Xin Lỗi Mày Tai To

Chương 4:

D́ Khuê chỉ dọa.

Tùng thở phào khi thấy chiều hôm đó, cả mẹ lẫn chị Hạnh chẳng ai hỏi tội nó.

Cả những ngày hôm sau nữa cũng vậy.

Như vậy d́ Khuê đă chẳng hề hé môi về chuyện nó và Đạt hành hạ Tai To.  D́ không tố cáo nó nhưng mỗi khi ngồi vào bàn ăn, d́ nh́n nó gườm gườm khiến nó cứ thắc tha thắc thỏm.

Gặp nó trên trường, Đạt hỏi:

- Bét đít hả mày?

Tùng cười tươi:

- D́ tao chỉ hăm he thế tthôi!

Đạt tṛn mắt:

- D́ mày không nói ǵ cả à?

- Không! Nhưng d́ ngó tao lư𓠝m lườm làm tao hăi quá! – Tùng vừa nói vừa rụt cổ.

Đạt nhếch môi:

- Ngó th́ ăn thua ǵ! Roi đét vàào mông th́ mới sợ!

Đạt nói đúng.  Roi đét vào mông th́ mới sợ.  Roi không đét vào mông nên chừng ba bữa sau, khi mọi chuyện đă bắt đầu nguội dần, Tùng lại nháy mắt rủ Đạt về nhà.  Và hai đứa lại thập tḥ lôi con Tai To ra đùa nghịch.

Nhưng như ông bà vẫn nói, đi đêm lắm thế nào cũng có ngày gặp ma.  Và lần này th́ hậu quả tệ hại hơn nhiều.

Hôm đó, nhân được nghỉ học sáng thứ năm, Tùng và Đạt lại tụ tập nhau bày ra đủ tṛ.  Lúc này, khung cảnh chung quanh thật là “lư tưởng”: ba mẹ và chị Hạnh đều đi làm đi học, d́ Khuê th́ xách giỏ đi chợ lâu lắc mới về, bọn trẻ tha hồ nghịch mà chẳng sợ ai ḍm ngó, can thiệp.

Con Tai To hôm đó đúng là bị “sao quả tạ” chiếu mạng.  Thoạt đầu nó bị Tùng và Đạt bắt làm tṛ “đứng hai chân”.  Hai chân sau chống xuống đất, hai chân trước yên như vậy, khi nào cho xuống mới được xuống.  Nếu chưa được cho nghỉ mà bỏ chân xuống là ăn đ̣n.

Lúc mới bị nhấc bổng hai chân trước đặt trên mặt ghế, Tai To chẳng phàn nàn hay phản đối ǵ.  Nó thấy tṛ này chẳng có ǵ cực nhọc, lại c̣n có vẻ hay hay.  Ừ, lâu nay vẫn đi lại bằng bốn chân, nay chỉ “xài” hai chân thôi xem thử nó có ǵ đặc biệt không! Nghĩ vậy nên Tai To lẳng lặng làm theo mệnh lệnh của hai ông nhóc, thậm chí nó c̣n khoái chí vẫy đuôi nhè nhẹ.

Nhưng đứng theo tư thế “đặc biệt” đó một hồi, Tai To phát hiện ra cái tṛ này không “hay hay” như nó tưởng.  Hai cẳng chân sau càng lúc càng mỏi, hệt như đang phải đỡ một cục sắt trên vai.

Tai To cụp đuôi xuống và liếc mắt sang hai bên ra ư hỏi.  Nhưng Tùng và Đạt cứ ngồi thô lố mắt ra nh́n nó, chẳng nói năng ǵ.

Không biết làm sao, Tai To đành cố gượng thêm một lúc.  Nhưng rồi cặp gị ê ẩm quá xá, Tai To lại ngoảnh cổ nh́n cậu chủ nhỏ, lần này vừa nh́n nó vừa rên ư ử ra ư van xin.

Tùng liếc Đạt:

- Nó xin xuống đấy!

- Đừng cho xuống! – ઢạt nhún vai – Để xem nó chịu đựng được bao lâu!

Đạt vừa bảo “để xem” th́ Tai To cho nó xem liền.  Tai To rón rén bả một chân ra khỏi ghế.  Rồi vừa giữ cả thân ḿnh bằng một chân nó vừa khẽ ngọ ngoạy đầu lấm lét nh́n quanh xem thử có ai phát hiện ra hành động phi pháp của nó không.

