| Chương
1
Đă từ lâu,tôi ước
mong có dịp được chia xẻ tâm t́nh cùng các
chị,các anh trong gia đ́nh Nguyễn Trăi Úc châu ,
một đại gia đ́nh mà tôi hằng yêu mến
và trân quí trong
suốt 20 năm qua, và tất cả các anh chị
thuộc đại gia đ́nh Nguyễn Trăi khắp nơi
. Dù sự chia xẻ này được nh́n qua lăng
kính cá nhân nhiều thiếu sót và phiến diện,tôi
cũng cảm thấy thoải mái v́ đă thố
lộ được ít nhiều t́nh cảm của riêng
ḿnh , và hănh diện v́ tập thể gia đ́nh đă
thật sự cưu mang tôi bằng t́nh thương và
góp phần tích cực trong đờI sống tinh
thần nơi xứ Kangaroo mà
phong tục tập quán
cho đến nay ta chưa có thể hoà hợp và
sống trọn vẹn như ngườI bản
xứ được .
Tôi xin đi ngược
ḍng thờI gian từ hiện tại trở về quá
khứ,có những sự kiện hoặc biến
cố thực tế làm tôi khó quên .
Biến cố
gần đây nhất là khi anh Phạm Đông Sen (NT6)
ngă bịnh th́nh ĺnh , bị xỉu ngoài đường
v́ bị đông máu . Rất may là anh ấy xuống
xe kịp , lết vô lề đường và gặp
người đi đường tốt bụng
đưa thẳng vào bệnh viện Bankstown . Nghe
được tin,anh em thu xếp
nhau vào thăm và sẵn sàng có thể giúp đỡ
bất cứ việc ǵ . Khi anh đă về nhà,anh em
c̣n tiếp tục thăm hỏi ủi an . Và t́nh thân
thương c̣n thể hiện càng rơ nét hơn khi anh
Sen bị xỉu lần thứ hai cách đây không lâu,
xuưt nữa mất mạng v́ quá nguy hiểm . Mọi
thành viên trong gia đ́nh khi
hay tin đều hoảng hốt,lo lắng vô cùng . Anh
Sen đuối sức nằm nghỉ trong khu cấp
cứu Intensive Care Unit (Đa số những người
đă vào đây thường đi ra bằng
chiếc …quan tài )! Anh em đă thay nhau thăm hỏi
liên tục . Cám ơn Bề trên , đến nay anh Sen
đă b́nh phục ,
Sau
những biến cố đau thương như
thế,tôi nghĩ rằng t́nh anh em càng sâu đậm
và rơ nét hơn .
Tiếp đến là
biến cố anh Phạm Đức Thọ bị
trụy tim và xỉu trong lúc
gia đ́nh tổ chức
đi chơi xa ( tại bờ biển Terringal ) hơn
một năm trước đây . Hôm đó v́
bận công vịêc,tôi không tham dự được,nhưng
nghe kể lại, mọi người đều ngưng
cuộc vui và đổ dồn lại chăm sóc lo
lắng cho anh Thọ . Người làm hô hấp nhân
tạo , người th́ bắt gió ,người lo
gọi xe cứu thương …Đúng là “ một
congựa đau, cả tàu không ăn cỏ “! Cả
chị Oánh cũng đă thể hiện tấm ḷng
một cách rơ rệt,nhất là trách nhiệm như
phụ tá đắc lực của Trưởng gia
đ́nh . Tôi rất xúc động v́ sự chân t́nh
ấy . Người lo lắng bồn chồn nhất
hôm đó phải nói là chị Thọ ! Tuy nhiên có
“gia đ́nh” ở đó,chị cũng an tâm
rất nhiều . Anh Thọ được Ambulance
đưa về bệnh viện Gosford (cách Sydney 85 km).
Tôi không nhớ là
anh em nào hôm đó đă gọi về cho tôi biết
tin ngay.Tôi rất ân hận v́ đă không có mặt
tại chỗ để có thể giúp đỡ cho
anh Thọ một việc nhỏ nào . T́nh anh em với
nhau,lo lắng giúp đỡ nhau là chuyện phải làm
thôi. Nhưng có lẽ anh Thọ chưa hiểu
rằng chính Thọ đă chiếm một vị trí
khá đặc biệt trong ḷng tôi
từ rất lâu (đoạn sau tôi sẽ nói rơ
hơn tại sao ).Sáng hôm sau, chị Thọ , hai cháu và
tôi đến thăm Thọ tại bệnh viện
Gosford . Anh em gặp nhau tại bệnh viện nửa
mừng nửa lo,nhưng t́nh cảm tràn dâng lúc đó
: anh em nh́n nhau,Thọ rươm rướm nước
mắt ,tôi cũng thế . Tôi bèn nói chuyện hơi
tếu để trấn tĩnh .
