|
| |
Đi
t́m nỗi sợ
(Đối thoại với nhà văn Tạ Duy Anh)
{ Bài
đăng trong tạp chí Việt Điển ]
Trần Thị Trường
Trần Thị Trường (TTT): Chào Tạ Duy Anh. T́m anh khó quá, có vẻ như anh
chẳng muốn gặp ai? Và nghe nói…
Tạ Duy Anh (TDA): Về cuốn sách mới của tôi chứ ǵ? (1) Tôi cũng nghe
người ta nói đến ḿnh, và cuốn sách, chẳng hiểu rồi sẽ thế nào? Đúng là tôi
ngại "quan hệ" lắm, nhưng nếu đă là bạn bè th́ khó ǵ. Dạo này bận làm nhà.
Chỗ ở cũ chật quá, 12 ngàn cuốn "Kẹo kéo" ở NXB Kim Đồng cho phép tôi "đổi
đời". Từ lâu lắm rồi tôi ước ao có một pḥng đọc riêng…
TTT: Nhân nói đến chuyện đọc, có người bảo anh đọc nhiều đến nỗi bị
sách ám.
TDA: Quyền nói là của mọi người. Những người nghĩ kỹ rồi mới nói th́
ắt có điều ǵ đó nên nghe. C̣n ư kiến của chị?
TTT: Anh có thích nghe lời nói thật?
TDA: Sự thật là toàn bộ ư nghĩa của ng̣i bút có lương tri.
TTT: Tôi nghĩ, chẳng phải chỉ "bị ám "từ Dotstoievsky , từ Kinh Thánh
, từ E. Remarque, từ Kazanzaki; từ Dummabaze , García Marquez…mà nhiều nữa.
Có những câu hệt như trong Quy luật muôn đời, trong Tự do hay là chết… C̣n
tinh thần của cuốn sách th́ ảnh hưởng Anh em nhà Karamazôp, Cái trống thiếc…
TDA: Chị thấy thế à? (Cười hơi giễu)
TTT : Song, những người bạn của tôi bảo chuyện ấy chẳng có ǵ cần nói,
chẳng văn học nào không kế thừa, và kế thừa được như "Đi t́m nhân vật" th́
cũng nên lắm.
TDA: (Im lặng)
TTT: Tôi thấy, anh thừa kế được cái ưu việt trong những cuốn sách ấy.
Sử dụng nhuần nhuyễn và khá tài t́nh. Cũng nên nhắc rằng: Đó là những cuốn
không dễ đọc, đánh vật cũng không hiểu. Tôi cược với anh rằng có "nhà văn
nổi tiếng" ở ta c̣n chưa chạm được tới b́a các cuốn của Đốt , Cựu ước,Tân
ước. Nói Nhă ca hay Thần học cũng chỉ để khoe mẽ, làm dáng tí thôi, …Đọc "Đi
t́m nhân vật" có được cái cảm giác uống rượu ngon. Thế th́ nói ra là để "tri
âm" với nhau một tí. Theo chỗ tôi biết anh đă "Bước qua lời nguyền"(2) từ
khi mà anh chưa có nổi cuốn sách của bất kỳ một tác giả tử tế nào của các
nền văn học lớn để đọc cơ mà.
TDA: Xin lỗi, dù đấy là một lời khen đi nữa.Với tôi, điều quan trọng
là cái tác phẩm đó đă viết xong, tôi đă ra khỏi cái cơn sốt của cảm xúc ṛng
ră 4 tháng. Ngoài ra mọi sự đều vô nghĩa…Đúng, tôi rất ít đọc, không có để
mà đọc. Trước 1989 ngoài cái văn học nói dối, được mệnh danh là văn học hiện
thực XHCN vô cùng đơn điệu ấy tôi không có trong tay một cuốn nào. Sau này
tôi nhờ thư viện mới đọc được những tác giả lớn như chị vừa kể.
TTT : Vâng, nhiều người đọc xong ngồi luôn dưới cái bóng của sách.
C̣n anh th́ đi xa hơn…Nhân nói đến chuyện ảnh hưởng những cái bóng, anh có
bao giờ định viết phê b́nh không?
TDA : Từ lâu rồi. Tôi sẽ viết một kiểu riêng, phải độc lập với các "nhà
sáng tác ". Ư kiến khen chê chính là con mắt của ḿnh.