Khi chẳng thấy ai phiền trách ǵ, Tai To lẳng lặng và rụt rè bỏ nốt chân kia xuống.  Nhưng nó chưa kịp mừng th́ Đạt đă một tay tóm lấy cổ nó, tay kia đét vào mông đít:

- Này, này, tưởng bọn tao không thấy mày giở tṛ hả? Đặt hai chân lên!

Vừa nói Đạt vừa tóm lấy hai chân trước của Tai To đặt lại trên mặt ghế.

Biết lỗi, Tai To không dám phản kháng.  Nhưng chỉ một lát sau, không gắng gượng nổi, nó lại đánh liều bỏ chân xuống đất.  Đạt và Tùng lại “bộp” vào mông nó và lôi người nó lên.

Cứ thế, tṛ này lặp đi lặp lại cả chục lần, lên lên xuống xuống.  Riết, Tùng đâm chán.  Nó nh́n Đạt:

- C̣n tṛ ǵ hay hơn không?

- C̣n! Có một tṛ hay lắm!
>
Đạt nhanh nhẩu đáp, và nh́n ra cửa, hỏi:

- D́ Khuê mày sắp về chưaa?

Tùng ḍm đồng hồ trên tường:

- Mày yên tâm! C̣n lâu lắm!

Đạt gật gù:

- Nhà mày có lon sữa ḅ không?

- Có!

Tùng gật đầu, rồi hỏi ra vẻ hiểu biết:

- Mày định chơi tṛ cho nóó uống sữa hả?

- Nếu vậy đâu gọi llà tṛ! – Đạt nhăn mặt – Tao hỏi là hỏi lon sữa rỗng ḱa! Chạy kiếm cho tao hai lon!

Chẳng biết bạn ḿnh định làm tṛ ǵ nhưng Tùng không hỏi.  Nó chạy vù xuống bếp, sục sạp một hồi rồi cầm lên hai lon sữa rỗng.

- Kiếm một cọng kẽ;m và chục cọng thun nữa! – Đạt phán tiếp.

Một lát, Tùng cầm nguyên một nắm vừa dây kẽm vừa dây thun đem lại.

- Có búa đinh không? – Đạt lại hỏi.

- Có! Chi vậy?

- Th́ mày cứ đem lại ૕ây đi!

Tùng chạy đi lấy búa và đinh.  Xong, nó đặt tất cả trước mặt Đạt rồi chống tay lên đầu gối đứng ḍm.  Nhưng Đạt không để cho nó làm “khán giả”:

- Mày giữ chặt chiếc lonn giùm tao chút!

Sau khi Tùng hai tay “ốp” chặt chiếc lon, Đạt bắt đầu kê mũi đinh vào và bặm môi đóng mạnh.

Một lát sau, mỗi chiếc lon đă bị đục thủng hai lỗ nhỏ sát mép.  Đạt lấy cọng kẽm xuyên qua từng chiếc lon rồi buộc vào cọng thun.  Sau đó nó nối từng cọng thun cho sợi dây dài ra rồi quay sang Tùng ra lệnh:

- Mày ôm con Tai To lại đây!
- Mày định làm tṛ ǵ thế;?

- Th́ mày cứ ôm nó lại đâây đi! Tṛ này vui lắm!

Từ khi nhác thấy Tùng và Đạt loay hoay chuẩn bị “dụng cụ”, Tai To đă đánh hơi được sự nguy hiểm nên vội vàng lủi tuốt vào đằng sau đống gỗ trong bếp.

Khi Tùng lôi nó ra, Tai To vừa kêu ăng ẳng vừa ra sức giăy giụa nhưng chẳng làm sao đào thoát được. 

Lên tới nhà trên, thấy Đạt cầm lăm lăm hai chiếc lon sáng chóe và sợi dây thun dài ngoằng, Tai To càng hoảng hốt vùng vẫy và khi biết không thể bỏ chạy được th́ nó chúi đầu rúc sâu vào người cậu chủ nhỏ một cách vô vọng như cố kiếm t́m một chỗ ẩn nấp tạm bợ nào đó.

Thấy vậy, Tùng hơi động ḷng liền hỏi Đạt:

- Tṛ này có làm Tai To đau lắmm không?

- Chả đau tí ti ông cụ nàào cả! Chỉ hăi đến són đái ra thôi!

Vừa nói Đạt vừa buộc đầu kia của sợi thun vào đuôi Tai To.

- Xong rồi! – Đạt b𓉡o Tùng – Bây giờ mày thả con Tai To ra và đét mạnh vào mông nó một phát!

Tùng liền làm theo chỉ dẫn của bạn.

