Đi Qua Hoa Cúc

Phần 3

Chương 6:

Chị Ngà đúng là chúa nhát.  Tôi đoán không sai.

Một hôm tôi đang h́ hục đào trùn sau hè để kiếm mồi câu cá, bỗng nghe tiếng chị la toáng lên trong nhà.

Tôi liền tức tốc chạy vào.  Chị Ngà đang run rẩy nép sát vào một gốc cột, mặt mày xanh lè xanh lét.

-         Ǵ vậy?  - Tôi ngạc nhiên hỏi.

Chị Ngà xợ hăi chỉ tay về phía bàn học kê cạnh cửa sổ:

-         Trường coi ḱa!  Có con ǵ kinh quá!

Tôi bước lại gần bàn, lỏ mắt ḍm.  Quan sát một hồi, tôi mới phát hiện ra con sâu cuốn chiếu đang nằm khoanh tṛn kế chồng tập.

-         Đây là con cuốn chiếu! – Tôi bật cười – Nó không làm ǵ ḿnh đâu!

-         Trường nói thật không? - Giọng chị Ngà bán tín bán nghi.

-         Em nói xạo chị làm ǵ!

Chị Ngà vẫn chưa hết sợ:

-         Sao trông h́nh thù nó ghê thế?

-         Ngó vậy chứ nó hiền khô à!

Vừa nói, tôi vừa bắt con cuốn chiếu bỏ trên ḷng bàn tay.  Tôi ch́a sát mặt chị Ngà:

-         Chị thấy không, nó đâu có dám cựa quậy!

Chị Ngà nghiêng ngó một lát rồi gật đầu:

-         Ừ, ngộ quá hén!  Nó cứ nằm im hoài!

Tôi khẽ hắng giọng:

-         Chị ch́a tay ra, em bỏ con sâu qua cho!

Nghe tôi nói vậy, chị Ngà hốt hoảng bước lui một bước:

-         Thôi, thôi, chị không dám đâu!  Chị sợ lắm!

Tôi nhún vai:

-         Con sâu nhỏ xíu mà sợ ǵ!

Chị Ngà vẫn lắc đầu nguầy nguậy:

-         Nhỏ xíu chị cũng sợ!  Hễ sâu, gián với chuột là chị sợ!

Tôi cười h́ h́:

-         Chuột mà sợ!  Thịt chuột ăn ngon gấp mấy lần thịt gà!

Chị Ngà rụt cổ:

-         Eo ôi, ai lại ăn thịt chuột!

-         Tại chị không biết đó thôi! – Tôi nheo mắt - Ở đây ai cũng ăn thịt chuột! Đến mùa hun chuột là cả làng túa ra đồng!

Đang nói, chợt phát hiện ra sự vắn mặt của d́ Miên, tôi bật hỏi:

-         Ủa, d́ Miên đi đâu rồi?

-         D́ Miên ra huyện mua đồ.

Tôi chớp mắt:

-         Vậy từ sáng tới giờ chị ngồi học một ḿnh hả?

-         Th́ một ḿnh chứ sao!

Tôi buông thơng:

-         Học vậy buồn chết1

Chị Ngà mỉm cười:

-         Chị chẳng thấy buồn chút nào!

-         Không buồn th́ thôi!  Giọng tôi xụi lơ.

Chị Ngà có vẻ ngạc nhiên trước bộ mặt ỉu x́u của tôi.  Chị băn khoăn hỏi:

-         Bộ Trường tính nói ǵ với chị hả?

Tôi hít vào một hơi, ngập ngừng đáp:

-         Tưởng chị buồn, em định rủ chị đi chơi.

-         Đi chơi? - Chị Ngà tṛn mắt – Đi chơi đâu?

Tôi lắc lon trùn trên tay:

-         Ra ngoài suối.  Chị em ḿnh đi câu cá.

Tôi tưởng chị Ngà sẽ từ chối.  Nào ngờ chị nh́n tôi, vui vẻ:

-         Đi th́ đi!

Nói xong, chị nhanh nhẹn gấp tập lại và xoay người đi theo tôi.

Tôi vác hai cần trúc tên vai, dẫn chị Ngà men theo những bờ ruộng lồi lơm, lần ra suối.  Chị Ngà đi đường đất không quen, cứ bước cao bước thấp, dép tuột cả chục lần.

Tôi ngứa mắt không chịu nổi, bèn quay lại nói:

-         Chị cởi dép cầm tay đi! Đi chân không như em vậy nè!

Chị Ngà nghe lời tôi, liền cởi dép cầm tay.  Nhưng lần này, đi một hồi chị lại xuưt xoa:

-         Đau chân quá Trường ơi!

