- Chào ba!
- À Phong, con mới đi họcc về đó hả?
- Thưa ba, con có chuyện mu𓐩n nói...
- Chuyện con mất xe Cub ch gì, tao nghe má mày kể lại.
- Không đơn giản chỉ; có vậy, thưa ba...
- Thế nào là không đơn gi&ản? Mày ngồi xuống kia đi.
- Có một câu chuyện cổ ttích thời nay bắt đầu từ cô bé bán thuốc lá kiếm từng
đồng lời để mua thuốc thang cho cha của mình mỗi ngày...
- Đó đâu phải là cổ tích?
- Phần tiếp theo mới là cổ tích, người cha chỉ có thể sống nếu có một món tiền
lớn để cắt bỏ khối u trên lá phổi...
- Làm sao con bé kiếm ra đტợc?
- Theo cha thì cái chết của nggười cha là chuyện phải xảy đến ư?
- Mày định trắc nghi𓎻m lòng nhân đạo của tao à?
- Con không có ý đó, nhưng con kkhông tin lý thuyết của sự công bình. Người nghèo
chẳng bao giờ có dịp nhìn nhận các thành tựu của y học, đơn giản là họ không có
tiền.
- Mày đi lạc đề m𓀕t, câu chuyện cổ tích tới đâu rồi?
- Tới chỗ của con, thᅐa ba, con đã bán chiếc xe Cub, con nói dối má là bị mất...
- Chỉ để giúp cái con bé mà mày thích nó?
- Ba nói sai rồi, để giúpp một người đàn ông bằng tuổi của ba có đầy đủ những mơ
ước không thua bất cứ một ai.
- ...
- Ba nghĩ gì về sự dტ thừa của gia đình mình?
- ...
- Ba nghĩ gì về một ngᅐời thợ sửa giày dép lương thiện bị lao phổi?
- ...
- Con muốn chứng minh mộ;t điều là ở trên đời này chuyện cổ tích phải có thật, ở
hiền phải gặp lành, ở ác phải bị trừng phạt.
- Này, chiếc đũa thầ;n cổ tích, tính tình mày dạo này khác lắm...
- Con vẫn vậy.
- Không, mày thay đổi, hay là ddo "cú sốc" với con Phù Du gì đó?
- Con xin không trả lời.
- Hay là do vụ tao tham gia đoààn thanh tra Công ty du lịch Hoàn Cầu?
- Con càng không trả lời.
- Ai có thể thuần hóa mày ược. Lạ thật!
- Ba tin rằng người có lýý tưởng trong cuộc đời này không?
- Cách đây 40 năm tao tin tტởng tuyệt đối.
- Còn bây giờ?
- Bây giờ lý tưởng không phải là nước sơn bên ngoài nữa, vấn đề là gỗ có thật
tốt hay không, đừng trách ba chuyện này khi ba có thêm hai tính xấu: cẩn thận và
đa nghi. Cách đây 40 năm trước ba đẹp trai, chiến đấu giỏi và tin người lớn hơn
con bây giờ nhiều. Trong ba đã mất dần dòng máu Nam bộ...
- Nếu con không trách ba thì ba cഡng đừng trách con. Con quan niệm lý tưởng là
lý tưởng mình... có lý!
- Ai "mớm" cho mày th𓎳?
- Con có một người b𓉩n trai tên là Thổ Phỉ.
- Chà, nghe sặc mùi Lương Sơn Bạc. Còn con bé bán thuốc lá có biệt hiệu gì?
- Thưa ba, Tóc Quăn.
- Quăn với lại chả Quăn, ngay ngày mai mày phải đi học bằng số tiền bán xe còn
lại của mày.
- Cám ơn lòng nhân từ củaa ba, con xin phép... rút.
X
X X
Xóm Chuồng Ngựa buổi chiều hấp dẫn như một thỏi nam châm. Một cuộc sống thứ
hai đầy sinh lực của Sài Gòn sau những mặt tiền hoa lệ của vũ trường, khách sạn,
nhà hàng. Thợ Săn nhìn mọi thứ không chán mắt: từ những cây cột xiêu vẹo mà đám
nhà giàu quăng đi một cách không tiếc rẻ chỉ cần lợp thêm một mớ tôn phế phẩm và
chục tấm cạc-tông là thành một căn nhà ngon ơ, đến thanh ván bắc ngang cái cầu
tiêu công cộng chung cho nam nữ trên sông mang hình thù một cây cầu khỉ. Hắn say
sưa cảm giác thanh bình kỳ lạ, nhà Hoa "điệu" ở đâu trong hàng trăm căn nhà lụp
xụp chen chúc nhau kiểu này? Nhà Thổ Phỉ nữa? Và hắn: bộ quần áo "mô đen Việt
kiều" của ông chủ Thảo Cầm Viên trên chiếc xe đạp ngoại quốc sườn ngang có phung
phí quá trước ánh mắt cư dân xóm Chuồng Ngựa hay không?