Bị đánh, Tai To kêu “ẳng” một tiếng và cong đuôi chạy.

Khốn khổ cho Tai To, hai lon sữa rỗng buộc liền sau đuôi nó vừa chạm xuống sàn gạch bông vừa va vào nhau kêu leng keng khiến nó hồn vía lên mây cứ cắm cổ phóng thục mạng.  Nhưng nó càng chạy quưnh chạy quáng th́ hai chiếc long lại càng va quệt phải đủ thứ đồ vật linh tinh và cái tiếng rổn rảng sau lưng nó không những không mất đi mà mồi lúc càng vang dội điếc tai hệt như có một con quái vật ghê rợn nào đang rượt bén gót và sắp sửa ngoạm đứt đầu nó vậy.

Tai To kinh hoàng phóng từ nhà ngoài vô nhà trong, từ nhà trong ra nhà ngoài, chồm cả lên ghế, phóc cả lên đi-văng, nước tiểu văi thành vệt dài.

Hoạt cảnh trước mắt khiến hai ông nhóc ôm bụng cười ngặt cười nghẽo, cười chảy cả nước mắt.  Đạt khoái trá :

- Thấy chưa! Tao đă b𓉫o nó sẽ hăi đến són đái ra mà!

Tùng chùi nước mắt, chưa kịp lên tiếng phụ họa th́ từ ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói đầy bất măm:

- Các bạn chơi ác thế mà c̣n cười được hở?

Tùng và Đạt giật ḿnh quay ra.

Đứng lù lù bên ngoài tấm cửa lưới là Nghị và Cúc Phương.  Chả rơ tụi nó đến từ lúc nào.  Đứa vừa lên tiếng là nhỏ Cúc Phương.  Nó đang bám tay vào những ô mắt cáo trên tấm lưới, hậm hực nh́n vào nhà.

Nguyên nhà Tùng có hai lượt cửa.  Bên ngoài là lớp cửa lưới, bên trong là lớp cửa kính, cách nhau bởi một khoảng hiên hẹp nơi mọi người để giày dép.

Ổ khóa chính gắn trên cửa lưới.  Những khi ở trong nhà, mọi người thường cẩn thận bấm ổ khóa này, c̣n cửa kính bên trong vẫn mở toang để nhà cửa sáng sủa và thông thoáng.

Hôm nay lẽ ra Tùng phải đóng kín cả hai lớp cửa để tránh bị ba hoặc d́ Khuê về th́nh ĺnh bắt gặp.  Nhưng do chủ quan và mải đùa nghịch, Tùng quên béng đi mất.  Nó chỉ khóa mỗi lớp cửa lưới theo thói quen.

Nhưng rốt cuộc ba và d́ Khuê chẳng thấy đâu, chỉ thấy hai tên “khó chịu” này ḷ ḍ dẫn xác đến.

Nghe Cúc Phương lên giọng phê b́nh, Đạt chơ mồm ra “hứ” một tiếng:

- Ác đâu mà ác? Tai To chỉ ho&##7843;ng lên thôi chứ có đau đớn ǵ đâu!

- Như vậy c̣n gấp m𓉷y lần đâu đớn! – Cúc Phương nhăn mặt – Các bạn tháo mấy chiếc lon ra đi!

Lúc này Tai To đă nhảy xuống khỏi đi-văng phóng luống cuồng quanh nhà, tiếng ăng ẳng đầy hăi hùng pha lẫn tiếng kim loại leng keng tiếp tục vang lên không dứt.

Nhưng bất chấp vẻ sốt ruột của hai đứa đứng ngoài, Đạt nhâng nháo:

- Các bạn có ngon th́ vào mà tháo!
Vừa nói nó vừa vênh mặt lên, nếu có râu th́ nó đă vểnh cả râu lên rồi.

Nhỏ Cúc Phương tức tối đập tay rầm rầm vào cánh cửa:

- Vậy mở cửa ra đi!!

Bị bắt quả tang đang hành hạ con Tai To, Tùng xấu hổ làm thinh năy giờ.  Nhưng thấy nhỏ Cúc Phương hết lên án lại gây áp lực, cứ như thể nó là công an đi bắt kẻ gian, Tùng thẹn quá hóa giận, cau mày sừng sộ:

- Không mở!

Nhỏ Cúc Phương tông cửa một cái ầm:

- Mở!

Thái độ hung hăng của nhỏ Cúc Phương làm Tùng thêm cáu.

- Bạn phá nhà tôi hả?

