|
|
Việt
Điển |
|
|
freedom |
Việt Điển |
thi ca |
|
| Thơ Bùi Minh Quốc
Phần I Hay bạn thuộc lớp người chỉ biết chiến tranh qua sách qua phim. Có thể bạn đọc tôi từ thủa lên miền Tây, từ thủa Mẹ đào hầm. Ðến những lần bị qui là "chống Ðảng". Nếu hôm nay vì đọc tôi mà bạn lây khổ nạn. Bạn có oán tôi không? Xin được cảm thông Và xin được hy vọng Thơ tôi còn chút nào ấm nóng Dù một chữ một câu giúp bạn vững lòng. Ðà Lạt 1997 Thơ ơi thơ !
Tuổi thơ ta: chiến tranh Thơ tặng anh Năm Hộ Vòng tay đồng chí giang ra thành còng sắt Lưỡi đồng chí nỉ non thành lưỡi rắn phun người Ngoài bảy mươi mới chợt bừng mở mắt Trước đảo điên sự đời. 18.3.1994 Vào, ra Tặng một người ra đảng Thủa ấy vào đây là chuốc mọi hiểm nguyCho mọi người thực sống Và chính mình thực sống. Giờ anh ra, chẳng chút vấn vương gì Chốn nghiêm xưa, nay sặc mùi xôi thịt Xì xụp tín đồ thờ chỗ ngồi trên hết. Chỉ xót bao đời dân Cặm cụi tâm thành, biết được cảnh này chăng? 1996 Quỉ dữ bảo
nhau Chẳng qua cũng thế đôi hia ta xài Rách mòn cứ vá lai rai Xài chắc dài dài là món nhân dân Tay đè miệng tụng cho nhuần Thì yên chí lớn vững chân ngai mình. Ðao phủ ngồi thiền Ðao phủ giọng thật mềm: Chuyện đã qua rồi, thôi cho qua mãi mãi Xới lại làm chi những điều oan trái Người chết cũng chết rồi, hãy để họ nằm yên Mắt lim dim, đao phủ ngồi thiền... 1995 Hương tường viTôi bước
ra khỏi nhà Hai cớm
gằm mặt lạnh Cám ơn
tường vi nhé 1997 Thơ vụt hiện trong phòng thẩm vấn Tặng Vũ Thư Hiên, Hà Sĩ Phu, Tiêu Dao Bảo Cự Xuân hổn hển ngực đồi cỏ thắmÐà lạt dậy mùa hoa Anh nghiến răng trong phòng thẩm vấn Giữa ban ngày mà ngập đêm đen. Những câu hỏi làm anh lộn
mửa Thật dễ quá đầu môi yêu Tổ
Quốc Tổ Quốc hỡi tình chi đau
đớn vậy Con đối diện những tia
nhìn cú vọ Xuân Hè 97 Cay đắng thay... Cái guồng máy nhục mạ con ngườiMang bộ mặt hiền lành của người cuốc đất Ù lì quay Quay Thao thao bài đạo đức Liệu mấy ai còn ngây? Cay đắng thay Hí trường Lũ thây sống trên hí trường hí hốDiễn văn và tuyên bố Ðêm vui còn dài dài Ngon mắt và mùi tai Hậu trường có gì xôm không
nhỉ? 1997 Một thoáng phố phường Dùi cui vung dọc phốMẹ già táo tác gánh rau Chân run té nhào giữa lộ Còi hú, mẹ ơi dậy mau Cho rộng đường xe "đầy tớ". 1997 Gửi một nhà thơ đàn anh Tưởng bạn nghìn dặm thơHóa vòng vo nhảy nhót Trong cái lồng rất to Tự đan bằng tiếng hót. 1997 Ơi thiên thai Thiên thai
của anh đây chăng Ơi thiên thai 1997 Óc tim này chẳng ai cho "Ðảng cho ta trái tim giàu Tự mình chiêm nghiệm mà lo phận mình Một đời, một cõi nhân sinh Thẳng lưng dẫu chạm thiên đình chẳng sao Bùn nhơ tự chín tầng cao Ngẩng đầu là thấy thiên tào mặt mo Óc tim này chẳng ai cho Thong dong mà sống tự do tự mình. 1997 Mừng Thơ anh hồi giờ vẫn thế mà thơSao chúng rọi tìm như tìm chất nổ Chợt mừng thầm bởi biết rằng chúng sợ Khi chạm vào thấy lửa trong thơ Và nếu lòng dân là biển cỏ 1997 Ðừng quên em Học theo Paul Eluard Dù đi đâu về đâu Ðừng quên em,
đừng quên Anh có thấy từng
giờ 1997 Ta và chúng Người ta lớn bởi vì ngươi
cúi xuống Vì ta cúi nên ta
nhìn chúng lớn 1997 Ðêm nay tôi không ngủ(Tặng các nhà sử học) Ðêm nay tớ không ngủ Gã công an hỏi dồn Tớ chỉ nhìn ảnh Cụ Gã lừ mắt liệu hồn Gã sục vào văn chương Hạnh hoẹ chuyện bài vở Tớ chỉ nhìn ảnh Cụ Cụ nhìn tớ lặng im Cụ ơi sao lặng im? Nhớ xưa hầm bí mật Mạng con không sợ mất Nhờ thơ Cụ trong tim "Trên đời ngàn vạn
điều cay đắng Không chịu để ai dắt Con chẳng nề sống chết Theo Cụ giành tự do Sao nên nỗi bây giờ Thằng công an khinh Cụ Tra tấn cả văn thơ Ðến từng câu từng chữ? - Tại chúng nó phản Cụ Hay chính Cụ lừa con? Nghe như Cụ cười giòn: - Mày hỏi thằng lịch sử Ðà lạt một đêm tháng7.1997 (1) Thơ Hồ Chí Minh 1942 (Trong tập "Nhật ký trong tù") Mặt nạNgoác mồm hô
