|
|
Việt
Điển |
|
|
freedom |
Việt Điển |
văn hoá |
|
| Trí thức và đồng bào VN cần làm ngay Bùi Minh Quốc Gởi
các đồng nghiệp Hoàng Tiến, Ma Văn Kháng, Hoàng Quốc Hải trang 1
Anh Hoàng Tiến cho biết bài đă gửi cho Ban Chấp Hành Hội Nhà Văn và mấy tờ báo. Hy vọng các báo ấy sẽ đăng để rộng đường thảo luận. Nhưng trong khi chờ đợi, tôi cũng đă photocopy gửi các bạn hữu. Chắc các anh c̣n nhớ, trên diễn đàn đại hội lần thứ V của Hội Nhà Văn Việt Nam tháng 3 năm ngoái tại hội trường Ba Đ́nh, anh Hoàng Phủ Ngọc Tường đă nói rất xót xa về t́nh trạng vô cảm của số đông các nhà văn chúng ta trước tai họa của đồng nghiệp. Và t́nh trạng vô cảm nói chung trong xă hội khi mỗi con người thờ ơ trước tai họa của đồng bào, đồng loại. Đó là t́nh trạng hết sức nguy hiểm, là mảnh đất màu mỡ cho sự nẩy nở và bành trướng bạo quyền. Anh Tường nêu lên một dẫn chứng nóng hổi lúc ấy là nhà văn Dương Thu Hương bị bắt oan, trong khi các nhà văn ở ngoài nước hàng trăm người lên tiếng th́ hầu hết các nhà văn trong nước lại im lặng, thậm chí có người c̣n biện hộ tô vẽ cho cái c̣ng sắt c̣ng vào tay chị Hương. Hà Sĩ Phu, con người và tác phẩm của anh ấy, chúng ta đều biết, thật đáng trân trọng thế nào. Anh Ma Văn Kháng từng mượn gần như toàn bộ bài "Dắt Tay Nhau Đi Dưới Những Tấm Biển Chỉ Đường Của Trí Tuệ" đưa vào cuốn tiểu thuyết "Đám Cưới Không Có Giấy Giá Thú" với biết bao tâm đắc. Anh Hà Sĩ Phu rất tin tưởng và hy vọng vào các nhà văn trong hội ta, nên khi tôi ra dự đại hội lần thứ V, đă gửi tôi đem tặng đại hội một bản sách của anh ấy nhan đề "Đôi Điều Suy Nghĩ Của Một Công Dân". Tôi đă trao cho đại hội ngay sau khi phát biểu trên diễn đàn và tin chắc ban lănh đạo Hội cùng các anh chị hội viên lần hồi đă có đọc. Bản thân tôi đọc Hà Sĩ Phu thấy các luận điểm của anh ấy rất thuyết phục. Tôi có đem tới một số cụ cách mạng lăo thành để xin ư kiến, không những các cụ không phản bác ǵ mà c̣n gật gù tán đồng. Có cụ bảo: "Thằng này dám "so gươm" với Mác sư tổ, mà xem ra được lắm!" Hà Sĩ Phu, Nguyễn Kiến Giang, Lê Hồng Hà - ba nhà lư luận sắc sảo và khảng khái đă dám đem chủ nghĩa Mác - Lênin ra xem xét đến tận gốc, bị đưa ra ṭa xét xử với ư đồ hiển nhiên là nhằm đàn áp tự do tư tưởng, tự do ngôn luận. Sự vụng về đến hài hước của phía bắt người, buộc tội, xét xử đă phơi bày rơ rệt tính kịch hề của một thế lực đă cáo chung về mặt lịch sử mà vẫn cố kéo dài sự tồn tại. Sau phiên ṭa xử các ông Hoàng Minh Chính, Đỗ Trung Hiếu, phiên ṭa xử (không có xét) các ông Hà Sĩ Phu, Lê Hồng Hà, Nguyễn Kiến Giang lại cung cấp thêm một bằng chứng cho sự thất bại thảm hại của bạo quyền trước sức mạnh