch
như thể sống ở trên đời ngoài hút thuốc chẳn c̣n việc ǵ đáng phải bận tâm. Hết
điếu thứ nhất, Hạo thong thả trang trọng đốt nối điếu thứ hai, yểu điệu ngửa mặt
lên ṿm lá lim dim mắt nhả từng ṿng khói h́nh vành khăn tỉnh khô tỉnh rụi.
Liếc xéo anh chàng bằng tia mắt sắc lẻm, Sớm Mai dằn dỗi buông bó củi vừa ôm lên
tay xuống, trừng đôi mắt đẹp v́ không thể không trừng, thở mạnh, v́ không thể
thở nhẹ:
-
Này, sao không làm cho xong đi? Anh tính hút hết
cả gói thuốc mắc dịch ấy hở?
Hạo mủm mỉm cười:
- Tôi tưởng cô
muốn dành phần chuyển hết cả đống củi c̣n lại chứ! Lâu lâu có dịp lao động chân
tay biểu diễn cho người khác xem ai mà chả ham!
Ứa gan thật!
Nói thế mà nghe lọt lỗ tai! Người đâu lại có người thích lạm dụng ḷng tốt của
kẻ khác một cách trơ tráo thế nhỉ? Anh chàng muốn trêu tức cho mi mệt tim để
trả mối thù đầy như gáo nước lạnh buốt đă ngậm ngùi uống đêm hôm ấy? Ngó tướng
tá phóng khoáng vậy mà cũng thù dai quá nhỉ? Sớm Mai vuốt mượt cái lườm lên
đống củi bởi cho rằng đống củi đáng lườm hơn bản mặt trơ trơ của Hạo, làu bàu:
-
Anh nghỉ tui không biết nghỉ à?
Ôi! B́nh thường
nhan sắc của người dưng ngắm chút xíu đă nghe ḷng mất thăng bằng. Bây giờ tấm
nhan sắc ấy bỗng chàu bạu, chằm vằm ngó càng muốn lạc phách bở vía hơn! Gă trai
tiếp tục đùa dai:
-
Tự nguyện làm th́ nghỉ cũng... tự nguyện nghỉ thôi
cô bé. Này, lại đây hút với tôi một điếu thuốc nhé. Thuốc thơm đàng hoàng.
Ui, ngốc hết chỗ
nói. Nhân hậu cũng năm bảy đường nhân hậu. Thương người như thể thương thân
kiểu này e mệt cầm canh Mai ạ! Nhủ thầm thế và cô tiểu thư con nhà vườn điệu
đàng đưa tay vuốt đám mồ hôi rưng rưng đầu chót mũi, kên kiệu quay gót vào nhà.
Khi bóng nàng
khuất sau bóng lá h́nh cây, cơ hồ có bàn tay phải gió nào vụt nắm lấy tim chàng
lắc nhẹ, và tiếng rủa sả nào cứ âm âm dội trong tai nghe chẳng êm ái chút nào:
Nào, mi khùng
hay sao vậy? Gặp người đêm nhớ ngày mong như thể thần tử được diện kiến long
nhan, tựa mây gặp rồng. Bỗng chốc long nhan vụt ngoảnh đi, và rồng giận dỗi lui
về long thất!
Lỗi tại mi, lỗi
tại mi mọi đàng! Hết chỗ hút thuốc hay sao tới ngồi đây hút? Tính gửi khói
t́nh làm cay mắt nàng, giờ hoá cay mắt mi. Có hối cũng chẳng kịp nữa. Giờ mi
có bất thần bị kiến cắn chết tươi, hay châu chấu đá lăn cù nàng cóc thèm ra.
Căn nhà là cái động hoa vàng, và sớm Mai giờ hệt nàng tiên vào tu luôn trong đó
rồi, chẳng thèm ngó ngàng đến cơi tục lụy ngoài cái bến mê này nữa. Hằng Nga vô
cung trăng rồi, thằng Cuội cứ việc ôm gốc sung chờ đến rục xương.
Thôi đứng lên
con ạ! Chỉ có những bó củi là mi không trêu chọc được nên chúng tiếp tục đè
nặng vai. Đáng kiếp nhé! Bộ mi tưởng chọc giận nàng sẽ nhẹ bớt ḷng si yêu da
diết của mi chăng?
Những bó củi
chết tiệt cơ hồ tăng sức nặng và dù cố ư câu giờ, kéo dài thời gian chờ dịp may
nàng có thể xuất hiện trở lại thế nào th́ cũng đến lúc xong việc.
Hạo buồn rầu
nh́n quan cái bến quen thuộc như thể vĩnh biệt khung cản thân yêu, bầu không khí
thân yêu hàng ngày nàng hít thở, đoạn dợm bước xuống đ̣, rồi bỗng quay ngoắt lại,
ḷng vui như mở hội, gióng trống phất cờ khi thấy Sớm Mai lỉnh kỉnh mang một
đống xoong nồi ra bến.
Cắn chặt môi cố
nén cơn mừng chực xúi đôi chân vùng lên nhảy múa. Gă trai nom rất hiền lành và
trẻ dại trong dáng ngồi khép nép trên mạn đ̣ tḥng chân xuống bậc đá nghịch nước.
Vờ như không
biết có người đang muốn đốt nóng không khí quanh ḿnh bằng tia nh́n rực cháy sự
yêu thầm nhớ trộm, và cơ hồ quên cả thế giới, Sớm Mai chí thú cọ xát chiếc xoong
đen thui đến lúc bóng lộn lên mà h́nh như vẫn chưa hả dạ.