TTT : Tôi có thể dẫn ra khá nhiều trang viết rất lôi cuốn, nhất là
cái cách anh xót thương nhân vật " tôi- người cầm bút" và cái nghề ấy. Nhưng
thích nhất câu ở trang 304 trong ngoặc kép "Khi người làm chứng đă ngủ tít
tḥ ḷ th́ ai là người thắp sáng lên chân lư" (của Tân Ước). Nó làm cho tôi
xấu hổ. Vâng, dù chẳng ai đặt cho tôi cái vị trí người làm chứng nhưng tôi
th́ "đủ mắt đủ tai" nên không thể không vơ vào.
TDA : Điều ấy nung nấu tôi. Nhưng chỉ có thế thôi sao? (cười).
TTT : Từ trang 195 đến 230 nữa. Rất lôi cuốn…Nhưng kể ra th́ nhiều
quá… "Đi t́m nhân vật" có nhắc lại mấy cái truyện cổ tích, trừ cái truyện
cuối cùng "Mỵ Châu &Trọng Thuỷ" (bởi v́ tôi cũng nghĩ có dại giai mới là đàn
bà đáng giá, có chết v́ t́nh mới đạt đến độ nhân bản, nên đương nhiên là tôi
không thích cái cách người đời cứ trách những nhân vật đàn bà v́ t́nh quên…trách
nhiệm cao cả) và truyện Tấm Cám. Cô Tấm trả thù "ngoạn mục" chẳng những là
cái vấp phải tinh thần Kitô giáo mà c̣n bị ḷng nhân đạo dị ứng. C̣n lại 2
truyện kia, xin hỏi anh : Nếu ở địa vị con nhà nghèo, thân thể lại yếu, vị
thế lại kém mà phải thi đấu với một đối thủ có cơ bắp hơn, nhiều của hơn,
nếu anh không "lật sấp đối phương bằng mưu mẹo" th́ dùng ǵ?
TDA : Người đứng đắn không lừa đảo kiểu ấy.
TTT : Anh muốn đổi thay? Làm sao có thể đổi thay được cái đặc thù
trong tâm lư ngàn đời của một dân tộc? Của một đất nước với khí hậu, địa lư,
lịch sử đặc biệt? Anh không nghe chuyện châu Á này đều sắp hoá rồng?
TDA : Ô. Xin đừng lạc quan, có thể hóa một loài nào đó nhưng không
phải rồng.
TTT : Vậy là…không khoan nhượng?
TDA : Nhất quyết phải đổi. Tự phản tỉnh những lạc quan không cơ sở
mới là cách tốt nhất để "Phát triển bền vững".
TTT : Và anh đă viết với quyết tâm ấy? Có lấy nguyên liệu từ nỗi đau
cá nhân cụ thể nào không hay từ một quan sát rộng?
TDA : Vâng, từ những chi tiết xảy ra giữa gia đ́nh tôi với xă hội.
Điều này ở "Bước qua lời nguyền " tôi đă mô tả một phần. Nhưng chỉ mượn h́nh
mà dựng bóng. Xung quanh tôi đầy rẫy nỗi đau, hoặc tương tự hoặc khác biệt …
TTT : Với thi pháp riêng anh đă t́m ra nhân vật, h́nh như là "hắn"
lại h́nh như là "tôi" nguyên nhân của mọi nguyên nhân ấy chưa?
TDA : Rồi. Đó là nỗi "sợ". Tinh thần bị tan ră, thối rữa cũng bởi nó-
nỗi sợ. Tất cả đều sợ. Từ thượng tầng kiến trúc đến hạ tầng cơ sở. Nỗi sợ
thường trực, lúc th́ mơ hồ lúc th́ sờ thấy. Nó, nỗi sợ ấy biến hoá, lúc là
kẻ điều khiển các cỗ máy lúc là nạn nhân của của cỗ máy đó.
TTT : Có phải lúc đầu tên sách là: "Sợ"?
TDA : Khởi thuỷ là "Đi t́m nhân vật", nhưng viết xong, để một năm vẫn
chưa in được, chợt nh́n trên giá thấy cuốn "Đi t́m thời gian đă mất" của
M.Proust, mà tôi không muốn giống ông ta dù chỉ là một chữ, thế là tôi đổi.
Nhưng "Sợ" đă phiêu du qua mấy "Nhà" từ 1998 mà chẳng nơi nào nhận, "Sợ"đă
ám ảnh tất cả. Cho đến lúc có người cao tay ấn. Người ấy bảo tôi "Ông việc
ǵ phải sợ, ông đă từng định : "Đi t́m nhân vật" th́ cứ thế mà làm. Proust
là Proust, ông là ông ". Quả là số phận .