của lương tri... Mặc dù bị bưng bít tối đa, cái sự thật hùng hồn này cứ lan tỏa và ngày càng ngấm sâu vào giới trí thức và nhân dân ta. Mấy chục năm ṛng, không ngày nào người ta không nghe không nh́n thấy cái khẩu hiệu "Chủ nghĩa Mác-Lênin vô địch muôn năm". Hà Sĩ Phu có một vế xuất đối (chưa thấy ai đối) rất lư thú: "Nhà vô địch luôn sợ địch vô nhà". Những người luôn giương cao gào to khẩu hiệu kia, trớ trêu thay, lại phải t́m mọi cách lẩn tránh một cuộc đối thoại công khai, b́nh đẳng, b́nh tĩnh và ôn ḥa với các đối thủ lư luận chỉ loi nhoi mấy anh cán bộ hưu trí nghèo khổ chẳng có ǵ ngoài cây bút. Rốt cuộc chỉ c̣n mỗi cách bảo vệ sự vô địch của chủ nghĩa bằng c̣ng sắt. Nhưng c̣ng sắt c̣ng tay th́ được chứ làm sao c̣ng nổi cái đầu và con tim. Đế quốc Mỹ với sức mạnh quân sự khổng lồ đến thế xâm lược nước ta mà thua, là thua trước sức mạnh lương tri của dân tộc ta và của nhân loại. Vậy nên không phải là: "Chủ nghĩa Mác-Lênin vô địch muôn năm" mà là "Sức mạnh của lương tri vô địch muôn năm". Hồi nào tới giờ đă thế, và măi măi vẫn thế, không ǵ cưỡng nổi. Có một lúc nào đó tưởng như lương tri yên ngủ trước sự hoành hành ngấm ngầm và vênh váo của bạo quyền cùng dối trá - cặp song sinh. Hồi trẻ, tôi rất thích mấy câu thơ này của nhà thơ Nguyễn Đ́nh Thi (nay là ông quan to nhất trong giới văn nghệ) :
Ấy thế mà rồi vẫn cứ có vô khối người vẫn cam tâm cầm bút trau nanh chuốt vuốt tô vẽ mặt nạ cho nó đấy, tuy họ biết thừa đâu là sáng đâu là tối, đâu là thật đâu là giả. Y như cái anh nọ trong bài thơ "Bánh Vẽ" của nhà thơ Chế Lan Viên viết lúc cuối đời:
Trời ơi, bao nhiêu năm trường kỳ diễn ra cái cảnh thê thảm ấy, nếu bậc đàn anh không kịp tiết lộ trước lúc nhắm mắt xuôi tay th́ kẻ hậu sinh này c̣n lâu mới nhận ra. "Như không có ǵ xảy ra hết"! - như không hề có cái tṛ hề bánh vẽ, như không hề có việc đày đọa hàng trăm văn nghệ sĩ trí thức trong vụ "Nhân Văn - Giai Phẩm", hàng trăm cán bộ trung cao cấp của Đảng và Nhà Nước trong vụ "Xét Lại - Chống Đảng" v.v... Và nhiều nhiều nữa, kéo dài cho tới nay, như anh Hoàng Tiến đă chỉ rơ qua con số quốc hội vừa công bố, năm 1996 tính trung b́nh mỗi ngày có hơn một người bị bắt oan. "Như không có ǵ xảy ra hết"! - thật kinh khủng, trong khi đủ mọi chuyện đă và đang xảy ra, đến cụ Nguyễn Công Hoan sống lại viết hàng trăm thiên "Đống Rác Mới", "Bước Đường Cùng" mới cũng không xuể ; c̣n "Xuân Tóc Đỏ" của Vũ Trọng Phụng th́ phải chắc chắn là cúi đầu phủ phục tôn các dân thẻ Đỏ làm đại sư phụ. Cái lối hành xử "Như không có ǵ xảy ra hết" của trí thức ta thật đắc tội với nhân dân với lịch sử. Nhưng đâu phải ai cũng thế, ai