Tôi trấn an:

-         Tại chị đi chưa quen đó thôi! Đi một lát chân chị hết đau liền!

Nhưng chân chị Ngà là chân con gái thành thị.  Nó không “một lát hết đau” như tôi tưởng. Đi thêm một quảng, chị Ngà liền ngồi xuống, rên hừ hừ:

-         Chị đi hết nổi rồi!

Tôi đành bước lại gần chị, tặc lưỡi nói:

-         Chị ráng thêm một chút đi!  Gần tới nơi rồi!

Chị Ngà nhăn mặt:

-         Ráng cũng không được! Đau thí mồ!

-         Hay chị xỏ dép vô đi!

-         Xỏ dép sao được mà xỏ dép! – Chị Ngà ngước nh́n tôi - Bộ Trường muốn chị bị què gị luôn hả?

Tôi quay mặt đi chỗ khác để tránh ánh mắt chị Ngà, bụng phân vân quá thể.  Giục th́ bị chị trách, nhưng chẳng lẽ  để chị ngồi hoài ở đây!  Ngần ngừ một thoáng, tôi rụt rè đề nghị:

-         Hay là chị vịn vai em mà đi!  Em đi chầm chậm bên cạnh chị.

Nghe tôi nói vậy, chị Ngà liền chỏi tay đứng dậy, miệng cười tươi:

-         Ừ, để chị vịn vai Trường chị đi.

Trước nay tôi vẫn xem chuyện tiếp xúc với đàn bà con gái là chuyện b́nh thường.  Mẹ tôi và mấy đứa em gái, cả d́ Miên nữa, thỉnh thoảng vẫn cao hứng quàng vai bá cổ tôi, tôi vẫn chẳng thấy ǵ khác so với những cử chỉ thân thiện của anh em thằng Chửng.  Vậy mà chẳng hiểu sao khi chị Ngà chạm tay vào vai tôi, ḷng tôi bỗng dưng xao xuyến lạ lùng.  Một cảm giác kỳ lạ, nửa thích thú nửa sợ hăi, lan ra khắp người khiến mặt tôi đột nhiên đỏ lựng.  Y hệt như cảm giác đêm nào tôi nằm trong căn liều vải giữa những mùi hương lạ.

Chị Ngà chẳng để ư đến vẻ mặt khác thường của tôi.  Chị khập khiễng đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại buột miệng than thở:

-         Đường đất ǵ mà khó đi quá trời!

Tôi định nói “Tại chị đi chưa quen đó thôi” nhưng sực nhớ khi năy đă nói câu đó rồi, tôi liền nín lặng.

Ra tới suối, trong khi chị Ngà ngồi bệt xuống băi cỏ nghỉ mệt, tôi lặng lẽ móc trùn vào lưỡi câu.

Nhác thấy con trùn ngo ngoe trên tay tôi, chị Ngà vội vàng nhắm tịct mắt lại:

-         Trông ghê quá Trường ơi!

Tôi cười:

-         Ghê ǵ mà ghê!  Nếu chị sợ, lát nữa em móc mồi giùm cho.

Dĩ nhiên là chị Ngà bằng ḷng ngay.  Nhưng chị không dám nh́n cái cảnh tôi hăm hở xỏ con trùn vào lưỡi câu sáng loáng.  Chị lật đật quay mặt đi chỗ khác.  Thái độ chết nhát của chị khiến tôi không khỏi bực ḿnh.  Nhưng tôi chẳng nỡ mở miệng chê bai, chỉ hừ mũi một cái rơ to.

Lát sau, tôi ch́a cái cần câu về phía chị, hắng giọng:

-         Thôi, quay lại đi!  xong rồi nè!

Chị Ngà quay mặt lại.  Thấy bộ tịch giận dỗi của tôi, chị khẽ mỉm cười:

-         Mặt Trường trông đẹp ghê!

Tôi đỏ mặt chưa kịp đáp, chị đă ngạc nhiên kêu lên:

-         Ôi, cái ǵ trăng trắng vậy nè?

Tôi nh́n theo tay chỉ của chị, “hứ” một tiếng:

-         Cái phao mà cũng không biết!

-         Cái phao ǵ mà nhỏ xíu vậy?

-         Đây là cái phao để câu cá chứ đâu phải để bơi mà to với nhỏ.  Thả lưỡi câu xuống nước, cái phao này sẽ nổi lên.  Khi nào cái phao bị ch́m tức là cá đă cắn câu, phải giật lên liền.