Miệng Cúc Phương mếu xệch:

- Bạn có mở cửa không?
Giọng của nó đă bắt đầu nḥe nước mắt, lần này nghe như một lời năn nỉ hơn là một mệnh lệnh.  Nhưng đang nóng tiết, Tùng gạt phắt:

- Không! Nhà tôi, tôi muốn mở lúc nào tôi mở, chẳng phải nghe theo lệnh của ai hết!

Nghị năy giờ không nói ǵ, nay thấy t́nh h́nh có vẻ căng thẳng liền kéo áo Cúc Phương:

- Thôi, tụi ḿnh về đi!
Rồi nó quay lại nh́n Tùng và Đạt, trợn mắt đe:

- Các bạn nhớ đấy nnhé! Chuyện này chưa xong đâu đấy!

Đạt ch́a cùi chỏ:

- Thách mày làm ǵ được t&ụi này!

Nhưng Nghị không buồn căi nhau với Đạt.  Nó hầm hầm bỏ đi, theo sau là nhỏ Cúc Phương vừa tấp tễnh bước vừa không ngừng đưa tay lau nước mắt.

Tưởng Nghị đe chơi cho sướng miệng, không ngờ nó làm thật.  Tất nhiên nó chẳng làm chuyện ǵ ghê gớm.  Nó chỉ “trả thù” bằng cách ngay ngày hôm sau nó đem chuyện Tùng và Đạt lôi con Tai To ra hành hạ như thế nào kể lại cho mấy đứa bạn trong lớp nghe.

Giờ ra chơi, Tùng khều Đạt, lo lắng thông báo:

- Tụi nó nghe lời thằng Nghị và nhỏ Cúc Phương lên án tụi ḿnh quá mày!

- Lên án sao?

Tùng liếm môi:

- Tụi nó bảo hai đứ;a ḿnh là...  đồ dă man!

- Ối dào! – Đạt thở hắt ra – Tụi nó có miệng tụi nó muốn nói ǵ chẳng được, hơi đâu mà để ư!

Mặt Tùng vẫn bần thần:

- Sao tao cứ thấy lo lo là!
- Việc quái ǵ phải lo! – ૔ạt trấn an – Cậu tao hành con Mi-na nhà tao đến ị văi cả ra quần mà có ai làm ǵ cậu ấy đâu!

Đạt đem cậu ḿnh ra làm dẫn chứng mong Tùng yên tâm nhưng lại làm thằng này thô lố mắt ra:

- Chó nhà mày biết...  mặ;c quần?

- Bậy! Nó ị ra quần c𓁗a cậu tao ấy!

Tùng bật cười:

- Vậy mà tao cứ tưở;ng!

Ngay lúc đó, Tùng không biết đó là một trong những nụ cười hiếm hoi của nó kể từ giây phút đó.

Suốt trong giờ chơi, chẳng đứa bạn nào bén mảng lại gần Tùng và Đạt, kể cả những đứa trước nay vẫn thường rủ Tùng và Đạt nhập bọn chơi đá cầu hoặc đánh bi.  Cho đến khi tiếng trống vào học vang lên vẫn chỉ có độc hai đứa lẩn quẩn bên nhau.

Thoạt đầu Tùng không có cảm giác ǵ rơ rệt lắm, nhưng khi vào lớp, thấy những đứa bạn mới hôm qua đây thôi vẫn thường quay sang nó mượn gôm, mượn thước hôm nay bỗng dưng không hỏi han ǵ đến nó, những đứa lắm chuyện bàn trên ưa quay xuống xầm x́ tán dóc cũng tự nhiên đâm ra “đứng đắn” không thèm ngoảnh tới ngoảnh lui nháy nhó với nó như mọi bữa, Tùng đâm ra ngờ ngợ.

Liếc sang dăy bàn bên kia, Tùng nhận ngay ra Đạt cũng đang lâm vào t́nh cảnh hệt như vậy.  Đạt ngồi trơ vơ giữa lớp như ngồi trên một hoang đảo.  Chẳng đứa nào bắt chuyện với nó.  Buồn ơi là buồn!

Thế là tụi trong lớp “tẩy chay” ḿnh và thằng Đạt rồi! Tùng chột dạ nghĩ.  Từ lúc đó, đầu óc Tùng cứ lơ lơ lửng lửng, chẳng nghĩ ngợi được điều ǵ ra hồn, lời cô giảng cũng chui vào tai này ra tai kia lúc nào chẳng biết.

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10

Hosted by www.Geocities.ws

Hosted by www.Geocities.ws

1