Trăng Xuân Thu
ví mà có chán đời
lên núi nh́n chim bay
chưa chắc ḷng đă thỏa
vì thiếu một bóng người
ví mà có ước vọng
về biển ngóng triều dâng
chưa chắc ḷng đă thú
vì thiếu một vầng trăng
tôi nh́n chiếc lá bay
dửng dưng như cuộc đời
gió đông chừng đă lạnh
áo nàng ôm lấy vai
tôi mơ chuyện đời xưa
ồ ! dường như đă gặp
nàng ngày trước quay tơ
trong mùa trăng hiu hắt
nay tôi nhớ đến nàng
thắp cao ngọn đèn sáng
ôi ngàn năm ngàn năm
cớ sao buồn vô hạn
|
tôi ngồi hết buổi chiều
khói luồn bên quán nhỏ
xa mù mây bay theo
không biết ḷng mờ tỏ
mai tôi về sau núi
mà cất am tị trần
vẽ h́nh nàng bên gối
ngồi ngắm suốt mùa xuân
mai tôi về sau núi
suốt đời ngắm ánh trăng
tôi ngồi yên từ đó
trong bóng sáng mơ màng
tôi ngồi yên từ đó
cầu nguyện áng mây trời
vầng trăng huyền diệu lắm
xin mây dừng lại thôi
tôi nghe tiếng hát nàng
văng vẳng lùa mây trôi
và lùa cả hồn tôi
trỡ về trong dĩ văng
từ đó hỏi trăng rằng
mai này trăng của ai
không gian vừa khẽ động
buông ra tiếng thở dài
|