Phút câm lặng tưởng chừng dài cả chục ngàn mùa thu ép lấy Hạo muốn tức thở. Không muốn chết ngộp, anh chàng hắng giọng khẽ khàng:
- Hóa ra cô tiểu
thư con nhà vườn cũng đảm đang việc nhà quá nhỉ? Ngỡ là tối ngày chỉ biết chuốt
móng chân móng tay và mơ mộng thôi chứ!
Thốt nhiên thấy
thừa tay thừa chân quá, Hạo đủng đỉnh rời mạn đ̣, cúi nhặt cái nồi đen nhẻm bốc
nạm trấu, vơ đại dúm lục b́nh chà xát lia lịa. Hai đứa ngồi cách nhau năm chục
cái gang tay, chàng vẫn nghe tim nện th́nh thịch in chày giă gạo.
Sớm Mai hơi hài ḷng thấy người ta không đến nỗi vô duyên hay trơ trẽn lắm v́ không ngồi trơ mắt ngó trong khi cô làm việc, đoạn âu yếm rủa thầm, lúc năy muốn tránh mặt anh chàng sao mi không ngồi tịt trong nhà mà lại đỏng đa đỏng đảnh nẩy ra sáng kiến làm đẹp nhà bếp, mang xoong nồi ra đây thế? Có gấp gáp ǵ đâu? Để chiều nay hay mai, lúc nào chả làm được? Sao mi đổi ư xoành xoạch hệt cái chong chóng vậy? À, hay anh chàng Huy đă lên Boeing bay theo hạc nội mây ngàn, mù khơi tăm nhạn rồi, giờ khung trời kỷ niệm trống vắng quá, mi định tuyển chọn một chàng “phi công” khác chăng? Ui, sao mi ưa lăng mạn để lệch cái chót mũi ra ngoài sách vở măi thế? Mai khẽ lắc đầu, bực bội nói như nói với cái nồi đang cầm trong tay:
- Nhẹ tay giùm
anh Hạo – Trương Chi ạ! Nồi nhà tui mỏng lắm đấy! Sao anh c̣n ngồi đây không
đi bán? Củi ươn hết làm sao?
Cánh cửa đối
thoại đă mở. Hạo hoan hỉ ép hơi thở từ từ v́ nỗi vui bỗng căng phồng hai buồng
phổi chực nổ tung. Cái giọng chanh chua của người ta nghe bùi tai hết biết.
Hạo sửng sốt nghe giọng ḿnh bỗng trầm êm như hát:
-
Năy giờ chờ uống một gáo nước lạnh, chủ nhà cứ làm
ngơ c̣n giả bộ hỏi.
Sớm Mai ra vẻ
thành thật:
-
Ủa, bộ anh khát nước lắm hở?
Hạo vờ nhăn nhó:
-
Sắp bốc hơi tới nơi.
Cô gái thả tia
nh́n âu yếm xuống mặt sông gợn sóng, buông thơng:
-
Nước đầy bến đó, thiếu ǵ.
Chàng trai buồn
cười:
-
Tụi ḿnh khắc khẩu hay sao ấy. Hễ gặp nhau là đấu
chan chát. Bữa nay thử ḥa b́nh một lần được không, cô bé?
Ḥa b́nh? Mỗi
lần gặp nhau hai đứa y hai con gà đá! Ḿnh chẳng đập cánh giương vuốt ra th́
anh chàng cũng ưỡn ngực vênh váo thấy ghét. Và, sau mỗi lần như thế bao giờ
ḿnh cũng cảm thấy hơi mệt tim, anh chàng hẳn cũng không mấy khỏe. Hôm nay muốn
tu tỉnh hay sao mà anh chàng đổi giọng cầu ḥa nhỉ? Nửa tin nửa ngờ, nhưng Mai
bỗng bắt gặp Mai giọng vui:
-
Ḥa b́nh à? Sẵn sàng thôi.
Gă trai dụ khị:
-
Thật nhé? Ngoéo tay mới tin.
Cô gái nguưt
ngầm, tay cha mẹ sinh ra đâu dễ đưa cho thiên hạ ngoéo thế? Cô lảng chuyện:
-
Hạo này, sao anh luôn luôn thích gây gổ với người
khác vậy?
Hạo nửa đùa nửa
thật:
-
Tại cái lưỡi tôi hơi... cứng.
-
Có lần Mai bảo anh Đạt là anh ba trợn. Anh ấy cứ
cố căi. H́nh như dạo này hai người thân nhau lắm th́ phải? Anh Đạt thỉnh
thoảng kể chuyện về anh nghe cũng vui vui.
Nói xong, cô gái
chợt bẽn lẽn v́ nghe giọng nói ḿnh sao thân mật quá. Hai đứa cứ như đang đóng
kịch? Màn một gầm gừ, giờ sang hai ḥa b́nh thật sự rồi ư?
"Kể chuyện về anh?" Chẳng biết ông anh đă nói ǵ về ḿnh với cô em! Thấy Hạo vụt ngẩn người, ra vẻ trầm tư rất ngang xương. Sớm Mai thoáng chột dạ:
- Nghe anh Đạt
kể ngoài chị Thu đang nằm bệnh viện phải thăm nuôi hàng ngày, giờ anhlại phải
thăm nuôi thêm một người nào đó mà anh Đạt gọi một cách hài hước là con rái cá
đảm đang bị ở tù v́ tội buôn lậu đường sông phải không?
Hạo cau mày:
- Phải, rồi sao?