cũng thế được măi. Chính cái cảm thức tội lỗi không ai trốn tránh được đă khiến nhà văn Bửu Tiến bước lên diễn đàn đại hội lần thứ IV Hội Nhà Văn Việt Nam nói lời xin lỗi Nhân Văn - Giai Phẩm. Anh Bửu Tiến nói những lời ấy để thay lời vĩnh biệt, v́ anh biết tuổi cao sức yếu chẳng c̣n sống được bao lâu. Hơn hai năm sau anh ra đi. Tôi nghĩ anh đă ra đi với lương tâm nhẹ nhơm. Cũng chính để được lương tâm nhẹ nhơm mà ông Nguyễn Trung Thành - nhân vật quan trọng số 2 sau ông Lê Đức Thọ thực hiện việc đày đọa hàng trăm cán bộ cùng thân nhân trong vụ "Xét Lại - Chống Đảng" - đă viết ra những gịng minh chứng là họ bị oan và đề nghị giải oan cho họ. Ở đại hội lần thứ IV Hội Nhà Văn Việt Nam, tràng vỗ tay dài nhất là dành cho nhà văn Trần Độ, tuy ông vắng mặt. Ông lúc ấy là Trưởng Ban Văn Hóa Văn Nghệ Trung Ương Đảng vừa bị mất chỗ v́ một đ̣n rất ngọt về tổ chức : sát nhập Ban Văn Hóa Văn Nghệ Trung Ương với Ban Tuyên Huấn Trung Ương thành Ban Văn Hóa Tư Tưởng Trung Ương. Ông có lẽ là một trong số rất hiếm cán bộ đảng được đông đảo anh chị em nhà văn nh́n nhận không phải như nh́n các cán bộ tuyên huấn và an ninh văn hóa, các vị "gác cổng tư tưởng" luôn xoi mói công việc của họ. Là người được giao phải cầm cái đầu mối sợi dây trói văn nghệ sĩ, ông lại thực sự day dứt về sợi dây trói đó, và cố gắng trong quyền hạn của ḿnh t́m cách gỡ mối. Nghị Quyết 5 được Bộ Chính Trị thông qua là do ông dày công chuẩn bị làm bật ra lời tuyên bố "cởi trói" từ miệng Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh, đă đem lại một không khí mới hồ hởi chưa từng có cho giới văn nghệ. Nội cái tên nghị quyết đă thấy đặt vấn đề rất trúng và rất... hóm: "Đổi mới và nâng cao tŕnh độ lănh đạo... ". Nhưng những vị cán bộ đảng quen thói kiêu ngạo tự cho ḿnh là cha thiên hạ, cái ǵ cũng muốn xía vào lănh đạo, chỉ đạo dù hiểu biết rất lơ mơ, th́ lại rất ấm ách trong bụng mấy chữ "nâng cao tŕnh độ ấy". Ấy thế. Tại đại hội 4, sau khi giáo sư Nguyễn Văn Hạnh, Phó Ban Văn Hóa Tư Tưởng Trung Ương đọc hết bài phát biểu của ông Trần Độ, cả hội trường đă vỗ tay ran hồi lâu, rất lâu. Trước tràng vỗ tay ấy, giáo sư Nguyễn Văn Hạnh đă nói một câu xứng đáng được ghi đậm nét vào lịch sử các đại hội của Hội ta. Ông nói: "Tôi thấy đại hội chúng ta cho tới hôm nay đă biểu hiện sự thức tỉnh lương tri của một bộ phận dân tộc". Cả hội trường lại vỗ tay dài hơn nữa. Tưởng cũng nên nhắc lại một câu khác cũng đă được ghi đậm nét trong lịch sử các đại hội của văn giới nước nhà, tác giả là nhà văn Nguyễn Đ́nh Thi, ông đă sung sướng bật lên khi được tái nhậm chức Tổng Thư Kư tại đại hội lần thứ III, 