cởi trói 1997 Nhưng chính phút này Chúng muốn chặn ta từ trong lồng ngựcNhững câu thơ còn bập bẹ ầu ơ Nhưng chính phút này thơ ta vụt hát Tung trời bài Tự Do ! 1997 Chiến tranh và hòa bình
- Các đồng chí
đêm nay ta xuất kích
- Các đồng chí, đêm
nay ta dzui dzẻ 1997 Vòng hoa đao phủNhớ các thiên tài bị đày đọaÐang hát bị chẹn cổ Giết xong một thiên tài Hoa đao phủ ngạo cười 1997 Ðường thơ này... - Ðường thơ này lắm truân chuyênMà đeo đẳng mãi tới niên kiếp nào? - Lắm truân chuyên lắm ngọt ngào Một dòng lật tẩy, Thiên tào đủ vui. 1997 Báo động Tiếng thơ ai hiu hắtSuốt đêm ngày sầu than Nhiễm hồn ai èo oặt Tuổi xuân sớm lụi tàn Nghe âm âm trời đất 1997 Thơ viết từ xó bếpAnh ghi vội trên tờ giấy gói thịtNhững câu thơ vừa đến bất ngờ Miếng đậu phụ đang xào trên bếp Mắt ngó chừng hồn vẫn đòi thơ. Em từng biết Em bươn chải phố phường Có vui nào vui hơn Thơ tặng vợ hiền Em ngồi đó, quên cả ngày tàn quên đêm khuya khoắtMười ngón tay, lau một thế giới dịu hiền Những con búp bê kia muôn màu lung linh ánh mắt Em lẳng lặng đẩy lùi cơn bão dập đời anh. Gầm rít quanh ta cơn bão phũ
phàng Rồi lọc hết qua bàn tay em - chỉ sau cùng còn lại Chỉ sau cùng còn lại Một thế giới dịu hiền nâng giấc mãi thơ anh. 28.7.1997 Oan hồn dâng trĩu cả mây trờiSớm thu này
trời đất dễ thương sao Nhưng không thể, không thể
nào thế được Vâng, ngay cả giữa ngày đẹp
nhất Oan hồn dâng trĩu cả mây trời 1997 Bài thơ tháng tám Các anh - những
người Tháng Tám Có lẽ nào? Có lẽ nào?
lịch sử Ơi em gái Trường Sơn mười tám
tuổi Em nghĩ tới tương lai tươi
thắm ngọt lành? Tôi bước đi trên đất nước
nghẹn lời Dân tộc từng sống chết chẳng
so đo "Việt Nam bao năm ròng rên
xiết lầm than..." Chỉ có thế thôi! Thơ Với cường quyền Ðối mặt Sống trong tôi là triệu người
đã khuất 19.8.1994
(2) Trong câu thơ Ðặng Dung (Thời hậu Trần) Lại ngẫm về hạnh phúc Ta đang sống đây những năm tháng đọa đày Ðâu giữa ban ngày bốn bề cửa chờn vờn cú quạ Ngọn lửa thơ anh thắp giữa miền băng giá Chỉ mắt em nhìn cho biển lặng trời yên Chỉ mắt em nhìn cho biển lặng
trời yên Anh từng lao vào chốn thập tử
nhất sinh Thong dong bước đời vướng
đụng cả triều vua Trong lao lung hạnh phúc lại
ươm màu Hạnh phúc là thanh thản lương
tâm 1997 Lịch sử Có mồm mép lu loa thành lịch sửCó máu thiêng lặng thấm hóa sa bồi Máu cuộn xoáy mạch ngầm xói lên thời phán xử Mọi tấn tuồng tráo trở sẽ phanh phơi. 1997 Câu vè chợt lượmGậy ông này đập lưng ôngMồm thì giảng đạo tay lòng thòng vơ Mặt lì nên chẳng biết dơ Lời lời đanh thép gậy giờ đập lưng Nào ai khảo nào ai xưng Nào ai xới đất mà tung cả đời.
Tôi gởi thơ tôi vào ngọn gió cao nguyên Tôi gửi thơ tôi vào ngọn gió cao nguyênMặc bao kẻ bầm gan vì một lời ngay thật Gió cứ thổi điệu vần này chân chất Bọn giả hình lừa đảo chớ hòng yên Tôi gửi thơ tôi vào ngọn gió cao nguyên Thong dong thơ bay khắp mọi miền Ðến với muôn lòng yêu lẽ phải Lòng mở với lòng, thơ kết duyên. Ðà Lạt 1997
Phần II
Thơ viết trên đường lãng du bằng xe máy
Với trời Thu Việt Bắc
Với Sông Lô
Tuyên Quang 11.2001
Tiếng Máu Biên Cương
Dặm Yêu Về một tên đào ngũ
Ðà Lạt 3 tháng 6 năm 2002 Tặng Lê Chí Quang Ái Quốc Ái quốc yêu
dân cứ thật tình tháng 11-2002 Bùi Minh Quốc
Ðịa chỉ :
01- Thánh Điển đêm Noel- Nguyễn Thùy 02- Chùm thơ Giáng Sinh - Năm mới - Sưu tầm 03- Trang thơ Bùi Minh Quốc 04- Trang thơ tình- nhiều tác giả 05- Suy tư về người mình, nước mình - thơ nhiều tác giả |