Tho* T.T.K.H
B�i Thơ Thứ Nhất
Thuở trước hồn t�i phơi phới qu�
L�ng thơ nguy�n vẹn một l�n hương...
Nhưng nh� nghệ sĩ từ đ�u lại,
�m �i trao t�i một vết thương.
Tai �c ngờ đ�u gi� lạ qua,
L�m kinh giấc mộng những ng�y hoa,
Thổi tan �m điệu du dương trước
V� tiển Người đi bến c�t xa.
Ở lại vườn Thanh c� một m�nh,
T�i y�u gi� rụng l�c t�n canh;
Y�u trăng lặng lẽ rơi tr�n �o,
Y�u b�ng chim xa, nắng lướt m�nh.
V� một ng�y kia t�i phải y�u
Cả chồng t�i nữa l�c đi theo
Những c� �o đỏ sang nh� kh�c,
� Gi� hỡi ! L�m sao lạnh rất nhiều ?
Từ đấy kh�ng mong, kh�ng d�m hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghi�m,
Nhưng t�i vẫn chắc nơi trời lạ,
Người ấy ghi l�ng: "Vẫn nhớ em!"
Đang l�c l�ng t�i muốn tạm y�n,
Bỗng ai mang lại c�nh hoa tim
Cho t�i �p nốt d�ng dư lệ.
Nhỏ xuống th�nh thơ kh�c ch�t duy�n ?
Đẹp g� một mảnh l�ng tan vỡ
Đ� bọc hoa t�n dấu x�c xơ!
T�c �a giết dần đời thiếu phụ.
Th� ai tr�ng ng�ng, chả n�n chờ!
Viết đoạn thơ đầu lo ngại qu�
V� t�i c�n nhớ hẹn nhau xưa:
� "Cố qu�n đi nh�, c�m m� n�n
Đừng thở than bằng những giọng thơ!"
Tiếng l� thu kh� siết mặt h�
Như tiếng ch�n người len l�n đến.
Song đời n�o d�m gặp ai về!
Tuy thế, t�i tin vẫn c� người
Thiết tha theo đuổi nữa, than �i!
Biết đ�u... t�i: một t�m hồn h�o,
B�n cạnh chồng nghi�m luống tuổi rồi !
-- TTKh, Tiểu Thuyết Thứ Bảy, số' 182, 20/11/1937
T.T.K.H's Menu Next