1983: "Các nhà văn chúng ta là những hạt bụi, nhưng là những hạt bụi lấp lánh ánh sáng của Đảng!!!" Các anh ạ, tôi nghĩ, chúng ḿnh đúng là nhỏ nhoi như những hạt bụi thật, nhưng của đáng tội, đó là những hạt bụi có lương tri. Tại đại hội IV, các "hạt bụi" ấy dù sao cũng đă cựa quậy đôi chút để biểu lộ cái lương tri của ḿnh. Và chuyện này không chỉ là chuyện của giới nhà văn. Chính trong giới cách mạng lăo thành, sự bất ổn nội tâm, sự cựa quậy của lương tâm, lương tri càng dữ dội. Hà Sĩ Phu trong "Chia Tay Ư Thức Hệ" gọi hệ thống cai trị hiện nay là "triều đại phong kiến" - và là "triều đại phong kiến cuối cùng". Nhưng trước anh, từ 1988, một cụ cách mạng lăo thành Nam bộ đă gọi là "Phong kiến trá h́nh" (ư kiến của cụ đăng trên tờ "Truyền Thống Kháng Chiến" - cơ quan ngôn luận của Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ TP/HCM). Nhà sử học cộng sản Đào Phan nghiên cứu sâu vào kho văn kiện đảng đă phát hiện một sự kiện mà bấy lâu hầu hết các đảng viên trong đảng kể cả đảng viên trung cao cấp không hề hay biết : Cụ Hồ bị Trần Phú "đảo chính" năm 1930 . Ngày 3-2-1930 lập đảng, thông qua "Chính Cương và Điều Lệ Vắn Tắt" do cụ Hồ soạn thảo, lập ra Ban Chấp Hành Trung Ương đầu tiên. Tháng 10-1930, Trần Phú bỏ "Chính Cương và Điều Lệ Vắn Tắt" của cụ Hồ, thay thế bằng "Luận Cương Chính Trị" do ḿnh soạn, thay thế gần 2/3 thành viên Ban Chấp Hành Trung Ương đầu tiên. Cụ Hồ mấy năm ấy chỉ làm công việc như một "hộp thư" (theo lời Cụ phàn nàn trong thư gửi Trung Ương). Thế là, sự tùy tiện về tổ chức đă xuất hiện ngay từ khi đảng c̣n trứng nước. Thế là, trong một cái đảng không ngày nào không nghe thét lác dữ dằn và tụng niệm thành kính về nguyên tắc, th́ sự tùy tiện về nguyên tắc, sự bất chấp luật pháp lại bắt đầu từ chính cái anh nắm tổ chức. Th́ cứ xem Lê Đức Thọ đấy! V́ đâu, v́ đâu lại có chuyện ngược ngạo đến vậy kéo dài suốt mấy chục năm ṛng? C̣n những ǵ nữa đây trong lịch sử đảng bị bưng bít! Cuộc đổi mới tư duy hóa ra không dễ chịu, hoàn toàn không chút nào dễ chịu. Một hành tŕnh gian nan gấp bội thuở t́m đường. Phải tư duy lại từ gốc. Từ chủ nghĩa. Từ Đảng và lănh đạo. Từ dân tộc. Toàn những thứ bấy lâu chỉ được phép đặt lên bàn thờ mà khấn vái, xưng tụng. Liệu có thể từ bỏ những tín niệm sai lầm đă thâm căn cố đế từ trong máu trong xương? Liệu có dám can đảm dứt da dứt thịt ḿnh ra mà nghĩ? Vật vă. Đớn đau. Đắng cay. Chua xót. Ngơ ư như đă ĺa mà tơ ḷng c̣n biết bao vương vấn. Nhưng làm sao khác được, trước cái nhu cầu tự thân của một cuộc lột xác tinh thần không cưỡng nổi? Những đêm dài mất ngủ của tuổi bẩy tám mươi, ngó trời cao, ngó đất