Vừa nói tôi vừa hạ cần câu của ḿnh xuống sát mặt suối, khẽ dặn:

-         Chị làm giống như em vậy nè!

Chị Ngà vừa liếc tôi vừa từ từ buông lưỡi câu xuống nước.  Nhưng chị Ngà chỉ “làm giống như tôi” ở  cái động tác buông câu.  C̣n những khoản sau đó, chị chẳng thể nào bắt chước tôi nổi.  Trong khi tôi giật lia giật lịa hết con cá này đến con cá khác th́ chị cứ ngồi trơ ra, chẳng buồn nhúc nhích.

Thấy vậy, tôi đâm sốt ruột:

-         Chị sao vậy?

-         Cá không cắn câu.

-         Cái phao không ch́m hả?

-         Ừ, nó cứ nổi lều bều hoài.

Tôi liếc xuống mặt nước, chỗ chị ngồi.  Nhưng sau một hồi ḍm dỏ, tôi chẳng thấy cái phao “nổi lều bều” kia đâu, liền sửng sốt buột miệng:

-         Cái phao đâu?

-         Kia ḱa!

Tôi nheo mắt:

-         Sao em không thấy?

Chị Ngà chỉ tay xuống suối:

-         Nó nằm sát bờ ḱa.  Chỗ gốc ổi đó.

-         Trời ơi là trời! – Tôi kêu lên – Đó là cọng rơm chứ đâu phải cái phao.  C̣n cái phao biến đâu mất tiêu rồi.  Chị giật mạnh lên thử coi!

Nghe tôi la hoảng, chị Ngà quưnh quíu nhấc cần câu lên.

Đúng như tôi đoán, đang dăy dụa ở đầu sợi cước là một con cá rô bự thật bự.

-         Ôi, con cá!  - Chị Ngà reo lên, giọng mừng rỡ pha lẫn kinh ngạc.

Tôi khịt mũi:

-         Th́ con cá chứ sao!  Ḿnh đang câu cá mà!

Con cá vùng vẫy mỗi lúc một hăng.  Tron gkhi đó chị Ngà cứ tṛn mắt ngắm nghía “thành tích” của ḿnh, chẳng buồn động đậy.  Tôi phải hắng giọng “ra lệnh”:

-         Chị kéo con cá vô bờ đi!  Không khéo nó sẩy xuống nước bây giờ.

Như sực tỉnh, chị Ngà từ từ quay cần trúc vô bờ.  Cái bộ điệu chậm rờ của chị trông thật ngứa con mắt.  Ngay cả khi con cá đă nằm lăn quay đơ trên băi cỏ, chị cũng chẳng tỏ vẻ ǵ vội vàng.  Chị đứng xa xa, thấp thỏm hỏi:

-         Nó chết rồi hả?

-         C̣n khuya nó mới chết!  Chị lại đây mà coi nè!

Chị Ngà sè sẹ bước lại.  Chị cúi nh́n con cá trên tay tôi với vẻ ṭ ṃ.  Bỗng chị bước lùi một bước, vẻ kinh hăi:

-         Ôi, Trường coi ḱa!

-         Ǵ vậy?

-         Con cá nó ngậm lưỡi câu!

Tôi nửa cười nửa mếu:

-         Th́ nó ngậm lưỡi câu chứ sao!  Nó không cắn câu sức mấy ḿnh giật được!

-         Nhưng lưỡi câu ḷi cả ra ngoài!  Trông ghê quá!

Chị Ngà vừa nói vừa rụt cổ.  Tôi nh́n xuống con cá lúc này đă thôi c̣n vùng vẫy.  Nó nằm im trong tay tôi, bất lực và chịu đựng.  Quả là lưỡi câu đă xuyên thủng mép nó, tḥ cả cạnh sắc ra ngoài.  Nếu không vậy, có lẽ lúc năy nó đă vùng thoát được. Động tác của chị Ngà chậm chạp và ngờ nghệch như thế, lũ cá ranh chỉ cần giăy mạnh một cái là phi thân ngay xuống nước, dễ c̣n hơn đi dạo.

-         Ai  biểu tham ăn!  Chị câu thêm vài con nữa đi!  Xem chị với em ai câu được nhiều hơn!

Nào ngờ chị Ngà chẳng thèm đếm xỉa ǵ đến đề nghị hấp dẫn của tôi.  Chị phán một câu khiến tôi cụt hứng:

-         Thôi, chị không câu nữa đâu!  Trường câu một ḿnh đi!

-         Câu một ḿnh th́ câu làm quái ǵ!