-
Anh Đạt úp úp mở mở Mai chả hiểu đầu cua tai nheo
ǵ cả. Sao cô ấy vừa là mẹ, là chị và thỉnh thoảng là em của anh?
Chàng trai nghe
mặt nóng bừng. Một thoáng Nga Mèo Hoang xẹt qua tâm trí lóe sáng tựa sao băng.
Cách đây chừng dăm hôm, đang đêm có người đến đánh thức Hạo dậy báo tin:
-
Nga bị hốt rồi. C̣n mớ hàng nói gửi ở đây cậu cho
tôi nhận. Làm ơn nhanh lên.
Hạo lóng ngóng giở sạp lấy ra ba gói hàng mà chẳng biết thứ ǵ bên trong trao cho người đàn bà. Bà ta nói cảm ơn rồi vọt lẹ sang chiếc ghe tam bản đang nổ máy chờ sẵn. Hạo rảo bước ra đằng mũi buột miệng:
- Thế Nga đang
bị giam ở đâu?
-
Trên Lao thừa phủ ấy. Có ai hỏi cậu cứ chối phăng
là không biết nó nhé!
Đêm ấy Hạo ngồi
bó gối đến tận sáng. Trí rối nùi bởi lắm hồi tưởng vụn về cái quan hệ mà Hạo
vẫn cho là kỳ cục giữa hai người. Dẫu sao Hạo cũng thấy nao ḷng khi nhớ thời
gian qua ḿnh đă đối xử khá tệ với cô ấy, trong khi h́nh như Nga chẳng lấy làm
phiền ḷng về sự xử sự ấy. Băn khoăn măi đến khi gặp Đạt ở trường. Hai đứa rủ
nhau vào trại giam thăm con rái cá bị mắc cạn.
Có nên kể cho cô bé biết về mối quan hệ
kỳ cục ấy không nhỉ? Thoáng phân vân rồi Hạo hắng giọng kể. Chăm chú nghe xong,
Sớm Mai mỉm cười:
- Chị ấy tốt bụng thật. À mà có khi chị tốt
bụng vừa vừa thôi, v́ dẫu sao chị cũng mượn cái “biệt thự nổi” của anh để cất
giấy hàng lậu cơ mà! Anh chưa bị liên lụy là may lắm rồi. Thế bây giờ vắng chị
Nga, ai săn sóc anh? Có thấy thiếu lắm không?
Không định cay đắng, Hạo bỗng nghe giọng
ḿnh hơi ướt chút đắng cay:
-
Không, tôi thiếu thốn quanh năm quen rồi.
Cả hai cùng cười. Tiếng cười Mai vô tư lự.
Tiếng cười Hạo nghe bùi ngùi. Nắng đă xua tan hết sương trên bến. Sau mẩu
chuyện không đâu về Nga, Hạo nghe ḷng nhẹ hẫng như là nắng đă xua tan đám sương
nào trong ḷng anh chàng vậy. Hạo đổi hướng câu chuyện:
-
Ủa, suưt quên! Cảm ơn Sớm Mai đă vá giùm cái áo và
cho mấy trái cam... héo nhé!
Mai ngơ ngác:
-
Cam héo? Anh có đùa không đấy!
Hạo mỉm cười:
- Cam tươi, nhưng Đạt bảo là, cô gửi tặng
tôi rồi chàng ta bỏ lăn lóc đâu đó năm ngày sau mới sực nhớ và mang lại, thành
ra cám héo. Này, sao khi không cô muốn “lấy điểm” với tôi vậy?
Ui, ăn nói nghe phát nóng! Cô gái nghe môi
má nóng ran, phụng phịu đính chính:
-
Này, đừng thấy người ta thương... hại mà vội ham!
Gửi cam tặng anh chả phải v́ Mai muốn “lấy điểm” hay muốn làm phước để đức cho
con cháu mai sau đâu. Mai cứ áy náy ngỡ rằng đêm ấy ép anh uống cạn gáo nước
lạnh nên anh mới ngă bệnh. Ai dè không phải vậy.
-
Không phải vậy th́ thế nào?
Sớm Mai cười khẩy:
-
Có người bảo, rơ hơn là viết cho Mai rằng anh bệnh
v́ đêm ấy bỗng hóa rồ hóa dại hay sao ấy nhảy ùm xuống tắm ở cái bến này này, có
không?
Hạo chưng hửng:
-
Có! Đúng thôi! Nhưng ai mà... biết rơ thế? Không
phải Đạt à?
Ui, anh chàng giấu tên quả là tay mật thám
tài t́nh, cứ như điệp viên 007!!
Trong cái thư mới nhất, anh chàng đă ưu ái
dành hẳn ba trang để “nói xấu” Hạo – Trương Chi. Có lẽ ghét cay ghét đắng không
biết để đâu cho hết nên anh ta đă dùng những ngôn ngữ khá là “âu yếm” để báo
động rằng, gă bán than nghèo hèn đang mưu toan t́m cách
đặt ḿn vào trái tim em, và một ngày đẹp trời nào đó hắn sẽ châm ng̣i cho nổ
tung, phải đề cao cảnh giác nhé Mai!
Rằng, gă bán than
ưng mơ cao th́ cứ cho hắn té thật nặng. Cứ giả vờ tặng không cho hắn tí thân
mật, nhưng dứt khoát một gáo nước lạnh cũng đừng thèm mời hắn nữa. Cứ giả vờ
đối đăi thật b́nh dân với hắn nhưng đừng bao giờ quên ḿnh là một tiểu thư hơi...
hơi khuê các, chưa nổi tiếng hoa khôi, cũng nên tự phong là á hoa khôi của vùng
Vỹ Dạ địa linh nhân kiệt v.v... và v.v...