dày, ngó cả cơi hư vô ḿnh sắp phải bước vào mà cúi đầu suy ngẫm. C̣n có ǵ phải kiêng kỵ trong suy ngẫm, ở cái tuổi này? Lật lên, lật xuống, lật qua, lật lại, mặt phải, mặt trái. Chủ nghĩa mà ḿnh nguyện tôn thờ suốt đời, trúng chỗ nào, trật chỗ nào? Hay là trật ráo trọi? Đảng mà ta hiến dâng cả đời để gây dựng vun đắp, nếu gọi sự vật cho đúng tên, nó là đảng ǵ? Đảng của công nhân hay thực ra là của nông dân? Xưng danh là đảng theo chủ nghĩa Mác-Lênin? Cái thằng Bí Thư Thành Ủy bây giờ, vốn là chiến sĩ cảnh vệ kiêm cần vụ cho ḿnh, khi kết nạp c̣n hô to "xin thề trước bác Hồ, trước ba ông Tây", liệu nó biết ǵ về chủ nghĩa Mác-Lênin? Đảng có công lớn với dân tộc, nhưng có tội không? Công đến đâu, tội đến đâu? Và dân tộc. Dân tộc ḿnh có nhiều đức tính ưu việt thật đấy, nhưng có chỗ nào khốn nạn không? Có ǵ đó bất ổn chăng trong bản tính dân tộc đă là nguyên nhân dẫn đến đại bi kịch này? Chủ nghĩa Xtalin, chủ nghĩa Mao nó đă thâm nhiễm vào cái đảng này như thế nào và gây tai hại cho dân tộc này như thế nào? Mấy cha khoa học xă hội bấy lâu ăn cơm của dân, nhận tiền làm đủ các thứ đề tài khoa học cấp nhà nước X, Y, Z ǵ đó mà sao vẫn làm lơ trước các chuyện hệ trọng này? Cuộc cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức làm chết oan biết bao mạng người, tan nát bao gia đ́nh với tính vô luân chưa từng có trong lịch sử dân tộc, đă đưa ra một bọn tố điêu (tố cả cha mẹ chúng) thành cán bộ ṇng cốt leo lên măi, lên măi, sao vẫn chưa có một công tŕnh khoa học nào động đến? Đường lối giai cấp trong công tác cán bộ là cái ǵ? Tại sao đảng tự nhận là hiện thân của trí tuệ mà đối xử tệ mạt với trí thức có hệ thống như vậy? Tại sao trong đảng không thiếu ǵ người tài đức mà những thằng vừa dốt vừa bê bối lại cứ luôn leo lên đầu người ta mà lănh đạo? v.v... Tự vấn. Cật vấn. Nghĩ và nghĩ... Nghĩ th́ phải nói, phải viết. Nói với ai? Viết gửi cho ai? Những chuyện động trời này chỉ có gửi lên trên. Trên lại đút ngăn kéo, sau vài lời ghi nhận đăi bôi trên mảnh giấy in sẵn. Thế là phải chia sẻ, phải bàn thảo với một ai đó. Cũng chưa được. Ngồi nói xó với nhau th́ được cái tích sự ǵ ? Cần phải bày tỏ công khai. Ủy viên Bộ Chính Trị c̣n viết sách cho in phát tùm lum nói sai cả đường lối, ḿnh sao lại không có quyền phát biểu ư kiến riêng? Quyền bảo lưu ư kiến riêng mà không gắn với quyền trao đổi phổ biến ư kiến ấy th́ các ư kiến đúng đắn của thiểu số luôn luôn bị triệt tiêu ngay từ mầm mống, mọi khả năng trở thành sự đúng đắn của đa số, và đa số cứ rúc măi vào lầm lạc. Nhu cầu tự do tư tưởng, tự do ngôn luận bức xúc ngay từ trong Đảng. Càng ngày càng bức xúc. Càng cao