Tôi bực ḿnh xẳng giọng.  Nhưng tôi không thèm năn nỉ.  Tôi biết có năn nỉ cũng chẳng được.  Chị Ngà là chúa nhát.  Trông thấy con trùn ngoe nguẩy trên lưỡi câu, chị đă chết khiếp, lại thêm cái cảnh lưỡi thép móc thủng mồm con cá tham ăn, chị càng mất vía.  Bây giờ có cho vàng cũng đừng ḥng chị rớ tới cái cần câu.  Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, tôi đâm ra giận ḿnh.   Đă biết gan chị bé hơn gan thỏ, c̣n rủ đi câu cá câu cua làm ǵ cho rắc rối!  Thà khi năy chui rào qua rủ anh em thằng Chửng, bây giờ c̣n có lắm tṛ hay!

Thấy tôi ngồi im, tay cầm cần câu vẽ nguệch ngoạc trên mặt đất, chị Ngà nhích lại gần, khẽ hỏi:

-         Bộ Trường giận chị hả?

-         Giận đâu mà giận!

Tôi nói không giận nhưng giọng lại đầy ấm ức.  Chị Ngà ḍm tôi lom lom:

-         Nếu Trường không giận, Trường cười lên chị coi!

Tôi cũng không buồn nhếch mép.  Chị Ngà thở dài:

-         Như vậy là Trường giận chị rồi.

Giọng chị Ngà như một lời than.  Tôi thấy tội tội liền nhe răng “h́” một cái.  Điệu bộ của tôi có lẽ rất khó coi nên tôi vừa “cười” xong, chị Ngà liền bụm miệng cười theo.

-         Chị cười ǵ vậy? – Tôi đỏ mặt hỏi.

-         Cười Trường!  Trường vừa ho đấy phải không?

Tôi “hứ” một tiếng:

-         Người ta cười mà kêu ho.  Thật chưa thấy ai...

Đang nói nửa chừng, chợt biết ḿnh bị lỡm, tôi liền sầm mặt và quay đầu đi chỗ khác:

-         Thôi, em không chơi với chị nữa đâu!

Chị Ngà vội níu tay tôi:

-         Thôi, thôi, chị giỡn chơi chút xíu mà.

Rồi như sợ tôi vẫn c̣n giận dỗi, chị rũ:

-         Bây giờ hai chị em ḿnh đi tắm đi!

-         Đi tắm? – Tôi quay phắt lại.

-         Ừ, không đi câu th́ đi tắm.  Chắng lẽ ra tới đây rồi lại quay về.

-         Tắm đâu?

-         Th́ tắm dưới suối chứ tắm đâu? - Giọng chị Ngà thản nhiên.

-         Chị biết bơi không? – Tôi lại hỏi.

-         Biết.  Ở thành phố, chị bơi hoài.

Tôi chớp mắt:

-         Ở thành phố làm ǵ có suối như ở đây.

-         Nhưng ở đó có hồ bơi.  Chị bơi trong hồ.

Tôi bán tín bán nghi nhưng không hỏi nữa.  Tôi liếc xuống suối, nói:

-         Vậy em với chị lên trên kia bơi.  Trên kia nước trong hơn.

Nói xong, tôi dẫn chị Ngà men theo hàng dương liễu đi ngược về phía cầu Cẩm Lễ.  Tới một khúc suối vắng nép ḿnh sau những bụi dừa nước và dứa dại, tôi đứng lại và ấp úng nói:

-         Chỗ này nè!

Tôi chỉ thốt được có ba tiếng, rồi lúng túng đứng nh́n chị, bụng không hiểu chị sẽ tắm bằng cách nào.

Nhưng tôi đă quá lo xa.  Không thèm biết đến những suy nghĩ viển vông trong đầu tôi, chị Ngà quay sang tôi, cười:

-         Chị tắm trước nghen!

Rồi trước sự kinh ngạc tột độ của tôi, chị để nguyên cả quần áo trên người, nhảy ùm xuống nước.  Nhấp nhô hai, ba cái, chị đă ở giữa suối và quay lại vẫy tay tôi.

Như trút được một gánh nặng trên ngực, tôi vội vàng cởi áo ném đại trên băi cỏ rồi hớn hở lao ḿnh xuống ḍng nước mát.

Hóa ra chị Ngà bơi giỏi hơn tôi nghĩ nhiều.  Chị thuần thục nhiều kiểu bơi.  Trong khi đó, tôi chỉ rành mỗi kiểu bơi... chó.  Chính v́ vậy tôi không dám bơi gần chị.  Hễ thấy chị ở bên phải, tôi vội vă tấp qua mé trái.  Và ngược lại.