Đại để, chân dung Hạo đă được người giấu tên
phác họa trong thư khá lạ, thậm chí khá ngộ so với chàng Hạo bên ngoài Sớm Mai
từng biết. Ngỡ anh ta vẽ vời, biếm họa. Bây giờ mới thử xác minh cái chi tiết
nhỏ. Hạo đă công nhậnlà có th́ chẳng c̣n nghi ngờ ǵ nữa.
Sớm Mai ngước nh́n Hạo, ánh mắt của một quan ṭa chưa chắc đă nghiêm lạnh đến thế:
- Anh Đạt làm sao biết cơ chứ! Đêm ấy anh say rồi ngủ thẳng ro đến sáng, ai bưng cả cái bến này dời sang chỗ khác cũng chưa chắc anh đă hay. Chẳng thèm bí mật bí mơ ǵ đâu, có một người tạm giấu tên cho Mai biết đấy. Thế sao anh bỗng nổi khùng tắm vào giờ giấc lạnh lẽo ấy vậy?
Hạo ấp úng:
- Ờ th́ thích tắm, đơn giản thế thôi!
Mai nghe môi má gây gai chút ngượng:
- Người giấu tên lại bảo bởi anh quá si mê
cô gái nào đó, khi không chợt nghĩ nếu bất thần cô ta lăn ra ngoẻo th́ anh sẽ ra
sao? Tưởng tượng rồi anh nghe nóng ran cả người, bèn nhúng người xuống nước
cho... nguội. Đúng không nào?
Hạo ṿ tóc bứt tai diễn tả sự bực bơ không
thể nén:
-
Trời ơi, gă vô danh nào mà theo dơi tôi kỹ thế?
Hắn có phép tàng h́nh như Tề Thiên Đại Thánh à?
Sớm Mai cố nhịn hồi hộp:
-
Đúng chứ?
-
Ờ th́... đúng, có sao đâu!
Cô gái bĩu môi:
- Ngỡ anh cứng như đá... hóa ra cũng có lúc
mềm đến thế kia à? Tội nghiệp ghê nhỉ?
Hạo lặp lại như cái máy:
-
Ờ th́ tội nghiệp... Thế cái đứa giấu tên phải gió
ấy c̣n khoác lác ǵ về tôi nữa?
-
Nhiều, nhiều lắm.
Mặt trời lên cao. Không khí gây gây lạnh dễ
xui ḷng buồn buồn thêm, ḷng vui cũng chỉ vui vừa phải. Riêng Hạo nghe ḷng
ḿnh không buồn không vui. Có nỗi niềm nào không tên cứ chợt bay, rồi chợt đậu
khiến anh chàng cảm thấy bồi hồi khôn tả. Nói theo kiểu Đạt th́, với riêng mi,
hôm nay là ngày tận thế, hết chối căi là không bị cái mũi tên mù kia bắn phải
rồi nhé! Can đảm lên thằng ngố! Tỏ t́nh phứt cho rồi. Để nếu nàng gật đầu
nhận th́ thôi băn khoăn. Nếu nàng khước từ th́ tiếp tục chống mỏi mê ḍng đ̣
qua bến khác, dù trên cơi đời này chẳng c̣n bến nào đáng yêu hơn bến sông này.
Hạo bảo Hạo nghe, nhưng rồi cứ thấy ḿnh phân vân hệt đứa trẻ rụt rè muốn đưa
tay cầm cục than xem nóng tới đâu, lại nơm nớp sợ bị phỏng! Anh chàng đành chọn
cách nhẩn nha:
-
Sao? Anh ta c̣n nói nhăng nói cuội ǵ nữa cô bé?
Sớm Mai cười nụ nhỏ:
-
Đêm ấy h́nh như anh c̣n bày đặt làm thơ nữa phải
không?
Hạo với lấy chiếc xoong cuối cùng chà mạnh,
thở nhẹ, nhũn nhặn:
-
Cái đầu của tôi chứa toàn than và củi. C̣n chỗ nào
để chứa thơ? Mai nói nghe lạ quá, khó tin quá.
Sớm Mai mím môi ngẫm nghĩ:
-
A, đúng rồi. Anh không làm thơ mà nhại thơ người
khác. Người giấu tên bảo rằng, đêm ấy anh thốt nhớ câu thơ Nguyên Sa áo nàng
vàng anh về yêu hoa cúc! Thấy cô chủ nhà mặc áo len vằn đen vằn trắng bèn
sáng tác một câu không biết có phải là thơ hay không, nhưng đọc lên mười người
chắc hết chín người rưỡi nghe muốn bệnh là áo nàng sọc anh về yêu rắn mai gầm!
Chà, hay hớm dữ!
Ngỡ nàng sẽ phá lên cười. Nhưng không, nàng
nghiêm trang lườm một chiêu khiến chàng nghe hồn xiêu phách tán. Sớm Mai ch́
chiết:
-
Bộ hôm ấy tui xấu hoắc xấu huơ lắm hay sao mà anh
tiếc thầm không có máy ảnh để chụp cái mặt tui mang đi dọa con nít, một trăm
đứa, hẳn hết chín mươi chín đứa rưỡi phải khóc thét hở?