tuổi càng bức xúc. Lương tri càng quẫy mạnh, càng bức xúc. Không thể mang theo về cái thế giới bên kia cái gánh nặng ghê sợ của hàng đống câu hỏi không lời đáp, của bao điều nung nấu thiêu đốt tâm can mà không được nói ra. Tôi kể các anh nghe một chuyện. Tôi có một cụ bạn vong niên. Tôi may mắn được gần cụ từ trong chiến tranh. Cụ là một trong số không nhiều cán bộ lănh đạo mà tôi khâm phục cả đức lẫn tài. Lănh đạo một địa phương là vùng chiến trường trọng điểm của miền Nam, cụ luôn đặt cơ quan chỉ đạo ở tuyến trước cho sâu sát, không sợ ác liệt, không sợ hy sinh. Chiến dịch Mậu Thân, cụ vào nằm hẳn trong thành phố. Có lần, trong một trận càn, tôi bị bom vùi. Bới đất ngoi lên được, lết qua trảng tranh rúc vào một bụi tre bên vực sông. Hóa ra trong bụi tre là căn hầm chữ A của cụ, với một chiến sĩ bảo vệ. Trên trời, máy bay phản lực gầm rú quần đảo ném bom liên tục. Ngó qua cửa hầm phía sau, thấy bên kia sông, bộ binh Mỹ vừa được máy bay trực thăng đổ bộ xuống đang dàn đội h́nh. Cụ vẫn b́nh tĩnh nh́n tôi cười cười, bảo: "Ác liệt hung hử? Mi lạc hậu quá, bữa ni thấy hắn bổ nhào là phải chạy nhanh ra khỏi luồng bom..." Sau chiến tranh, làm bí thư một tỉnh lớn, cụ đă chèo chống giữa sóng gió hiểm nghèo để lách qua khỏi những qui định vô lư của triều đ́nh mà thực hiện hợp tác theo cách riêng sao cho dân đỡ khổ, như định giá trâu ḅ nông cụ theo thị trường, xóa bỏ ăn chia sản phẩm theo định lượng và chia theo năng suất lao động. Khi được mời đi tham quan Liên Xô, cụ từ chối, nói:"Tôi không đến một đất nước đă vô ơn với đồng chí Xtalin". Cụ thuộc và trích giảng cho tôi nghe bằng tiếng Pháp từng đoạn trong tác phẩm của Mác, Lênin, Xtalin. Ấy vậy mà cụ rất ủng hộ Gocbachop. Đọc Hà Sĩ Phu, Lữ Phương, cụ rất tán thành, lại c̣n giới thiệu cho mấy ông bạn lăo thành cùng đọc. Có lần, một anh bạn trẻ quan chức lớn trong làng báo vẫn thường lui tới chỗ cụ, cằn nhằn riêng với tôi: "Ông cụ dạo này khác quá, ông cụ lại chống Mác-Lênin mới kỳ chứ!". Tôi hỏi cụ: "Thằng K. nó than, anh bây giờ chống Mác-Lênin, có phải không?". Cụ đĩnh đạc cười đáp rất nghiêm trang: "Tao không chống Mác-Lênin th́ tao đổi mới cái ǵ?" Tôi nghĩ một người như cụ, ḷng yêu dân yêu nước hiển nhiên không ở đầu môi chót lưỡi mà đă được minh chứng bằng cả cuộc đời. Trước kia cụ tin theo và hết ḷng bảo vệ chủ nghĩa Mác-Lênin là bởi hết ḷng yêu dân yêu nước. Nay cụ nói thẳng cụ chống Mác-Lênin là cũng bởi hết ḷng yêu dân yêu nước mà thôi. Ở tuổi gần đất xa trời, cụ phải nói ra với lớp hậu sinh sự chiêm nghiệm bằng xương máu cả một đời cho lương tâm được nhẹ nhơm khi về với tổ tiên. Có vậy thôi. |