Chương 1:
Không ngày nào ồn ào
hơn ngày khai trường. Trên thì trời, còn dưới sân thì toàn màu trắng. Màu
trắng, màu của các thiên thần, của hoa nhài và của cả mây...
Nhìn khung cảnh ngày
khai trường, nam nữ sinh đồng phục trong màu trắng tinh khôi mới đẹp làm sao.
Họ vui vẻ quá, thật hồn nhiên. Trên môi mỗi người là nụ cười, là tiếng chào hỏi
nhau, tiếng gọi nhau í ớ sau ba tháng hè xa cách đong đầy nhớ thương những buổi
đến trường.
Một cô bé mảnh khảnh
trong bộ áo dài trắng lụa đang tung tăng bước qua hai cánh cổng trường rộng mở.
Tay nhỏ ôm cặp da đen bóng nhưng đôi mắt xem chừng còn đen hơn, đảo khẽ một vòng
qua vô số chiếc áo dài trắng. Một cái chau mày trên gương mặt trắng mịn làm tôn
thêm nét duyên dáng đến lạ. Rồi nhỏ dậm chân bực tức.
- Con nhỏ Diễm Trâm
không biết chui vào cái xó nào rồi!
Tức mình nhưng nhỏ vẫn
phải đi tìm cô bạn thân. Cuối cùng, nhỏ gặp Diễm Trâm đang bình thản nhai bánh
mì trong lớp. Mặc dù xung quanh có vô số người, cũ mới đều có. Vậy mà Diễm
Trâm không ngại ngùng gì hết, nhỏ ăn một cách ngon lành.
Thấy Thúy Thụy vào lớp,
Diễm Trâm ngừng nhai la lớn:
- Trời ơi! Hôm nay
khai giảng mà mày "bò" chậm như rùa vậy. Tao không dám rời khỏi lớp sợ tụi nó
dành hết chổ có nước ngồi trong hốc, cận thị chết.
Thúy Thụy nhăn nhó cằn
nhằn:
- Mày ngồi trong này
mà làm tao đi tìm muốn nổi quạu luôn. Lại còn tỉnh queo ngồi ăn bánh mì nữa, bộ
không sợ tụi con trai nó nhe răng ra cười hả?
Diễm Trâm nhúng vai
trừng mắt:
- Đứa nào dám cười,
tao bẻ răng.
- Hừ, năm nay là lớp
11 rồi. Nghĩa là không còn nhỏ bé gì nữa con khỉ ạ.
Diễm Trâm thản nhiên ăn
hết miếng bánh mì còn lại rồi đưa tay phủi phủi môi.
- Ê, bày đặt lên lớp
tao hả nhỏ?
Thúy Thụy cuốn tà áo
dài phía sau lên để trèo qua chổ Diễm Trâm ngồi. Nhỏ bỏ cặp vào hộc bàn rồi đưa
tay vén mái tóc dài phía sau đưa lên phía trước. Lúc này Diễm Trâm mới ghé tai
nói nhỏ với Thúy Thụy:
- Ê ăn gì chưa?
- Rồi.
- Tưởng chưa, lát tao
với mày đi ăn bún riêu cua ốc.
Thúy Thụy le lưỡi:
- Mày đã ăn hết một ổ
bánh mì rồi mà còn đòi ăn bún riêu cua ốc nữa hả!
- Mày biết không, từ
bữa tao uống thuốc sổ tới giờ ăn bao nhiêu cũng cảm thấy đói. - Diễm Trâm cười
bặm trợn.
Thúy Thụy định nói
chuyện ăn uống nữa nhưng nhỏ chợt nhìn thấy hai "gã mày râu" ăn mặc chỉnh tề,
lịch sự bước vào lớp. Thúy Thụy quên mất đề tài ăn uống vốn là đề tài hấp dẫn
của nhỏ Diễm Trâm. Nhỏ nhỏ nhẹ bên tai bạn:
- Nhìn kìa Trâm! "Gã"...
"bốn mắt" và "gã" ..."cây tre" năm rồi học chung lớp 10A5 thế mà bây giờ học
chung với tụi mình.
Diễm Trâm lập tức nhìn
hai gã con trai đang vô tình tìm chổ ngồi. Trời xui đất khiến thế nào chúng lại
ngồi ngay sau lưng Thúy Thụy với Diễm Trâm.
Diễm Trâm thầm thì:
- Năm nay coi bộ tụi
mình học vui lắm đó Thụy à.
Thúy Thụy cay cú:
- Vui cái con khỉ!
Tao rất ghét bọn con trai mày có biết không? Thêm cái thằng "bốn mắt" tao càng
ghét bạo. Thằng đó tên là Hồng Vũ Thiên đó.
Diễm Trâm rụt cổ:
- Vũ Thiên hay Vũ
Thiện gì cũng mặc xác nó. Tao vốn đã không ưa cái đồ..."bốn mắt".
Hai đứa con trai vừa vô
ngồi ở bàn ba, không hề hay biết là có kẻ gian đang căm ghét mình. Gã đeo kính
cận có nước da trắng ngần, đôi mắt đen như hai hạt nhãn, môi đỏ hồng. Giá như
mà hắn đừng mặc áo sơ mi mà mặc áo dài và để tóc dài dám nhiều người lầm lẫn đó
là một tiểu mỹ nhân chớ chẳng chơi.
Còn gã có dáng cao lỏng
khỏng như cây tre đầu làng thì có vẽ đen hơn nhiều. Cũng ít cười hơn gã da
trắng nhưng gương mặt đĩnh đạc toát đầy chất nam nhi. Gã chính là Nhật Nam và
bạn gã - anh "bốn mắt" đích thị là Vũ Thiên.