Nắng chấp chới bay,
lá chấp chới rụng. Cả nắng lẫn lá không chao đảo bằng ḷng chàng. Hạo tiu
nghỉu buông tiếng thở không dài không ngắn:
-
Quái nhỉ? Hắn kể cả chuyện ấy với cô nữa à? Đúng
là hắn muốn hại tôi rồi! C̣n cái ư tiếp theo rất hay ho, rất “có điểm là dọa
con nít th́ được nhưng đừng có dại dọa những đứa cùng lứa tuổi với ḿnh, bởi
mười đứa ngắm nhan sắc chim sa cá lặn của nàng, chắc chắn cả mười sẽ đ̣i thương
nàng da diết! Hắn cố ư kiểm duyệt, không kể ư này cho cô nghe rơ ràng là có
dụng ư xấu. Ôi, cái thằng giấu tên chết tiệt!
Câu than văn đầy kịch tính của chàng làm
nàng suưt rơi nước mắt. Nhưng nước mắt do cha mẹ sinh ra quư lắm, đâu dễ rơi v́
thiên hạ thế? Mắt nàng bèn ráo hoảnh và giọng nàng càng khô khốc hơn:
-
Thật kinh khủng, những chuyện vớ vẫn như thế anh
mang kể cho nhiều người nghe lắm nhỉ?
Định dại dột lắc đầu, rồi chàng bỗng khôn ranh gật đầu:
- Ừ, h́nh như cô. Và có khi anh chàng của
cô đă nghe thấy.
Nàng cười nhạt:
-
Sao lại h́nh như? Có hoặc không chứ. Mai nghe
người ta nói những người sống trên sông nước như anh thường ưa ăn sóng nói gió
lắm, chả biết đâu mà lường. Thế bây giờ anh c̣n giữ ư định chụp ảnh Mai để dọa
nhi đồng nữa không?
Chàng cười xuề
x̣a:
-
C̣n. Nhưng chỉ để dọa thôi.
Nàng vặn:
-
Anh vẫn c̣n là trẻ con sao?
-
Trước Sớm Mai, tôi luôn luôn là trẻ con!
Hai đứa cùng cười. Chàng tinh quái nhủ
thầm, không những trước em mà cả trước cây sung trên bến nhà em anh luôn luôn
trẻ con. Đêm ấy, có trăng sao trên trời ngó thấy, anh bông nhông trần truồng
trước mặt “lăo sung” không chút ngượng ngùng, y như một đứa trẻ vậy, biết
không? Biết không?
Nàng ngước mắt nh́n lên thấy “trên trời có
đám mây xanh, ở giữa mấy trắng, chung quanh mây vàng” bèn kêu thầm trời ạ, anh
ta vừa bảo trước cháu anh ta luôn luôn là trẻ con. Hết cô Nga Mèo Hoang vừa là
mẹ, là chị, thỉnh thoảng là em của Hạo – Trương Chi, bây giờ đến lượt cháu đóng
cái vai ấy sao hở ông trời? Thỉnh thoảng anh chàng cũng biết ăn nói dịu dàng,
nịnh đầm ra phết ấy chứ, đâu phải lúc nào cũng phang ngang như bửa củi!
Người giấu tên tiết lộ rằng th́ là anh ta
đang ngày đêm thương thầm nhớ trộm Sớm Mai! Nên tin không nhỉ? Ngó cái tướng
ngang ngang ngạnh ngạnh của anh chàng mà bảo anh ta cũng biết nhớ biết thương
th́ lạ quá. Thương thầm, nghe tàm tạm, c̣n nhớ trộm là sao? Ăn trộm nỗi nhớ
của kẻ khác làm nỗi nhớ của ḿnh à? Ui, suy luận riết thành suy loạn mất!
Sực nhớ điều ǵ hẳn rất thú vị, cô tiểu thư
con nhà vườn mủm mỉm cười quay lại, bắt gặp ngay đôi mắt chiêm ngắm nóng bỏng
của gă bán than. Cả hai cùng ngượng ngùng lảng vội. Chàng ngó cái xoong đang
chùi. Nàng nh́n xuống đôi bàn chân trắng ngần mũm mĩm trong đôi dép nhựa màu
gạch. Sớm Mai thỏ thẻ như nói với đôi dép:
-
Đêm ấy anh neo con đ̣ ngủ lại và thổi sáo mong
chiêu hồn con ma nào trên cây sung phải không?
Hạo tưng tửng:
-
H́nh như vậy!
-
Lại h́nh như! Nhưng có thật anh thổi sáo không?
-
Nghe chắc dở tệ hả!
Nàng thoắt ngẩng lên nh́n chăm mặt chàng như
chực bắt nọn vẻ trá ngụy nào dàn trên ấy, đoạn cười nửa miếng:
-
Ngày xưa anh Trương Chi có giọng hát hay làm say
ḷng cô Mỵ Nương. Trương Chi hát thật, hát với hết ḷng ḿnh, hát với tài hoa
chính hiệu của ḿnh. C̣n anh lại buồn cười hết sức. Đă thổi sáo không hay th́
thôi đi, sao lại vác cả máy cassette thu sẵn tiếng sáo đến bến người ta rồi phát
ra ru ngủ kẻ khác làm ǵ, đánh lừa người làm ǵ cơ chứ!
Chàng cười nụ tẽn ṭ:
-
Lại thằng cha giấu tên mách cô hở?
Lần nữa, nàng lại cố nhịn hồi hộp:
-
Bộ anh ta nói đúng sao?
Chàng cố nhịn cười:
-
Đúng!
Cái gật đầu ra vẻ thật thà của chàng khiến
nàng không thể nén nổi tiếng thở dài thất vọng:
-
Anh quả thật là đáng chán anh Hạo – Trương Chi ạ?