Chị Ngà là chúa vô tâm.  Chị không hiểu nỗi khổ tâm trong ḷng tôi.  Tắm một lát, chị kêu:

-         Trường ơi!  Lại đây đi!

-         Chi vậy? – Tôi hồi hộp hỏi.

-         Lại đây chị với Trường bơi thi.

-         Giọng chị Ngà dịu dàng là thế, nhưng lúc này tôi nghe như sét nổ bên tai.  Tôi t́m cớ thoái thác:

-         Em chẳng bơi thi với chị đâu.   Con trai ai lại thi với con gái.

-         Con gái th́ con gái chứ!  Con gái cũng biết bơi vậy/

-         Nhưng mà...

Thấy tôi bỏ lửng, chị Ngà thắc mắc:

-         Nhưng mà sao?

Tôi nhăn mặt:

-         Em bơi dở lắm!

-         Trường mà bơi dở?  - Chị Ngà tỏ ư không tin.

-         Em nói thật mà.

-         Đâu, Trường bơi thử chị coi!

Biết không thể tránh né được, tôi đành phải chầm chậm bơi lại phía chị.  Những lúc không thuộc bài bị cô giáo kêu lên bảng, ḷng tôi cũng thấp thỏm hệt như lúc này.

Từ lúc xuống suối đến giờ, chị Ngà không để ư tôi bơi, bây giờ nh́n kỹ, chị há hốc miệng:

-         Ủa, Trường bơi kiểu ǵ vậy?

Tôi ngượng ngùng:

-         Em hả?  Em bơi kiểu... tự do.

-         Kiểu tự do? - Chị Ngà ph́ cười – Làm ǵ có kiểu bơi đó!

-         Sao lại không có! – Tôi chống chế - Con nít làng em toàn bơi kiểu này.

-         Kiểu đó không đẹp.  Để chị dạy Trường bơi ếch.

-         Bơi ếch?

-         Ừ, bơi ếch tức là bơi giống như con ếch.  Bơi ếch dễ nhất.  Sau đó, chị sẽ dạy Trường bơi sải.

Tôi dở khóc dở cười.  Tôi cứ tưởng trong “nghề” bơi lội, so với người quen vẫy vùng sông suối như tôi, chị chỉ đáng làm học tṛ.  Nào ngờ bây giờ chị đ̣i thu tôi làm đệ tử.  Nửa mừng nửa thẹn, tôi không nói ǵ, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Tôi học bơi với chị Ngà tới gần trưa.  Đến khi mặt trời đứng bóng, tôi đă bắt chước con ếch được kha khá.

Chị Ngà nh́n tôi hài ḷng:

-         Trường học mau ghê!  Thôi, bây giờ ḿnh về!

-         C̣n bơi sải?

-         Bơi sải để hôm sau.  Sao Trường tham lam quá vậy?

Vừa nói chị Ngà vừa bước lên bờ và tiến lại chỗ gốc dương liễu, ngồi xuống.  Tôi nhướn mắt:

-         Chị kêu về sao c̣n ngồi đó?

-         Trường chờ chị một chút xíu đi!  Không thấy người chị ướt mèm hết hay sao!

Chị Ngà đáp mà không ngoảnh đầu lại.  Manh áo ướt dính sát vào da làm nổi bật tấm lưng thon thả của chị.  Chị ngồi nghiêng nghiêng, mái tóc dài xơa một bên vai, thong thả phơi nắng.  Tôi đứng ngắm chị một hồi, bất giác buột miệng:

-         Chị đẹp ghê1

-         Thôi đi, đừng có nịnh! - Chị Ngà vừa nói vừa cười.

Tôi đỏ mặt:

-         Em nói thật mà.

-         D́ Miên mới đẹp.  Chị xấu hoắc!

Tôi chớp mắt:

-         D́ Miên cũng đẹp.  Chị cũng đẹp.  Mỗi người đẹp một kiểu.

Chị Ngà vụt quay lại, tinh nghịch hỏi:

-         Vậy ai đẹp hơn?

-         Đẹp hơn hả? – Tôi nuốt nước bọt – Dĩ nhiên là... chị đẹp hơn!

-         A, Trường dám nói vậy hả?  Chị về chị méc d́ Miên cho coi!

Nói xong, chị Ngà đứng lên đi lại phía bờ ruộng dẫn về nhà.  Tôi lẽo đẽo theo sau, miệng cười kh́:

- Cho chị méc!  Sức mấy mà em sợ!

Phần: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12

Hosted by www.Geocities.ws

1