Vài hôm sau,vợ
chồng anh chị Sỹ và vợ chồng tôi đi
chơi biển. Chúng tôi đă đến ngay bờ
biển Terringal nơi anh Thọ bị xỉu , đi
lại con đường và ngọn đồi
Thọ đă chạy thể thao. Và tôi đă đặt
cho cái tên là “Đồi Ông Thọ”.
Xa hơn một chút
nữa, gần chục năm về trước , khi cơn
bịnh thập tử nhất sinh của anh Nguyễn
Trọng Long (NT2) hoành hành,ai nấy đều sững
sờ và nghĩ rằng Long rất khó qua khỏi : ung
thư bao tử ! Được biết bao tử
đă bị cắt bỏ hoàn toàn . Anh em vào thăm
Long nhưng trong ḷng lo lắng không nguôi . Tạ
ơn Trời Phật biết bao,Long đă qua cơn
bạo bịnh với sự mừng rỡ của toàn
đại gia đ́nh .Sự thăm viếng ủi an
cuả tất cả anh chị em đă làm ấm ḷng
anh chị Long .
Thương quá
Nguyễn Trọng Long bệnh hoạn yếu ớt ( v́
không bao tử) lại làm việc quá tải cho “gia
đ́nh “ chúng ta !
Riêng cá nhân tôi
,Nguyễn Minh Tâm NT2 , những lúc bịnh trở cơn
nặng phải nhập viện hoặc nằm tại
nhà , anh em cũng đă ân cần thăm hỏi và an
ủi . Khi mẹ tôi qua đời tháng 12 năm
2000,anh chị Nguyễn Văn Sỹ (NT2) đă đích
thân lo lắng và chủ động đều hợp
tang lễ một cách đầy đủ và trang
trọng . Anh em đă đến thăm viếng và
đặt tràng hoa phân ưu .
Trở lui thêm về
quá khứ một tí nữa,cách đây hơn 20 năm,khi
tôi chân ướt chân ráo mới đến Úc,anh
Phạm Đức Thọ (NT4),anh Phạm Quang Nam
(NT6),không biết ai cho tin mà lẹ vậy,- đă vào
Hostel Cabramatta t́m tôi,mặc dù Thọ và Nam
chưa bao giờ gặp
tôi,biết mặt tôi ; và ngược lại tôi cũng
chưa từng nghe và biết Thọ và Nam trước
đó. Nhưng chúng tôi đă chấp nhận nhau quá
nhanh lẹ và dễ dàng . Tiếng gọi thân mật
đầu tiên của Thọ và Nam đă cho tôi
một ấn tượng sâu sắc của t́nh anh em.
Thọ và Nam gọi “Niên trưởng , tụi tui
rất vui mừng gặp được niên trưởng
tại Úc này …” Tôi nhớ măi những ân cần giúp
đỡ của vợ chồng Thọ,vợ
chồng Nam trong
thời gian đó . T́nh cảm chân thành nầy đă
cho tôi sự ấm cúng lạ lùng và sự thân thương
thấm thía !
Đặc biệt hơn
nữa,anh em biết không,Thọ và Nam tỏ vẻ
rất giận dữ khi chúng tôi khám phá ra một tên
Nguyễn Minh Tâm giả mạo NT2, đă dối
gạt Thọ và Nam mấy năm trời tại đây
. Nếu tôi không ngăn
cản th́ Thọ và Nam đă phản ứng rất
mạnh mẽ với anh Tâm giả đó rồi.
Những t́nh cảm
như thế làm sao tôi quên được . Tôi
chỉ sợ ḿnh đáp lại t́nh cảm của anh
em không xứng đáng mà thôi ! Hăy tha thứ nếu tôi
đă có những sai lỗi với anh em hoặc
với gia đ́nh .
Nh́n lại đại gia đ́nh
Nguyễn Trăi Úc Châu , chúng ta thật cám ơn
Trời Phật , cho đến nay (3-2003),chưa có
một anh chị em nào trong chúng ta vĩnh viễn
nằm xuống . Nhưng đời người ai cũng
sẽ đến phiên ḿnh ! Mong rằng t́nh cảm hôm
nay sẽ sưởi ấm cho cả hiện tại và
tương lai của mỗi người chúng ta .
|