TTT : Anh cho rằng mọi tha hoá bắt đầu từ nỗi sợ?
TDA : Đúng thế.
TTT : Có một câu: " Thôi đừng hát ru, thôi đừng phiêu lăng". Nhiều
người cho rằng tha hoá và suy đồi c̣n bắt đầu ở cả sự tự ru, tự phong… anh
hùng một cách …phiêu lăng đấy chứ?
TDA : Th́ tựu chung cũng chỉ là một, kẻ yếu th́ hay tự thổi phồng
ḿnh lên.
TTT : Theo anh, có thể tin vào sự giáo dục à? Mà giáo dục th́ người
ta thường có thủ pháp "mỹ hoá sự thật"?
TDA : Giáo dục có sức mạnh gột rửa nếu loại trừ được "nghệ thuật làm
đẹp" từ nguyên liệu sâu mọt. Phải phơi bầy, lật ngửa cái xấu ra mới thấy cái
đẹp chân thật. Tôi muốn thay đổi triệt để cách tư duy đang tồn tại trong
chúng ta.
TTT : Phải sống trong ngôi nhà có lối kiến trúc chiều dọc hết sức tăm
tối quả là điều tệ hại nhưng thực ḷng tôi cũng kinh hăi một cuộc Đại Cách
mạng văn hoá.
TDA : Nhưng…"Tấm Cám" chẳng là dị bản của một cuộc cải cách là ǵ?
TTT : Nhiều người vẫn bảo nhắc lại quá khứ chính là bắn đại bác vào
nó. Anh không ngại à?
TDA : Những ai? Tôi chắc đó chỉ là nguỵ biện của những kẻ đă quá già…Thối
rữa đâu chỉ bắt đầu từ vài chục năm nay…Những người có độ tuổi ấy phải cảm
ơn tôi mới phải, tôi chỉ đích danh những tính xấu của chúng ta, trong đó có
cả tôi. Tôi có nói riêng ai đâu. Nó được h́nh thành từ lâu rồi, từ cả những
chuyện cổ tích mà tôi nhắc đến ấy.
TTT : Tiềm thức, thói quen… là thứ rất khó điều chỉnh.
TDA : Tôi không dám nói ḿnh hiểu người Nhật nhưng tôi thích cái cách
nh́n thẳng vào sự thật bằng sự chân thành. Tôi thấy rằng sở dĩ ngựi Nhật đă
không biến thành súc vật khi họ tiến những bước rất dài và rất nhanh từ man
rợ sang văn minh bởi cái văn hoá biết ḿnh và biết hối hận trước những quá
khứ sai lầm .
TTT : Song Nhật là xứ sở của công nghệ, tôi cũng kinh hăi những cơn
lốc máy móc. Đó là cha đẻ của thói vô nhân. Khó có thể hiểu được những cuộc
tự chết (đi vào rừng và không trở ra) của người già Nhật Bản. Tôi cho rằng
nền công nghiệp vô nhân đă đẩy họ vào cảnh tự diệt kinh khủng ấy.
TDA : Tôi có một kinh nghiệm cá nhân. Khi ấy, tôi ốm nặng, cảm giác
cái chết gần kề. Tôi thấy chết là phải rồi, nếu sống mà vợ phải nuôi c̣n bản
thân th́ không biết làm ǵ để khỏi tan rữa th́ chết là hơn. Sau này thấy
cách t́m cái chết của người Nhật già tôi bỗng hiểu ra, cái chết cũng nhẹ
nhàng thanh thản lắm. Chính cái cách chôn con trẻ để nuôi người già của
chúng ta mới đáng bận tâm…Phải nh́n thẳng vào sự thật: Bất trắc và thối rữa.
Tôi hoan nghênh "Cái trống thiếc" ở chỗ này, từ đó tinh thần các quốc gia
được phục hồi, xă hội gượng dậy theo hướng nhân văn hơn hẳn.
TTT : Song sự thật rất dễ mất ḷng. Và đầy nguy hiểm.
TDA : Lại sợ chứ ǵ? Chả lẽ để măi cái t́nh trạng kiến trúc chiều dọc
hết sức tăm tối và ngột ngạt? Tôi không chịu được, nhiều người không chịu
được. Tôi chẳng có ǵ để mất, vả lại nếu có th́ tôi cũng thà mất c̣n hơn là
sống giả dối…
TTT : Anh có sử dụng email chứ?