Ai lại đi nhờ máy móc quyến rũ con ma trên cây sung giùm ḿnh. Anh không xứng
đáng mang danh anh Trương Chi chút nào...
Nghe ḿnh nói
giọng trách móc hơi thiết tha, nàng bẽn lẽn dừng lại. Chàng nói vui:
-
Xin nói lại cho rơ. Đêm ấy tôi thổi sáo chẳng phải
ru con ma nào trên cây sung mà để ru cô ngủ. Có lúc tôi đă ngỡ có thể mượn
tiếng sáo nói hộ tiếng ḷng ḿnh. Nhưng bây giờ câu chuyện ấy đă trở thành
chuyện khôi hài mất rồi cô bé ạ! Bây giờ làm ǵ c̣n mối t́nh nào đẹp tương tự
như mối u t́nh của Mỵ Nương và Trương Chi xưa nữa mà mơ. Rơ là khùng quá đi
mất! Cái vụ máy cassette hẳn do gă giấu tên hư cấu để đùa tếu hay bôi xấu tôi
đấy thôi. Ôi tôi quyết không đội chung nón hay chung trời với gă chết bầm này.
Nàng bất b́nh lắc đầu:
-
Làm sao Mai có thể tin anh bằng tin anh chàng giấu
tên được? Anh có ngụy biện đến đâu cũng bằng thừa thôi anh ăn sóng nói gió ạ!
Hạo nhăn mặt nhíu mày nom rất đau khổ, nom
rất giống một kịch sĩ nhập vai bi kịch khá đạt trên sân khấu. Vẻ đau khổ của
chàng khiến nàng cảm thấy thú vị muốn... run! Hạo làu bàu:
-
Quái lạ, hắn là ai nhỉ? Là ai mà cái ǵ cũng biết
thế? Và cô tin hắn đến thế?
Nàng đỏ mặt, lấp lửng:
-
Anh cứ nghĩ đấy là một người rất, rất thân với Mai.
Chàng gần như rên rỉ:
-
Nếu không lầm th́ anh chàng là bồ của cô?
Cô gái thẹn thùng chớp mắt liền năm sáu cái,
bối rối chút đỉnh. Bồ à? Bồ lúa hay bồ khoai? Ui, chả lẽ bây giờ nói huỵch
toẹt cho Hạo biết ḿnh chưa từng vinh hạnh hay bất hạnh thấy mặt anh ta vuông
vắn, tṛn trịa hay méo xẹo ra sao th́ quê quá. Một người rất, rất thân! Hay
nhỉ! Mi học nói dối ở đâu mà lẹ như điện thế? Ước ǵ được ôm bụng cười ngặt
nghẽo một trận. Cười mi ba hoa chích cḥe. Cười Hạo cả tin c̣n hơn trẻ nít.
Trời ạ, đất ơi! Trước mặt Sớm Mai – Trương Chi luôn luôn là trẻ con! Đúng
quá! Hóa ra anh chàng nghĩ mi ghê lắm. Mi mới chính là đứa ăn sấm nói mưa mà
mi giả bộ như không hay!
Sớm Mai nửa thật nửa phịa:
-
Sao anh ṭ ṃ thế? Đại để anh ấy hay viết thư cho
Mai, kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Rất vui. Mai thường gọi đùa anh ta
là chàng mật thám tài ba, kẻ du hành không biết mệt mỏi, hoặc chàng Robot tinh
quái của tôi. Mỗi ngày lang thang qua vài chục con đường, anh ấy biết cơ man
nào là chuyện lạ rồi kể lại cho Mai nghe. Chuyện nào cũng hấp dẫn, ly kỳ như
chuyện Ngh́n Lẻ Một Đêm ấy!
Mắt mờ đi bởi làn mây ghen tức u ám bỗng đáp
vào rồi không chịu bay, Hạo thở dài thậm thượt:
-
Hẳn anh chàng đẹp trai lắm nhỉ?
Mai vui vẻ hù:
-
Không đẹp lắm đâu. Hơn anh chút xíu thôi! Nh́n xa
rất giống tài tử cine Trần Quang. Đén gần tựa Nguyễn Chánh Tín. Nh́n nghiên
ngỡ là hề Quốc Ḥa. Ngó thẳng có thể lầm là anh em họ hàng của diễn viên Thành
Lộc.
Hạo thở ngắn:
-
Nhan sắc như thế hẳn tài chả chịu thua kém ai?
Cô gái vênh mặt:
-
Khỏi chê! Sắc luôn luôn kèm tài mà anh! Đặc biệt
là tài nghe lén. Thế này nhé, một hôm Sớm Mai và d́ Út đi xi nê, anh chàng ngồi
sau lưng lúc nào chẳng hay. Vài ngày sau anh chàng gửi thư tường thuật lại cuộc
mạn đàm của hai d́ cháu cứ y như đă thu băng rồi chép ra vậy. Hú vía là hôm ấy
Mai và d́ Út chả nói xấu anh chàng, cũng chẳng bàn chuyện t́nh yêu t́nh yết ǵ,
mà chỉ huyên thuyên về cốt truyện phim và chuyện học hành. Người thông minh, có
trí nhớ tuyệt vời lắm mới làm được vậy. Anh có làm được như thế không?
Hạo lắc đầu lè lưỡi:
-
Không, chịu thôi. Sắc tài vậy th́ đức độ của anh
chàng chắc không mỏng?