Không bao lâu thì cô
giáo chủ nhiệm bước vào lớp. Sau đó là các nghi thức đầu năm giữa cô giáo với
học sinh và đến phần xếp lại chổ ngồi và bầu ban cán sự của lớp. Thật là xui
xẻo cho Diễm Trâm bị cô đưa xuống ngồi ở đầu
Thúy Thụy an ủi bạn:
- Mình tuy ngồi cách
xa nhưng lòng không xa cách... OK!
Diễm Trâm "OK" yếu xìu
khiến Thúy Thụy phải sụt sùi vì xúc động. Hóa ra tình bạn thân của Thúy Thụy và
Diễm Trâm sâu nặng đến như thế!
Đang buồn vì phải ngồi
xa nhau cả một năm học dài đăng đẳng nên cả Thúy Thụy và Diễm Trâm đều không để
ý đến cái chức cao quý trưởng lớp đã rơi vài tay gã Nhật Nam. Tiếp theo là chức
lớp phó học tập về đúng tay tên "bốn mắt" Vũ Thiên.
Buổi học đầu tiên chỉ
có thế, ồn ào và quậy quạng chút chút, cuối cùng là ra về. Diễm Trâm nện gót
giày ầm ầm có vẽ giận dữ. Thúy Thụy không biết làm cách nào hơn là vuốt ve bạn:
- Ê đi ăn bún riêu ốc
sẽ không còn tức nữa!
Không vui nhưng trong
lòng Diễm Trâm không muốn bỏ lỡ cơ hội:
- Ăn bò viên mới đỡ
tức, bún riêu sẽ không có công hiệu đâu.
Thúy Thụy lắc đầu:
- Con này khiếp thật!
Nói thế nhưng Thúy Thụy
cũng vui vẻ làm theo ý bạn. Hai chiếc áo dài trắng phất phới trong nắng trông
như hai con bướm nhàn hạ la cà vào quán phở bò ở gần cổng trường. Vào quán,
Thúy Thụy đảo mắt liếc sơ qua để tìm chổ ngồi. Nhỏ bỗng chỉ tay vào Diễm Trâm:
- Thằng "bốn mắt" với
thằng "cây tre" kìa!
Diễm Trâm đưa mắt nhìn
và gần gừ:
Mặc kệ nó, chủ yếu bây
giờ là ăn cái đã!
Nói rồi Diễm Trâm kéo
Thúy Thụy ngồi gần nó luôn. Nhỏ chễm chệ kêu hai tô bò viên. Thúy Thụy lục đục
rút muỗng lấy khăn giấy ra lau. Nhỏ có cảm giác như có ai dòm ngó mình. Bất
chợt nhìn lên nhỏ bắt gặp Vũ Thiên đang chăm chú nhìn mình qua hai mảnh ve chai.
Thúy Thụy vừa mắc cở vừa tức, nhỏ bậm môi chưa kịp phản ứng thì gã lại còn nhe
răng ra cười.
Thúy Thụy nổi giận lên,
tính chửi nhưng lúc đó cô chủ quán đã bưng ra hai tô bò viên thơm phức. Thế là
cái miệng tròn vo tạm thời khép lại, song nhỏ không quên ném cho Vũ Thiên một
ánh mắt sắc lẻm mang ý cảnh cáo.
Diễm Trâm thì không
buồn bận tâm đến mấy gã con trai cùng lớp. Điều hấp dẫn nhất lúc này là những
viên bò vo tròn xinh xinh nằm trong tô nước lèo ngọt lịm sẽ được vớt lên chấm
vào chén tương ớt cay xé lưỡi. Chu choa ngon thật! Diễm Trâm bắt đầu ăn một
cách thiệt tình, nhỏ nháy mắt với Thúy Thụy.
- Ăn đi, bò viên hôm
nay ngon hơn mọi ngày.
Thúy Thụy cuối xuống tô
bò viên của mình, nhưng mặt nhỏ cũng như vai, tai, lưng cứ gai gai như có kẻ
trộm nhìn mình hoài. Thụy lấy hết can đảm phóng thẳng hai tia laser mắt lên.
Trừng trừng, cong môi quát:
- Nhìn cái gì?
Không biết Vũ Thiên có
mất vía hay không mà vội vàng ngó lơ đi chổ khác. Thúy Thụy cảm thấy khoan
khoái đắc ý vì mình đã thắng thế, nhỏ xỉa một viên bò chấm tương đưa lên miệng
nhai thích thú.
Diễm Trâm cũng nghe
tiếng bạn quát, nhỏ ngẩn đầu lên:
- Cái gì vậy Thụy?
Thúy Thụy cười:
- Không có chi.
- Không có chi sao mày
tự nhiên la lên?
- Bởi vì tao thích la.
Diễm Trâm làu bàu:
- Đương không hổng có
chuyện gì cũng la lên, chắc là mày khùng hả?
Thúy Thụy hếch mặt:
- Không dám khùng đâu.
Ở bàn bên kia, Vũ Thiên
phàn nàn với Nhật Nam.
- Hai nhỏ đó dữ như
chằn, chưa chi nó muốn gây sự với tụi mình. Không khéo năm nay có nhiều vấn đề
rắc rối xảy ra đó.
Nhật Nam bao giờ cũng
trầm ngâm điềm tĩnh:
- Mày đừng có ghẹo tổ
ong thì làm gì có chuyện bị ong chích.
Vũ Thiên nhún vai cười, mặt méo xẹo. Cậu biết thằng bạn đã nói trúng tim đen của mình.