TDA : Muộn mất rồi. Đấy. Tôi và thế hệ của tôi sắp mất trắng đến nơi
rồi tất cả những cơ hội ấy. Bọn tôi phải chia thời gian ra làm nhiều mảnh,
một mảnh lớn cho nghèo đói và chiến tranh…
TTT : Nhưng bây giờ máy tính là cái rất sẵn.
TDA : Nhưng có cái sẵn hơn mà tôi c̣n chưa có. Nếu không có tiền của
cuốn "Kẹo kéo" th́ cái buồng để đọc sách tôi c̣n không có cơ mà.
TTT : Tóm lại, anh cho là ḿnh đă già? Người ta bảo người già là một
khối hồi ức và căm hờn?
TDA : Phải. Nhưng người nào c̣n biết xấu hổ, người ấy chưa ǵa lắm.
Tôi ít nhất c̣n biết xấu hổ trước một thế giới tiến bộ và văn hoá.
TTT : Có ai đó mới viết về văn hoá từ chức. Mà nhân vật của anh th́
bảo "với báo chí chỉ đọc cái tít thôi cũng đă là hạ ḿnh"? Anh có vẻ không
ưa đọc báo? Thế mà lại biết tự từ chức nhỉ.
TDA : Tôi ít đọc báo thật. Tôi thấy suy ngẫm hiệu quả hơn.Vả lại, có
chức ǵ đâu mà từ, tôi chỉ từ bỏ mọi cuộc tṛ chuyện, đối thoại giả dối thôi
.
TTT : Trong truyện của anh 100% nhận vật không dám tiếp cận sự thật.
Cái tay "tôi nhà báo" ấy phải đi điều tra để viết, vậy mà cách sự thật một
vạn kilômét đă run lên cầm cập.
TDA : Phải. Điều đó thật ghê tởm. Ở ta, làm cái ǵ cũng được miễn là
đừng chạm đến sự thật. Điều đó sản sinh ra loại người câm và điếc không do
bẩm sinh. Im lặng cũng là một kiểu tránh né sự thật nhưng nói to và những
cái "tít to" để nói sai về sự thật th́ một ngàn lần đáng ghê tởm hơn.
TTT : Bây giờ cuốn sách của anh có số phận thế nào?
TDA : Tôi không rơ, nghe nói họ đang bàn?
TTT : Lạ thật. Là tôi, tôi cứ để thoải mái. Tôi khoẻ th́ việc quái ǵ
tôi phải sợ anh? Dân gian vẫn nói: "Chính khí tồn nội, tà bất khả can" (Cơ
thể khoẻ vi trùng không can thiệp được). Ô. Té ra người sợ lại không phải là
anh à?
TDA : H́nh như thế: Ai nấy đều sợ.
TTT : Cuối cùng th́ phải nói với anh rằng, tôi đọc "Đi t́m nhân vật"
bằng một bản phô tô, chẳng lẽ anh không nỡ "để nguyên giá" cho tôi một cuốn?
Tôi thích cái tủ sách của tôi có một cuốn đủ b́a. Mặc dù nhắc lại rằng tôi
đă có và đă đọc đến mức có thể đọc lại nhiều trang không cần giở, những cuốn
mà chữ của họ được anh dùng lại "hơi bị nhiều".
TDA : Tôi cũng chưa có một cuốn nào trong tay. Có th́ dù chị là cái
người…săm soi…hơi bị kỹ thế này tôi cũng sợ ǵ mà không bán cho một quyển.
TTT : Chẳng lẽ, cuốn sách bị cấm thật sao?
TDA : Tôi đă nói viết xong là xong, c̣n lại để cho số phận được tự do
làm bổn phận.
TTT : Cảm ơn Tạ Duy Anh. Đúng là anh cũng hơi điên điên như Đốt vậy.
Nhưng tôi cũng điên không kém v́ đi tṛ chuyện với anh. Cái bài tôi sẽ thực
hiện này chắc ǵ được in, và rồi sẽ toi mất nhuận bút. Điều mà tôi ham hơn
cả đấy.
Hà Nội, 13.10.2002
------------
Chú thích:
(1) Đi t́m nhân vật, tiểu thuyết của Tạ Duy Anh, nxb Văn hoá dân tộc,
Hà Nội 2002, đă in, nhưng hiện bị tạm đ́nh chỉ phát hành. Từ ngày 03.11.2002
Talawas sẽ đăng nhiều kỳ trọn vẹn tác phẩm này trong mục " Góc đọc ".
(2) Buớc qua lời nguyền, truyện ngắn của Tạ Duy Anh, đăng lần đầu
trên Văn Nghệ, Hà Nội 1989
© Talawas 2002
|
|