Thợ Săn không cần hỏi cũng được trả lời liền. Một bàn tay vẫy hắn lại, bàn tay
nối liền với một cánh tay đen đúa bắp thịt cuồn cuộn, cánh tay nối liền với một
cái cằm bạnh có một vết sẹo dữ tợn như vết chém. Hắn thấy vết chém đó run rẩy:
- Ê Việt kiều, ngừng l#7841;i.
Sau gã thanh niên khổng lồ cởi trần lực lưỡng kia là hai thanh niên hung hãn
khác. Chúng chặn muốn bít con hẻm.
Thợ Săn không cách nào phóng xe qua hàng rào người kia được, hắn nhảy xuống nhẹ
nhàng, giọng khiêm tốn hơn bao giờ:
- Các anh cho phép tôi đi tìm ngტời quen.
Gã thanh niên đã đưa bàn tay hộ pháp giữ ghi-đông xe đạp hắn:
- Trai hay gái?
- Thưa, con gái, cô ấy tên là HHoa bán thuốc lá trước ký túc xá...
- A...
Hai thanh niên sau lưng gã hét lớn, chúng như muốn sinh sự đến nơi:
- Con nhỏ Hoa "điệu&" con chú Mười Charlot mới ở Hồng Bàng về đó Phi, con nhỏ mày
"thầm yêu trộm nhớ" đó, "dứt điểm" thằng Việt kiều này cho rồi...
Gã có vết sẹo ở cằm nhanh như chớp chụp cổ áo Thợ Săn, nào ngờ hắn phản ứng còn
nhanh hơn mới chết. Hắn ngả đầu ra sau, cườm tay phải chặt mạnh vào bàn tay hộ
pháp của Phi, tay trái nhấc tung chiếc xe đạp ngoại lên quay tít một vòng. Tiếng
hoan hô ầm ĩ khi khoảng cách đã vừa đủ an toàn. Thợ Săn mới yên chí quan sát:
trời đất, con nít bu cầu mấy chục đứa, có tiếng cười ròn rã của các cô gái đứng
xem hồn nhiên cổ vũ nữa, hắn muốn độn thổ.
Lúc ấy "quái nhơn" xuất hiện. Thổ Phỉ vạch đám đông tiến vào. Anh cụng đầu một
cái rầm vào đầu gã khổng lồ mặt thẹo:
- Mày biết đây là ai không Phi??
Phi ôm trán nhăn nhó:
- Tao... tao... đâu biết.
Thổ Phỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
- Đồ ngu, bạn tao là Th#7907; Săn, người cứu mạng chú Mười Charlot bị ho lao suýt
chết tháng trước.
- Ủa?
Ba gã thanh niên nhìn nhau tiu nghỉu. Thổ Phỉ vỗ vai Thợ Săn:
- Thôi, mày bắt tay mấy b𓉩n tao trong xóm làm quen đi, thằng sẹo này tên Phi,
dân "quyền Anh", bạn nối khố thời cởi truồng tắm mưa, chơi "u" chơi "năm mười"
với tao, còn hai thằng này là đội viên dân phòng trong xóm đó.
Thợ Săn chưng hửng:
- Đội viên dân phòng mà...
Thổ Phỉ cười ha hả:
- Tụi nó giỡn chơi vi mày chút mà, thủ tục xóm Chuồng Ngựa sơ đẳng như vậy. Xóm
này... hiền lắm.
Thổ Phỉ nhảy tót lên chiếc sườn ngang cho Thợ Săn đạp khỏi đám đông. Tứ hải giai
huynh đệ, trước lạ sau quen, chỉ tội nghiệp đám con nít đứng coi có vẻ thất vọng
vì mất một cuộc "long tranh hổ đấu".
Qua hai con hẻm ngắn nữa là một bãi đất trống mạt lộ có khoảng chục căn nhà rải
rác. Thổ Phỉ la lên:
- Stop, xuống chỗ này.
Anh chỉ tay vào căn nhà duy nhất có bức tường gạch mà mình từng dựa vào chơi
guitar mỗi đêm.
- Nhà chú Mười Charlot ở đây, có... Tóc Quăn của mày trong nhà.
Thổ Phỉ nheo nheo mắt và quay lưng đi về phía một căn nhà khác gần đó. Thợ Săn
rượt theo.
