|
Tôi đi tìm Tôi
(Tiệp ký khi đọc "Ði tìm nhân vật",
tiểu thuyết của Tạ Duy Anh, NXB Văn hoá dân tộc, Hà Nội 2002)
[ Bài đăng trong
tạp chí Việt Điển )
Phạm Xuân Nguyên
Tôi
đi tôi kiếm tôi hoài
Tôi tìm tôi gặp những loài khác tôi"
(Phạm Thiên Thư)
1. Tôi bắt
đầu câu truyện của mình bằng việc đi dò hỏi một vụ án mạng một người
đàn ông đâm chết một đứa bé đánh giầy. Sự thật có không? Sự thật thế
nào? Việc có đó mà không có đó. Người có đó mà không có đó. Ai cũng
biết và ai cũng không biết. Tôi đi và lạc mất tôi.
Chính tôi cũng có thật không? Tôi đang đi tìm hay đang
bị đi tìm? Tôi đi tìm tôi, và tôi cùng tôi, lạc vào
một labyrinth thời gian. Hôm nay như đánh mất trí nhớ. Hôm qua như
là bị đánh mất. Một đặc điểm tách con người ra khỏi con vật là con
người có quá khứ. Và người chỉ trở thành người khi nó biết tư duy
truy tìm quá khứ. Con vật không có quá khứ. Con người trốn tránh quá
khứ không còn là con người. Cái chuyện thằng bé đánh giầy thành sợi
dây Arian dắt tôi đi tìm hắn. Hắn là ai? Không
tìm được hắn, tôi chưa thành tôi - con người tự
do. Tôi đi theo con đường tôi đi.
2. Trên con đường đó, khi truy tìm một cái chết, tôi gặp
những cái chết. Cha tôi chết khi bị bức vào chỗ cùng đã gọi
mà không ai trả lời. Tiến sĩ N. chết vì muốn được thật mình. Nhà văn
Bân chết vì khi giáp mặt nhân vật bao lâu mình đi tìm thì thấy thất
vọng và sợ hãi. Anh lính chết vì đã sống quá nhiều cái chết ở chiến
trường. Ông xà ích chết vì đã nói ra cái điều bao lâu nay im lặng.
Những cái chết mang bi kịch thời đại. Những cái chết trả giá của một
thế giới vong thân, vong bản. Khi chưa có cái chết cuối cùng của thế
giới đó thì vẫn hãy còn những cái chết của những con người muốn sống
cho ra người, cho thành người. Tôi bản thân cũng chết. Không
phải vì sự mơ hồ lẫn lộn trong vụ điều tra cái chết của thằng bé
đánh giầy. Mà vì không dám triệt để, tận cùng trong cuộc điều tra
ấy. Tôi sợ. Hắn đấy.
3. Ngẫm ra, tôi cũng sợ như tôi. Khi từ một cái chết vớ vẩn
ngoài đường ngoài phố, ngày nào chả có, tôi đã bị ma nhập quỷ
ám đưa chân về quá khứ, vào lịch sử, lôi dậy những xác chết và phủi
bụi những miếu thờ. Ðọc lại bốn truyện cổ tích được đem ra dạy
trẻ con là nhan đề bản tham luận của tôi đọc tại một cuộc
hội thảo tầm cỡ quốc gia với chủ đề: Sự uyển chuyển trong tính
cách của người Việt. Truyện Rùa chạy thi với thỏ là "dạy
con em sự khôn lỏi bằng cách nói dối". Truyện Trí khôn của
ta đây "sự khôn lỏi đã được đẩy lên thành trí khôn".
Truyện
Tấm Cám "cái thiện bị nhân danh và trở thành thảm hại trước
cái ác". Truyện Mỵ Châu - Trọng Thuỷ, may sao, "cuối cùng thì
cái hạt nhân minh triết trong tư tưởng của người Việt đã loé sáng".
Tôi hiểu vì sao từ cuộc hội thảo đó tiến sĩ N. đã tin cậy tôi
để có thể từng lúc sống thực con người mình. Trong mắt người đời và
mắt vợ mình, tiến sĩ là người có một lý lịch bảo đảm, một sự nghiệp
bảo đảm, một danh vọng bảo đảm, tóm lại tiến sĩ là tiến sĩ. Chỉ
riêng với tôi, tiến sĩ là con người, một người thật có một
quá khứ thật không thể thổ lộ mà cũng không thể im lặng. Cái chết đã
giúp tiến sĩ giải thoát.
4. Nhưng Cổng Vòm đã cháy, cô gái phải bán thân đã hoá thân trở về
làm trinh nữ vĩnh cửu, tôi gặp lại những người đã chết trong
bầu không khí thanh nhẹ, hoan hỉ. Ðó có phải là thực không? tôi
tự hỏi. Tôi cũng đầy phân vân, nghi hoặc. Và dù đến cuối cuộc
hành trình của mình tôi như nghe vẳng xuống từ trời câu nói
của người cha trước lúc từ giã thế gian: Can đảm lên con, đừng
sợ! tôi vẫn thấy thương và lo cho tôi. Ði tìm thời gian
đã mất là một việc nhọc nhằn, đau đớn, hình như Marchel Proust không
nghĩ thế.
5. Thực ra tôi không biết gì về tôi cả, tôi chỉ đang đi tìm
tôi thôi. Ông nhà văn của tôi đã khéo làm cho tôi rối
tung rối mù lên, đã tưởng thế này lại ra thế khác, đã chắc nắm được
tôi rồi lại hoá ra không phải. Tôi của ông ấy cứ hư hư
thực thực, là một nhưng là nhiều, nhiều nhưng lại một, vừa là tôi
vừa không phải là tôi, nhưng tôi lại thấy là tôi. Cuộc truy
đuổi của tôi đấy với những tôi kia và với tôi đây cho
thấy cuộc đi tìm này chưa có kết thúc, còn lâu mới kết thúc, và các
vai trò còn tiếp tục thủ vai và đổi vai. Nhưng hình như ông nhà văn
sợ lây cái sợ của tôi, sợ tôi bị đánh mất mình, bị lẫn
vào những phi tôi, nên ông ấy ở chỗ này chỗ kia đã kéo tôi
ra ánh sáng sớm quá, thuyết minh cho tôi hơi bị dài dòng
và phân minh rạch ròi. Cái đó có phần giảm hứng thú của tôi khi đi
tìm tôi và theo tôi đi tìm.
6. Bây giờ, gấp sách, ra đường, tôi bắt đầu bị ám ảnh. Có đứa bé
đánh giầy nào bị chết không, hôm qua, chỗ ngã tư đường ấy? Nghe nói
nó bị... Từ tôi, tôi bắt đầu đi tìm tôi. Và tôi cảm hình như
nhiều người cũng là tôi, và tôi.
Hà Nội 10/9/2002
© Talawas 2002
|