Tho* T.T.K.H

B�i Thơ Cuối C�ng
Anh hỡi th�ng ng�y xa qu� nhỉ ?
Một m�a thu cũ, một l�ng đau...
Ba năm v� biết anh c�n nhớ,
Em đ� c�m lời, c� n�i đ�u !
Đ� lỡ, th�i rồi ! chuyện biệt ly,
C�ng khơi c�ng thấy lụy từng khi.
Tr�ch ai mang c�nh "ty-g�n" ấy,
M� viết t�nh em, được �ch g� ?
Chỉ c� ba người đ� đọc ri�ng,
B�i thơ "đan �o" của chồng em.
B�i thơ "đan �o" nay rao b�n,
Cho khắp người đời th�c m�ch xem...
L� giết đời nhau đấy, biết kh�ng?
Dưới gi�n hoa m�u tiếng mưa rung,
Giận anh, em viết d�ng dư lệ,
L� ch�t dư hương: điệu cuối c�ng!
Từ đ�y, anh h�y b�n thơ anh,
C�n để y�n t�i với một m�nh,
Những c�nh hoa l�ng, hừ! đ� gh�t,
Th� đem m� đổi lấy hư vinh.
Ngang tr�i đời hoa đ� �a rồi,
Từng m�a gi� lạnh sắc hương rơi...
Buồng nghi�m thờ thẩn hồn eo hẹp,
Đi nhớ người kh�ng muốn nhớ lời !
T�i o�n hờn anh, mỗi ph�t gi�y,
T�i run sợ viết, bởi rồi đ�y
Nếu kh�ng y�n được th� t�i... chết
Đ�m hỡi ! L�m sao tối thế nầy ?
Năm lại năm qua cứ muốn y�n
M� phương ngo�i gi� chẳng l�m qu�n;
V� người vỡ lỡ duy�n thầm k�n,
Lại ch�nh l� anh? anh của em !
T�i biết l�m sao được hỡi trời ?
Giận anh, kh�ng nỡ! Nhớ kh�ng th�i !
Mưa buồn, mưa hắt, trong l�ng ướt...
Sợ qu� đi, anh... "c� một người" !...
-- TTKh, Ti�u Thuyết Thứ Bảy, số 217, 23/07/1938

T.T.K.H's Menu Next
Hosted by www.Geocities.ws

1