- Mày định biến đi &đâu kỳ vậy?
- Đèn nhà ai nấy sáng, tao cഡng có... khách... ghé thăm.
X
X X
Thổ Phỉ đẩy tấm liếp che tạm thay cánh cửa ra vào của căn nhà chắp vá. Gọi là
nhà cũng được, gọi là chòi cũng hợp lý không kém. Có điều chính ở đây anh đã
sinh ra và chứng kiến cái chết của mẹ mình. Anh rón rén lại gần bộ ván gỗ, tiếng
thở khoan khoái đều đặn của thằng bé ngủ say nghe êm ái như nhạc xuống bè trầm.
Phỉ kéo cây guitar treo trên vách ôm vào lòng, anh dạo một ca khúc nổi tiếng mà
mình đã từng chơi sau mười một giờ đêm, lúc đã thu dọn đồ nghề sửa xe và hoàn
tất bài vở lớp bổ túc văn hóa: Bài "Trở về mái nhà xưa". Anh chơi lãng tử như
một chàng trai du mục đang trên đường xua bầy cừu về nông trại, thảo nguyên mênh
mông cỏ, từng đàn ngựa rừng hí vang bờ sườn non, hai em bé mục đồng trèo lưng
trâu vắt vẻo, tiếng khèn môi tình tứ ở khóe miệng lẳng lơ cô gái đứng đầu làng.
Trời ơi, chập chờn thơ mộng Daknông và liêu trai hết biết xóm Chuồng Ngựa. Thổ
Phỉ hét theo đàn, giọng anh khàn đi vì xúc động: "Về đây khi mái tóc còn xanh
xanh... Ôi, viễn du quay về điêu tàn".
Thằng bé đã thức hồi nào ngồi bó gối nhìn anh, khóe mắt nó hình như rưng rưng
lệ. Nó chờ anh kết thúc bài hát. Thổ Phỉ buông guitar thẫn thờ:
- Nghe lén phải không?
Thằng bé mắc cỡ nhảy xuống ván:
- Mai mốt anh dạy nhạc ccho em nghe.
- Em không tính về trườngg sao?
Im lặng. Hai kẻ mồ côi ngó nhau không chớp mắt. Lần đầu tiên Thổ Phỉ biết được
cuốn phim thời niên thiếu của mình qua cái nhìn lì lợm của thằng bé. Tóc Tiên
nói nó là đại ca của một trường mồ côi tập trung ở ngoại thành từng "hạ" hết
những mãnh hổ bụi đời để giữ chân quản lý việc chia cơm cho mấy trăm đứa nhóc.
Có điều thằng bé "hôm nay" tủi thân hơn thằng bé "hôm qua" của anh, "hôm qua"
anh vẫn còn có mẹ.
Thổ Phỉ cúi đầu xuống mái tóc vàng hoe vì cháy nắng. Anh đoán thằng bé có biệt
danh Cu Tí này chưa tới 15 tuổi.
- Bây giờ thì kể cho anh nghe có thứ tự đầu đuôi đàng hoàng, cuộc phiêu lưu của
cu Tí ra sao?
Cu Tí nhịp nhịp chân như người lớn:
- Em trốn khỏi Bình Chánh vì ccon Hạnh.
- Một đứa con gái?
- Dạ, nó cứ khóc hoài khi th#7845;y trong trường có người thăm nuôi, lúc thì nhớ chị
Tóc Tiên, lúc thì nhớ má nó.
- Em định đi tìm chị; Tóc Tiên đem về nhốt à?
- Em vượt tường ban đêm nhờ bốn thằng đàn em cõng chồng, nhảy xe đò đi Chợ Lớn,
gia nhập băng xe đẩy chợ Bình Tây một tuần để có đủ tiền lên Sài Gòn, anh Phỉ
biết không...
- Cái gì?
- Em lùng kiếm hết nhữngg gốc me thành phố buổi tối theo lời con Hạnh, nhưng
không gặp được má nó, một hôm...
- Sao?
- Đêm đó ở đư𓁍ng Xô Viết Nghệ Tĩnh, em được một chị làm "gái" cho biết: má nhỏ
Hạnh đã bị "chiến dịch" hốt một năm nay rồi.
- Trời đất!
- Làm sao em dám về thăm con H&ạnh khi "sứ mạng" không thành, mấy ngày sau em
định trở về ga xe lửa Bình Triệu giang hồ thì gặp chị Tóc Tiên.
- Gặp ở đâu?
- Dạ, ngoài đường. CChị Tóc Tiên vừa đi học về, áo dài trắng đẹp kinh khủng...
- Em... kể nữa đi?