Sớm Mai cười nụ tười rói:
-
Dày lắm à anh! Chuyện học hành và đức hạnh của Mai
thường xuyên là mối quan tâm hàng đầu của anh ấy. Khiếp lắm nhé! Thỉnh thoảng
anh ấy âm thầm đến gặp cô chủ nhiệm lớp để kiểm tra Mai đó. Người như thế th́
đạo đức làm sao mỏng được?
Buột thốt xong, Sớm Mai chợt run thầm. Điệu
đàng đỏng đảnh đủng đỉnh đong đưa ngợi ca cho lắm vào. Một ngày đẹp trời hay
xấu trời nào đó bỗng gặp anh chàng: Sắc mười hai con giáp chẳng giống con nào.
Tài yếu đến độ đuổi rồi không bay, trói gà không chặt. Và, đức mỏng c̣n hơn
giấu pelure th́ sao? Ui, bữa nay cao hứng nỗi ǵ mà bốc tận mây xanh thế hở
“bà” Mai mồm mép mơ mộng mũm mĩm mong manh? Nếu có cuộc thi nói dóc nói trạng
hẳn “bà” ẵm gọn tất thảy các giải từ xuất sắc đến khuyến khích, quyết chẳng
nhường ai giải nào!
Run thầm vậy thôi. Cái ngày gặp kẻ giấu tên
và thất vọng năo nề kia c̣n xa lăng lắc. Bây giờ nghe nàng nói trạng chàng càng
tiu nghỉu bao nhiêu, nàng càng cảm thấy hả ḷng hả dạ bấy nhiêu. Cứ mơ cho cao
giờ té nặng thấy chưa anh Hạo thân mến! Ngó nước da đổi màu lia lịa, bộ điệu
buồn rất tàn thu, y hệt trái bóng bị x́ hơi của anh chàng lúc này Mai tin người
giấu tên đă báo động không lầm. Rơ ràng anh mưu toan muốn đặt ḿn vào trái tim
tội nghiệp của cô cho nó nổ tung thành pháo hoa báo hỉ, nhưng giờ th́ anh nản
ḷng thối chí rồi chứ? Rơ ràng tim tui đâu có ở không. Nó có cả hàng rào pḥng
ngự hẳn hoi. Anh ngỡ Mai là chim chưa vào lồng, cá chưa cắn câu hở? Lầm rồi.
Ít ra Mai cũng không đến nỗi ươn ế. Ít ra Mai cũng có một anh chàng để khoe cho
anh ngán chứ. Rét chưa nào?
Không đủ can đảm ngắm lâu vẻ mặt câng câng
rỡ ràng sự đắc ư công khai nom rất ngây thơ, hồn nhiên con trẻ của nàng. Hạo âu
sầu thu ngắn tầm nh́n xuống mớ xoong nồi đă chùi xong chất đống giữa khoảng cách
hai đứa. Tiếc quá, chẳng c̣n cái nào để chà xát cho đỡ trống tay, trống ḷng.
Tiếc quá, sao nhà nàng sử dụng ít xoong nồi quá nhỉ? Phải chi bây giờ có thêm
chừng trăm cái để chùi đến tận lúc trăng lên sao mọc th́ hay biết bao. Đỡ buồn
biết bao! Ghen đến tức tưởi với anh chàng giấu tên đă đành, lúc này Hạo có vẻ
như ghen với cả lũ xoong nồi vô tội kia. Ít a chúng cũng có bè có bạn để ấm áp
dựa lưng kề má bên nhau, anh chàng có mỗi một ḿnh cô đơn đến lạnh gáy. Hạo
cười ruồi:
-
Một người mà sắc, tài và đức vẹn toàn như thế rất
hiếm. Chắc Sớm Mai yêu anh ta lắm nhỉ?
Hỏi ǵ cắc cớ thế? Cứ như dồn người ta vào
chân tường, vào phút nói thật í!
Yêu? Nh́n vẻ buồn rất hết ḿnh của Hạo lúc
thốt ra tiếng yêu, Sớm Mai nghe nao cả ḷng. Đâu rồi anh chàng ngang như cua,
dám ba trợn ba trạo đổi tên ḿnh thành Buổi Trưa, gọi xách mé người ta là tiểu
thư con nhà vườn, diện veston trông modern muốn nhức cả răng? Đâu rồi gă bán
than củi lầm ĺ in tượng đá, tưởng chừng mọi cái nh́n chạm phải đều bị bật cong
trở lại, nói đùa nói dóc mà cứ tỉnh khô như đang phát biểu trong hội nghị? Đâu
rồi chàng Trương Chi dỏm, tinh quái đánh lừa người ta bằng tiếng sáo phát từ máy
cassette mà cứ khư khư bảo là thổi từ làn hơi trong hai lá phổi tài hoa của
ḿnh?... Trước mắt Sớm Mai, Hạo giờ như vừa biến thành một Hạo nào khác, nom
hiền lành, nết na quá trời. Như là cắn hạt cơm không muốn bể vậy...!
Ái ngại tặng chàng một cái lườm thân ái -
kiểu lườm rất quư, thường chỉ để tồn kho, lâu lâu mới mang ra thi triển vào các
trường hợp chẳng đặng đừng - thấy vẫn c̣n áy náy, nàng bèn biếu thêm nụ cười an
ủi khá tươi, đoạn rủa thầm, ác vừa vừa nhé Mai! Bộ mi không thấy anh chàng
tuyệt vọng muốn xỉu hở? Thôi đừng có trêu già, khéo gây thêm một cái chết đuối
trên cạn như chàng Huy, rồi bị mang tiếng bỏ bùa bỏ ngải nữa th́ rắc rối to!
