TIẾNG ÐÀN
Mặc Tưởng
ta đi là đi mãi
bước người dù viễn khơi
ta yêu là yêu mãi
dù năm tháng xa rồi
trên con đường đi tới
ta vẫn kiếm tìm em
trên đoạn đường tiếp nối
quanh quẩn và vô biên
những buổi chiều trần tục
trong thành phố sa mù
linh hồn ta bỗng khóc
trong tiếng đàn ru em
|
bao nhiêu lần chới với
trong nhạc khúc tuyệt vời
bao nhiêu làn trôi nổi
trong đôi mắt xa vời
bây giờ ta ôm ta
một thân thể đã già
bây giờ ta hôn ta
mùi thời gian phôi pha
trong vũ trụ vô cùng
ôi linh hồn ngu ngơ
ngàn năm đi kiếm tìm
tiếng đàn em thiên thu
|