- Chị ấy nhận ra em tr#432;ớc, rồi...
- Rồi gì nữa?
- Rồi... chị ấy ch em lại chỗ anh làm, hồi sau câu chuyện anh biết mà.
- Anh quên mất.
- Anh xạo, chị Tóc Tiên gi em cho anh chở về xóm Chuồng Ngựa, chị còn hẹn anh
tối nay ghé đây.
- Ở đây thật à?
- Thật, cho nên em mới ng thẳng cẳng chớ.
Hai kẻ mồ côi ôm nhau cười vang. Họ chỉ ngưng cười khi có tiếng hắng giọng ở
ngưỡng cửa. Coi, thằng Phi đứng muốn choán hết lối ra vào căn nhà, khuôn mặt gã
ngượng nghịu thấy rõ, thì ra anh chàng đang hộ tống cho một cô gái đứng sau
lưng, cô gái có phép màu khiến cả hai vị "đại ca" bật dậy:
- Phi hả?
- Chị Tóc Tiên đến.
Để yên cho Tóc Tiên trò chuyện với cu Tí. Thổ Phỉ cặp kè Phi ra bãi đất trống
sau nhà. Họ ngồi xuống một khúc cây cổ thụ sần sùi đã bị đốn. Đêm xuống chầm
chậm như bài Sérénat cũa Schuberd.
Khi Tóc Tiên rời thằng bé lang bạt ra thì Thổ Phỉ đã ở trước mặt, anh dí mắt
xuống cây đàn dưới chân Tóc Tiên mà ngẩn ngơ:
- Anh bạn của ông đâu?
- Sao anh ta lại phải làm &quoot;cận vệ" cho em?
- Tôi đã dặn nó hồi chi#7873;u về sự có mặt của em tối nay. Xóm Chuồng Ngựa phức tạp
lắm.
- Anh Phi làm gì vậy Phỉ?
- Bạn tôi phụ trách an ninh vàà giữ xe cho tiệm phở Tàu Bay bên kia đường cái. Nó
vốn... yếu đuối...
Thảo nào hai gò má của Phi luôn luôn đỏ rần, té ra đến lúc này Tóc Tiên mới biết
một chân lý "những ông thần húi cua tưởng rằng nam tính nhất lại chính là những
kẻ nhẹ dạ nhất". Cô đem thắc mắc này chất vấn luôn:
- Còn ông có nhẹ dạ không?
>
- Có, thưa cô bé.
Anh chụp lấy cây guitar như chụp một cái phao cứu sinh giữa biển, nhưng còn lâu
Tóc Tiên mới cho Thổ Phỉ dạo đàn dễ dàng:
- Ông chỉ cho em cách giải quyyết trường hợp Cu Tí?
- Cu Tí sẽ là "nghĩa ભệ" của tôi, tôi sẽ truyền nghề sửa xe cho chú bé.
- Còn bé Hạnh thì sao nếu cu TTí không về lại trường?
Thổ Phỉ nói như đinh đóng cột:
- Tôi đã bàn với thằng Phhi rồi, mình sẽ bảo lãnh cho bé Hạnh, con bé sẽ có việc
làm tại xóm Chuồng Ngựa này, thằng Phi sẽ lo cho nó một chân... bưng phở.
Thượng Đế ạ. Tóc Tiên không ngờ mọi chuyện có thể kết thúc tuyệt diệu như vậy,
hạnh phúc được định nghĩa là gì ư? Nếu không là lo cho số phận người khác và lo
ngon lành. Thế nhưng hạnh phúc của cô?
- Ông chơi đàn đi, em r𓏽t muốn nghe.
- Chưa được.
- Tại sao?
- Phía bên căn nhà tường ggạch kia đang có mặt Thợ Săn.
- Trời ơi!
- Nó đến hỏi thăm s&ức khỏe của ba Hoa điệu, chính Thợ Săn đã bán chiếc Cub cách
đây một tháng để lo cho ông ấy...
- Trời ơi!
- Em còn nghi ngờ gì về ";cô láng giềng" của tôi nữa không?
- ...
Hồi đó, có một lần Tóc Tiên nói với Thằn Lằn khi trả lại bịch xí muội cho Thợ
Săn: "Hắn nên học cách khiêm tốn, chỉ có khiêm tốn mới làm con trai có nam tính
hơn". Hôm nay, hình như hắn đã trở thành "đàn ông" thực rồi. Trong lúc cô còn
bối rối thì Thổ Phỉ so dây đàn. Ngược với dự định từ trước, tự nhiên anh hát bài
"Dòng sông xanh", âm nhạc cất lên cùng lúc với phép lạ: mưa đầu mùa đã rơi...