Rủa thầm như thế nhưng cơ hồ Mai rủa mà Mai chẳng nghe, cô lại thấy ḿnh làm bộ
giảy nảy, ra vẻ bí mật:
-
Anh hỏi ǵ vậy? Yêu hay không là chuyện riêng của
người ta mờ!
Hạo lẩm bẩm tựa đọc kinh cầu siêu:
-
Ôi, tôi tài sắc và đức độ tôi vốn mỏng, lại đến
muộn mất rồi!
Sớm Mai cố t́nh hiểu sai ư Hạo, vờ sa sầm
nét mặt, gắt khẽ:
-
Anh nói ǵ nghe lẩm cẩm thế? Từ sáng đến giờ chỉ
mỗi ḿnh anh ghé bến nhà Mai, có ai nữa đâu mà bảo muộn?
Chàng trai nong rộng tầm nh́n qua tận băi bờ
bên kia sông, môi thoáng nét cười bí hiểm. Điều khó tin là lúc này Hạo lại muốn
nhảy ùm xuống nước như đêm nào. Không phải v́ điên khùng hay tuyệt vọng mà bởi
đứa trẻ rụt rè cảm thấy không c̣n sợ bị phỏng khi cầm cục than đỏ hực trong ḷng
bàn tay và nhất là hắn bỗng nghe vừa có nỗi ngọt ngào rất lạ chợt ngấm ngún, tản
mạn từ hồn trong ra tận xác ngoài.
Phải lặn thật sâu xuống nước mới thấy rơ
t́nh yêu trong ḿnh đang mănh liệt ra sao! Chẳng biết từ bao giờ, Hạo tin khi ở
trong nước người ta nh́n rơ ḿnh hơn trên cạn. Anh chàng lẩm cẩm rồi chăng?
Nắng tiếp tục chấp chới bay. Lá tiếp tục
chấp chới rụng. Hai đứa bất giác cùng nín lặng như thể năy giờ đă dốc sạch cả
tiếng lẫn lời, cơ hồ vừa bị ai bất thần trấn lột hết ngôn ngữ.
Để Sớm Mai ngồi ngơ ngẩn bên đống xoong nồi
lỉnh kỉnh. Với vẻ mặt nghiêm cẩn hệt ngài linh mục sắp bước vào ṭa giải tội.
Hạo không nhảy xuống sông mà lửng thửng xuống đ̣ rồi vài phút sau quay lên bến
với cuốn sách cầm tay, nói tưng tửng:
-
H́nh như cô đang cần cuốn “Những Bức Thư T́nh Hay
Nhất Thế Giới” có cô bạn nào hứa cho mượn nhưng rồi quên?
Sớm Mai thoáng ngỡ ngàng. Khi không sao lại
có cuốn sách nhảy vào cuộc thế này? Chẳng kịp suy đoán lôi thôi. Cô xoe tṛn
mắt lăn tia nh́n hoài nghi vào mắt Hạo:
-
Đúng là con Cẩm Hương hứa cho Mai mượn nhưng rồi
hắn nuốt lời hứa ngon ơ! Sao anh biết hay vậy?
Hạo khẽ nhún vai ra vẻ bất cần:
-
Chậc! Khỏi thắc mắc. Ai cần ǵ th́ đây tặng, thế
thôi!
Nửa tin nửa ngờ, nhưng rồi Sớm Mai cũng cười
nụ h́nh như duyên dáng nhất trong năm:
-
Không cần thiết lắm, nhưng có th́ đọc cũng đỡ
buồn. Nghe nói cuốn đó khá hay, toàn thư t́nh của những danh nhân thế giới cỡ
“Napoléon” phải không?
Hạo gật đầu, giọng đầy đặng những âm vui:
-
Có cần đề tặng không?
Sớm Mai cười nụ nhỏ:
-
Nên lắm!
Hạo quay lưng lại, kê cuốn sách lên đùi hư
hoáy viết lên trang đầu, vừa viết vừa mủm mỉm cười ra chiều nửa dửng dưng, nửa
xúc động, đoạn gập sách lại đưa Sớm Mai:
-
Khi đ̣ tôi khuất đằng ngă ba cô mới được mở sách
đọc ḍng đề tặng. Đồng ư?
Lạ lùng quá! Hạo buồn thiu buồn chảy khoảnh
khắc trước biến đâu mất rồi? Giờ anh chàng lại hiện nguyên h́nh là Hạo khó
thương, thường ngày! Anh chàng định giở tṛ ǵ nhỉ? Bộ vừa ghi câu thần chú ma
quỷ ǵ đó để ḿnh đọc tức khắc quên hết cha mẹ, anh em, họ hàng, bè bạn và chỉ
nhớ một ḿnh anh chàng thôi? Hay một câu tỏ t́nh ấp a ấp úng, lúng túng cà lăm
không tiện thốt thành lời đành mượn chữ nghĩa nói hộ? Ngẫm nghĩ hai mươi giây
rồi Sớm Mai điệu đàng gật đầu:
-
Đồnh ư thôi! Món quà quả thật rất bất ngờ. Cảm ơn
anh Hạo – Trương Chi nhééé!
Hứa thế nhưng rồi khi đ̣ Hạo vừa tách bến
chừng vài thước, con ma ṭ ṃ trong Sớm Mai giục giă cô mở vội sách ra.
Và, chẳng biết đọc thấy điều ǵ chàng trai ghi trong ấy mà cô tiểu thư con nhà vườn chợt ngây người, ngồi bất động như phỗng bên đống xoong nồi nom rất ngộ.
Sớm Mai thở dài. Nước mắt ứa hạt lăn trên má.
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11